Rời Đi Khi Trưởng Thành

Rời Đi Khi Trưởng Thành

Yêu thầm cậu chủ suốt ba năm, tôi cứ tưởng anh ấy thật lòng với mình, nên đã để mặc anh muốn làm gì thì làm.

Dù cho là như bây giờ, cùng anh lén lút ân ái trong nhà vệ sinh.

Thế nhưng vừa quay lưng đi, tôi đã nghe thấy tiếng đám bạn của anh cười cợt:

“Vẫn là Lục thiếu lợi hại thật, động tĩnh lớn đến mức cả phòng đều nghe thấy.”

“Nhưng mà nói thật, Lục thiếu, cậu chơi con bé đó ba năm rồi, đừng nói là thật sự động lòng nha?”

Anh cười khẩy một tiếng:

“Đùa cái gì vậy, tôi chỉ coi nó là công cụ để luyện tay nghề thôi, để sau này khỏi bối rối trước mặt đàn chị.”

“Bố nó đem nó đến nhà tôi chẳng phải là để lấy thân trả nợ à? Món hàng tự dâng đến cửa như vậy, không dùng thì phí.”

Anh còn chưa biết rằng, gia đình tôi đã sớm vực dậy từ lâu.

Tôi mở điện thoại, đặt một vé máy bay ra nước ngoài.

Nợ đã trả xong, cũng đến lúc tôi phải rời đi rồi.

1

Tay tôi khựng lại trên tay nắm cửa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Những lời của Lục Cảnh như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi, đau đến mức tôi không thể thở nổi.

Trong phòng vang lên một tràng cười ầm ĩ, câu chuyện vẫn tiếp tục.

“Vẫn phải nói là Lục thiếu có bản lĩnh, thuần hóa được con hầu ngoan ngoãn thế cơ mà.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên, “Một con hầu thôi mà, có gì khó? Tặng vài món quà nhỏ, nói vài lời ngọt ngào, lên giường thì cái gì cũng nghe lời.”

Người vừa thì thầm yêu thương bên tai tôi khi nãy, giờ đây lại đang nở một nụ cười hờ hững, coi mọi thứ như chuyện thường tình.

Từng câu, từng chữ như những nhát búa, đập tan mối tình mà tôi đã nâng niu suốt ba năm thành từng mảnh vụn.

Trái tim tôi vỡ vụn từng chút, từng mảnh vụn đều sắc lẹm, đau buốt không thể chịu nổi.

Lại có người hỏi:

“Vài ngày nữa đàn chị về nước rồi, Lục thiếu, đến lúc đó cậu định xử lý con hầu nhỏ nhà cậu thế nào đây?”

“Xử lý gì chứ? Một món đồ chơi tập tay thôi mà, quăng đại đi là xong.”

Lục Cảnh tựa vào sofa, hai chân bắt chéo, nói như thể đó là việc chẳng đáng để bận tâm.

Tiếng cười trong phòng lại vang lên dữ dội hơn.

Tôi cúi đầu nhìn quần áo nhăn nhúm trên người mình, chân váy đen còn vương cả vết bẩn.

Cảm giác nhục nhã như sóng lớn ập đến.

Toàn thân run rẩy, từng cơn lạnh lẽo tràn từ chân lan khắp người.

Còn chưa kịp đau lòng thì bên trong đã có người cười đùa chuẩn bị bước ra.

Tôi giật mình tỉnh lại, lảo đảo bám tường xoay người, vội vàng trốn vào phòng bao bên cạnh.

2

Tôi tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nín thở không dám phát ra một tiếng động.

Đợi đến khi tiếng cười nói bên ngoài dần xa, tôi mới dám thả lỏng, ngồi sụp xuống đất.

Trên người vẫn còn lưu lại dấu vết của Lục Cảnh, nhưng lúc này lại như từng con kiến gặm nhấm da thịt tôi.

Cảm giác nhục nhã lại lần nữa cuốn lấy tôi.

Từng giọt nước mắt rơi xuống, không sao kìm nén nổi.

Ba năm.

Hơn một nghìn ngày đêm.

Nếu không phải hôm nay tận tai nghe được, tôi vẫn còn ngây thơ tin rằng, Lục Cảnh thật lòng thích tôi, không để tâm đến thân phận tôi thấp hèn.

Nghĩ đến đây, tôi khóc càng dữ dội hơn, nước mắt như vỡ đê, không thể ngừng lại.

Không biết đã qua bao lâu, phòng bên cạnh chợt vang lên tiếng la lớn:

“Lục thiếu, mau xem vòng bạn bè đi! Đàn chị về nước rồi, đã đến sân bay rồi, đang chờ…”

Còn chưa kịp nói hết câu, Lục Cảnh – lúc này đang nửa nằm trên sofa mắt lờ đờ vì rượu – lập tức giật lấy điện thoại xem một cái, rồi lao thẳng ra ngoài mà chẳng nói gì thêm.

Đám bạn phía sau còn trêu chọc:

“Nhìn cậu kìa, nóng ruột thấy rõ. Vòng bạn bè của đàn chị chẳng phải chỉ gửi cho mình cậu xem sao? Hahaha…”

Vài giây sau, màn hình điện thoại sáng lên.

Là tin nhắn của Lục Cảnh.

【Ôn Yên, sao em lâu vậy? Anh có việc gấp nên đi trước rồi, em tự lo về nhé.】

Tôi không trả lời.

Nước mắt lại không kìm được mà rưng rưng trong khóe mắt.

Tôi cắn chặt mu bàn tay, không cho mình bật khóc, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà tuôn ra.

Lúc này, trong KTV nhiệt độ rất dễ chịu, tôi chỉ mặc một chiếc váy liền mỏng manh.

Còn bên ngoài, nhiệt độ chỉ có âm một độ.

Lục Cảnh biết rõ áo khoác của tôi vẫn còn trong xe anh, vậy mà vẫn bỏ mặc tôi rồi đi thẳng.

Anh thật sự chẳng bận tâm đến sự sống chết của tôi.

Tôi lau nước mắt, bước ra khỏi KTV, gió lạnh như dao cứa vào da mặt khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức.

Tôi lững thững quay về nhà họ Lục, ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.

Ba năm trước, nhà tôi phá sản, tôi bị đưa đến nhà họ Lục làm người hầu, như một con tin thế chấp.

Lúc mới đến, những người giúp việc khác thường xuyên bắt nạt tôi, ngày nào cũng bắt tôi quỳ gối lau nhà, đến bữa ăn cũng chỉ được ăn đồ thừa của họ.

Rất nhanh tôi đã không chịu nổi.

Đêm hè mưa lớn, sấm chớp đùng đoàng.

Toàn thân tôi sốt cao, co quắp trong chăn.

Lúc thì cảm thấy người như bị thiêu đốt, lúc lại lạnh như rơi vào hầm băng.

Trong cơn mê man, dường như tôi nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.

Ngay sau đó, một bàn tay lạnh toát áp lên trán tôi đang nóng bừng: “Mèo con, em sốt rồi à?”

Người đó chính là Lục Cảnh.

“Bên ngoài mưa lớn quá, xe không chạy được, để anh giúp em hạ sốt trước đã.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh đã chui vào chăn, làn da lạnh như băng áp vào thân thể đang bỏng rát của tôi.

Tôi như bám lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng, vô thức cọ sát vào anh.

Lục Cảnh hơi sững người, rồi cúi xuống hôn lên môi tôi:

“Em biết anh để ý em từ khi nào không? Từ ngày đầu tiên em bước chân vào nhà họ Lục, anh đã nhìn trúng em rồi.”

Anh đè người lên tôi, không khí bắt đầu trở nên ẩm ướt, tiếng thở gấp gáp đầy mờ ám vang lên trong màn đêm.

Tôi không từ chối.

Vì anh là Lục Cảnh, cậu ấm quyền lực nhất ở Hải Thành.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, cửa kính bị đập rào rào.

Cơ thể nóng bỏng của tôi cũng dần dịu xuống trong cơn mưa đó.

Đó là lần đầu tiên tôi cùng Lục Cảnh vượt ranh giới.

Từ hôm đó, tôi trở thành người hầu riêng của anh, những kẻ từng bắt nạt tôi đều bị anh đuổi đi.

Ngay cả quản gia Vương cũng từng nói, thiếu gia chưa từng đối xử tốt với cô gái nào như vậy.

Khi ấy tôi đã vui mừng rất lâu, tưởng rằng anh thật sự thích tôi, chỉ vì rào cản gia tộc nên chưa thể công khai.

Tuần trước, ba tôi báo tin ông đã vực dậy được sự nghiệp, tôi không cần làm người hầu ở nhà họ Lục nữa.

Khi đó, tôi còn ngây thơ tưởng rằng mình cuối cùng cũng có thể đường hoàng đứng bên cạnh anh.

Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một trò cười thảm hại.

Tất cả đều do tôi tự chuốc lấy.

Là do tôi quá ngu ngốc, quá ngây thơ, quá… thấp hèn.

Nghĩ đến đây, tôi không do dự cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho ba đang ở nước ngoài:

【Ba, con nghĩ kỹ rồi. Tuần sau con sẽ về.】

Similar Posts

  • Camera Phơi Bày Tội Lỗi

    Tôi và chồng đã hai năm không có quan hệ vợ chồng.

    Thế nhưng số bao cao su trong nhà lại cứ liên tục giảm đi.

    Tôi chất vấn anh ta.

    Anh ta chẳng buồn ngẩng đầu lên, qua loa đáp:

    “Anh mang đi làm bóng bay chơi rồi.”

    Vậy thì tôi cũng chơi một chút xem sao.

    Thế là tôi lấy hết chỗ còn lại, dùng kim châm thủng từng cái một.

  • Phu Thê Hữu Danh Vô Thực

    Gả cho Chu Hoài Nhượng tròn mười năm.

    Ta theo chàng bị lưu đày ngàn dặm, theo chàng Đông Sơn tái khởi, theo chàng bước lên hàng quyền thần.

    Từ thuở xuân xanh vừa chớm, cho đến ngày tuyết phủ mái tóc đen.

    Chẳng rời chẳng bỏ, tương kính như tân, nâng mâm dâng bát, cùng nhau giữ lễ.

    Ai ai cũng ngưỡng mộ ta tình sâu nghĩa nặng, viên mãn ân ái.

    Chỉ có ta biết, người Chu Hoài Nhượng thật lòng thương mến, chưa từng là ta.

    Mà là a tỷ ruột đích thân của ta.

    Chàng không nỡ để a tỷ cùng chàng chịu khổ lưu đày, nên mới để hôn ước hai nhà rơi xuống đầu ta.

    A tỷ được gả vào nhà quyền quý, chàng say sưa mấy tháng liền, hồn vía thất lạc.

    A tỷ khó sinh mà mất, chàng vận toàn thân đồ trắng, đau đớn đến nôn ra máu.

    Thế nhưng khi ta đã gần đất xa trời, chàng đứng bên giường, nhàn nhạt buông một câu:

    “Ngươi cũng xem như hiền thê, kiếp sau, ta sẽ bù đắp cho ngươi.”

    Cả một đời ta, chỉ là sự “đành vậy” khi chàng lùi mà chọn kế.

    Là sự nhún nhường chàng miễn cưỡng chịu đựng.

    Là sự thỏa hiệp chàng bất đắc dĩ.

    Là miếng gân gà!

    Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày ta ngã xuống ao cá, được Chu Hoài Nhượng cứu.

    Kiếp này, chàng vội vã chạy tới, đột ngột lao xuống nước.

    Bế người con gái trong ao lên, hoảng hốt kêu lớn:

    “Nhược Nhược…”

    Cô gái kinh hãi ngẩng đầu, bốn mắt đối nhau với chàng.

    Chỉ thấy một gương mặt xinh xắn trắng bệch, vậy mà chẳng có nửa phần giống ta.

  • Anh Chặn Xe Cứu Thương Chỉ Vì Cô Ta Sợ Tiếng Còi

    Ngày cha tôi h/ ạ huy/ ệt, cũng chính là sinh nhật của Trần Lạc Lạc.

    Phó Tư Ngôn buông một câu “không cho phép tang m/ a”, rồi châm lửa đ/ ốt s/ ạch li/ /nh c/ ữu của cha tôi.

    Trong ánh lửa bập bùng, anh ta âu yếm ôm lấy Trần Lạc Lạc: “Sinh nhật Lạc Lạc, phải đỏ rực rỡ thế này mới cát tường.”

    Trái tim tôi nguội lạnh như tro tàn, đưa ra tờ đơn ly hôn.

    Thế nhưng anh ta lại quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc cầu xin tôi tha thứ.

    Sau khi bị từ chối, anh lại tặng 68 lần quà trị giá hơn trăm triệu, cầu hòa.

    Lần nào cũng bị tôi ném vào thùng rác.

    Đến lần thứ 69, anh tức giận ném chiếc nhẫn cưới xuống hồ.

    “Tôi chỉ thiếu điều hái sao trên trời đưa cho em, em còn muốn thế nào nữa? Tấm lòng của tôi đối với em lại rẻ mạt đến vậy sao?”

    Hình như anh đã quên.

    Chính anh vì dỗ dành Trần Lạc Lạc — con nhỏ làm nũng kia vui vẻ, trực tiếp cho người trói tôi từ phòng bệnh của cha tôi mang đi, c/ ưỡng é/ p làm ph/ ẫu th/ uật tr// iệt sản.

    Cha tôi đang gi/ ãy gi/ ụa bên bờ sinh tử, cũng vì thế không thở được hơi cuối, ch/ ếc ngay trong phòng bệnh.

    Thậm chí ch/ ếc rồi cũng không được yên ổn.

    Những nỗi đau ấy khắc sâu vào tận xương cốt, vĩnh viễn không thể quên.

    “Nếu anh để tôi một mồi lửa thiêu cháy quan tài của anh cùng cha mẹ Trần Lạc Lạc, tôi có thể cân nhắc coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”

  • Anh Vì Cô Ấy Mà Cưới Tôi

    Sau khi thi đại học chỉ được đúng 1 điểm, vị hôn phu là giám đốc nhà máy lập tức cầu hôn tôi:

    “Tiểu Dao, anh không muốn đợi em thêm bốn năm nữa. Anh muốn cưới em ngay bây giờ!”

    “Anh chắc chắn sẽ cho em một cuộc sống tốt hơn cả việc học đại học, được không?”

    Tôi bị sự chân thành của anh ta làm cảm động, từ bỏ việc ôn thi lại, đi theo anh tay trắng lập nghiệp.

    Ba mươi năm sau, anh trở thành ông chủ một tập đoàn tư nhân giàu có nổi tiếng.

    Nhưng vì cả đời vất vả, anh lâm bệnh qua đời trong u uất.

    Tôi khóc đến nát lòng trong lễ tang, thế nhưng luật sư của anh lại thông báo:

    “Ông Lục đã lập di chúc từ lâu, toàn bộ tài sản dưới tên ông ấy sẽ để lại cho em họ của ông – Lâm Vãn Vãn.”

    “Tro cốt của ông ấy sẽ rải xuống biển, tuyệt đối không hợp táng với cô.”

    Tôi nhận lấy bức thư tuyệt mệnh mà Lục Trấn Sinh để lại cho tôi, bên trong chỉ có hai câu:

    “Giang Dao, nếu không phải vì để Vãn Vãn thay em đi học đại học, thì anh đã chẳng làm giả giấy tờ, lừa em rằng em chỉ thi được một điểm, và càng không cưới em.”

    “Những năm qua để em sống sung túc, xem như trả nợ cho tờ giấy chứng nhận đó.”

    Tôi siết chặt tờ thư, ngửa mặt lên trời bật cười như điên – thì ra ba mươi năm tình nghĩa, chỉ là để đền đáp một cái bằng cấp giả!

    Một ngụm máu tươi phụt ra, tôi bị tức đến chết ngay tại chỗ.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về cái ngày nhận được giấy báo trúng tuyển.

  • Oán lộ nan tẩu diệc yếu tẩu

    Hoàng đế đã rước Bạch Nguyệt Quang của hắn trở về.

    Nàng ta giết thị nữ của ta, dìm chết hài tử của ta.

    Vậy mà vẫn ung dung cao quý.

    Còn ta chỉ tát nàng một cái liền bị phế hậu, hủy dung.

    Ta tuyệt vọng mà chết.

    Một lần nữa mở mắt, ta trở về lúc chưa gả cho hắn.

    Đời này, ta phải đem tất cả nỗi đau kiếp trước, ngàn lần vạn lần trả lại cho bọn họ.

  • Đỉnh Cấp Y Mỹ

    Ở quán bar, tôi gọi một anh người mẫu ra.

    Ưu điểm: eo đẹp.

    Khuyết điểm: eo quá đẹp, không nghe lời.

    Sáng ngày thứ 4, nhân lúc anh ta đang tắm, tôi chống đôi chân run rẩy, lao thẳng đến quán bar đòi lẽ phải.

    “Tên người mẫu nhà các người chắn chắn có độc, dừng không nổi, thật sự dừng không nổi!”

    “Phải chấm điểm xấu, mau đuổi hắn đi cho tôi!”

    Nhân viên phục vụ: “Chị ơi, người vừa đi cùng chị, không phải người mẫu đâu, là ông chủ của chúng tôi!”

    Tôi kinh ngạc: “Các người làm ăn thảm đến mức ngay cả ông chủ cũng phải xuống nước kiếm cơm sao?”

    “Đúng thế.” Giọng đàn ông từ phía sau truyền đến: “Cô Tống, có muốn thử lại lần nữa không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *