Quản Gia Của Tổng Tài Không Dễ Bắt Nạt

Quản Gia Của Tổng Tài Không Dễ Bắt Nạt

Khi tổng tài Kỷ Dự Thanh dẫn “bạch nguyệt quang” của mình quay về, không gian trong biệt thự im phăng phắc như tờ.

Lâm Mộng Nhân khoác tay anh ta, cằm hất cao, trông chẳng khác nào một con công đang đi tuần tra lãnh địa. Khi ánh mắt cô ta rơi xuống người tôi, nước mắt bỗng chốc dâng đầy.

“Dự Thanh, cô ta là ai?”

“Tại sao anh lại nuôi loại đàn bà này trong nhà?!”

Kỷ Dự Thanh hơi nhíu mày, dường như định nói gì đó.

Tôi dẫn đầu nhóm nhân viên phục vụ phía sau, cúi người một góc 30 độ đúng chuẩn mực.

“Chào Lâm tiểu thư. Tôi là Tô Vị, quản gia trưởng của Kỷ tiên sinh.”

“Quản gia?” Cô ta rít lên, âm thanh xé toạc bầu không khí yên tĩnh vốn được tạo ra bởi những chùm đèn pha lê đắt tiền.

“Một quản gia mà ăn mặc còn tề chỉnh hơn cả tôi sao? Cô coi tôi là con ngốc à!”

Cô ta đột ngột hất tay Kỷ Dự Thanh ra, xông đến trước mặt tôi, giơ tay tát một cái thật mạnh.

“Ngay lập tức, cút khỏi căn nhà này cho tôi!”

1

Tiếng tát chát chúa vang vọng trong sảnh lớn vắng lặng, mang theo một chút cảm giác kịch tính đầy nực cười.

Gò má tôi bỏng rát. Nhưng tôi không hề nhúc nhích, thậm chí đến chân mày cũng chẳng buồn nhướn lên.

【Kích thích: Bị t/ át.】

【Phản ứng sinh lý: Adrenaline tăng vọt, nhưng cơ mặt kiểm soát tốt, duy trì nụ cười công nghiệp.】

【Bình luận nội tâm: Rất tốt, tấn công thân thể, kích hoạt Phụ lục 3, Điều 7 của “Hợp đồng lao động”. Có thể yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần rồi.】

Lâm Mộng Nhân thấy tôi không có phản ứng gì thì càng điên tiết hơn, cô ta túm lấy cánh tay Kỷ Dự Thanh lắc điên cuồng.

“Dự Thanh! Anh nhìn cô ta kìa! Cô ta căn bản không coi anh ra gì hết! Cô ta cố ý chọc tức em!”

Sắc mặt Kỷ Dự Thanh đã bắt đầu khó coi. Có lẽ anh ta cũng không ngờ rằng, vở kịch đoàn tụ ấm áp sau bao ngày xa cách lại mở màn bằng cảnh tượng một người đàn bà chanh chua đánh người.

“Mộng Nhân, đừng quấy nữa, cô ấy đúng là quản gia đấy.”

“Em không tin! Làm gì có quản gia nào trẻ đẹp thế này! Rõ ràng là anh đang bao nuôi nhân tình!” Nước mắt Lâm Mộng Nhân muốn rơi là rơi, kỹ năng diễn xuất chẳng kém gì ảnh hậu.

Đám người làm xung quanh đều cúi đầu, nhưng bờ vai ai nấy đều run rẩy nhẹ, rõ ràng là đang cố nhịn cười.

Tôi phớt lờ màn kịch hề này, rút điện thoại công việc ra, bấm gọi hai số ngay trước mặt họ.

Số thứ nhất là trung tâm an ninh của biệt thự.

“Khu vực sảnh A xảy ra sự cố hành hung, điều người đến đây ngay lập tức.”

Giọng tôi không lớn, nhưng bình tĩnh và rõ ràng, đủ để mọi người có mặt đều nghe thấy. Tiếng khóc của Lâm Mộng Nhân khựng lại. Chân mày Kỷ Dự Thanh càng nhíu chặt hơn.

Tiếp đó, tôi gọi số thứ hai.

“Luật sư Trương phải không? Tôi là Tô Vị. Tôi bị khách của chủ thuê tấn công thân thể ngay tại vị trí làm việc, cấu thành tai nạn lao động. Mời ông qua đây một chuyến, chúng ta cần thảo luận về vấn đề bồi thường.”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm ổn: “Được, Tô tiểu thư, tôi sẽ đến trong vòng 15 phút.”

Cúp máy. Cả sảnh lớn im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Lâm Mộng Nhân nhìn tôi như nhìn một kẻ điên: “Cô… cô dám báo cảnh sát? Cô còn dám gọi luật sư?”

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, chuyên nghiệp và đầy xa cách.

“Lâm tiểu thư, thứ nhất, tôi không báo cảnh sát, tôi chỉ gọi an ninh nội bộ để đảm bảo trật tự an toàn cho dinh thự của Kỷ tiên sinh.”

“Thứ hai, căn cứ theo Điều 42 Luật Lao động và hợp đồng thuê mướn đã ký với Kỷ tiên sinh, an toàn thân thể của tôi trong thời gian làm việc được pháp luật bảo hộ. Hành vi vừa rồi của cô đã gây thương tích thân thể và tổn hại tinh thần cho tôi.”

Tôi nhìn sang Kỷ Dự Thanh, anh ta đang nhìn tôi bằng một ánh mắt cực kỳ phức tạp.

【Có kinh ngạc, có không vui, nhưng nhiều hơn cả là sự… bất lực trước một hiện trường mất kiểm soát.】

Tôi tiếp tục dùng tông giọng bình thản nói: “Kỷ tiên sinh, với tư cách là người thuê lao động, anh có nghĩa vụ bảo vệ quyền lợi hợp pháp của tôi. Hiện tại có hai phương án giải quyết.”

“Một là hòa giải tư nhân. Theo hợp đồng, anh cần chi trả cho tôi ba tháng lương coi như bồi thường t/ ai n/ ạn lao động, cùng một khoản phí tổn thất tinh thần không thấp hơn sáu con số. Đồng thời đảm bảo vị Lâm tiểu thư này sau này sẽ không có bất kỳ hình thức quấy rối nào đối với tôi nữa.”

“Hai là tôi không chấp nhận hòa giải. Luật sư của tôi sẽ khởi kiện, chúng ta gặp nhau tại tòa. Đến lúc đó, tên của anh và Lâm tiểu thư có lẽ sẽ cùng xuất hiện trên các trang tin xã hội.”

“À đúng rồi, quên nhắc anh.” Tôi chỉ tay về phía chiếc camera ẩn kín đáo ở góc trần nhà.

“Toàn bộ quá trình đều đã được ghi lại bằng độ phân giải cao.”

Sắc mặt Lâm Mộng Nhân từ đỏ gay lập tức chuyển sang trắng bệch. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô ta biết rằng, hóa ra đánh người… là phải đền tiền.

【Chương 2】

Hai nhân viên an ninh mặc vest đen nhanh chóng có mặt, đứng sừng sững sau lưng tôi như hai tòa tháp sắt, gương mặt không chút cảm xúc.

Bầu không khí trong nháy mắt thay đổi, từ kịch gia đấu luân hồi chuyển sang hiện trường vụ án hình sự.

Lâm Mộng Nhân hoàn toàn ngây người. Cô ta cầu cứu nhìn về phía Kỷ Dự Thanh, đôi môi run rẩy: “Dự Thanh… cô ta… cô ta bắt nạt em…”

【Bình luận nội tâm: Ồ hố, bắt đầu màn khóc lóc tố khổ kinh điển của “bạch liên hoa” rồi đây. Tiếc là, nước mắt trước pháp luật và hợp đồng thì chẳng đáng một xu.】

Kỷ Dự Thanh hít một hơi thật sâu, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi. Anh ta phất tay ra hiệu cho nhân viên an ninh lùi sang một bên, sau đó nhìn tôi bằng giọng điệu thương lượng đầy mệt mỏi.

“Quản gia Tô, chuyện này… có thể nể mặt tôi mà bỏ qua không?”

Tôi vẫn duy trì nụ cười chuyên nghiệp, nhìn thẳng vào anh ta, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti.

“Kỷ tiên sinh, tôi rất tôn trọng anh. Nhưng cái mặt của tôi, nó cũng rất tôn trọng chính nó.”

“Tố chất nghề nghiệp yêu cầu tôi không được thất lễ tại nơi làm việc, nhưng luật sư của tôi sẽ thất lễ thay tôi.”

Ngụ ý rõ ràng: Mặt mũi gì tầm này. Hoặc là đưa tiền, hoặc là nhận trát hầu tòa.

Biểu cảm của Kỷ Dự Thanh đông cứng lại. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta gặp phải loại nhân viên không thèm nể mặt “tổng tài bá đạo”.

Lâm Mộng Nhân đứng sau lưng anh ta vẫn không biết sống chết mà thêm dầu vào lửa: “Dự Thanh! Anh tốn lời với cô ta làm gì! Chỉ là một kẻ hạ nhân thôi mà! Cứ trực tiếp đuổi cô ta đi là xong! Đền tiền cái gì chứ!”

Tôi tốt bụng nhắc nhở cô ta: “Lâm tiểu thư, tiền bồi thường cho việc sa thải trái luật là 2N. Dựa trên mức lương và thâm niên của tôi, con số đó rơi vào khoảng 7 chữ số (hàng triệu tệ). Khoản tiền này, Kỷ tiên sinh cũng sẽ phải chi trả đấy.”

Miệng Lâm Mộng Nhân há hốc thành hình chữ “O”, cứ như thể vừa nghe thấy chuyện viễn tưởng nào đó.

Đúng lúc này, cửa biệt thự lại mở ra lần nữa. Một người đàn ông mặc bộ vest ba mảnh chuẩn phong thái tinh anh, đeo kính gọng vàng, xách cặp công văn bước vào.

Đó là luật sư Trương, cố vấn pháp lý trưởng của tập đoàn Kỷ thị.

Luật sư Trương nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt sau lớp kính lóe lên vẻ thấu hiểu. Ông ấy đi thẳng đến trước mặt tôi, quan tâm hỏi: “Tô tiểu thư, vết thương thế nào rồi? Có cần đi giám định thương tật không?”

Tôi lắc đầu: “Chỉ là vết thương ngoài da. Nhưng lòng tự trọng nghề nghiệp của tôi đã bị tổn thương nghiêm trọng.”

“Đã hiểu.” Luật sư Trương gật đầu, sau đó quay sang Kỷ Dự Thanh, lên tiếng theo kiểu công sự công văn: “Kỷ tổng, về sự cố tai nạn lao động mà quản gia Tô vừa nêu, phía chúng tôi đề nghị chọn phương án một: hòa giải tư nhân.”

“Việc này sẽ kiểm soát tình hình ở mức tối đa, tránh gây ảnh hưởng tiêu cực đến danh tiếng của ngài và công ty. Thỏa thuận hòa giải tôi đã mang tới đây, số tiền bồi thường được soạn thảo theo tiêu chuẩn cao nhất trong hợp đồng của Tô tiểu thư, tổng cộng là 1,5 triệu tệ.”

Luật sư Trương rút một bản tài liệu từ trong cặp ra, đưa qua.

1,5 triệu tệ (khoảng hơn 5 tỷ VNĐ).

Lâm Mộng Nhân nghe thấy con số này, tiếng hét của cô ta suýt chút nữa đã hất tung nóc nhà.

“Cái gì?! 1,5 triệu?! Cô ta mới bị tát một cái thôi mà! Sao cô ta không đi ăn c/ ư/ ớp luôn đi!”

Luật sư Trương lạnh lùng liếc nhìn cô ta: “Vị tiểu thư này, nếu cô có ý kiến về số tiền, chúng tôi rất sẵn lòng kích hoạt quy trình tư pháp. Khi đó, với tư cách là người hành hung, cô sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý chính. Theo ‘Luật xử phạt quản lý an ninh trật tự’, cô có thể đối mặt với mức phạt tạm giam từ 5 đến 10 ngày, và phạt tiền từ 200 đến 500 tệ. Tất nhiên, phần bồi thường dân sự sẽ không thiếu một xu nào.”

“Tạm… tạm giam?” Lâm Mộng Nhân hoàn toàn ngẩn tò te. Trong thế giới tiểu thuyết của cô ta, có lẽ chưa bao giờ xuất hiện hai chữ này.

Sắc mặt Kỷ Dự Thanh đã đen như đít nồi. Anh ta nhìn chằm chằm Lâm Mộng Nhân, ánh mắt đó như muốn nói: “Cô rốt cuộc đã gây ra rắc rối lớn đến mức nào cho tôi vậy hả?”.

Cuối cùng, anh ta gần như nghiến răng thốt ra mấy chữ: “Được, tôi trả.”

Anh ta cầm lấy tài liệu, chẳng buồn xem mà ký tên mình rồng bay phượng múa vào đó.

Điện thoại tôi rung lên. Tin nhắn báo tiền về tài khoản ngân hàng, không thiếu một xu.

Nụ cười trên môi tôi càng thêm sâu sắc.

“Cảm ơn sự hào phóng của Kỷ tiên sinh. Vậy nếu không còn việc gì khác, tôi xin phép đi chuẩn bị bữa tối.”

Tôi quay người, dẫn theo đội ngũ phục vụ phía sau rút đi lặng lẽ như thủy triều, để lại Kỷ Dự Thanh và Lâm Mộng Nhân tại chỗ với bầu không khí gượng gạo đến mức có thể dùng chân bới được cả một căn hộ ba phòng ngủ.

【Bình luận nội tâm: Kiếm tiền kiểu này đúng là sướng thật. Cảm ơn “ánh trăng sáng” não tàn đã gửi tặng khoản tiền thưởng cuối năm này nhé.】

Similar Posts

  • Khi Tình Thân Bị Đem Ra Mặc Cả

    Trước ngày nhập học đại học, tôi lướt mạng và nhìn thấy một bài đăng.

    “Cô tôi không kết hôn cũng không sinh con, dưới tên có hai căn nhà ở Thượng Hải, tiền tiết kiệm vài triệu. Chờ bà ấy chết, tôi thừa kế tài sản này, vậy tôi có được coi là rich kid không?”

    Trùng hợp thay, cái avatar này y hệt avatar của cô cháu ngoan nhà tôi.

    Mà tôi bây giờ cũng đã bốn mươi tuổi, chưa lập gia đình, chưa có con.

  • Hoàng Tử Dở Hơi, Ca Ca Đại Náo Vương Phủ

    Ta thay ca ca tiến vào Doanh trại Ám vệ, nói rõ chỉ ở một ngày.

    Nào ngờ đêm ấy Thái tử bị thích khách tập kích.

    Ta không biết võ công, đành phải kề cận bảo hộ Thái tử.

    Là theo đúng nghĩa đen của chữ “kề cận”.

    Thái tử chau mày, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào trước ngực ta.

    Ta nuốt nước bọt, lên tiếng: “Cái đó… hôm nay ăn chưa no, nên thuận tay trộm hai cái màn thầu từ nhà bếp.”

  • Điện Hạ Đào Góc Tường

    Bùi Thiếu Hành vì cứu ta mà ngã ngựa, hôn mê suốt ba năm.

    Ngày tỉnh lại, việc đầu tiên hắn nói đến lại là… hủy hôn.

    Thần sắc hắn bình thản, bảo rằng mình đã ch/ ếc qua một lần, không muốn phụ lòng Cầm nương đã khổ đợi hắn năm năm ròng.

    Thái tử vốn đoan phương thủ lễ, nghe vậy lại gật đầu tán đồng:

    “Phụ một người, rốt cuộc vẫn hơn phụ hai người.”

    Nhưng vừa quay đi, Thái tử đã chặn ta lại nơi đình Phong.

    Ngài cúi mắt, thần sắc ôn hòa:

    “Khanh Khanh, nàng đều đã nghe cả chứ? Bùi Thiếu Hành chẳng qua là kẻ giả nhân giả nghĩa, cầu danh chuốc tiếng mà thôi. Nàng… có thể thích ta được chăng? Ta nhất định sẽ làm tốt hơn hắn.”

    Bùi Thiếu Hành đâu hay, khi lòng hắn còn do dự, chưa biết chọn ai—ta sớm đã trèo sang cành cao khác rồi.

  • Tình Yêu Đong Đầy

    Người thừa kế nhà họ Hoắc – Hoắc Khởi Huân – bất ngờ bị tung tin đã bí mật kết hôn và có con gái.

    Anh ta lập tức lên tiếng đính chính công khai:

    “Không có chuyện kết hôn, càng không có đứa con gái nào cả.”

    “Chuyện tôi vẫn độc thân suốt những năm qua, ai ai cũng biết rõ.”

    Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng của anh ta trên màn hình tivi.

    Rồi lại nhìn con gái nhỏ đang uất ức khó hiểu mà lén khóc.

    Tình cảm cố chấp bao năm, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn.

    Khi anh ta về nhà, tôi không còn như trước nữa – dẫn con gái ra đón hay háo hức mong ngóng như thể vợ chồng mới cưới.

    Tôi chỉ lặng lẽ mở lại mấy tin nhắn vừa nhận được.

    Một tờ giấy chứng nhận anh ta triệt sản sáu ngày trước, kèm theo một dòng chữ:

    “Chỉ cần em đồng ý, từ nay về sau Đồng Đồng sẽ là đứa con duy nhất của anh.”

    Tôi rơi nước mắt, gửi lại:

    “Đến đón em đi, em không muốn ở lại nhà họ Hoắc nữa.”

  • Mang Thai 6 Tháng, Chồng Ngoại Tình

    Tôi là bạch nguyệt quang mà Giang Tự đã từ bỏ gia tộc mới cưới được.

    Thế nhưng khi tôi mang thai sáu tháng, anh ta lại ngoại tình.

    Trong phòng bao, anh ta ôm lấy cô gái trẻ trung xinh đẹp, hôn nhau giữa tiếng reo hò của đám đông.

    Có người tỏ ra ngưỡng mộ, bảo anh ta cưới được hoa khôi đại học, sắp có vợ đẹp con ngoan, nhà ấm giường êm.

    Anh ta châm một điếu thuốc, làn khói bay lên theo giọng cười giễu cợt:

    “Ôn Ngôn đúng là tốt thật, dịu dàng, xinh đẹp. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện năm đó vì cưới cô ta mà tôi phải tách khỏi gia đình, tự lập nghiệp, chịu biết bao khổ cực, tôi lại thấy mình ngu đến mức nào!”

    “Giờ nhìn lại, cô ta cũng chỉ đến thế thôi! Nhút nhát, cứng nhắc, nhàm chán đến cực điểm.”

    Nói xong, anh ta lại hôn cô gái bên cạnh một cái, vừa trêu đùa vừa vuốt ve khuôn mặt cô ta:

    “Vẫn là em tốt hơn, không cần danh phận, chơi thế nào cũng được, thích làm gì thì làm.”

    Nhưng anh ta quên mất, dù Ôn Ngôn có nhút nhát cứng nhắc, cô vẫn là người nhớ thù, và nhất định sẽ trả đủ.

  • Rực Rỡ Dưới Nắng Thu

    Vì muốn cứu rỗi nhân vật phản diện u ám trong tiểu thuyết, tôi chủ động đăng ký xuyên sách.

    Bảy năm sau, nhiệm vụ bị phán định thất bại — tôi chết.

    Hệ thống trừng phạt tôi bằng cách buộc linh hồn phải ở lại, chứng kiến một người khác thay tôi “công lược” anh ấy.

    Cô gái đó nhiệt tình, rạng rỡ, xinh đẹp đến mức không thể rời mắt.

    Cô dẫn anh đi nhảy bungee, tò mò dội nước nóng lên đôi chân mất cảm giác của anh, còn lén đưa anh ra trước cổng trường ăn đồ chiên đầy dầu mỡ.

    Cô chưa từng coi anh là một người tàn tật.

    Người từng luôn giữ khoảng cách ngàn dặm với tôi, chỉ cần chạm một chút cũng phải dùng cồn khử trùng —

    Lần đầu tiên bị cô ấy chạm vào, tai anh ấy lại đỏ bừng.

    Và cũng lần đầu tiên tôi nghe hệ thống hét lên đầy bất ngờ:

    【Mức độ hảo cảm tăng từ 0 lên 30 rồi!】

    Chứ không phải giọng trách móc đến tuyệt vọng như thường lệ:

    【Cả tháng rồi chỉ tăng được một điểm hảo cảm, đầu cô làm bằng heo à?!】

    Lúc ấy tôi mới hiểu —Anh không phải cái cây sắt lạnh lùng không nở hoa,Chỉ là… chưa từng nở vì tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *