Sau Khi Trọng Sinh, Em Gái Chọn Hoán Đổi Cuộc Đời Với Tôi

Sau Khi Trọng Sinh, Em Gái Chọn Hoán Đổi Cuộc Đời Với Tôi

Người anh nuôi mặc chiếc áo sơ mi đã giặt đến bạc màu, đứng trước cổng trại trẻ mồ côi.

Còn cô em gái từ nhỏ đã ham tiền của tôi thì lại vui vẻ chạy tới, lao vào lòng anh ấy, ngọt ngào gọi một tiếng: “Anh ơi.”

Khoảnh khắc đó, tôi biết, em gái cũng đã trọng sinh rồi.

Ở kiếp trước, khi phải lựa chọn giữa gia đình giàu có nhất Bắc Kinh – nhà họ Ôn – và nhà họ Lạc nghèo đến mức không có gì,

em gái đã đẩy tôi ngã xuống đất, rồi lao tới chiếc xe Lincoln kéo dài kia.

“Tôi không muốn sống cuộc sống khổ cực của người nghèo đâu, chị à, nỗi khổ này để chị chịu thay tôi đi.”

Em đã đạt được ước nguyện, sống trong giàu sang, nhưng nụ cười trên mặt ngày một ít đi.

Thậm chí năm năm sau còn bị đuổi khỏi nhà, chết thảm nơi đầu đường.

Còn tôi thì dựa vào thành tích xuất sắc thi đỗ vào ngôi trường tốt nhất, cùng anh nuôi du học nước ngoài.

Dưới lời chúc phúc của cha mẹ nuôi, tôi và anh kết hôn sinh con, sống một cuộc đời hạnh phúc suôn sẻ.

Sống lại một đời, lần này, em gái đã đưa ra lựa chọn hoàn toàn trái ngược với kiếp trước.

Tôi nhìn về phía người anh nuôi đã cùng tôi đi hết cả một đời, chờ mong anh ấy nói gì đó.

Nhưng anh lại che chở em gái đứng sau lưng, lạnh lùng nhìn tôi: “Đừng đến gần em tôi.”

Trong ánh mắt đắc ý của em gái, tôi bước đến chiếc Lincoln phiên bản kéo dài kia.

Đúng lúc, tôi cũng muốn sống một cuộc đời khác rồi.

1

“Lên xe đi, tiểu thư.”

Nhà họ Ôn không cử ai đến, chỉ có một người tài xế.

Anh ta vừa lái xe vừa dặn dò tôi những quy tắc cần tuân theo khi đến nhà họ Ôn.

Xe nhanh chóng đến nơi.

Tôi đi theo sau tài xế bước vào biệt thự sang trọng như cung điện.

“Phu nhân, người đã được đưa tới.”

Người phụ nữ xinh đẹp ngồi uống trà trên ghế sofa ngẩng đầu lên, ánh mắt đánh giá tôi, rồi vẫy tay: “Lại đây.”

“Cháu tên là gì?”

“Tuế An.”

Người phụ nữ gật đầu: “Tốt, từ nay cháu sẽ tên là Ôn Tuế An.”

“Quản gia, đưa cô bé lên lầu.”

“Vâng.”

Tôi bước theo sau quản gia, từng bước cẩn trọng.

Tay vịn cầu thang được làm từ gỗ trắc quý hiếm, sàn nhà lát đá cẩm thạch đắt tiền.

Mọi thứ đều toát lên sự xa hoa.

Mà những thứ này, kiếp trước tôi đều có thể đạt được bằng chính nỗ lực của mình.

Nên cũng chẳng thấy tò mò gì nhiều.

Quản gia quay đầu nhìn tôi một cái, trong mắt thoáng qua chút khó tin.

Đẩy cửa phòng ra, một căn phòng công chúa rộng lớn hiện ra trước mắt: “Tiểu thư, sau này đây sẽ là phòng của cô.”

“Cô cứ nghỉ ngơi trước, lát nữa tôi sẽ quay lại.”

Nói xong, quản gia rời đi.

Tôi bước vào trong, quan sát khắp nơi.

Môi trường rất tốt, có thể thấy nhà họ Ôn cũng không keo kiệt với con nuôi.

Khắp nơi trong căn phòng đều toát lên vẻ tinh tế và xa hoa của giới thượng lưu.

Trong lòng tôi dâng lên một niềm hưng phấn to lớn.

Kiếp trước, không có chỗ dựa là gia thế hùng hậu, tôi đã phải dựa vào đôi tay của mình, từng bước phấn đấu,

mới có thể sống được những ngày tháng như vậy.

Kiếp này, tôi đã vào được nhà họ Ôn, có sự hậu thuẫn của nhà họ, nhất định sẽ đạt được thành công lớn hơn.

2

Đang suy nghĩ thì sau lưng vang lên mấy tiếng la hét, cửa phòng đột ngột bị mở ra.

Một quả bóng rổ bất ngờ bay tới, đập thẳng vào đầu tôi.

“Bốp” một tiếng.

“Này, con nhỏ nhà quê kia, đưa bóng rổ của tôi lại đây.”

Một giọng điệu lười biếng vang lên sau lưng.

Tôi chầm chậm quay đầu lại, trước mặt là một nam sinh trông xấp xỉ tuổi tôi, nhưng cao lớn hơn nhiều.

Cậu ta ngẩng đầu lên, dáng vẻ kiêu ngạo không ai bì.

Nếu tôi nhớ không nhầm, đây chính là đứa con duy nhất của nhà họ Ôn, Ôn Hiển Dũ.

Thích những môn thể thao mạo hiểm như đua xe, nhảy dù, điển hình là một cậu ấm ăn chơi, thường ngày lười biếng bất cần.

Cậu ta cũng chẳng có chút hứng thú nào với việc kinh doanh của gia tộc.

Ở kiếp trước, trong một lần đua xe xảy ra tai nạn, dẫn đến bị chèn ép phần dưới cơ thể, cả đời phải ngồi xe lăn.

Tính tình từ đó cũng trở nên cực kỳ nóng nảy.

“Này, ngẩn ra làm gì, không nghe thấy à?”

Giọng nói mất kiên nhẫn vang lên bên tai.

Tôi hoàn hồn lại, nhặt quả bóng rổ dưới đất lên, đưa cho cậu ta.

Nghĩ tới lời dặn dò của tài xế, tôi khẽ gọi: “Anh, bóng của anh.”

Cậu ta khựng lại một chút: “Cũng biết lấy lòng người ta đấy, đừng tưởng như vậy là được chia gia sản nhà họ Ôn nhé?”

Cậu ta cười khẩy một tiếng, rồi quay người rời đi.

Mấy ngày tiếp theo, tôi rất ít khi gặp phu nhân nhà họ Ôn, còn Ôn Hiển Dũ thì như thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Quản gia đưa tôi đi khắp nơi làm quen.

Cả căn biệt thự vô cùng rộng lớn, sau khi dẫn đi hết, ông ấy đưa tôi một tờ giấy.

Trên đó ghi chi chít các khóa học về quản lý thương mại.

Similar Posts

  • Sống Lại Để Báo Thù

    Sau khi mẹ tôi bị người bạn thanh mai trúc mã của chồng đụng chết, chồng tôi – một luật sư nổi tiếng – lập tức kiện cô ta ra tòa.

    Thế nhưng kết quả lại là mẹ tôi bị cho là cố ý gây chuyện.

    Tám lần kiện, tám lần thua, chồng tôi vẫn chưa từng bỏ cuộc.

    Hứa Kiều Kiều khóc lóc chất vấn:

    “Chúng ta mới là người cùng nhau lớn lên, anh nhất định phải bám lấy tôi không buông sao!”

    Cuối cùng, sau lần thua kiện thứ mười, anh ta râu ria xồm xoàm tìm đến tôi:

    “Quả thật không có chứng cứ để định tội Kiều Kiều, chúng ta hãy để mẹ an nghỉ đi.”

    Tôi ôm chặt anh ta mà khóc suốt một đêm.

    Ngày hôm sau, tôi bắt cóc Hứa Kiều Kiều, mở toàn mạng phát trực tiếp.

    Tôi mỉm cười nhìn vào ống kính:

    “Chồng à, anh có mười cơ hội, hãy nộp ra chứng cứ thật sự, nếu không…”

    Tôi vung dao, chém đứt ngón út của Hứa Kiều Kiều:

    “Thì chính anh hãy tự tay ghép lại thi thể cho người thanh mai của anh đi!”

  • Người Thanh Đạm Như Cúc

    Ba tôi thanh đạm như cúc, cả đời không tranh không giành với ai.

    Sau khi ông nội qua đời, bác tôi đã giành hết toàn bộ di sản. Mẹ tôi phải làm ầm lên ở linh đường mới giành được căn nhà. Kết quả, ba tôi lại ở trong căn nhà ấy, nói mẹ tôi so đo, không biết nghĩ cho tình cảm anh em.

    Ở trường, khi xét thăng chức, ba tôi bị đồng nghiệp hãm hại, về nhà khóc lóc kể với mẹ. Mẹ tôi thấy vậy lên làm ầm ở trường, giúp ông giành được chức vụ. Kết quả, ông lại đi nói xấu mẹ với đồng nghiệp, bảo mẹ là con mụ chanh chua, ông quản không nổi.

    Sau này, mẹ tôi bị ung thư mà mất ở tuổi 45 chưa được bao lâu thì ông cưới lại mối tình đầu, nói cuối cùng cũng được sống những ngày yên ổn.

    Tôi vì bất bình cho mẹ mà bị mối tình đầu của ông đẩy ngã cầu thang rồi chết. Sau đó ba tôi còn làm chứng giả, nói tôi là bị trượt chân nên mới chết uổng.

    May mắn là sau đó, tôi trùng sinh về đúng ngày mẹ làm ầm lên ở linh đường.

  • Tình Cảm Bị Phụ Bạc, Quyết Không Quay Đầu

    Ta là người cuối cùng biết được tin Lục Vũ Châu sắp thành thân. Vừa bước vào trong sân, ta đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Lục Vũ Châu và muội muội của hắn.

    “Chuyện của ta và Nhược Nhược tuyệt đối không thể để Kỷ Hòa biết, nếu không đến ngày đại hôn nàng ấy e là sẽ đến quậy phá nhất.”

    Ta đã yêu Lục Vũ Châu tám năm, hai năm trước còn tỏ lòng mình với hắn.

    Khi đó hắn nói: “Đợi ta được điều chuyển từ Vân Châu trở về kinh thành, khi đó ta sẽ cưới nàng.”

    Giờ nghĩ lại, ta chẳng khác gì một trò cười. Lần này, ta không còn níu kéo nữa. 

    Mà lựa chọn quay về Giang Nam, đồng ý lời cầu hôn của tiểu công tử nhà họ Giang.

    Từ nay về sau, ta và Lục Vũ Châu ân đoạn nghĩa tuyệt.

  • Chọn Tiền Để Giành Lại Con

    Ngày ly hôn, chồng cũ là Chu Hạo Nhiên cười lạnh rút bản thỏa thuận ra.

    “Nếu muốn con trai thì phải ra đi tay trắng, còn nếu muốn tiền thì đừng hòng gặp lại thằng bé nữa.”

    Tôi nhìn con trai tám tuổi của mình, Chu Tử Ngang. Thằng bé cúi đầu, không nói một lời.

    Ngay lúc tôi chuẩn bị mở miệng, trước mắt bỗng hiện ra một hàng chữ phụ đề quỷ dị: “Chọn con trai đi! Sau này nó sẽ trở thành hacker hàng đầu, lương năm lên tới chục triệu!”

    Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên: “Tôi chọn tiền.”

    Chồng cũ sững người một thoáng, rồi lập tức phá lên cười: “Quả nhiên, tiền quan trọng hơn con trai.”

    Tôi không biểu lộ cảm xúc, ký vào bản thỏa thuận, mang đi toàn bộ tài sản.

  • Hủy Hôn Trong Ngày Cưới

    Lúc đang bày biện giường cưới, tôi phát hiện trên ga giường có một vết chất lỏng lạ.

    Phòng tân hôn của tôi – có người khác từng ở rồi!

    Đầu óc tôi trống rỗng, lập tức gọi video cho vị hôn phu.

    Hiếm có lắm, bên kia lại bắt máy ngay.

    “Giường mới mềm lắm đó, tôi giúp cô thử rồi nhé.”

    Người nhận cuộc gọi là trợ lý của nhà họ Trịnh – Diệp Dung Dung.

    Cô ta cười quyến rũ mà ngạo mạn.

    Tốt lắm.

    Người đàn ông này, tôi không cần nữa.

  • Ký Ức Không Thể Xóa

    Vào ngày cưới, Lâm Vụ Tang bị bắt cóc.

    Hôm sau, tin xấu về cô lan tràn khắp nơi.

    Ai cũng nói cô vì muốn sống mà tự nguyện dâng hiến cho hơn chục người đàn ông, còn bị quay lại đoạn video không đứng đắn dài đến tám tiếng.

    Thậm chí cô còn tự sa ngã, kết thân với tên cầm đầu băng bắt cóc, đến mức không còn ý định chạy trốn nữa.

    Tiểu thư nhà họ Lâm năm nào, rớt khỏi cành cao, bị giẫm nát thành bùn nhão.

    Ngay cả cha mẹ cô cũng sớm dựng sẵn mộ bia, xem như cô đã chết bên ngoài rồi.

    Chỉ có Tạ Hoài Cẩn — người yêu cô nhiều năm — vẫn bất chấp tất cả, kiên trì tìm kiếm.

    Anh không quan tâm đến lời răn dạy của người nhà họ Tạ, chịu hình phạt 99 roi của gia pháp, cả lưng máu thịt be bét, chỉ để điều động toàn bộ vệ sĩ nhà họ Tạ đi tìm tung tích cô.

    Anh chấp nhận mạo hiểm để công ty phá sản, gom góp 99,9 tỷ chỉ để đổi lấy tin tức về cô ở khu vực biên giới.

    Anh còn từ chân núi quỳ đến tận đỉnh, bái qua 9999 bậc thang, máu trên trán thấm ướt cả bồ đoàn, chỉ để cầu Phật phù hộ cô bình an.

    Cuối cùng, đến năm thứ ba bị bắt cóc.

    Lâm Vụ Tang thoát khỏi hổ huyệt long đàm, và lần nữa gặp lại Tạ Hoài Cẩn.

    Nhìn thấy cô toàn thân đầy thương tích, người đàn ông luôn dứt khoát quyết đoán trong thương trường nay lại đỏ cả mắt.

    “Vụ Tang, từ nay về sau, anh sẽ bảo vệ em.”

    Sự dịu dàng kiên định ấy từng khiến Lâm Vụ Tang tin rằng anh chính là sự cứu rỗi mà ông trời dành cho cô.

    Thế nhưng, chỉ ba ngày sau khi cô trở về.

    Ngoài phòng bao của một hội sở, cô tận mắt thấy Tạ Hoài Cẩn đang ôm một người phụ nữ, hôn nhau cuồng nhiệt.

    Người phụ nữ đó — chính là em nuôi của cô, Lâm Tiểu Tiểu!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *