Sau Khi Huỷ Hôn, Thanh Mai Trúc Mã Muốn Quay Lại

Sau Khi Huỷ Hôn, Thanh Mai Trúc Mã Muốn Quay Lại

【1】

Tôi và Phó Cẩn Hoài là thanh mai trúc mã nhiều năm, cuối cùng cũng đính hôn như mong ước.

Thế nhưng ngay trong ngày đính hôn, tên người con gái trên màn hình lớn lại là… thư ký của Phó Cẩn Hoài!

Giữa lúc tôi còn đang kinh ngạc, Tô Tri Hạ mặc váy đính hôn do chính tay tôi thiết kế, tiến lên sân khấu.

Phó Cẩn Hoài nắm tay cô ta, gương mặt tràn đầy sự vui sướng rồi công khai tuyên bố hủy hôn khiến tôi trở thành trò cười khắp thành phố.

“Tôi luôn có người trong lòng, người tôi đang nắm tay là người phụ nữ tôi muốn cưới suốt đời!”

Anh ta nói với tôi:

“Người tôi thực sự yêu là Tô Tri Hạ. Còn em, chúng ta quen nhau từ nhỏ, chỉ là nhầm lẫn tình thân thành tình yêu. Bây giờ anh chỉ xem em như em gái.”

Tôi tức đến ngất đi.

Cơn tức giận khiến tôi đổ bệnh nặng.

Sau này khi gần lâm chung thì tôi mới nhận ra, chân tình có thể thay đổi trong tích tắc.

Đã tự nhận là yêu thật lòng, vậy thì tôi cứ chờ xem hai người họ cắn xé lẫn nhau thế nào!

Lời của Phó Cẩn Hoài vừa dứt, cả hội trường rơi vào im lặng.

Vô số ánh mắt giễu cợt và tò mò dồn về phía tôi.

Tôi mặc chiếc váy đính hôn trắng tinh do chính tay mình thiết kế suốt một năm, đứng bất động như một kẻ hề.

Nực cười hơn nữa, Tô Tri Hạ mặc chiếc váy giống hệt tôi, thân mật khoác tay Phó Cẩn Hoài với nụ cười rạng rỡ, cả hai trông vô cùng hạnh phúc.

Khiến người khác không phân biệt được ai mới là nhân vật chính.

Đầu tôi trống rỗng, mắt hoa lên từng đợt.

Ngay lúc tôi sắp ngã xuống, anh trai tôi lao lên sân khấu đỡ lấy tôi, chỉ tay vào mặt anh ta mắng lớn:

“Phó Cẩn Hoài! Lúc trước chính mày nói sẽ đối xử tốt với em gái tao cả đời, bây giờ còn dám công khai ngoại tình! Đồ khốn nạn!”

Ba mẹ tôi sắc mặt tái xanh, giận dữ trừng mắt nhìn ba mẹ Phó Cẩn Hoài.

Hai người họ cúi đầu liên tục xin lỗi, ánh mắt đầy oán giận nhìn Phó Cẩn Hoài – bởi chính họ cũng bị anh ta giấu giếm.

Trái tim tôi như bị xé toạc, cơn lạnh thấm từ lồng ngực lan ra khắp cơ thể.

Rõ ràng anh ta có vô số cơ hội để nói ra sự thật, vậy mà lại cố tình chọn khoảnh khắc quan trọng nhất – ngày đính hôn.

Ngày mà tôi mong được gả cho anh ta nhất.

Anh ta không chút nể mặt với những vị khách đang ngồi phía dưới.

Buổi phát trực tiếp lễ đính hôn bị cắt ngang, tất cả màn hình quảng cáo điện tử trong thành phố đều đồng loạt tắt đèn.

Ba mẹ tôi vội vàng xin lỗi từng vị khách, mời họ ra về.

Mỗi bó hoa nơi hiện trường đều do tôi tự tay trồng.

Mỗi hộp kẹo cưới, từ chọn lựa đến đóng gói đều do tôi tự tay làm.

Từng tấm thiệp mời đều do tôi viết bằng tay.

Buổi lễ đính hôn mà tôi chuẩn bị suốt 6 tháng, hôm nay đã bị người tôi yêu nhất tự tay phá hủy.

Tôi còn nhớ rõ, hôm hoàn tất mọi vật dụng trang trí lễ đính hôn, tôi vui đến mức lăn qua lăn lại cả đêm không ngủ được, háo hức tưởng tượng cuộc sống hạnh phúc sau khi gả cho Phó Cẩn Hoài.

Bây giờ tất cả mộng tưởng đều tan vỡ, bao nhiêu tâm huyết chuẩn bị cuối cùng lại trở thành váy cưới cho người khác.

Tôi nhớ lúc bàn chuyện tổ chức lễ đính hôn, Phó Cẩn Hoài còn ôm tôi, hôn nhẹ một cái rồi nói:

“Cưới được em là may mắn lớn nhất đời anh. Anh còn không nhịn được muốn bỏ qua đính hôn để cưới em luôn rồi ấy chứ!”

Nước mắt tôi rơi xuống.

May mà chưa cưới, nếu không đến khi sự thật bị bóp méo, người thành kẻ phá hoại tình yêu chân thành của họ lại là tôi.

Tôi cố đè nén lửa giận trong lòng, giữ cho giọng nói bình tĩnh:

“Anh có biết tất cả những gì hôm nay đều do tôi tự tay chuẩn bị, tôi đã mong đợi thế nào không…”

Phó Cẩn Hoài không chờ tôi nói hết, thẳng thừng cắt lời:

“Anh biết, nhưng Hạ Hạ nói cô ấy thích.”

“Về chi phí, anh sẽ chuyển vào tài khoản em theo giá thị trường.”

Tình cảm nhiều năm chỉ trong khoảnh khắc vỡ vụn.

Tình yêu từng là vô giá, giờ chỉ còn đáng mấy đồng bạc lẻ.

Tô Tri Hạ đắc ý nhìn tôi, nụ cười giả tạo:

“Cảm ơn chị đã thiết kế váy và buổi lễ đính hôn, cuối cùng cũng là của em. Sau này chị kết hôn, em nhất định sẽ mừng lớn.”

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, run lên không kiểm soát nổi.

Thảo nào lúc mặc váy thấy rộng, chất liệu cũng lạ, thì ra là bị tráo.

Anh trai tôi lập tức bảo vệ tôi:

“Mẹ tôi chỉ sinh một đứa con gái là Nguyệt Nguyệt, không biết cô là loại đê tiện nào chui ra từ bụng ai!”

Ba tôi giơ chân đá Phó Cẩn Hoài ngã nhào.

Ông từng là lính, sức mạnh lẫn tính khí đều ghê gớm.

Phó Cẩn Hoài biết tính ông, lại biết mình sai trước nên chỉ đành cúi đầu xin lỗi.

Mẹ tôi cũng không chịu yếu thế, tát liên tiếp mấy cái vào mặt Tô Tri Hạ.

Bộ móng tay dài sắc lẹm để lại mấy vết đỏ, bà giận dữ quát:

“Con hồ ly tinh rẻ tiền!”

“Cô có biết hôm nay có bao nhiêu khách mời không?!”

Ba tôi giận dữ chất vấn,

“Nhà họ Phó các người cố tình làm nhục nhà tôi giữa chốn đông người, để con gái cưng của tôi mất mặt sao?!”

Ba Phó giận tím mặt, tát Phó Cẩn Hoài một cái nữa: “Đồ con bất hiếu, còn không mau xin lỗi bố vợ tương lai đi?!”

Mẹ Phó cuống cuồng kéo hai người ra: “Còn không mau xin lỗi đi?!”

Phó Cẩn Hoài không chịu, mẹ anh ta kéo mãi không được, cuối cùng bị Tô Tri Hạ đẩy ra: “Bố mẹ, bọn con là tình yêu đích thực. Lần đầu tiên của con đã dành cho anh Phó, biết đâu trong bụng còn có cháu đích tôn của hai người nữa.”

Tôi sững sờ nhìn Phó Cẩn Hoài, không thể tin nổi anh ta lại mặt dày đến thế!

Một bên giả vờ yêu thương để trấn an tôi, một bên lại làm đủ trò bẩn thỉu với Tô Tri Hạ.

Không ai bênh vực anh ta, cuối cùng chỉ đành đưa mắt cầu cứu nhìn tôi: “Ah Nguyệt, em sẽ ủng hộ anh đúng không? Anh không cố ý khiến em khó xử nhưng tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu.”

Phó Cẩn Hoài quay sang nhìn người bên cạnh đầy tình cảm:

“Anh chỉ muốn cho cô ấy một danh phận trước mặt mọi người.”

Trái tim tôi đau nhói, gần như không thở nổi.

Tôi giơ tay tát Tô Tri Hạ một cái thật mạnh, sau đó là hai cái tát dành cho Phó Cẩn Hoài!

“Tốt lắm!!” Giọng tôi run rẩy.

“Đã vậy thì hủy hôn đi! Nhà họ Phó các người thật đê tiện, không biết xấu hổ!”

“Trước đó, nhớ trả lại 10% cổ phần Thẩm thị do ba tôi tặng, 80 triệu tiền mặt mẹ tôi cho và vài căn biệt thự biển mà anh tôi tặng!”

“Từ nay hai nhà chúng ta không còn liên quan gì nữa!”

Sắc mặt Phó Cẩn Hoài tối sầm lại: “Ah Nguyệt, có cần thiết phải làm loạn đến mức này không? Em từ khi nào trở nên nhỏ nhen như vậy?!”

Ba Phó lại tát thêm cái nữa, liên tục gật đầu xin lỗi tôi, hứa bù thêm 50 triệu và hai căn biệt thự, chỉ mong tôi đừng quyết tuyệt như thế.

Chỉ có Phó Cẩn Hoài không hiểu, tôi muốn gả cho anh ta không chỉ vì yêu anh ta mà còn vì lợi ích hợp tác giữa hai nhà Phó – Thẩm vốn ràng buộc sâu sắc.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không chịu nổi nỗi nhục và sự phản bội mà ctức đến ngất lịm.

【2】

Mơ hồ trong cơn mê, tôi dường như quay về thời thơ ấu.

Khi ấy sức khỏe tôi rất yếu, thường ngồi thẫn thờ một mình.

Chỉ có Phó Cẩn Hoài là hay trò chuyện với tôi, kể chuyện cho tôi nghe, cho tôi kẹo để dỗ tôi vui.

Similar Posts

  • Ngôi Nhà Toàn Âm Mưu

    Vào ngày trước khi tôi biết mình là con ruột thật sự.

    Mẹ nuôi nửa đêm cầm dao làm bếp định giết tôi.

    Tiếc là tôi không nằm trên giường, tôi ở dưới gầm giường.

    Lúc tôi vừa đến nhà họ Cố, cả nhà đều sững sờ.

    Dù sao họ vừa mới nhận được tin, chiếc xe đi đón con ruột thật đã phát nổ.

    Giả thiên kim dịu dàng hỏi tôi: “Chị sao không ngồi xe?”

    Tôi đương nhiên trả lời: “Sao tôi có thể ngồi xe của người lạ.”

    “Người lạ có thể giết tôi, xe cũng có thể giết tôi.”

    “Hiện tại tôi vẫn cảm thấy các người cũng muốn hại tôi.”

    Sau đó mẹ cho rằng tôi quá cẩn trọng, đích thân múc canh cho tôi.

    Tôi mỉm cười, lấy một cây kim bạc thả vào.

    Kim bạc chuyển màu đen, mẹ không còn cười nữa.

  • Anh Dùng Cả Đời Chuẩn Bị Cho Tận Thế, Còn Tôi Khiến Nó Không Bao Giờ Tới

    Tận thế không xảy ra, bạn trai và bạch nguyệt quang của anh ta hối hận đến phát điên vì đã tích trữ hàng hóa

    Khi thây ma bùng phát, tôi từ chối lời đề nghị cứu viện của viện nghiên cứu, ở lại nơi cũ chờ bạn trai.

    “Đây là hai liều vắc-xin cuối cùng, lát nữa chúng ta mỗi người một mũi, nhất định có thể sống sót qua tận thế!”

    Giang Nghiêu cảm động vô cùng:

    “Vãn Tình, em thật tốt, nhưng mà…”

    Ánh mắt anh ta liếc qua Mạnh Niệm Niệm – không biết từ khi nào đã xuất hiện – đầy thương xót nhìn vết thương trên người cô ta.

    Sau đó, anh ta đột ngột đẩy tôi về phía bầy xác sống.

    Vô số hàm răng sắc nhọn xé nát thân thể tôi.

    Trước khi ngất đi vì đau đớn, tôi nhìn thấy—

    Anh ta che mắt Mạnh Niệm Niệm lại, mấp máy môi với tôi:

    “Cảm ơn em.”

    Mang theo oán hận mà mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã trọng sinh về nửa tháng trước khi thây ma bùng phát.

    Trên điện thoại, tài khoản mua sắm liên kết với Giang Nghiêu hiện thông báo:

    Bạn đã mua 500kg gạo, 500kg bột mì, 500 thùng dầu ăn.

    Tôi lập tức nhận ra—

    Hắn ta cũng trọng sinh rồi.

    Ngay sau đó, hắn gửi tin nhắn đến:

    【Vãn Tình, nghe nói viện các em nghiên cứu được vài loại vắc-xin chống thây ma, có thể cho anh vài liều chơi được không?】

    Tôi cười lạnh, đáp lại:

    【Được, đến lấy đi.】

    Hắn muốn tích trữ cứ để hắn tích trữ, muốn lấy vắc-xin cứ để hắn lấy, mọi yêu cầu tôi đều sẽ đáp ứng.

    Chỉ tiếc là lần này—

    Sẽ không còn tận thế nữa.

  • Lời Hứa Chín Trăm Chín Mười Chín Đóa Hồng

    Tôi từng yêu một người, nhưng cuối cùng lại bị chính mẹ ruột của mình đưa vào viện tâm thần.

    Sau đó, viện tâm thần ấy bất ngờ bốc cháy. Tôi không kịp chạy thoát, và chết trong ngọn lửa dữ.

    Sau khi chết, tôi trở thành một hồn ma, lang thang nơi nhân thế suốt bảy năm, chỉ để mong có thể gặp lại người bạn trai của mình — Thẩm Ngôn Xuyên — thêm một lần nữa.

    Cho đến một ngày, tôi thật sự gặp lại anh. Có người vô tình nhắc đến tên tôi trước mặt anh.

    Anh lại thản nhiên nói:

    “Ai cơ? Không quen biết.”

  • Một Đời Làm Tổ Mẫu

    VĂN ÁN

    Trước khi thành thân, ta đã sớm biết, ở bên cạnh Thẩm Mặc vốn có một vị biểu muội được chàng cưng chiều như châu như ngọc.

    Nàng ngạo nghễ đối trước mặt ta, cất giọng khiêu khích:

    “Dẫu ngươi là chính thê thì sao? Biểu ca hằng đêm chỉ nghỉ lại nơi phòng ta.”

    Ta chỉ thản nhiên như cúc, môi khẽ cong mà đáp:

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Tranh sủng ư? Ấy là việc của thiếp thất.

    Ta đường đường là chính thê rước bằng tám kiệu hoa, mọi thứ vốn đã thuộc về ta, chẳng cần tranh giành cùng ai.”

  • Phản Diện U Ám

    Xuyên thành mẹ kế của phản diện u ám, hệ thống lại bắt tôi ng/ư/ợc đ/ãi con riêng.

    Nhìn thiếu niên trước mặt cao hơn tôi cả một cái đầu, tôi hét lên chói tai:

    “Có nhầm không đấy! Bắt tôi ngược đãi nó á? Nó không n/gư/ợc đ/ãi tôi là may lắm rồi!”

    “Tôi xin anh đấy, giết tôi luôn đi cho nhanh gọn!”

    Hệ thống thấy tôi quá vô dụng, thẳng tay vứt tôi lại rồi… biến mất.

    Ở lại thế giới này, mỗi ngày tôi đều tự giác tránh xa phản diện, chỉ sợ liên lụy đến hắn.

    Cho đến một ngày, tôi bất ngờ ngất xỉu. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy là hắn đỏ hoe mắt lao về phía tôi, gào khản cả cổ:

    “Mẹ!”

  • Gia Đình Hạnh Phúc Của Anh

    Hôm nay là sinh nhật tôi, tôi đã đặt chỗ ở một nhà hàng sang trọng.

    Thế nhưng chồng và bố chồng lại lấy lý do phải tăng ca nên không thể đến được.

    Dù có chút hụt hẫng, tôi vẫn tỏ ra thông cảm, tự mình thưởng thức bữa tối thịnh soạn.

    Nào ngờ điện thoại lại đẩy đến một buổi phát trực tiếp đám cưới.

    Trong hình ảnh, người đàn ông mặc vest đang nâng ly rượu mời khách – chính là bố chồng tôi.

    “Ly thứ nhất, tôi kính cho chính mình. Bao năm nay tay trắng dựng nghiệp, vất vả nuôi con khôn lớn, chịu hết đắng cay, hôm nay cuối cùng cũng được sống cho bản thân một lần.”

    “Ly thứ hai, kính cho sự giải thoát. Vì con cái mà phải níu kéo một cuộc hôn nhân đầy ấm ức, đến giờ mới tìm được người hiểu tôi, thương tôi. Đời này coi như không uổng phí!”

    “Ly thứ ba, kính cho gia đình chúng tôi. Mọi người nhìn xem, trên bàn có con trai tôi, có vợ tôi, còn có Tiểu Tuyết hiếu thuận. Đây mới là gia đình tôi – không thiếu một ai. Chỉ mong con trai tôi đừng đi lại con đường của bố nó, bằng không tôi chết cũng nhắm mắt không yên!”

    Nhìn chồng khoác tay người phụ nữ bên cạnh, ánh mắt đầy cảm động dõi theo bố chồng, tim tôi lạnh buốt.

    Tôi lập tức cầm điện thoại lên, hủy bỏ quyền ký hóa đơn không giới hạn của bọn họ tại khách sạn.

    Tôi muốn xem, cái “gia đình hạnh phúc” kia hôm nay sẽ bước ra khỏi khách sạn bằng cách nào!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *