Hoàng Tử Dở Hơi, Ca Ca Đại Náo Vương Phủ

Hoàng Tử Dở Hơi, Ca Ca Đại Náo Vương Phủ

Ta thay ca ca tiến vào Doanh trại Ám vệ, nói rõ chỉ ở một ngày.

Nào ngờ đêm ấy Thái tử bị thích khách tập kích.

Ta không biết võ công, đành phải kề cận bảo hộ Thái tử.

Là theo đúng nghĩa đen của chữ “kề cận”.

Thái tử chau mày, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào trước ngực ta.

Ta nuốt nước bọt, lên tiếng: “Cái đó… hôm nay ăn chưa no, nên thuận tay trộm hai cái màn thầu từ nhà bếp.”

1

Thái tử lộ vẻ bị xúc phạm sâu sắc: “Ngươi gạt ai đó? Chẳng phải ngươi là nữ ám vệ sao?”

Gì cơ? Ám vệ có nữ sao?

Biết vậy ta đã báo danh từ sớm, còn có thể kiếm thêm hai cái màn thầu!

Vừa nghĩ, ta vừa bò dậy từ trên người Thái tử.

Lúc này thích khách đã bị các ám vệ khác đánh đuổi.

Ta thò tay vào trong vạt áo, moi ra hai cái màn thầu trắng tinh.

Cũng may chỉ bị ép dẹp, chưa nát bấy.

Thái tử cùng các ám vệ trợn tròn mắt: Thật sự là màn thầu à?

“Gan to lắm, Thanh Cửu! Dám nữ giả nam trang, lừa dối Thái tử!”

Thủ lĩnh ám vệ quát lớn.

Toàn thân ta run lên, lập tức quỳ rạp xuống đất: “Ta… ta không phải Thanh Cửu…”

“Cái gì?” Lần này thì càng náo loạn.

Soạt soạt soạt, mấy thanh đao sáng loáng lập tức kề sát cổ ta: “Nói! Ngươi là ai? Dám trà trộn vào doanh trại ám vệ của Thái tử, chẳng lẽ định hành thích người?!”

Ta run lẩy bẩy, lắp bắp: “Uổng oan quá! Thanh Cửu là ca ca ta, ta là muội muội hắn… Tiểu Thảo…”

Thủ lĩnh ám vệ bước tới, nâng cằm ta lên nhìn kỹ hồi lâu, trong doanh trại mà ngay dưới mí mắt y vẫn có thể lặng lẽ tráo người, đúng là thất trách nghiêm trọng.

Sắc mặt y khó coi cực kỳ: “Thanh Cửu đâu?”

“Ca ca ta… bị tiêu chảy, không đến được nên bảo ta thay một ngày.”

2

Ta và ca ca là một đôi long phụng thai, diện mạo giống nhau đến dọa người.

Ca ca ta vốn cũng chẳng tên Thanh Cửu, mà tên là Thạch Trụ.

Năm đó quê nhà gặp nạn đói, phụ mẫu lần lượt qua đời, chỉ còn lại huynh muội ta lê lết ăn xin đến tận kinh thành.

Lúc ấy chúng ta đói đến mức chỉ còn thoi thóp một hơi.

Không còn đường nào khác, ca ta định tiến cung làm thái giám mong có chén cơm, nào ngờ báo danh lại đi nhầm cửa.

Ngày nào hắn cũng bị đánh đến mặt mũi bầm dập, rồi lén lút quay về ngôi miếu đổ nát chúng ta trú ngụ, nhét nửa cái màn thầu vào ngực ta.

“Mẹ kiếp, chẳng phải nói cung đình là nơi hưởng phúc sao? Sao ăn cái màn thầu mà cũng bị đánh!”

Về sau chúng ta mới biết, nơi ca ca ta vào là Doanh trại Ám vệ.

Ám vệ doanh có quy định, chỉ kẻ cuối cùng thắng trận mới được lưu lại, chính thức có tên trong biên chế vào cung, và mỗi ngày mới được ăn màn thầu trắng.

Ca ca ta lớn lên nhờ đói, chỉ cần nghe có cơm ăn là bất chấp cả mạng sống!

Thương tích trên người càng lúc càng ít, võ nghệ càng lúc càng cao, hắn cũng càng ngày càng hào hứng: “Tiểu Thảo nhi, chờ đó, ca ca sẽ để muội ngày nào cũng được ăn màn thầu!”

Cuối cùng cũng đến một ngày, ca ca ta ôm theo lệnh bài Ám vệ sáng choang, hớn hở chạy về.

Hôm đó, hiếm thấy hắn lấy ra tới bốn cái màn thầu từ trong ngực đưa cho ta.

Ta cảm động vô cùng, vừa ăn vừa nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái: “Ca ca thật tốt, màn thầu không nỡ ăn mà giữ lại cho muội!”

Thế nhưng ánh mắt hắn lại né tránh, ta lập tức nhận ra điều gì đó không ổn.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau, hắn ôm bụng méo mặt, liên tục chạy vào nhà xí đến năm lần.

3

Sau khi ta truy hỏi đến cùng, ca ca ấp a ấp úng khai ra, thì ra ngày đầu được chuyển chính thức, hắn mới lần đầu thấy được khẩu phần của Doanh trại Ám vệ.

Thịt kho tàu bóng nhẫy mỡ, đùi gà to thơm nức, trứng gà chiên vàng ươm sáng rực.

Hắn ăn liền một mạch năm bát, vậy mà chỉ đem về cho ta bốn cái màn thầu trắng.

Tiếc là bụng hắn đã quen với ngô hạt cám thô, không chịu nổi nhiều dầu mỡ như thế, kéo đến mức chân cũng nhũn ra.

Đáng đời! Ta đá một phát vào người hắn đang nằm mềm oặt trên đống rơm.

Ai bảo ngươi dám ăn một mình!

Đúng là mệnh tiện, chẳng hưởng được chút phúc nào!

Hắn lập tức ôm lấy chân ta, nức nở: “Tiểu Thảo nhi, hôm nay là ngày đầu ta trực, không thể vắng mặt, nếu để thủ lĩnh phát hiện, ta sẽ bị đuổi khỏi Ám vệ doanh!”

Hắn năn nỉ mãi, hứa lần sau sẽ để dành hết thịt kho tàu cho ta, ta mới miễn cưỡng gật đầu.

Trước khi đi, ta nhét hai cái màn thầu còn lại vào trong áo, nhất quyết không để lại mẩu nào cho cái kẻ ăn một mình ấy!

Doanh trại Ám vệ chia làm Thanh doanh và Xích doanh, ca ta được phân vào Thanh doanh, số hiệu là Thanh Cửu.

Ta thay vào bộ y phục lớn hơn hai cỡ của huynh ấy, xắn ống tay áo và ống quần, thắt chặt lưng, dùng than đen tô đậm lông mày, lợi dụng bóng đêm mà trà trộn qua ải.

Ai ngờ xui xẻo thế nào, ngay ngày đầu nhận nhiệm vụ đã gặp phải thích khách.

Ta không có võ nghệ như ca ca, đành dựa vào bản năng bảo vệ thức ăn từ những năm ăn xin mà giang tay giang chân chắn ngang Thái tử, khiến người suýt ngất vì bị ép đến không thở nổi.

Nghe ta khai sạch tội trạng, thủ lĩnh ám vệ nghiến răng phun ra mấy chữ: “Thanh… Cửu!”

Tháng này lại mất thưởng hiệu suất, chưa biết chừng còn bị tạm ngưng bổng lộc.

Còn ca ta đang ngồi xổm trong nhà xí ở ngôi miếu đổ nát xa xôi kia, lúc ấy hắt xì một cái thật vang.

Ai dè Thái tử lại nhìn ta trầm tư: “Huynh muội bọn họ thật giống nhau đến vậy sao?”

4

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cúi đầu đồng thanh: “Bẩm vâng.”

Bằng không cũng chẳng đến nỗi suốt một đêm không phát hiện ra đã bị đổi người.

Ngày hôm sau, ta không những không bị phạt mà còn trở thành nhân sự ngoài biên chế của Doanh trại Ám vệ.

Để phân biệt với nhân sự chính quy, không đặt tên theo thứ tự, số hiệu của ta là Thanh Thảo, nhiệm vụ là hầu hạ bên cạnh Thái tử.

Chính là loại đại nha hoàn bên cạnh Thái tử – mỗi ngày mặc gấm lụa, ăn sơn hào hải vị, nói một ra hai, phất tay là có người hầu hạ.

Trời ơi, đây chẳng phải là bánh nếp từ trên trời rơi xuống đó sao!

Ca ca ta mỗi lần nằm rạp trên xà nhà nhìn ta danh chính ngôn thuận hưởng thụ những thứ ấy, không phải khổ luyện, không phải chịu đánh đến tím bầm mặt mày, không phải nằm rình mấy canh giờ trong bóng tối, chỉ biết ôm hận.

Hắn luôn lẩm bẩm: “Hồi đó ta đã nói làm thái giám, hầu hạ quý nhân gần gũi còn có tiền đồ hơn làm ám vệ mà! Một bước đi sai, cả đời hối tiếc!”

Càng trớ trêu hơn là, Thái tử phủ có ba nghìn giai nhân, mỹ thiếp dập dìu, vậy mà mỗi lần ra ngoài, Thái tử chỉ dẫn theo mình ta, cùng ngồi xe ngựa, cùng dự yến tiệc.

Chẳng bao lâu, ta liền quen mặt trong giới hoàng tử quý nhân ở kinh thành, giờ đây khắp kinh thành ai ai cũng biết, Thái tử có một sủng tỳ tên là Thanh Thảo.

Mỗi lần ta có mặt, Thái tử đều chỉ đích danh ca ca ta bảo vệ trong bóng tối, khiến tần suất ra quân của hắn đặc biệt cao, thành tích cũng đặc biệt tốt, một thời trở thành quán quân doanh số của Thanh doanh.

Các ám vệ khác cười nhạo hắn nhờ dựa váy mà leo lên, nhưng ca ca ta chỉ cười nhạt: “Có bản lĩnh thì các ngươi cũng tìm một muội tử giỏi thế đi! Ngày sau muội ta vào cung làm nương nương, xem các ngươi còn dám nói nhiều nữa không!”

Mọi người nghe xong nghĩ lại cũng thấy có lý, đành ngậm ngùi ngậm miệng.

Thật ra ta có thể làm nương nương hay không, trong lòng ca ca cũng không chắc.

Hắn ngày ngày ẩn trong bóng tối bảo vệ Thái tử và ta, thấy rõ nhất – những khi không có ai, Thái tử chẳng hề để ý đến ta, chỉ nhét cho một đĩa điểm tâm bảo ta ăn một mình.

Thái tử đi rồi, ca ca ta mới trườn từ trên xà nhà xuống: “Tiểu Thảo nhi, cho ca ca ăn miếng điểm tâm, chén trà thơm kia cũng cho ta luôn, nằm rình cả sáng, cổ mỏi sắp gãy rồi.”

Ta vẫn còn giận vụ hắn ăn một mình, ôm lấy đĩa không chịu đưa.

Hắn năn nỉ dỗ dành mãi, ta mới mềm lòng chia cho một ít, nào ngờ Thái tử lại quay về.

Hắn chẳng biết liêm sỉ, ôm nguyên đĩa điểm tâm nhảy tót lên xà nhà, ta đánh không lại, chỉ có thể trợn mắt nhìn.

Thái tử đang đọc sách, bỗng nhiên có vụn điểm tâm rơi rào rào xuống trang sách.

“Cái gì vậy?”

Người cau mày ngước nhìn lên.

“Chuột tinh số Chín!”

Ta chu môi.

“Ồ?”

Thái tử thản nhiên cúi đầu xem sách lại, khẽ nói: “Trừ một tháng bổng lộc!”

Trên xà nhà vang lên tiếng “choang!” giòn tan, rồi lại rơi thêm mấy vụn bánh nữa.

“Thêm một tháng không được ăn thịt kho tàu!”

Cơn mưa vụn điểm tâm lập tức ngừng lại.

5

Mãi đến hai tháng sau, chúng ta mới hiểu được dụng ý nâng đỡ của Thái tử dành cho huynh muội ta.

Hôm đó, Thái tử đến dự yến tiệc tại phủ An Dương Vương, vốn dĩ phải có ba tổ ám vệ thay phiên canh phòng, nhưng không hiểu sao đều bị cản lại ngoài cổng.

Thái tử chỉ mang theo một thị nữ tiến vào vườn của An Dương Vương.

Chỉ huy sứ Thanh doanh nóng lòng như kiến bò chảo nóng: “Điện hạ chỉ mang theo một cô nương không biết võ vào đó, nếu xảy ra chuyện thì phải làm sao?!”

Chỉ huy sứ Xích doanh thì điềm nhiên: “Không có lệnh của điện hạ, không được hành động thiếu suy nghĩ.”

“Hơn nữa, tiệc rượu của An Dương Vương thì có thể xảy ra chuyện gì?”

Similar Posts

  • Băng Hà Tan Chảy

    Tôi theo đuổi một anh chàng nghiên cứu băng hà, còn lạnh hơn cả băng hà.

    Nhẫn nhịn đến giới hạn, tôi liền ở trong lều băng hà “lên giường” với anh ta, rồi trong đêm vội vàng bỏ trốn.

    Tôi để lại một tờ giấy: “Giáo sư Thẩm, ôm lấy băng hà của anh mà sống cả đời đi, bà đây phải sang rừng mưa nhiệt đới rồi!”

    Ba tháng sau, tôi bị anh ta chặn lại trong khoang mô phỏng môi trường cực địa âm hai mươi độ.

    Anh tháo cà vạt, thong thả trói cổ tay tôi, hơi thở nóng rực.

    “Không phải thích đánh trận ngoài trời sao?” Anh áp sát tai tôi, khẽ nói: “Ở Nam Cực, cái đó gọi là bão tuyết.”

  • Chuyển Khoản Trước Khi Ly Hôn

    Để cưới tôi, Trần Tuân đã trả thay cha tôi mấy chục triệu tiền nợ cờ bạc.

    Vì vậy lần đầu tiên anh ta ngoại tình, khi anh ta đỏ mắt cầu xin tôi đừng rời đi, tôi đã mềm lòng.

    Lần thứ hai, tôi lại bắt gặp anh ta lén lút vụng trộm trong nhà vệ sinh.

    Lần này tôi bất ngờ sảy thai, nhưng lại bình tĩnh yêu cầu anh ta chuyển cho tôi hai triệu.

    Anh ta cho rằng cuối cùng tôi cũng đã học được cách chấp nhận những quy tắc ngầm của giới thượng lưu.

    Thế là anh ta bắt đầu ngang nhiên vụng trộm không kiêng dè.

    Tôi khó sinh, băng huyết nghiêm trọng, đau đớn đến xé lòng kêu gào suốt ba ngày ba đêm, tiếng thông báo tiền vào tài khoản Alipay cũng vang lên suốt ba ngày ba đêm.

    Lúc đó tôi mới biết người chồng biến mất của mình đang cùng tình nhân mới ngày đêm quấn quýt trên một hòn đảo riêng.

    Khi tỉnh lại lần nữa, tôi thấy Trần Tuân đang cầm cà vạt trêu đùa đứa trẻ.

    Anh ta nhìn tôi, đột nhiên bật cười.

    “Thằng bé này đúng là rất kiên cường, em mang thai ba tháng đã bị xuất huyết mà cũng không ảnh hưởng đến nó.”

    “À đúng rồi, lần đó em bị ra máu không phải vì ăn nhầm thứ gì, thật ra là vì sau khi anh làm với cô ta xong mà không rửa sạch đã đụng vào em, khiến em bị viêm phụ khoa.”

    “Không còn cách nào khác, cô ta sợ em cứ luôn chiếm lấy anh, nên mới dùng cách này để khiến em không còn bám lấy anh nữa.”

    Đối diện với ánh mắt không thể tin nổi của tôi.

    Anh ta tiện tay chuyển cho tôi hai triệu để bồi thường.

    “Trong thời gian ở cữ đừng tức giận, vợ chính thất thì phải có sự rộng lượng của vợ chính thất, đứa bé không phải đã khỏe mạnh sinh ra rồi sao? Không ai có thể ảnh hưởng đến địa vị của em.”

    Nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi, tôi không còn chất vấn hay làm ầm lên như những lần trước.

    Mà chỉ nhìn con số bồi thường tổng cộng năm mươi hai triệu mà bật cười.

    Cuối cùng cũng gom đủ khoản tiền cuối cùng để mua đứt cuộc hôn nhân này.

    Từ nay về sau, tôi không cần phải ở bên cạnh một người không yêu mình nữa.

  • Câu Lạc Bộ Bắt Gian

    Tôi mở một câu lạc bộ bắt gian dưới danh nghĩa ẩn danh, chuyên giúp các bà vợ chính thất tóm cổ tiểu tam.

    Từ ngày khai trương, đơn đặt hàng tới tấp, tiền kiếm được đầy tay, đánh đâu thắng đó, đánh xong lại còn được tặng hoa.

    Mấy bà vợ đều gọi tôi là Sherlock Holmes trong giới bắt gian, là bà tổ phá mặt đàn ông tồi.

    Cho đến một ngày, tôi nhận được một đơn hàng khẩn cấp.

    【Chào chị, em nghi bạn trai em đang ngoại tình với người phụ nữ này.】

    Làm nghề này bao năm, tôi cứ nghĩ mình đã nhìn đủ trò đời, chẳng còn gì khiến mình bất ngờ nữa.

    Nhưng khi mở đoạn video ra, thấy mình đang cùng chồng ngồi ăn trong nhà hàng, tôi thật sự chết lặng.

  • Tôi Lắp Cửa Thông Minh, Nhưng Không Ai Cho Bố Mẹ Tôi Vào

    Tôi tự bỏ ra một triệu tệ, lắp cho khu chung cư một hệ thống kiểm soát ra vào hoàn toàn thông minh.

    Ngày lắp xong, quản lý ban quản trị nói với tôi như đinh đóng cột: “Sau này cô có việc gì cứ nói, chúng tôi sẽ đáp ứng cô một trăm phần trăm.”

    Cho đến Tết năm nay, bố mẹ tôi lên thăm tôi.

    Nhiệt độ âm hơn mười độ, hai người già đứng ở cổng lớn quét mặt ba lần, vậy mà cổng xoay không nhúc nhích.

    Bảo vệ thò đầu nhìn một cái, mặt đầy vẻ bực bội: “Trong hệ thống không có hai người, không được vào.”

    Tôi nghe tin lập tức gọi cho quản lý ban quản trị.

    “Họ là bố mẹ tôi, ngoài trời âm hơn mười độ, anh có thể cho bố mẹ tôi vào trước được không?”

    Nghe xong, giọng anh ta có vẻ khó xử.

    “Chị ơi, không phải tôi không thông cảm, lỡ cho vào rồi có chuyện gì, trách nhiệm ai gánh?”

    Chưa kịp để tôi nói, anh ta đã cúp máy.

    Tôi lập tức lôi số của đội thi công ra.

    “Xin chào, phiền anh tháo toàn bộ sáu máy điều khiển trung tâm ở khu Silver Moon Bay: cổng Đông, cổng Nam và bãi xe ngầm, mang đi hết.”

  • Lên Nhầm Kiệu Hoa, Cưới Đúng Người

    “Nếu không phải nàng lên nhầm kiệu hoa, thì Uyển nhi đã sớm là thê tử của ta! Chính nàng đã hủy hoại cả đời ta và Uyển nhi!”

    Ta thân thể bệnh tật suy nhược, nghe phu quân lạnh lùng thốt ra lời ấy, lòng như bị dao cắt, chấn kinh không thôi!

    Ta cùng Triệu Hoài Nhân thành thân đã sáu năm, một tay trợ giúp hắn trở thành đệ nhất hoàng thương nước Yến, vậy mà lại chẳng bằng chút tiếc nuối đối với người hắn chưa từng cưới?

    Sáu năm trước, vốn ta nên được gả vào hầu phủ, chẳng ngờ trời xui đất khiến, lại lên nhầm kiệu hoa, bị ép gả cho con trai nhà thương nhân – Triệu Hoài Nhân.

    Từ thân phận thế tử phu nhân, ta trở thành phụ nhân chốn thương gia, thế nhưng chưa một lần hối hận, nào hay Triệu Hoài Nhân lại luôn ôm hận trong lòng!

    Thật là đáng cười thay!

    Một ngụm huyết tươi phun ra, sinh cơ trong ta cũng theo đó mà đoạn tuyệt!

    Tháng mười ở Yến Kinh, gió lạnh lẽo, tuyết rơi chưa tan, phủ trắng mặt đất.

  • Vạch Trần Sự Thật, Cuộc Giải P H Ẫ U Tội Á C

    Sau khi bố chồng tôi phẫu thuật xong, hóa đơn viện phí lên tới 1,1 triệu tệ.

    Số tiền đó không chỉ lấy hết toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình, mà còn khiến chúng tôi gánh thêm 800 ngàn tệ nợ.

    Để trả nợ, tôi và chồng phải làm ba công việc mỗi ngày.

    Do kiệt sức khi đang lái xe giao hàng, chồng tôi gặp tai nạn giao thông và qua đời.

    Không lâu sau, bố chồng tôi cũng mất.

    Từ đó, chỉ còn tôi và con gái nương tựa lẫn nhau.

    Ba năm sau, khi vừa mới trả hết nợ, con gái tôi lại đau bụng dữ dội.

    Người khám cho con bé lại chính là bác sĩ ngày xưa từng phẫu thuật cho bố chồng tôi.

    Trùng hợp đúng lúc đó, tôi nhận được một tin nhắn nặc danh.

    Làm theo hướng dẫn trong tin nhắn, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh ta và đồng nghiệp:

    “Anh Lỗi, lần trước phẫu thuật cho nhà đó, mình cố tình cắt tuyến tiền liệt và bàng quang của bố chồng cô ta, nâng chi phí lên thành 1 triệu. Lần này cũng làm kiểu đó luôn nhé?”

    “Lần đó kiếm ít quá. Lần này cắt luôn tuyến tụy của con bé, nâng phí mổ lên 1,2 triệu. À nhớ cắt thêm một quả thận nữa.”

    “Nhưng làm thế, liệu con bé có bị suy tạng không?”

    “Sợ gì chứ? Chỉ cần lúc nó rời khỏi ICU còn sống là được. Sau đó sống hay chết thì liên quan gì đến mình.”

    Tôi như bị sét đánh ngang tai.

    Không ngờ bi kịch của gia đình tôi lại đều do anh – Cố Lỗi gây ra!

    Đêm hôm đó, tôi cầm dao giết chết Cố Lỗi và đồng bọn của anh ta, sau đó cũng tự sát.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại thời điểm trước khi bố chồng phải phẫu thuật.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *