Ông Chồng Thứ 17 Của Tôi

Ông Chồng Thứ 17 Của Tôi

1

Tôi là bác sĩ chuyên trị vô sinh hiếm muộn, người ta gọi tôi là “Quan Âm tặng con”.

Ban ngày, tôi làm việc tại bệnh viện, xử lý những ca khó nhằn nhất.

Ban đêm, tôi dùng một phương pháp phòng the cổ truyền đã thất truyền để giúp những người đàn ông vừa mới qua đời lưu lại hạt giống đời sau.

Nhưng cách này trái với tự nhiên, lại cực kỳ tốn sức, nên tôi chỉ nhận khách nhà giàu, giá khởi điểm là ba triệu tệ.

Hôm đó, tôi vừa uống xong rượu mừng đầy tháng cháu trai của một khách hàng cũ thì nhận được một ca gấp.

Tính ra, đây đã là “người chồng thứ mười bảy” của tôi rồi…

Buổi tiệc của nhà bà Lý còn chưa xong, bà ta đã sốt ruột kéo tôi vào trong phòng riêng.

“Cô ơi, mau giúp với! Giới thượng lưu ở Bắc Kinh sắp rúng động rồi!”

“Hả?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì bà ấy đã giật luôn cái bờm tai thỏ phát sáng trên đầu tôi.

“Nhị thiếu gia nhà họ Trình – con trai thứ hai của gia tộc giàu nhất – vừa mất sáng nay. Trẻ thế mà, tháng sau còn định kết hôn nữa chứ…”

“Giờ người còn chưa nguội. Chỉ mong cô giúp để lại chút máu mủ, nếu không thì nhà họ Trình coi như tuyệt tự.”

Tình hình na ná nhà bà ấy hồi trước.

“Chỉ cần cô chịu giúp, họ sẵn sàng trả hai chục triệu. Máy bay riêng đang đợi để đón cô rồi.”

Đơn hàng ở ngoài thành?

Ban đầu tôi muốn từ chối, nhưng nghĩ đến thân phận là nhà giàu số một thì… tôi lập tức giơ năm ngón tay.

“Năm chục triệu?”

Bà Lý sững người, rồi lập tức gọi điện. Sau khi xác nhận đối phương đồng ý, bà mới thở phào.

“Họ chấp thuận rồi, còn muốn nói chuyện với cô.”

Tôi cầm máy, đầu dây bên kia là một giọng già nua nhưng đầy uy quyền và tang thương.

Là giọng ông cụ Trình – nhân vật lão làng của giới thượng lưu Bắc Kinh, tôi từng thấy ông trên tivi.

Tôi dặn dò: “Trong phòng không được để nhiệt độ thấp, giữ cơ thể ấm. Và nhanh chóng đưa tôi đến.”

Người mới mất, tinh trùng vẫn còn dễ lấy nhất. Cơ thể càng gần nhiệt độ sống thì tôi càng dễ thành công.

Huống hồ tôi thật sự không thích làm việc với cơ thể lạnh ngắt.

Bên kia đồng ý.

Tôi liền đốt một lá bùa ghi tên con trai đã mất của bà Lý ngay trước mặt bà ta.

“Bà Lý, duyên giữa tôi với nhà bà đến đây là hết.”

“Ơ… thế còn chuyện quen biết với cháu tôi? Cháu tôi thích cô lắm, không quan tâm đến công việc của cô đâu…”

“Chấm dứt luôn đi.”

Cậu ta không chê tôi, nhưng tôi không thích yêu người sống.

“Âm Âm… anh yêu em, hãy cho anh một cơ hội…”

Lúc tôi lái xe về nhà, cháu trai bà Lý chạy theo gào lên.

“Để tôi ly dị với lão mười bảy xong đã.”

Tôi phất tay, kéo kính xe lên.

Dọn xong hành lý, tôi nhắn tin cho ông nội đang bế quan:

— Đạo quán của ông có tiền sửa rồi, năm chục triệu nhé.

Sau đó tôi lên máy bay riêng nhà họ Trình.

Ba tiếng sau, tôi đã có mặt tại biệt thự của họ.

Nhà giàu nhất quả là khác biệt.

Biệt thự to như lâu đài, lầu gác nước non lộng lẫy, khiến người ta hoa cả mắt.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe tiếng khóc.

“Đàn ông nhà họ Trình chúng tôi ai cũng khổ mệnh.”

Một người đàn ông mặc vest trắng, ngồi trên xe lăn, vừa khóc vừa lau nước mắt tiến về phía tôi. Phía sau là một đoàn quản gia.

Dù mắt sưng húp vì khóc, anh ta vẫn đẹp đến mức khiến người khác phải ngỡ ngàng.

“Tôi bị liệt từ nhỏ, không có khả năng sinh con. Ai ngờ sáng nay em trai tôi – Mộc Bạch – lại xảy ra chuyện. Nhà họ Trình sắp tuyệt hậu rồi…”

Vừa khóc anh ta vừa kể, thì ra tên là Trình Hạo Thiên, người vừa mất là em sinh đôi của anh ta, Trình Mộc Bạch, năm nay 28 tuổi.

Hai anh em từ nhỏ đã rất thân.

Sáng nay, Mộc Bạch định đi câu cá cho anh trai, mấy tiếng sau lại bị phát hiện chết đuối trong ao nhà.

“Dù sao cũng phải để lại huyết thống cho nhà họ Trình, thế nên mới nhờ cô ra tay. Yên tâm, xong việc ngoài năm chục triệu, chúng tôi sẽ hậu tạ thêm.”

“Hậu tạ thêm?” Tôi động lòng. “Thêm bao nhiêu?”

“Mười triệu nữa!”

Nghe hay đấy, vừa hay đủ tiền sửa hết đống pháp khí cũ nát ở đạo quán ông nội.

Tôi vui ra mặt, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh:

“Trình tiên sinh, có lẽ bà Lý chưa nói rõ. Dịch vụ của tôi chia thành nhiều gói. Với người vừa có tình cảm sâu sắc với em như anh, lại luôn lo nghĩ cho dòng tộc như anh, tôi thực sự ngưỡng mộ. Tôi đặc biệt muốn tặng anh gói ưu đãi: chỉ cần thêm hai chục triệu, là có thể nâng cấp lên gói cao cấp nhất.”

Trình Hạo Thiên ngẩn người.

“Gói cao cấp nhất là…?”

“Phục vụ chính xác, cam kết sinh con trai. Thậm chí… sinh đôi cũng không phải không thể.”

Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm.

Lý thuyết thì khả thi, thực tế… ừm, tôi có hơi nổ tí.

Trình Hạo Thiên bán tín bán nghi.

Nhưng vì tôi cứ nhấn mạnh phải tranh thủ thời gian, anh ta cũng gật đầu, lập tức chuyển khoản cọc 35 triệu.

Tôi rất hài lòng.

Sau khi nhận tiền, tôi không tiếc lời an ủi, dỗ dành.

Rồi lấy chu sa, viết tên tôi và Trình Mộc Bạch cùng ngày tháng năm sinh lên lá bùa.

Sau đó đến nơi Mộc Bạch rơi xuống ao để đốt bùa.

Làm xong nghi thức thì trời cũng tối hẳn.

“Được rồi, đưa tôi đi gặp anh ấy đi.”

Chẳng mấy chốc, quản gia dẫn tôi tới phòng của Trình Mộc Bạch.

Cụ Trình đang nắm tay con, mắt rưng rưng lệ già.

Thấy tôi bước vào, ông lặng lẽ lau nước mắt, tiến đến nói:

“Cô Âm à, nhà chúng tôi dù sao cũng là gia tộc lớn, việc thế này thật sự khó nói ra. Nếu không phiền, điện thoại cô có thể giao lại cho chúng tôi giữ tạm không?”

Khách có yêu cầu như vậy tôi hiểu mà, cũng chẳng lạ gì.

Sợ tôi chụp ảnh, quay phim rồi tống tiền thì có khác gì tự chuốc họa.

Similar Posts

  • Chồng Tôi Nuôi Thế Thân, Còn Tôi Là Ký Ức Bị Vứt Bỏ

    Tôi không ra nước ngoài cũng không chết, nhưng chồng tôi lại nuôi một kẻ thế thân giống tôi.

    Tận mắt nhìn thấy họ quấn lấy nhau trên giường của tôi, tôi trực tiếp hắt cả nước bồn cầu lên.

    “Chu Kinh Nhuận, anh có thấy ghê không? Lời thề anh phát ra khi nằm trên giường bệnh năm đó là nói láo à?”

    “Thứ cặn bã bẩn thỉu đến tận cùng! Sau khi anh xảy ra chuyện tôi đã không nên cứu anh!”

    Chu Kinh Nhuận dùng chăn quấn lấy người phụ nữ bên cạnh, lạnh lùng nhìn tôi:

    “Cô tưởng mình là thứ gì sạch sẽ chắc? Cô đã làm chó cái dưới thân lão già suốt tám năm, cũng có tư cách chỉ trích tôi à?”

    Tôi như rơi xuống hầm băng. Năm đó, vì viện phí trên trời của anh, tôi không còn đường lui, đành đi làm thế thân cho người ta.

    Nào ngờ bây giờ, lại trở thành con dao độc nhất anh đâm về phía tôi.

    Tôi nghe thấy giọng mình khàn đặc:

    “Dùng tiền tôi làm thế thân cho lão già kiếm được để chữa bệnh, gây dựng sự nghiệp, Chu Kinh Nhuận, xương cốt của anh, có mềm không?”

    Anh ta lập tức nổi giận, chỉ vào mũi tôi:

    “Cô thấy vinh dự lắm à? Cứ nghĩ đến quá khứ của cô là tôi muốn nôn! Tôi cưới cô đã là bố thí rồi!”

    Khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

  • Cảnh Báo Tình Yêu Trước Cơn Bão

    Sau khi thay em gái gả cho Tạ Khuê, tôi bất ngờ phát hiện mình đã mang thai.

    Nhớ lại đêm tân hôn, Tạ Khuê nâng niu tôi như báu vật, miệng không ngừng gọi “vợ ơi” một cách dịu dàng.

    Lòng tôi lạnh ngắt.

    Anh ta chắc chắn yêu em gái tôi đến chết mất thôi.

    Nếu biết được sự thật, tôi chắc cũng toi đời.

    Tôi ném que thử thai vào thùng rác, không ngoảnh lại mà thu dọn đồ đạc rời đi.

    Hai ngày sau, tôi gặp em gái trong quán cà phê, bắt đầu mặc cả.

    “Cho chị 5 triệu, chị sẽ phá cái thai này.”

    Bất ngờ, có người túm lấy cổ áo tôi từ phía sau.

    Giọng nói lạnh như băng vang lên.

    “Con của anh chỉ đáng giá 5 triệu thôi à?”

    “Cho em 10 triệu, ngoan ngoãn sinh con ra.”

    “Cưng à, em không muốn biết hậu quả của việc không nghe lời đâu, đúng không?”

  • Hoa Khôi Trường Luôn Bằng Điểm Với Tôi

    Sau khi lên cấp ba, tôi – người từ nhỏ chỉ biết đứng nhất – lại trở thành kẻ mãi mãi đứng thứ hai.

    Chỉ vì hoa khôi của trường lần nào cũng bằng điểm tôi, nhưng lại xếp trên tôi chỉ bởi họ của cô ấy đứng trước.

    Kỳ thi thử lần một năm lớp mười hai, nhìn điểm của hoa khôi từng môn đều giống hệt tôi,

    tôi tìm đến giáo viên chủ nhiệm:

    “Thưa thầy, em không muốn học nữa.”

    Chưa kịp để thầy lên tiếng, hoa khôi đang đứng ngoài cửa nghe lén đã vội vàng chạy vào:

    “Bạn Thẩm, chuyện này thì tôi phải thay mặt thầy phê bình bạn rồi. Lớp mười hai chính là giai đoạn nước rút, sao bạn có thể nói những lời như vậy chứ?”

    Thầy giáo cũng vội khuyên:

    “Đúng vậy, chỉ còn đoạn cuối thôi, em cố gắng thêm một chút. Nhà trường còn hy vọng hai em có thể giành được thủ khoa và á khoa của tỉnh chúng ta nữa.”

    Tôi thở dài, càng không muốn học.

    Thế là dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của thầy, trong kỳ thi tháng tiếp theo tôi trèo tường ra tiệm game.

    Kết quả đến ngày công bố điểm, nhìn bảng xếp hạng,

    tôi cạn lời trợn trắng mắt.

    Không phải chứ,

    sao đến cả hạng bét cũng có người tranh với tôi vậy?

  • Lỡ Ngủ Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

    Một tháng trước, Lâm Vãn đã lỡ ngủ với kẻ thù không đội trời chung của đời mình — Phó tổng giám đốc tập đoàn Phó thị, Phó Cẩn Ngôn.

    Cô nghĩ đó sẽ là khởi đầu của một cơn ác mộng.

    Không ngờ, ác mộng lại giáng xuống đầu Phó Cẩn Ngôn.

    Một tháng sau – Phòng họp cao tầng của Tập đoàn Phó thị

    Phó Cẩn Ngôn đang nghe báo cáo quý tẻ nhạt thì bụng dạ đột nhiên cuộn lên dữ dội.

    “Ọe——”

    Trước mặt mấy chục lãnh đạo cấp cao, anh không kìm được mà nôn khan.

    Cả phòng họp chết lặng.

    Ngày hôm sau, trên bàn đàm phán, tổng giám đốc phía đối tác vừa châm điếu xì gà, Phó Cẩn Ngôn ngửi thấy mùi, mặt liền biến sắc, ôm miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

    “Ọe——”

    Chỉ trong chốc lát, tin đồn “Tổng giám đốc Phó mắc bệnh nan y, chẳng còn sống được bao lâu” lan khắp thành phố Giang Thành.

    Chỉ có Phó Cẩn Ngôn – người đang cầm trong tay bản báo cáo chẩn đoán lố bịch từ bệnh viện tư cùng một tấm ảnh của Lâm Vãn, run bần bật vì tức giận.

    “Hội chứng song thai? Nam giới nghén thay?”

    Anh nghiến răng ken két, suýt nữa xé nát tấm ảnh trong tay.

    “Lâm Vãn!

    Cô chết chắc rồi!”

  • Chiếc Đồng Hồ Đổi Đời

    VĂN ÁN

    Mẹ tôi mua một cân tôm sú, lột hết cho em trai ăn.

    Bà nói em đang tuổi lớn, tôi là chị, ăn mấy cái đầu tôm bổ canxi là được rồi.

    Tôi lỡ tay làm đổ bát cơm của em, mẹ lập tức tát tôi một cái, rồi đẩy tôi ra ngoài hành lang.

    Đèn cảm ứng bị hỏng, hành lang tối đen như mực.

    Tôi co ro ngồi trong góc, nghe tiếng em trai cười khúc khích xem hoạt hình trong nhà.

    Bỗng nhiên có người từ tầng trên lăn xuống, rơi ngay bên chân tôi.

    Đó là một người đàn ông mặc vest, bụng đầy máu, nhìn là biết sắp không sống nổi nữa.

    Anh ta túm chặt lấy cổ chân tôi, giọng run rẩy:

    “Nhóc con, gọi 120 giúp chú… Chiếc đồng hồ này cho cháu, đủ đổi lấy một căn nhà.”

  • Chúng Ta Không Còn Nợ Nhau

    “Ký đi.”

    Giọng nam trầm thấp, như dây đàn cello lạnh lẽo nhất, vang vọng trong căn phòng khách rộng rãi xa hoa.

    Phó Kính Diêu ngồi trên chiếc sofa thủ công Ý trị giá hàng triệu, hai chân vắt chéo, tư thế cao quý mà xa cách. Anh thậm chí còn không ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đối diện, ánh mắt chỉ dừng lại trên tờ “Thỏa thuận ly hôn” mỏng manh trước mặt.

    Nội dung bản thỏa thuận đơn giản và tàn nhẫn: một căn hộ ở trung tâm thành phố, một chiếc xe đi lại, cùng một khoản “bồi thường” tám chữ số.

    Đối với vị trí nữ chủ nhân nhà họ Phó, số tiền này chẳng khác gì bố thí cho một người giúp việc ba năm.

    Tất cả mọi người đều nghĩ rằng, Khánh Dự sẽ khóc, sẽ làm ầm lên, sẽ như những người phụ nữ bị giới hào môn ruồng bỏ khác – gào khóc, cầu xin, tranh giành thêm quyền lợi.

    Nhưng cô không làm vậy.

    Khánh Dự chỉ yên lặng cầm lấy cây bút máy đắt tiền, đầu ngón tay trắng muốt, không một chút run rẩy. Âm thanh cây bút lướt qua giấy vang lên khe khẽ, trở thành âm thanh duy nhất trong căn phòng trầm mặc này.

    Hai chữ “Khánh Dự”, nét chữ thanh thoát, y như con người cô.

    Ký xong, cô đẩy bản thỏa thuận về phía trước, giọng nhẹ như lông vũ, nhưng rơi vào tai Phó Kính Diêu lại rõ ràng vô cùng.

    “Xong rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *