Sau Khi Kết Hôn Với Trúc Mã, Chúng Tôi Vẫn Chia Tay

Sau Khi Kết Hôn Với Trúc Mã, Chúng Tôi Vẫn Chia Tay

Sau khi cưới thanh mai trúc mã, tôi với anh ấy vẫn chẳng thân thiết gì.

Ngoài việc “sinh hoạt vợ chồng” mỗi tối như một nghi thức, cơ bản là chẳng mấy khi gặp mặt.

Tính cách anh ấy rất lạnh nhạt, ngay cả khi tôi đề nghị ly hôn, anh cũng chỉ hơi sững người một chút, rồi chống tay rời khỏi người tôi.

“Ừ, biết rồi.”

Tôi nói: “Con tôi cũng không giữ. Sau này làm phiền anh chăm sóc nó.”

“Không sao.”

Tôi vẫn cố chấp nói thêm: “Mấy năm nay anh cũng cực rồi, cảm ơn anh.”

Hành lý của tôi không nhiều, một cái vali là chứa hết mọi thứ.

Trước khi rời đi, tôi quay lại đóng cửa cẩn thận.

Hạ Hoành, thân trên đầy vết cào, đứng im lặng ngoài ban công hút thuốc.

1

Tin em gái tôi – Lâm Thư Kiều về nước leo lên hot search.

Dù sao cũng là một vũ công nổi tiếng từ khi còn trẻ. Trong video phỏng vấn, cô ấy mặc váy đỏ, vẫn nóng bỏng và rực rỡ như xưa.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của tôi lại là bức ảnh cuối cùng.

Qua cửa kính xe hạ xuống một nửa, đầu của Lâm Thư Kiều đúng lúc che mất nửa mặt người đàn ông bên cạnh.

Dù không thấy rõ gương mặt, nhưng từ đường nét chân mày, sống mũi và góc cằm có thể đoán được đó là một người đàn ông có ngoại hình rất thu hút.

Chưa kể, tư thế của hai người trông cứ như đang hôn nhau.

Fan của Lâm Thư Kiều phát cuồng, bắt đầu truy tìm chủ nhân của chiếc xe.

Tôi chỉ nhìn một cái là nhận ra: chiếc xe đó là của chồng tôi – Hạ Hoành.

Dù sao thì đó cũng là chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản giới hạn toàn cầu, rất khó nhầm lẫn.

Xem ra tối nay Hạ Hoành không về rồi.

Vậy nên tôi yên tâm chiếm trọn chiếc giường rộng hơn hai mét trong phòng ngủ.

Nửa đêm, một cánh tay lạnh như băng khiến tôi tỉnh giấc.

“Dậy rồi à?” Người đó rất lịch sự, “Xin lỗi, làm phiền em rồi.”

Tôi còn mơ màng chưa tỉnh hẳn, một lúc sau mới nhớ ra phải ngồi dậy.

Anh ấy đã bế tôi lên, chừa ra nửa giường cho mình.

“Xin lỗi,” tôi nói, “Tôi tưởng tối nay anh không về.”

Đèn bật sáng, Hạ Hoành quay lưng về phía tôi, cởi áo choàng tắm.

Ánh sáng ấm áp phủ lên phần cơ lưng và cổ anh một lớp vàng nhạt, trông như một bức tranh sơn dầu – vừa mạnh mẽ, vừa đẹp đẽ.

Một phút sau, phần cổ ấy áp sát tôi.

“Có thể hôn không?”

Anh hỏi rất lịch sự.

Nhưng thực tế thì không hề chờ tôi đồng ý.

Trong khoảnh khắc môi chạm môi, tôi cảm nhận rõ ràng mồ hôi bắt đầu thấm ra từ cổ anh dưới tay tôi.

Hạ Hoành chống tay ngồi dậy, với tay mở ngăn kéo tủ đầu giường.

Sau đó cau mày —

“Sao lại hết rồi?”

“Xin lỗi… tôi quên mua.” Tôi lí nhí nói.

Hạ Hoành cúi đầu nhìn tôi vài giây, rồi nằm xuống bên cạnh, giọng nghe có vẻ rất ân cần:

“Không sao. Mai tan làm, tôi tiện đường mua nguyên một thùng về.”

Một thùng…

Sớm biết thế đã không giấu đi rồi.

Tôi cắn răng, nói: “Vậy làm phiền anh nhé.”

“Không có gì.”

2

Sáng hôm sau tỉnh dậy, nửa giường bên kia đã trống không.

Tôi chỉ lướt điện thoại một chút, không ngờ đã tới tận mười hai giờ trưa.

Người đàn ông cùng tôi ngủ tối qua lại lên báo.

Tổng giám đốc Tập đoàn Hạ thị – Hạ Hoành, được mời tham dự buổi biểu diễn đầu tiên của Lâm Thư Kiều sau khi cô ấy về nước.

Lần này, cư dân mạng không chỉ lôi ra chuyện chiếc xe tối qua là của Hạ Hoành, mà còn dùng kính lúp để phân tích — khẳng định chắc chắn hai người đã qua đêm cùng nhau.

Vì cho dù Hạ Hoành mặc một chiếc áo sơ mi đen cổ cao, vẫn không che được dấu hôn trên cổ.

Còn môi của Lâm Thư Kiều thì vừa hay bị trầy nhẹ.

Chỉ cần tưởng tượng cũng đủ biết tối qua hai người đã cuồng nhiệt thế nào.

Tin tức quá hot, rất nhanh có người trong cuộc tiết lộ —

Năm đó, Hạ Hoành từng vì muốn cưới Lâm Thư Kiều mà sẵn sàng từ bỏ quyền thừa kế của Hạ thị.

Nhưng vào thời khắc quyết định, Lâm Thư Kiều lại từ chối lời cầu hôn.

Bởi vì cô ấy không muốn từ bỏ sự nghiệp múa để làm con dâu nhà họ Hạ.

Nhiều năm sau tái ngộ, hai người từng bỏ lỡ nhau thời trẻ giờ đều là nhân vật đỉnh cao trong lĩnh vực của mình.

Từng ánh mắt, từng cử chỉ của họ đều như ngập tràn tình cũ chưa quên.

Bình luận dưới bài viết toàn là lời khen: “Trai tài gái sắc, đúng là trời sinh một cặp.”

Chỉ có một tài khoản phụ không tên, không ảnh đại diện, không người theo dõi, liên tục đăng vài dòng:

【Giả đấy, anh ta có vợ rồi.】

Rất nhanh sau đó, bị một đám người nhào vào chửi rát mặt:

【Có vợ thì sao chứ? Mối tình đầu thời niên thiếu đâu phải ai cũng thay thế được!】

【Anh ấy rồi cũng sẽ ly hôn thôi, rồi quay lại theo đuổi Lâm Thư Kiều mà!】

Tôi còn chưa kịp ấn like cho mấy bình luận đó thì khu vực chủ đề trên mạng đã bị một tấm ảnh chiếm sóng.

Là ảnh hậu trường sau khi tiết mục múa kết thúc — Hạ Hoành tặng hoa cho Lâm Thư Kiều.

Lâm Thư Kiều ôm bó hoa, cười như một cô bé.

Còn Hạ Hoành – người từ trước đến nay luôn lạnh lùng, khi nhìn cô ấy lại như bị lây lan cảm xúc, cũng mỉm cười.

Dù nụ cười rất nhạt, nhưng lại mang một nét dịu dàng hiếm thấy.

Tim tôi bỗng khựng lại, hàng loạt cảm xúc phức tạp trào dâng —

Quen nhau mấy chục năm, kết hôn năm năm.

Tôi chưa từng thấy Hạ Hoành cười với tôi như thế.

Cũng chưa từng, được anh tặng hoa.

3

Nếu nói Lâm Thư Kiều là nỗi day dứt không thể buông bỏ của Hạ Hoành thời niên thiếu, thì tôi chính là trách nhiệm mà nhà họ Hạ ép anh phải gánh.

Lâm Thư Kiều, tôi và Hạ Hoành – ba người chúng tôi đều lớn lên trong cùng một khu, học chung một trường.

Nhưng hai người họ còn từng theo học thư pháp cùng một thầy, quan hệ vì vậy càng thân thiết.

Còn tôi? Mãi đến nửa tháng sau khi cưới mới có được số liên lạc riêng của Hạ Hoành.

Hồi mới kết hôn, Hạ Hoành làm thêm suốt nửa tháng trời không về nhà một lần.

Mẹ chồng biết chuyện, đích thân đến nhà, trách tôi không biết quan tâm đến sức khỏe chồng.

Lần đầu tiên tôi gửi tin nhắn cho anh:

【Xin lỗi đã làm phiền, tối nay anh có về ăn cơm không?】

Nửa tiếng sau, anh trả lời:

【Xin hỏi ai vậy?】

【Lâm Mãn.】

【Cảm ơn, không cần đợi tôi.】

Phải đến ba tháng sau, Hạ Hoành mới chủ động nhắn cho tôi dòng đầu tiên:

【Mai ăn Tất niên.】

Tôi trả lời:

【Có chuyện gì sao?】

【Phải về nhà cũ một chuyến.】

【Vâng, em cần mang gì không?】

Một lúc sau, điện thoại tôi báo chuyển khoản thành công:

【Ngân hàng Bưu điện – Tài khoản đuôi số 730 vừa nhận: 1.000.000,00 tệ. Số dư hiện tại: 1.000.123,00 tệ.】

Hạ Hoành nhắn lại:

【Em quyết định là được.】

Từ lúc đó tôi đã hiểu:

Hạ Hoành sẽ không yêu tôi.

Similar Posts

  • Hợp Đồng Sinh Con Với Xà Vương

    Tôi ký hợp đồng sinh con với Thái tử gia giới giải trí thủ đô – Cố Cảnh Hàn, và đã thành công mang thai.

    Anh ta quăng cho tôi một tấm thẻ đen không giới hạn rồi biến mất khỏi nhân gian.

    Ngày tôi sinh con, trong phòng sinh không có tiếng khóc trẻ sơ sinh.

    Chỉ có tiếng “soạt soạt” quái dị vang lên.

    Bác sĩ riêng tay run rẩy chỉ vào giữa hai chân tôi.

    Một đen một trắng, hai con rắn nhỏ đang thân mật cọ đầu vào mắt cá chân tôi.

    Lưỡi rắn thè ra rút vào liên tục.

    Tôi tối sầm mặt mày, ngất ngay tại chỗ vì sợ hãi.

  • Trở Lại Với Thân Phận Thật

    Năm thứ hai kể từ khi tôi – chân tiểu thư được nhà họ Giang ở thành phố đón về, tôi lại bị đưa đi.

    Chỉ vì tôi đã tát giả tiểu thư một cái, khi cô ta giành con búp bê của tôi.

    Ngày tôi rời đi, cha mẹ bận ôm lấy giả tiểu thư đang khóc lóc ầm ĩ, còn anh trai ruột thì tức giận che chở cho cô ta.

    Tôi chỉ mang theo con búp bê mà năm đó, khi tôi được đưa về Giang gia, vị hôn phu – Kỳ Thịnh tặng cho.

    Bảy năm sau, tôi lần thứ hai được đón về Giang gia.

    Lần này là vì Giang Thư đã thích vị hôn phu của tôi – Kỳ Thịnh.

  • Cùng Nhau Đến Bạc Đầu

    Ta nữ cải nam trang, làm thái giám bên cạnh Hoàng đế ba năm, lại ngoài ý muốn mang thai long chủng.

    Tội khi quân nặng như núi, để giữ mạng nhỏ, ta len lén trốn khỏi hoàng cung.

    Năm năm sau tái ngộ, ta đang đuổi theo tiểu tử nghịch ngợm khắp phố.

    Vậy mà lại đụng phải người một cách chính diện.

    Người cúi người nâng mặt hài tử của ta lên, cười đến mê người: “Tiểu tử này, thật giống một cố nhân của ta.”

    Ta cười gượng: “Giống ai chứ? Công tử e là nhận lầm người rồi.”

    “Giống một tiểu thái giám bên cạnh ta nhiều năm trước.”

  • Chồng Đòi Ly Hôn Giả Để Làm Giấy Khai Sinh Cho Con Chị Dâu

    Sau khi tôi và chị dâu góa cùng lúc mang thai, chồng đội trưởng bảo tôi lên núi trốn.

    Còn anh ta thì đi đăng ký kết hôn với chị dâu góa.

    Tôi kiên quyết liên hệ với cán bộ kế hoạch hóa gia đình, phá thai.

    Chỉ vì kiếp trước tôi nghe lời chồng đội trưởng, trốn ở sau núi.

    Kết quả bị chị dâu góa phản bội, rơi xuống vực sâu, mẹ con cùng chết.

    Lần này, tôi không cần ai hết.

  • Trở Lại Quân Khu Tương Nam

    Kiếp trước, Mai Tử Khanh vì một câu “đợi anh” của vị hôn phu là doanh trưởng, đã sống cô độc nơi quê nhà đến cuối đời, không một ai đưa tiễn.

    Mãi đến phút lâm chung, khi nhìn thấy bản tin ca ngợi tình yêu thủy chung của các cặp vợ chồng quân nhân đầu bạc răng long, cô mới bàng hoàng nhận ra: vị hôn phu Tống Đình Niên đã sớm cưới vợ sinh con trong quân đội, con cháu đầy đàn, hạnh phúc viên mãn.

    Được sống lại một lần nữa, Mai Tử Khanh quyết định: trước tiên phải tìm một công việc ổn định, sau đó nhất định phải đổi chồng, và lần này cô nhắm trúng người chỉ huy trẻ trung, điển trai nhất đơn vị.

  • Cuộc Đàm Phán Của Quỷ

    VĂN ÁN

    Bọn cướp b/ ắ/t có/ c xe đưa đón học sinh.

    Là hiệu trưởng của trường mẫu giáo, tôi lập tức báo cảnh sát.

    Chồng tôi – Từ Phong, là chuyên gia đàm phán, nhưng anh ta lại để nữ thực tập sinh của mình đi thương lượng.

    Cô ta chu môi làm nũng:“Anh Phong à, đây là lần đầu em đàm phán, em không biết phải làm sao cả…”

    Chồng tôi dịu dàng cười:

    “Ngốc à, cứ theo ý em mà nói, đừng lo, có anh ở đây rồi.”

    Chưa nói được mấy câu, cô thực tập đã bị tên tội phạm chửi cho đỏ mặt tía tai, cô ta hoảng loạn hét lên:

    “Cứ đợi mà chết đi! Con trai của hiệu trưởng, là Từ Hạo, cũng đang ở trên xe đấy! Hiệu trưởng sẽ khiến cảnh sát bắt anh vào tù!”

    Tên tội phạm nổi giận, muốn giết người để thị uy. Một đứa trẻ vô tội bị sát hại, sau đó tên tội phạm cũng bị cảnh sát bắn chết tại chỗ.

    Sau vụ việc, chồng tôi ôm cô thực tập sinh đang khóc như mưa như gió.

    “Không trách em được, chẳng ai dám đảm bảo đàm phán sẽ thành công 100% cả.”

    đọc full tại page bạch tư tư

    Rồi anh ta quay sang vỗ vai tôi, nói:

    “Con chết là do số mệnh, không liên quan gì đến Tiêu Tiêu cả.”

    “Em nên làm một tấm bảng vinh danh cho Tiêu Tiêu, khen ngợi cô ấy dũng cảm và mưu trí, nhờ vậy mới không có thêm thương vong.”

    Tôi sững sờ trong giây lát mới nhận ra — thì ra anh ta tưởng đứa trẻ bị giết là con trai tôi.

    Tôi bật cười lạnh lùng:

    “Tôi dám làm, nhưng chưa chắc hai người dám nhận.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *