Oán Hôn Chi Nha Hoàn

Oán Hôn Chi Nha Hoàn

1.

Sau lễ cập kê, đại ca Thẩm Thanh Tùng và vị hôn phu Cố Vân Tiêu mới chậm rãi đến muộn.

Thẩm Thanh Tùng vẻ mặt áy náy:

“Kiều Kiều, xin lỗi nhé, quân doanh có việc gấp nên đại ca đến trễ, không kịp dự lễ cập kê của muội. Trang sức châu báu quá tầm thường, lần này đại ca tặng muội một món quà đặc biệt, xem muội có thích không?”

Vừa nói, hắn vừa kéo một thiếu nữ mảnh mai yếu đuối từ sau lưng đẩy đến trước mặt ta.

Cố Vân Tiêu cũng đứng bên cạnh đại ca, phụ họa khen ngợi:

“Vẫn là đại ca chu đáo, biết Kiều Kiều ở trong phủ không có tỷ muội bầu bạn, đặc biệt tìm đến một cô nương thông minh lanh lợi như vậy. Sau này nàng ta có thể luôn ở bên Kiều Kiều, muội sẽ không còn buồn chán nữa.”

Lúc này, nữ tử trước mặt cúi đầu, ngoan ngoãn hành lễ:

“Nguyệt Như bái kiến tiểu thư.”

Nghe thấy giọng nàng ta, tim ta như bị bóp nghẹt—ta… trọng sinh rồi!

Nhìn kỹ khuôn mặt duyên dáng kia, tim ta đập loạn, vô thức lùi về sau mấy bước.

Thẩm Thanh Tùng thấy ta không ưa Lâm Nguyệt Như, liền chau mày, tỏ vẻ thất vọng:

“Kiều Kiều không thích quà huynh tặng sao?”

Hắn lại nhẹ giọng dỗ dành:

“Kiều Kiều, cô nương này thiện lương chăm chỉ, cha mẹ mất sớm, đáng thương vô cùng. Đại ca đã chọn cho muội rồi, muội còn sợ gì chứ?”

Ánh mắt đầy yêu chiều của hắn, trong mắt ta lại lạnh lẽo như nọc rắ/n.

Theo bản năng, ta đưa tay đẩy mạnh Lâm Nguyệt Như. Nàng ta không kịp phản ứng, kinh hô một tiếng, ngã nhào xuống đất.

Bàn tay trắng mịn bị đá vụn cào rách, chảy m/á .u lấm tấm.

Cố Vân Tiêu lập tức sốt sắng nhào tới, ôm lấy nàng ta vào lòng.

Sắc mặt Thẩm Thanh Tùng cũng lập tức tối sầm.

Hắn lớn tiếng quát:

“Thẩm Kiều Kiều, muội thật là được nuông chiều đến vô pháp vô thiên! Lâm cô nương là nha hoàn đại ca chọn cho muội, dù không hài lòng cũng không được ra tay đánh người!”

“Muội nhìn xem mình còn chút dáng vẻ tiểu thư khuê các nào không? Ta lệnh cho muội lập tức xin lỗi nàng, nếu không thì tối nay vào từ đường quỳ đi!”

Cố Vân Tiêu cũng lên tiếng phụ họa:

“Kiều Kiều, muội thật đ/ộc ác, chẳng có chút bao dung nào, làm ta quá thất vọng rồi.”

Mà Lâm Nguyệt Như đang nép trong lòng hắn thì tỏ ra yếu đuối sợ sệt, nhưng trong mắt lại lóe lên tia đắc ý cùng hận thù, bị ta thấy rõ mồn một.

Ta lập tức bóp mạnh vào lòng bàn tay mình, giấu trong tay áo, nước mắt lập tức tuôn trào.

Ngẩng đầu, ta chỉ tay về phía họ, nghẹn ngào khó tin:

“Đại ca vì một người ngoài mà mắng muội, bắt muội chịu phạt? Còn huynh, Vân Tiêu ca, huynh là vị hôn phu của muội, vậy mà giữa nơi đông người lại ôm người khác vào lòng? Muội phải nói với phụ mẫu! Các người bắt nạt muội!”

Nói rồi ta vén váy, khóc òa chạy về đại sảnh.

Thẩm Thanh Tùng và Cố Vân Tiêu chưa bao giờ nghĩ ta dám đi tố cáo.

Bọn họ quá hiểu ta, biết ta hiền lành mềm mỏng, sĩ diện, từ nhỏ đến lớn dù có uất ức gì cũng chẳng bao giờ dám nói với cha mẹ.

Giờ đây nhìn ta vừa khóc vừa bỏ đi, đều sững sờ, lát sau mới hoàn hồn, biết to chuyện rồi.

2.

Phụ thân ta là Trấn Quốc Đại Tướng Quân, do đích thân thánh thượng phong tước.

Mẫu thân ta là nữ tướng nổi danh, từng vào sinh ra tử nơi chiến trường.

Khi sinh ta, mẫu thân vẫn còn đang ở tiền tuyến.

Ta vừa sinh ra đã gần ch .t vì cái lạnh cắt da ở Tây Bắc, thân thể yếu đuối, cứ dăm bữa nửa tháng lại phải mời đại phu.

Phụ mẫu vì ta mà day dứt vô cùng. Nói một câu “ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ rơi” cũng chẳng quá lời.

Nghe chuyện huynh trưởng và hôn phu vì một nha hoàn mà khiến ta chịu oan ức đúng ngày cập kê, phụ thân giận dữ đập bàn:

“Người đâu! Lôi hết bọn chúng đến đây cho ta!”

Thẩm Thanh Tùng còn định chối cãi, nhưng phụ mẫu ta căn bản không cho hắn cơ hội.

“Kiều Kiều là nữ nhi của ta. Trong Thẩm phủ, nó là lớn nhất. Nghịch tử! Ngươi lại bắt nó xin lỗi một nha hoàn tiện mệnh? Đầu ngươi bị lừa đá rồi sao?”

“Quản gia Trương, đưa đại thiếu gia tới từ đường, quỳ một đêm cho ta, tỉnh táo lại!”

Phụ thân nói xong lại nhìn sang Cố Vân Tiêu mặt đỏ cổ tía, không phục ra mặt, hừ lạnh:

“Cố thế tử ngay cả lễ nghi nam nữ tối thiểu cũng không hiểu, xem ra hầu gia dạy con không nghiêm. Ngày mai thượng triều, ta sẽ bẩm báo với hoàng thượng.”

Dứt lời, Cố Vân Tiêu liền bị phụ thân đuổi thẳng ra khỏi Thẩm phủ.

Lâm Nguyệt Như thấy hai người nam nhân từng bảo vệ nàng đều bị phụ thân ta vài câu đuổi đi sạch, biết mình nguy rồi.

Trong góc khuất không ai thấy, nàng hung hăng trừng mắt nhìn ta, rồi nhanh chóng quỳ rạp xuống dưới chân ta, níu lấy tay áo, khóc lóc van xin:

“Tiểu thư, là nô tỳ sai! Nếu người muốn ph/ạt, cứ phạt nô tỳ! Chỉ xin người đừng trách tội đại thiếu gia, huynh ấy chỉ thấy nô tỳ đáng thương nên mới đưa vào phủ tìm kế sinh nhai thôi!”

Thẩm Thanh Tùng thấy dáng vẻ đáng thương đó, lập tức như mất lý trí, hất tay quản gia Trương, lao tới ôm lấy nàng, giọng khẩn cầu:

“Kiều Kiều, là đại ca hồ đồ! Nhưng chuyện này không liên quan gì đến Lâm cô nương cả, nàng cũng là người bị hại. Muội nể mặt đại ca, giữ nàng lại đi, được không?”

Ta nhìn hắn chằm chằm, từng chữ rõ ràng:

“Đại ca, huynh chắc chắn muốn ta giữ nàng lại?”

Dù sống lại một đời, ta vẫn không hiểu nổi, tại sao người đại ca cùng ta lớn lên lại vì một nha hoàn mà bạc tình với ta đến thế.

“Ừm, Kiều Kiều, đại ca cầu xin muội.”

Ta khẽ nhếch môi cười lạnh:

“Được thôi. Huynh đã mở lời, ta sẽ giữ nàng lại.

Chỉ mong sau này, đại ca đừng hối hận!”

3

Kiếp trước, cũng chính vào ngày lễ cập kê ấy, đại ca đưa Lâm Nguyệt Như vào viện của ta.

Nể tình huynh trưởng, lại bị lời ngon tiếng ngọt của bọn họ che mắt, ta thương xót nàng ta tuổi nhỏ mồ côi cha mẹ, liền đối đãi chẳng khác nào muội muội ruột thịt.

Từ khi nàng ta bước chân vào viện, ta liền nâng nàng ta lên làm nha hoàn thiếp thân, cùng ăn cùng ở, thân cận như hình với bóng.

Nàng ta than thở tiếc nuối vì không thể như ta học cầm kỳ thư họa, ta liền cho nàng cùng theo đến thư đường.

Nàng ta nói chẳng có món trang sức nào ra hồn, ta liền tặng cho nàng một chiếc vòng ngọc đỏ do tổ mẫu ban cho.

Nàng ta bảo ngày nào cũng ru rú trong phủ thật buồn chán, ta liền lần nào dự yến cũng mang nàng theo, để nàng dần dà hoà nhập vào giới tiểu thư khuê các.

Bây giờ ngẫm lại, ta đúng là ngu ngốc đến đáng thương.

Có nhà nào lại có nha hoàn dám tùy tiện mở miệng đòi hỏi, còn ngang nhiên gọi thiếu gia trong phủ là ca?

Mà lúc ta vừa mở miệng phản đối, Thẩm Thanh Tùng đã nhíu mày không vui, trách ta nhỏ nhen, còn bảo trong lòng huynh ấy, Lâm Nguyệt Như chính là muội muội, không quên dặn ta phải chăm sóc nàng ta chu đáo, tuyệt đối không được khiến nàng chịu uất ức.

Hừ, đường đường là tiểu thư, lại bị buộc phải chăm sóc một nha hoàn, thật là trò cười cho thiên hạ!

“Tiểu thư, vị Lâm cô nương kia vẫn đang đứng ngoài viện.”

Ma ma vén rèm bước vào, hỏi ta muốn an bài nàng ta ra sao.

Ta ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, lúc này đang là tiết xuân nhưng vẫn còn rét buốt.

Ta mặc áo lót ngồi trong phòng mà còn thấy lạnh, huống chi Lâm Nguyệt Như kia chỉ mặc mỗi váy lụa mỏng, đứng co ro dưới mái hiên, vòng tay ôm lấy thân mình, run lẩy bẩy.

Ta khẽ cười, giọng nhàn nhạt:

“Người mới tới, chưa hiểu quy củ, ma ma phải dạy dỗ cẩn thận một phen. Không cần nể mặt đại ca, đã đưa người cho ta, thì mọi việc là do ta định đoạt.”

Ma ma là hồi môn của mẫu thân, từng lăn lộn trong hậu viện thâm sâu này mấy chục năm, há lại không hiểu hàm ý trong lời ta?

Bà ta lập tức gật đầu:

“Lão nô hiểu rồi. Thứ tiện mệnh, không chịu khổ vài phần thì sao biết được thân phận của mình là gì.”

Chuyện xảy ra hôm nay, thân là ma ma thiếp thân bên cạnh ta, bà ấy đương nhiên đã biết rõ ràng.

Vốn dĩ từ lâu đã chẳng ưa kẻ không biết tôn ti, không hiểu quy củ như Lâm Nguyệt Như, nay ắt hẳn đã sớm chuẩn bị cách xử trí nàng ta rồi.

Đêm đó, ta ngủ một giấc an ổn trên chiếc giường quen thuộc, mộng đẹp kéo dài đến sáng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, liền nghe nha hoàn báo:

Lâm Nguyệt Như đêm qua bị ma ma phạt đứng nửa đêm, sau lại bị phân đến ngủ tạm ở phòng chất củi phía Tây viện.

Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy, người đã bắt đầu lên cơn mê sảng.

Ta đảo mắt một vòng, thầm nghĩ giữ nàng ta lại còn có việc trọng yếu, đang định phân phó nha hoàn đi mời lang trung, thì cửa phòng ta bị người ta mạnh mẽ đá văng ra.

“Thẩm Kiều Kiều, ngươi đúng là nữ nhân lòng dạ rắn rết!

Trời đông giá rét thế này lại để Nguyệt Như đứng ngoài gió nửa đêm, còn chẳng cho đắp chăn. Ngươi còn tính là người nữa hay không?”

“Nếu Nguyệt Như có mệnh hệ gì, Thẩm Kiều Kiều, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”

Thẩm Thanh Tùng ôm chặt Lâm Nguyệt Như đã mê man bất tỉnh trong lòng, giận đến mặt mày u ám, quát lớn vào mặt ta.

Nói xong vẫn chưa hả giận, hắn còn giơ chân đá bay bàn trà trong phòng.

Vừa khéo trên bàn còn đặt một ấm nước sôi, nước nóng và mảnh sứ vỡ bắn tung tóe khắp nơi.

Ta ngồi cách đó không xa, không kịp né tránh, bàn chân bị nước nóng phỏng rộp, tay bị mảnh sứ cứa rách, máu chảy đầm đìa.

Nha hoàn hoảng sợ vội lao tới:

“Tiểu thư! Tiểu thư, người không sao chứ?”

Mà đại ca tốt của ta Thẩm Thanh Tùng, lại chỉ lạnh lùng liếc ta một cái, rồi ôm Lâm Nguyệt Như loạng choạng bỏ đi tìm lang trung.

A, đúng rồi, tối qua hắn vừa bị phụ thân phạt quỳ suốt một đêm.

Xem ra vừa bước ra khỏi từ đường đã lập tức chạy đến tìm Lâm Nguyệt Như rồi.

Ta híp mắt nhìn theo bóng lưng hai người họ khuất dần, lòng bỗng trào lên một nỗi suy ngẫm khó tả…

Similar Posts

  • Sự Nhẫn Nại Của Tình Yêu

    Để trả nợ, tôi quyết định leo lên giường với thiếu gia giới thượng lưu ở kinh thành, mặc cho anh ta muốn giở trò gì cũng được.

    Đúng lúc quan trọng, trước mắt tôi lại hiện lên mấy dòng chữ như từ không trung bay qua:

    【Aaaa bắt đầu rồi bắt đầu rồi! Nữ chính chuẩn bị hiến thân cho nam chính, đúng là tình tiết ngược cẩu đau dạ dày.】

    【Nữ chính, quay đầu lại đi, nhìn người chú bên cạnh kìa, chỉ cần cô làm nũng một chút, mạng sống anh ấy cũng dám cho cô, huống chi là mấy cái “mục tiêu nho nhỏ”!】

    【Hết cách rồi, nam phụ tự ti quá, tưởng nữ chính thật lòng yêu nam chính, nên đã sửa tới 800 bản di chúc, mỗi bản đều ghi cô là người thừa kế, mà còn không dám để cô biết.】

    Tôi bất chợt quay đầu lại, quả nhiên chạm ngay vào ánh mắt sâu thẳm như vực sâu của Lâm Dực Lãng.

    Nhưng lần này, trong làn nước tưởng như lặng im ấy, tôi lại nhìn thấy những con sóng bị dồn nén đến cực hạn.

  • Ba tôi tái hôn trở về, tôi vẫn là con gái duy nhất

    Ba tôi ngoại tình. Người phụ nữ ông bao nuôi ở bên ngoài nhỏ hơn mẹ tôi đúng mười lăm tuổi, lại là một cô nữ sinh đại học có gương mặt ngây thơ trong sáng.

     Đàn ông vốn chẳng bao giờ nhớ những ngày tháng bạn cùng họ chịu khổ, họ chỉ nhớ cách tính toán làm sao để chiếm hết lợi lộc sau khi thành công.

    Đến lúc chia tài sản, mẹ tôi mới phát hiện trong nhà chẳng còn gì, tất cả tiền bạc và tài sản đều đứng tên công ty, còn lương của ba chỉ có một đồng.

     Mẹ mắng ba không ra gì, nhưng trước những lời chửi mắng đầy phẫn nộ, trên mặt ông không hề có chút áy náy.

     Ông còn hả hê nhìn tôi, cố tình chọc tức mẹ:

     “Con gái ngoan, ba mẹ sắp ly hôn rồi. Con muốn theo ba ăn sung mặc sướng, hay đi theo mẹ ra đường ăn xin?”

    Tôi nhào vào lòng ông:

     “Ba, con mãi mãi chỉ là đứa con gái duy nhất của ba thôi!”

    Nghe vậy, ông cười khoái chí.

     Nhưng ông đâu hiểu ý tôi, trọng điểm không phải là “con gái”, mà là “duy nhất”.

  • Trở Về Năm 1977

    Trọng sinh trở về năm 1977.

    Tôi mở mắt bên bờ con sông nhỏ.

    Là để chờ đón người chồng thanh niên trí thức – Ngụy Kiến Anh đi học tối trở về.

    Kiếp trước, cũng chính ở bờ sông này, tôi nghe thấy anh ta và một người khác nói những lời không đứng đắn.

    Trong lòng tôi đầy nghi hoặc – bởi trong thôn chỉ có mình anh ta lên thị trấn học bổ túc cấp ba, vậy thì anh ta đang nói chuyện với ai?

    Nửa đêm ra bờ sông, tất nhiên chẳng phải việc gì quang minh chính đại.

    Vì không chú ý đến thân hình, tôi bị họ phát hiện.

    Ngụy Kiến Anh trấn an tôi, nói tôi nghĩ nhiều, rồi ôm lấy vai tôi kéo về. Nhưng ngay sau đó, tôi lại bị người ta nện một cú vào sau gáy.

    Cả người ngã xuống sông, ngấm lạnh mà phát sốt, từ đó đầu óc hỏng, cả đời sống trong ngây dại.

    Về sau, anh ta thi đỗ đại học, rời khỏi nơi này. Nhiều năm sau, trở về với vinh quang, vẫn sống cô độc một mình, ngoài miệng nói là vì có lỗi với tôi.

    Người đời đều khen anh ta si tình, thủy chung.

    Nhưng họ không biết rằng, tôi tuy bề ngoài ngu ngơ vô hại, bên trong ý thức vẫn tỉnh táo.

    Chỉ là thân thể không nghe theo ý thức mà thôi.

    Sau khi trọng sinh, điều đầu tiên tôi phải làm là tìm ra kẻ đã hại mình, rồi báo thù.

  • Chia Tay Cùng Phong Bao Lì Xì

    Lần đầu tiên đến nhà bạn trai ở Thượng Hải, bố mẹ anh ấy nhiệt tình tiếp đãi tôi, còn dúi cho tôi một phong bao lì xì dày cộp.

    Sau bữa ăn, mẹ anh ta vừa uống trà vừa bóng gió hỏi tôi:

    “Tiểu Thẩm, cháu là con một đúng không?”

    Tôi thành thật trả lời:

    “Không ạ, cháu còn có một em trai.”

    Nụ cười trên mặt bà lập tức đông cứng lại.

    Bà lo lắng truy hỏi:

    “Thế bố mẹ cháu đã mua nhà cho em trai cháu chưa?”

    Tôi thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn lễ phép đáp lời:

    “Nó tự chọn được một căn hộ lớn ở trung tâm thành phố, bố mẹ cháu trả tiền đặt cọc.”

    Sắc mặt bà lập tức vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi chất vấn tôi:

    “Có phải cháu đang trả tiền vay ngân hàng thay cho em trai đúng không?”

    Tôi nghĩ một lúc, thẻ tín dụng em tôi dùng để trả khoản vay đúng là có liên kết với thẻ phụ của tôi.

    Tôi khẽ gật đầu.

    Bà ta như phát điên, hất tung bàn ăn, lao thẳng đến trước mặt tôi mắng chửi om sòm:

    “Biết ngay mà, mấy đứa vùng Tứ tỉnh Sơn Hà như các người toàn là mấy con chị gái nuôi em trai! Dám hút máu đến nhà chúng tôi à! Hôm nay bà đây không dạy dỗ cô một trận thì không xong!”

    Tôi là chị gái nuôi em trai sao?

    Bố mẹ tôi giao toàn bộ công ty trị giá hàng trăm triệu cho tôi.

    Em tôi ra ngoài tự khởi nghiệp.

    Tôi đối xử tốt với nó thì sao chứ?

  • Giọt Nước Mắt Người Mẹ

    Tôi gọi cho con trai, định xin năm trăm đồng để đóng phí trông trẻ cho cháu.

    Nó lấy lý do không có tiền liền từ chối thẳng.

    Nhưng nó quên chưa ngắt điện thoại:

    “Mẹ đã nói sẽ trả rồi, sao em không cho mẹ vay?”

    Con dâu bực bội nói:

    “Bao nhiêu năm nay, việc nuôi dạy Phùng Phùng toàn là mẹ chi tiền, chúng ta chưa từng bỏ ra đồng nào. Bà ấy giờ rõ ràng là ngầm nhắc chúng ta nên cho tiền.

    Nếu vay năm trăm này, anh thấy mẹ có trả không? Bà có trả không?”

    Đứa cháu cũng nũng nịu:

    “Ba ơi, đừng đưa tiền cho bà nội, con ghét bà lắm. Bà chẳng bao giờ cho con ăn gì ngon, con không muốn ở nhà bà nữa.”

    Thì ra, đây chính là cái gia đình mà tôi đã dùng tiền hưu để gắng gượng nuôi dưỡng.

    Đã như vậy…

    Tôi sẽ sống đúng như cái cách mà các người nói về tôi đi.

  • Nữ Thủ Khoa Giả Nghèo

    Ngày điểm thi đại học được công bố, nhóm lớp náo nhiệt cá cược xem tôi sẽ vào trường nghề nào.

    Tôi ngồi xổm ở đầu làng, vừa gõ một dấu chấm hỏi trong nhóm, đã bị nam thần mà tôi theo đuổi suốt ba năm đá ra khỏi nhóm trò chuyện.

    Ba tháng sau, trong buổi bầu cử cán bộ sinh viên của Đại học Thanh Hoa, tôi đứng trước toàn thể sinh viên, đá anh ta ra khỏi nhóm cán bộ.

    Ngày điểm thi công bố, tôi thất tình – bạn trai tôi tay trong tay với hoa khôi lớp cùng đậu vào Đại học Bắc Kinh.

    Nhìn dòng tin nhắn chia tay đầy mỉa mai từ Hứa Bạch trên màn hình, tôi tức đến muốn hóa thân thành Sadako, chui theo đường mạng mà siết cổ anh ta.

    “Một người 688, một người 692, thế là chắc suất Bắc Đại rồi còn gì.”

    Nhóm lớp sôi nổi không ngớt, tin nhắn nhảy liên tục 99+.

    Ai nấy đều chúc mừng Hứa Bạch và Trần Trân Trân – đôi trai tài gái sắc, cùng nhau song hành nơi đất học danh giá.

    “Có ai biết Tiền Đa Đa được bao nhiêu điểm không?”

    “Ai thèm quan tâm nó? Thành tích nó mấy năm liền đứng bét trường, vô được trường cao đẳng thôi cũng phải đốt nhang khấn tổ rồi.”

    “Ha ha ha, không chừng giờ đang chuẩn bị vô xưởng làm công cũng nên.”

    Nhìn loạt lời giễu cợt không ngừng nhảy ra trên màn hình, tôi chỉ biết thở dài.

    Không còn cách nào khác, mỗi khi Trần Trân Trân được người ta khen một câu, sẽ có cả đám chó liếm của cô ta nhào tới cắn tôi một phát.

    Nhìn trang tra cứu điểm trắng bóc, không có điểm cũng không có thứ hạng, tôi lặng lẽ tắt điện thoại.

    Đột nhiên, điện thoại rung lên – là cuộc gọi của ba tôi.

    “Con gái à, tra điểm chưa?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *