Phu Quân Thành Cố Nhân

Phu Quân Thành Cố Nhân

Ta và Tằng Tước ân ái đến bạc đầu, sau khi trọng sinh, ta lại xé hôn thư của chúng ta ngay trước mặt hắn.

Kiếp trước, hắn làm quan đến chức Thủ phủ, thanh liêm chính trực, chưa từng vì ta không thể sinh nở mà chán ghét, hậu viện trống rỗng, chỉ có một mình ta.

Hắn đối với ta ân cần tỉ mỉ, không rời không bỏ.

Ta từng cảm thán, ắt hẳn là kiếp trước tích được đại công đức, nên kiếp này mới gặp được lang quân như ý.

Cho đến khi hắn chết già, ta tận mắt nhìn thấy một đôi mẫu tử lén lút đến tế bái trước phần mộ hắn.

Chương 1

Ta và Tằng Tước ân ái đến bạc đầu, sau khi trọng sinh, ta lại xé hôn thư của chúng ta ngay trước mặt hắn.

Kiếp trước, hắn làm quan đến chức Thủ phủ, thanh liêm chính trực, chưa từng vì ta không thể sinh nở mà chán ghét, hậu viện trống rỗng, chỉ có một mình ta.

Hắn đối với ta ân cần tỉ mỉ, không rời không bỏ.

Ta từng cảm thán, ắt hẳn là kiếp trước tích được đại công đức, nên kiếp này mới gặp được lang quân như ý.

Cho đến khi hắn chết già, ta tận mắt nhìn thấy một đôi mẫu tử lén lút đến tế bái trước phần mộ hắn.

……

Ba năm sau khi Tằng Tước chết, ta một mình thủ giữ phủ đệ trống rỗng, mở mắt nhắm mắt đều là những cảnh ân ái năm xưa của chúng ta.

Khi còn trẻ, từng quấn quýt bên giả sơn, từng dùng lá sen che thân trên hồ nước…

Về sau khi tuổi đã xế chiều, hai người ta cùng ngồi dưới trăng bên hoa, cắn chung một miếng bánh trung thu, quây lò nấu trà, ta nép trong lòng hắn……

Hồi ức ào ạt tràn về, cô độc nuốt chửng ta.

Hôm ấy, ta ôm chí nguyện muốn chết.

Mang theo một vò rượu độc, từng bước từng bước đi về núi Bất Du ngoài thành, phần mộ của hắn nằm lưng chừng núi.

Hắn từng nói muốn chôn ở nơi này, để giữ trọn lời thề không đổi đến chết.

Trước lúc lâm chung, ta còn mắng hắn là tên chết tiệt.

Giờ đây, ta đã bảy mươi tuổi, chân tay bị phong thấp, bước đi vừa chậm vừa đau.

Khi còn cách mộ phần của Tằng Tước chừng hai mươi trượng, ta đã mệt đến không chịu nổi, bèn quyết định nghỉ chân.

Nhưng từ phía mộ lại truyền đến tiếng động lạ.

Ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đôi mẫu tử mặc y phục gấm vóc, đang thành tâm dập đầu trước mộ.

Người phụ nhân kia tuổi còn trẻ, độ hơn bốn mươi, da dẻ trắng ngần, tóc đen dày mượt.

Nhan sắc của nàng chẳng bằng một phần của ta thuở xuân xanh, nhưng nhờ thân y gấm lụa mà toát ra khí thế giàu sang.

Đứa con trai độ hai mươi, vóc người cao ráo, ngũ quan thanh tú mà sắc sảo, khí tức quen thuộc ấy khiến tim ta run lên một nhịp.

Ta bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

“Phụ thân, nhi tử bất hiếu, năm nay đến muộn rồi!”

Hắn quỳ xuống, cúi đầu thật sâu, vô cùng thành kính.

“Phụ thân, con sẽ không quấy nhiễu chính thất của người, cũng chẳng tranh giành gia sản. Nhưng xin người yên lòng, đợi nàng trăm tuổi, con nhất định sẽ tận hiếu với nàng.”

Người phụ nhân cũng quỳ xuống, ánh mắt chan chứa thâm tình nhìn vào bia mộ.

“Tướng gia, thiếp vẫn luôn tuân theo lời chàng căn dặn, chưa từng quấy nhiễu tỷ tỷ, một lòng nuôi dạy Bất Hối. Nay Bất Hối đỗ Trạng Nguyên, cả đời chàng, công đức đã viên mãn.”

Ta ngơ ngác nhìn cảnh trước mắt, tay nắm chặt lấy vò rượu độc.

Chợt nhớ ra, suốt hai mươi năm qua, bổng lộc của Tằng Tước luôn vơi đi một nửa, hết một nửa lại đến một nửa.

Ta từng ngỡ rằng hắn đem tiền đi cứu tế dân nghèo, nhưng nay nghĩ lại… không phải vậy.

Hắn…

Ta chợt thấy trong lòng cuồn cuộn dâng trào, một ngụm huyết đen không hề báo trước mà phun thẳng ra miệng.

“Này?”

Hai người kia nghe thấy động tĩnh, vừa ngoảnh lại nhìn thấy ta, liền thất sắc.

“Tỷ tỷ…”

“Mẫu thân…”

Xem ra bọn họ đã từng thấy ta, mà ta thì chưa từng gặp bọn họ.

Ta trừng trừng nhìn gương mặt kia—vừa quen thuộc lại vừa xa lạ—của người thanh niên, rốt cuộc không nhịn được, lệ trào mi.

Đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt, một lời cũng không thốt ra nổi.

“Tỷ tỷ!”

Người phụ nhân kéo con trai mình quỳ trước mặt ta, trong ánh mắt nhìn ta tràn đầy thương xót.

“Tướng gia cả đời chưa từng phản bội tỷ, chàng… chàng chỉ là quá khao khát có một đứa con mà thôi!”

Nói đoạn, nàng từ trong ngực lấy ra một phong thư, dâng lên trước mặt ta.

“Đây là thư tướng gia gửi thiếp, dặn nếu một ngày bị tỷ phát hiện, thì đem thư này trao tận tay tỷ. Bức thư này, thiếp chưa từng dám mở ra xem.”

Ta đè nén cơn giận, nhận lấy bức thư ấy.

Là một phong thư đã ngả vàng, hiển nhiên đã qua nhiều năm tháng.

Quả thật, nét chữ là của hắn thuở ban đầu.

“Gửi ái thê Tô Uyển thân khải: Uyển Uyển, vi phu cả đời quang minh lỗi lạc, duy chỉ có một khúc mắc suốt đời không giải, chính là đêm bị người hãm hại, cùng Mạnh Hinh phát sinh mối đoạn tụ.

“Nàng ta nói với vi phu đã mang thai, vi phu đã do dự, không đành lòng để nàng ấy bỏ đi hài nhi. Về sau sinh ra một đứa trẻ, đặt tên là Tằng Nhất Hành. Uyển Uyển, đây là quyết định vi phu tự ý đưa ra, mong nàng đừng oán trách.”

Hừ!

Similar Posts

  • Kiếp Này Tôi Muốn Buông Thả Bản Thân Một Chút

    Kiếp trước, tôi và Lục Trạch là cặp vợ chồng kiểu mẫu nổi tiếng trong khu tập thể nhà máy.

    Ai cũng khen vợ chồng tôi hạnh phúc, tương kính như tân.

    Nhưng chỉ có tôi biết rõ — từ ngày cưới cho đến khi Lục Trạch qua đời, tôi sống như quả phụ suốt hơn hai mươi năm.

    Người anh ấy yêu thật sự là một người khác. Còn tôi chỉ là kẻ thay thế, có cũng được, không có cũng chẳng sao.

    Bây giờ trở lại những năm 80, lần này, tôi quyết định buông tha cho chính mình.

  • Em Không Còn Là Ưu Tiên Duy Nhất

    Sau bảy năm kết hôn, Thời An ngoại tình với cô thư ký trẻ trung, xinh đẹp. Tôi bắt gặp hai người họ đang lên giường với nhau.

    Ngay lúc tôi gào thét điên cuồng đối chất, căn phòng đột nhiên rung chuyển dữ dội.

    Trước khi bức tường sập xuống, anh ta từ bên người đàn bà kia lao về phía tôi, che chắn cho tôi suốt ba ngày liền, đến khi kiệt sức mà chết.

    Còn tôi cũng không chịu nổi, ngất lịm đi. Khi mở mắt ra, chúng tôi đã quay lại năm mười tám tuổi.

  • Yêu phải giám đốc

    Định nhảy việc, kết quả lại vô tình gửi nhầm sơ yếu lý lịch cho sếp.

    Tôi liền nhanh trí: “Nghe nói dạo này anh đi xem mắt, em cũng muốn đăng ký thử một lần. Đây là sơ yếu lý lịch cá nhân của em, mời anh xem qua!”

    Như vậy chắc sếp sẽ không mở ra xem đâu nhỉ?

    Kết quả không những anh ấy mở, mà còn trả lời tôi.

    “Cuối tuần này phỏng vấn, em có thời gian không?”

  • Sau Cơn Mưa, Bầu Trời Lại Đổ Nắng

    Sau khi nghỉ hưu, con gái tôi – người đã lấy chồng và sống ở bển suốt bao năm – đột nhiên nói muốn đón tôi về nhà nó để dưỡng già. Nhưng trước khi tàu khởi hành, nó đã lộ rõ bộ mặt thật của mình.

    “Mẹ, bà nội bị liệt rồi. Con đón mẹ tới là để mẹ có bạn đồng hành với bà. Dù gì mẹ và ba con cũng đã ly hôn hơn hai mươi năm rồi mà đến giờ mẹ vẫn sống một mình, cũng không đi thêm bước nữa với ai. Cho dù không thể nối lại tình xưa với ba con, thì với bà nội, mẹ cũng từng là con dâu trong gia đình mà.”

    Tôi nghe xong mà giận đến điên người, chỉ muốn tát cho con bé một cái thật mạnh để nó tỉnh mộng.

  • Tái Sinh Sau Ba Năm Làm Máy Rút Tiền

    Kết hôn ba năm, chồng tôi lương tháng 80 ngàn, tháng nào cũng chuyển không thiếu một xu cho chị gái anh ta.

    Tôi chưa bao giờ hỏi, cũng chẳng thèm quản.

    Cho đến một đêm khuya tăng ca về nhà, anh ta thấy tôi đang ngồi xổm ở phòng khách gặm bánh mì, bỗng nhiên nổi trận lôi đình.

    “Tiền trong nhà đâu hết rồi? Có phải cô lại tiêu xài hoang phí không?

    Nhìn lại mình đi, xem có ra thể thống gì không!”

    Tôi ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn anh ta.

    “Tiền ở trong thẻ của chị anh, hay là anh đi hỏi chị anh mà lấy?”

    Anh ta lập tức cứng họng.

    Tôi đứng dậy, phủi vụn bánh mì trên tay.

    “Ba năm rồi, tiền trả góp nhà của chị anh, tiền trả góp xe, tiền học của con chị ấy – thứ nào không phải dùng lương của anh nuôi? Giờ anh hỏi tôi tiền đâu à?”

  • Kế hoạch thay đổi mẹ ruột

    Kỳ nghỉ Quốc khánh về nhà, hàng xóm đùa giỡn hỏi mẹ tôi sau này sẽ cho tôi bao nhiêu của hồi môn.

    Chị dâu lập tức sầm mặt, giơ chân đá vào ống chân anh trai tôi một cú:

    “Nhà các người giàu dữ vậy sao?”

    Anh tôi cũng nhìn sang mẹ, như muốn mẹ giải thích.

    Mẹ tôi đành cười gượng:

    “Chuyện sau này để tính đi! Với lại Tiểu Ngọc sau này còn có tiền sính lễ mà, con bé thương tụi mình lắm.”

    Lúc đó tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba.

    Nhưng tôi biết, cuộc chiến tranh giành ngôi “thế tử” đã bắt đầu rồi.

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *