Phong Vân Bách Hoa Yến

Phong Vân Bách Hoa Yến

Tại yến tiệc Bách Hoa, tiểu thanh mai của Tiêu Vân Hằng xông vào, giữa thanh thiên bạch nhật, cho ta một cái tát.

“Cũng tự xưng tiểu thư thế gia, đồ bản cô nương không cần ngươi cũng chạy theo mà nhặt lấy?!”

Thiếu nữ vừa cứng đầu lại kiêu ngạo, đôi mắt hoe đỏ, nhưng ánh nhìn lại dừng nơi Tiêu Vân Hằng đang che chở trước mặt ta.

Hắn lạnh lùng nói:

“Quận chúa, xin tự trọng.”

Mọi người đều nghĩ đây là màn kịch cũ tình mới tình xưa.

Chỉ có ta biết, hắn che chắn ta trước tiên, nhưng cũng chắn luôn đường ta định trả lại một bạt tai.

Lúc Tiêu Vân Hằng nói ra lời ấy, vành mắt Tạ Văn Oanh đỏ bừng.

Chiếc cằm từng kiêu ngạo ngẩng cao nay lại khiến người ta thấy đáng thương.

Quả thực đáng thương, nếu như ta không bị tát đến ù tai, mặt bên trái vẫn còn rát buốt như kim châm.

Tạ Văn Oanh chỉ tay về phía ta đang bị hắn che khuất, lệ như chuỗi trân châu rơi xuống:

“Tiêu Vân Hằng, ngươi thực sự vì một nữ tử không biết liêm sỉ như nàng mà đoạn tuyệt với ta sao?”

Mơ hồ, ta nghe thấy quanh đó vài tiểu thư nhà quý tộc bật cười khinh bỉ.

“Thật mất mặt, ta đã bảo rồi, một kẻ quê mùa cũng mơ mộng giành người với quận chúa, còn vọng tưởng gả vào tướng phủ?”

“Minh Ninh quận chúa và Tiêu tướng quân có bao nhiêu chuyện, kinh thành ai mà chẳng rõ? Còn dám không biết tự lượng sức mà tranh với quận chúa?”

“Bao lần quận chúa nói đoạn tuyệt với Tiêu tướng quân, nhưng lần nào hắn chẳng cúi đầu nhận sai, lại tái hợp như chưa từng có gì?”

“Nam tình nữ ý, lại bị kẻ khác chen chân, không mất mặt thì là gì?”

Phải rồi, trước khi ta tiến kinh, Tiêu Vân Hằng đã dây dưa với vị quận chúa được Thánh Thượng sủng ái nhất ấy.

Chỉ vì tính tình quận chúa kiêu căng, nhìn không thuận mắt vị tướng quân lãnh đạm, bèn khiêu khích, gây khó dễ.

Nhưng mỗi lần đều bị vị tướng quân ấy cứu giúp.

Thế là dần dà, hai bên sinh lòng cảm mến.

Song, nàng ấy quá ngông cuồng, còn hắn lại quá kiệm lời.

Tính tình trái ngược, ở bên nhau sớm muộn cũng sinh rạn nứt, tranh cãi không dứt.

Không biết bao lần, hai người không vui mà tan rã.

Cho đến lần cuối cùng.

Tạ Văn Oanh giận dữ, xé nát túi hương do mẫu thân đã khuất của hắn từng tự tay may.

Tiêu Vân Hằng lúc này mới thực sự nổi giận, từ đó không cúi đầu nữa.

Nhưng mọi người vẫn nghĩ như trước: lần này chỉ là một lần chia tay như bao lần trước.

Sớm muộn gì cũng lại hợp.

Vậy mà Tạ Văn Oanh chờ mãi, chờ mãi, chờ được tin Tiêu Vân Hằng mang theo một nữ tử khác dự yến tiệc Bách Hoa.

Mà người ấy, chính là ta.

Nghĩ đến đây, quả nhiên là ta không biết lượng sức, tự rước lấy nhục.

Cho nên bị người chê cười, bị nhìn bằng ánh mắt giễu cợt, cũng là điều đương nhiên.

Chỉ là ta đưa tay sờ lên bên trái gương mặt vẫn còn đau rát.

Lờ mờ nhớ lại, người đầu tiên gật đầu thuận theo ý chỉ ban hôn của Thánh Thượng, chủ động tiếp cận… rõ ràng là Tiêu Vân Hằng.

Tiểu thư thế gia, tại yến tiệc Bách Hoa, bị người ta tát giữa chốn đông người.

Dù nhìn từ phương diện nào, cũng là nỗi nhục không thể ngẩng đầu lên.

Nếu ta còn một chút cốt khí, thì nên đáp trả.

Ta cũng đã định làm vậy.

Nhưng ngẩng đầu lên, trước mắt lại là thân hình Tiêu Vân Hằng chắn trước mặt ta.

Có người cảm khái:

“Rốt cuộc vẫn là tình cũ không bằng tình mới.”

Chỉ có ta biết, hắn chắn trước ta rất nhanh, nhưng cũng chắn luôn tất cả đường để ta đánh trả.

Ta bật cười, nhưng trong lòng lại lạnh đến tận đáy.

Tiêu Vân Hằng, đây chính là cái gọi là: một lòng một dạ với ta, không còn vướng bận gì khác sao?

4

Phải, ta và Tiêu Vân Hằng sớm đã chẳng phải lần đầu gặp mặt.

Nếu nói hắn cùng vị Minh Ninh quận chúa Tạ Văn Oanh kia chỉ qua lại vỏn vẹn hai năm đã được xem là oan gia hoan hỉ, thanh mai trúc mã, vậy thì ta và hắn quen biết từ thuở niên thiếu, cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua bao năm tháng, lẽ nào lại không tính là gì?

Mẫu thân của ta là trưởng tỷ của thiên tử.

Khi xưa để trải đường cho hắn, người cam nguyện gả cho phụ thân ta, từ đó rời xa kinh thành, một đời ở lại biên ải, không thể quay về.

Ta và Tiêu Vân Hằng chính là lúc đó mà quen biết.

Khi ấy hắn mới mười bốn, không được kế mẫu yêu quý, chỉ khóc một trận với phụ thân hắn, xoay người liền bị đưa đến quân doanh nơi biên cương để rèn luyện.

Một thiếu gia không được sủng ái của thế gia, lại bị đưa đến tận biên cương xa xôi cách kinh thành nghìn dặm, tự nhiên khó tránh khỏi bị ức hiếp và cô lập.

Nghiêm trọng nhất là lần ấy, có kẻ trộm mất món di vật duy nhất mà mẫu thân đã khuất của hắn để lại— chính là túi hương do phu nhân nhà họ Tiêu tự tay khâu cho.

Hắn như phát cuồng lao vào, mặc kệ bao cú đấm cú đá giáng xuống người mình.

Nhưng cuối cùng vẫn không giành lại được, bọn họ còn cười nhạo mắng hắn là đồ vô dụng, chó hoang không mẫu thân dạy dỗ.

Là A nương của ta đã kịp thời quát lớn, cứu hắn ra khỏi đám người kia.

Similar Posts

  • Mùi Nước Hoa Lạ

    “Chồng ơi, lấy giúp em một gói Diana, loại ban đêm.”

    Phó Tầm tiện tay đưa qua, thuận miệng nói:

    “Em mỗi lần tới tháng hình như chẳng bao giờ đau bụng nhỉ?”

    Trong đầu tôi “đinh” một tiếng.

    Tên đàn ông chó má này có gì đó không ổn, chắc chắn là bên ngoài có người rồi.

    Mà con tiểu tam đó — bị đau bụng kinh.

    Tôi mặt không đổi sắc: “Trước cũng đau, sau này nhờ cụ Trần Kế Đường chữa khỏi rồi.”

    “Là vị lão Trung y từng lên báo ấy.”

    Anh ta “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.

    Anh ta không biết, cụ Trần với ông nội tôi là bạn tri kỷ vào sinh ra tử.

    Chỉ ba ngày sau, cụ Trần gửi cho tôi một bức ảnh.

    Phó Tầm quả nhiên dẫn một cô gái tới khám bệnh.

    Cô ta đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt ấy… dù chết tôi cũng không quên nổi!

  • Cô Bạn Cùng Phòng

    Kỳ nghỉ dài mười một ngày, bạn cùng phòng gọi một chiếc xe dù về quê.

    Tôi xuống lầu tiễn cô ấy, thì phát hiện tài xế xe rất giống một người đang bị truy nã, liền vội vàng ngăn cô ấy lên xe.

    Không ngờ cô ấy hất tay tôi ra rồi cười nhạt:

    “Đừng lúc nào cũng nhìn người bằng cặp mắt thành kiến, lái xe dù thì sao, chẳng phải cũng là vì cuộc sống à?”

    Tài xế nghe xong, ánh mắt nhìn tôi lập tức thay đổi.

    Tôi tức giận quay đầu bỏ đi, lại nghe cô ấy hô sau lưng:

    “Huệ Huệ, ở nhà một mình, đừng có suốt ngày đặt đồ ăn giao tận nơi nhé, nhớ tự chăm sóc bản thân.”

    Lúc đó tôi không hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói ấy.

    Mãi đến hai ngày sau, tài xế xe dù mặc đồng phục giao hàng, cầm dao xông thẳng vào nhà, tôi mới vỡ lẽ.

    Nhưng lúc đó, bạn cùng phòng đã trả nhà, về quê kết hôn sinh con.

    Tôi bị đâm mười sáu nhát, mặt bị hủy hoại, nội tạng tổn thương nghiêm trọng.

    Sự nghiệp và tình yêu đều tan biến như bọt nước, cuối cùng trầm cảm rồi chết yểu.

    Mở mắt ra lần nữa.

    Tôi quay trở lại ngày tiễn bạn cùng phòng lên chiếc xe dù đó.

    Lần này, tôi không can thiệp nữa.

  • Cuộc Hôn Nhân Không Lối Thoát

    Từng có một thời, Thẩm Ninh Hoan và Thiệu Bắc Thâm là cặp vợ chồng kiểu mẫu được cả đại viện quân khu công nhận.

    Anh là đoàn trưởng rực rỡ nhất toàn quân khu – lạnh lùng, cao quý, nghiêm khắc và kỷ luật.

    Cô là trụ cột của đoàn văn công – rạng rỡ động lòng người, chuyên môn xuất sắc.

    Sau khi kết hôn, họ gần như chưa từng cãi nhau, là một đôi “trời sinh một cặp” trong mắt tất cả mọi người.

    Cho đến năm thứ năm kết hôn, anh hoàn thành nhiệm vụ trở về, châm một điếu thuốc, đôi mắt sâu thẳm như hồ băng nhìn thẳng vào cô – trong đó cuộn trào những cảm xúc cô không sao hiểu nổi: giằng xé, đau đớn… và một tia quyết tuyệt.

    “Ninh Hoan, anh… đã ngoại tình trong tư tưởng rồi.”

    Đầu ngón tay Thẩm Ninh Hoan lạnh buốt, cô tưởng mình nghe lầm: “Anh nói gì cơ?”

    “Tề Thanh Tuyết.” Anh buông ra một cái tên – cô gái mới đến đoàn văn công, yếu ớt mong manh như một bông hoa trắng nhỏ. “Anh yêu cô ấy rồi. Yêu đến… phát điên.”

    Từng chữ như những chiếc đinh sắt nung đỏ, hung hăng đóng vào màng tai Thẩm Ninh Hoan, đóng thẳng vào tim cô!

  • Kiếp Này, Tôi Ích Kỷ Đến Cùng

    Tôi cố ý rút điện tủ lạnh, số đồ ăn cuối cùng trong nhà cũng hỏng hết.

    Nhưng tôi không vội, người sốt ruột lại là cô thư ký nhỏ kia.

    Ở kiếp trước, cô ta mời cả công ty đến biệt thự của tôi tổ chức sinh nhật. Ngày hôm sau, tận thế nắng nóng ập đến.

    Thức ăn trong nhà bị bọn họ ăn sạch, tôi đói đến mức thoi thóp, không chịu đưa miếng bánh mì cuối cùng ra.

    Cô thư ký lập tức tỏ vẻ đáng thương, nhào vào lòng vị hôn phu của tôi.

    “Chị à, dù nhà chị có giàu thì cũng không thể thấy chết mà không cứu chứ!”

    Vị hôn phu nổi giận, đuổi thẳng tôi ra khỏi nhà.

    “Đặng Lan, bao nhiêu người không có gì ăn, cô còn mặt mũi ăn một mình à?”

    “Tiểu Tuyết là người đầu tiên chia sẻ đồ ăn với chúng tôi, còn cô thì quá ích kỷ!”

    Tôi bị nắng thiêu sống giữa cái nóng khắc nghiệt, cả công ty lại ung dung dùng đồ tiếp tế của tôi để sống sót qua tận thế.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mà cô thư ký mời cả công ty đến dự sinh nhật.

  • Con Ruột Chỉ Là Một Cái Danh

    Khi con gái nuôi của bố mẹ là Thẩm Tư Tư bị mắc kẹt trong biển lửa, vì ngọn lửa quá lớn và quá nguy hiểm, tôi đã ngăn bố mẹ lao vào cứu cô ta.

    Thẩm Tư Tư bị thiêu cháy đến mức chỉ còn một nắm tro, không còn di cốt, bố mẹ cho rằng tôi cố ý hại chết cô ta, lập tức đoạn tuyệt quan hệ với tôi và thề sẽ không bao giờ gặp lại.

    Anh trai tôi – kẻ điên cuồng cưng chiều em gái – vì muốn báo thù cho cô ta đã nhét cục than đỏ rực vào miệng tôi, khiến tôi đau đớn mà chết.

    Nhưng tôi không ngờ rằng, mình lại trọng sinh trở về ngày Thẩm Tư Tư bị kẹt trong đám cháy.

    Lần này, tôi buông tay khỏi bố mẹ, để mặc họ lao vào biển lửa.

  • Thực Tập Không Lương

    Trước khi quay lại làm việc sau kỳ nghỉ Tết, tôi đã tranh thủ đi phẫu thuật cắ/ t am/ idan.

    Sau phẫu thuật, y tá đến truyền dịch cho tôi.

    Tôi liếc mắt một cái liền thấy trên chai thu/ ố/c ghi ba chữ “Pen/ icillin”.

    Cổ họng đau đến mức phát âm khó khăn, tôi chỉ có thể chỉ vào dòng “Dị ứng Pen/ icillin” trong mục lưu ý trên đầu giường cho cô ấy xem.

    “Xin lỗi, tôi dị ứng Pen/ icillin, bác sĩ kê cho tôi là cep/ halosporin, cô có phải lấy nhầm rồi không?”

    Không ngờ sau khi xem đơn thu0c xong, đối phương chẳng những không dừng tay, mà còn cười, chuẩn bị tiêm k/ im truyền.

    “Cô vừa làm ph/ ẫu thu/ ật xong cần thu0c kháng viêm, nếu không sẽ ảnh hưởng đến cơ thể!”

    “Pen/ icillin là thu0c kháng viêm, không kê linh tinh cho cô đâu, cô yên tâm đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *