Sự Thật Sau Một Cuộc Hôn Nhân Hoàn Hảo

Sự Thật Sau Một Cuộc Hôn Nhân Hoàn Hảo

Trong bữa tiệc gia đình ngày Tết Dương lịch, mẹ tôi mở miệng nói với ba tôi trước mặt mọi người:

“Em sống đủ rồi, ly hôn đi.”

Tất cả họ hàng đều sững sờ.

Dù sao thì ba tôi cũng là người chồng tốt hiếm có được công nhận.

Có xe, có nhà, có tiền tiết kiệm, chăm sóc mẹ tôi tỉ mỉ từng li từng tí, mỗi tháng còn đúng hạn đưa cho mẹ tôi ba vạn tiền tiêu vặt.

Ba tôi ngẩn ra, rồi bật cười:

“Huệ Tâm, đông người thế này, đùa quá rồi.”

Mẹ tôi nhìn ông, ánh mắt trong veo.

“Em nói thật.”

Giọng ba tôi trầm xuống, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng:

“Xe, nhà, tiền, thể diện, thứ gì tôi chưa cho cô?”

“Được, ly thì ly! Con gái theo cô, tôi không nuôi thứ phá của.”

“Để xem không có tôi, hai mẹ con cô sống kiểu gì.”

Mẹ tôi vẫn bình tĩnh:

“Ông lo cho bản thân trước đi đã.”

1.

Bà nội hoàn hồn lại, “chát” một tiếng, đũa rơi xuống đất:

“Loạn rồi phải không?! Đầu năm đầu tháng đòi ly hôn, mày định làm nhà họ Trần mất mặt hả?!”

Đám họ hàng cuối cùng cũng sực tỉnh khỏi cú sốc.

“Huệ Tâm à, đừng bốc đồng nữa, Kiến Quốc tốt thế, cô còn tìm đâu ra người thứ hai như vậy?”

“Mỗi tháng cho ba vạn tiêu vặt đấy! Con gái tôi mà lấy được người như vậy, tôi còn phải thắp hương cảm tạ ông trời!”

Tiếng người tranh nhau nói vang lên như thủy triều dâng.

Tôi co người trong góc ghế, đầu ngón tay bấu chặt lấy đệm ghế.

Mẹ tôi không nói gì.

Bà cúi xuống, nhặt đôi đũa rơi dưới đất, đặt nhẹ trở lại bàn.

Ba tôi lại đập bàn cái rầm.

“Tôi Trần Kiến Quốc có điểm nào đối xử tệ với cô? Hả?!”

Bà nội đứng bật dậy, ngón tay gần như chỉ sát vào mặt mẹ tôi.

“Đúng đấy! Bảy năm rồi mà chỉ đẻ được mỗi con nhỏ! Ăn nhờ ở đậu trong nhà, giờ còn muốn ly hôn? Cô xứng sao?!”

Ba chữ “đồ phá của” khiến toàn thân tôi run rẩy.

Mẹ tôi nhìn tôi một cái, nhẹ nhàng che tai tôi lại, rồi quay sang bà nội:

“Mẹ à, Nhu Nhu là cháu gái của mẹ.”

“Cháu gái! Cháu gái thì có ích gì chứ?”

Giọng bà nội chua chát, the thé: “Cháu gái có nối dõi tông đường được không? Có lo nổi chuyện nhang khói cho tổ tiên không?!”

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Bà nội ra mở cửa, vừa thấy người đứng ngoài liền giật mình:

“Thanh Thanh? Sao con lại đến đây?”

Một cô gái trẻ bước vào, tay xách hai hộp cherry đóng gói tinh xảo.

“Nghe nói anh họ mở tiệc, con tới góp vui mà.” Giọng nói ngọt như mật.

Là em họ của ba tôi — Thẩm Thanh Thanh.

Cô ta hay đến chơi, lần nào cũng mang quà, lần nào cũng khiến bà nội vui như mở hội.

Sắc mặt bà nội dịu xuống ngay lập tức:

“Ôi chao, Thanh Thanh tới rồi à, mau vào ngồi! Vẫn là con hiểu chuyện, biết đến thăm bà.”

Thẩm Thanh Thanh đảo mắt một vòng, nhìn bàn tiệc bừa bộn, cuối cùng dừng lại nơi mẹ tôi:

“Ơ… cãi nhau à?”

“Bà chị dâu nhà con đấy, đòi ly hôn cơ.” Bà nội bực tức nói.

Thẩm Thanh Thanh đưa tay che miệng, mắt tròn xoe:

“Sao thế được ạ? Anh họ tốt thế mà.”

Ba tôi lập tức chen vào:

“Cô ta không biết điều! Mỗi tháng ba vạn tiêu vặt còn không đủ xài!”

Đám họ hàng cũng đồng thanh phụ họa.

Thẩm Thanh Thanh bước đến bên mẹ tôi, giọng nói đầy tiếc nuối:

“Chị dâu à, không phải em nói nặng lời đâu, nhưng người đàn ông như anh họ, bên ngoài bao cô gái dòm ngó. Chị làm ầm lên như vậy, chẳng phải tự đẩy người ta ra ngoài sao?”

Mẹ tôi bỗng quay phắt đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như dao quét thẳng lên mặt cô ta.

“Trần Kiến Quốc tốt thế, cô cưới anh ta đi.”

Nụ cười trên mặt Thẩm Thanh Thanh cứng đờ.

Ba tôi đột nhiên đứng bật dậy:

“Tô Huệ Tâm! Cô đang nói linh tinh cái gì đấy?!”

Mẹ tôi cũng đứng dậy. Dù bà thấp hơn Thẩm Thanh Thanh, nhưng sống lưng thẳng tắp không kém.

“Ý tôi là nghĩa đen đấy.”

“Đó là họ hàng xa!” Mặt ba tôi đỏ như gan heo.

Mẹ tôi khẽ cười:

“Xa đến mức mỗi tháng phải chuyển cho cô ta năm vạn ‘trợ cấp’ cơ đấy?”

Sắc mặt Thẩm Thanh Thanh lập tức tái nhợt.

2.

Thẩm Thanh Thanh lùi lại một bước, đập vào lưng ghế.

“Chị nói linh tinh gì thế! Anh họ cho em tiền là vì nhà em khó khăn, anh ấy chỉ đang giúp đỡ…”

Cô ta bỗng òa khóc:

“Chị dâu, sao chị có thể nói như vậy! Em là con gái đoan chính, thanh sạch!”

Cô ta khóc như hoa lê dưới mưa, vài người họ hàng bắt đầu lộ vẻ không nỡ.

Thím Ba nói nhỏ:

“Huệ Tâm, cô cũng đừng vu vạ lung tung. Kiến Quốc là người tốt, nhà ai có chuyện gì, anh ấy cũng giúp cả.”

Mẹ tôi quay sang nhìn thím Ba:

“Thím Ba, năm ngoái con trai thím mua nhà, vay vợ chồng tôi mười vạn, hứa nửa năm trả. Bây giờ một năm rồi, thím hỏi được câu nào chưa?”

Similar Posts

  • Kế Hoạch Đuổi Hàng Xóm Mặt Dày

    Nhiệt độ lên cao, hàng xóm @ tôi trong nhóm cư dân:

    【Chào bạn, tối nay ngủ đừng khóa cửa nhé, cả nhà tôi định qua nhà bạn ở nhờ một đêm.】

    【Không phải người xấu đâu, chỉ đơn giản là muốn ké điều hoà thôi.】

    【Dù sao thì bạn cũng mở điều hoà mà, một cô gái nhỏ xíu thổi một cái điều hoà thì phí quá, nhà tôi giúp bạn “tiêu thụ” bớt khí mát ha.】

    【Với lại con gái ở một mình không an toàn, nhà tôi qua đó rồi thì kẻ xấu cũng không dám bén mảng đâu!】

    【À mà nhớ chuẩn bị sẵn ít sầu riêng, cherry với gì đó nha, tụi nhỏ nhà tôi mê lắm.】

    Tôi sững người, trả lời:

    【Nhà tôi có chó dữ, không tiện đón khách đâu ạ.】

    Đối phương không tin:

    【Lừa ai vậy! Tôi để ý rồi, nhà bạn chỉ có hai con mèo con mềm nhũn thôi!】

    【Dám meo tôi một tiếng là tôi đá bay một con luôn đó!】

    【Đừng có vòng vo nữa! Tụi tôi tới rồi, mau mở cửa đón quý khách nè!】

    Tôi nhìn về phía con chó lớn trước mặt đang phá nát cái ghế sofa.

    “Cún ơi, có việc cho mày làm rồi đấy.”

  • Ngày Xuân Tươi Sáng

    Về đến nhà, tôi nhìn thấy ngay cổng khu một quán bánh nướng lạnh mới mở.

    Tôi bước lại gần, gọi một phần.

    Ông chủ đội mũ lưỡi trai, còn đeo khẩu trang, nhưng cho dù như vậy, vẫn nhìn ra được anh là một soái ca.

    Trong lúc đang thất thần, ông chủ đối diện đột nhiên hỏi: “Có thêm trứng không?”

    Tôi gật đầu: “Có, tất cả nguyên liệu thêm một phần… không, thêm ba phần đi.”

    Vừa dứt lời, ông chủ ngẩng đầu, đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang khẽ liếc nhìn tôi.

    Ngay sau đó, trợ lý Tiểu Trần bên cạnh ghé sát tai tôi thì thầm: “Chị, ông chủ này sao trông giống hệt nam thần chị từng thích thế nhỉ? Chính là người trong hình nền điện thoại của chị ấy.”

    Tôi cúi đầu nhìn vào điện thoại trong tay.

    Trước khi màn hình tắt, trên hình nền là một chàng trai trẻ.

    Ánh đèn sân khấu rọi xuống người anh, anh đứng trước micro, nhắm mắt, hát ca khúc tôi yêu thích nhất – Mùa Hè Trước Cửa Sổ.

    Khi đó, anh rực rỡ như ánh sao mai, tương lai sáng lạn, chói lòa vô cùng.

    Nhưng chỉ sau một đêm, anh vướng phải loạt tin xấu, từ đỉnh cao rơi xuống, bặt vô âm tín.

  • Thiên Kim Mong Manh

    Tôi sinh ra đã có thể chất cực kém, là kiểu “mong manh dễ vỡ” chính hiệu, gió thổi là ngã, gặp chuyện là khóc.

    Ngày được cha mẹ ruột tìm về, đón tôi trở lại hào môn.

    Có một ông lão từ đâu lao ra, chạy như bay, nằm chính xác ngay trước đầu chiếc Bentley.

    Tôi sợ đến mức không biết làm gì, chỉ có thể qu./ ỳ xuống bên cạnh ông cụ, khóc nức nở.

    Ông lão sợ điếng người, bật dậy ngay lập tức, nhét cho tôi năm trăm tệ rồi vừa chửi vừa chạy mất.

    Cuối cùng tôi cũng về tới nhà họ Phó.

  • Những Tháng Năm Anh Viết Cho Người Khác

    Khi chuẩn bị túi đồ chờ sinh, tôi vô tình lật được quyển sổ tay của Phó Vũ.

    Mỗi tháng một bài tản văn, đều đặn từ ngày chia tay đến nay.

    Nhân vật chính trong đó, là mối tình đầu thanh xuân đã xuất ngoại của anh — Chu Tĩnh.

    “Chu Tĩnh, năm thứ sáu em rời đi, anh sắp làm bố rồi. Có lúc anh nghĩ, nếu em là mẹ đứa bé thì tốt biết mấy. Nhưng rồi lại thấy day dứt, vì anh không thể cho em cuộc sống mà em từng mong muốn.”

    Hôm sau, khi tôi đang chuẩn bị gọi xe đến bệnh viện khám thai, tài xế bất ngờ hỏi:

    “Cô đi đâu đấy?”

    Ma xui quỷ khiến, tôi khẽ vuốt ve chiếc túi nhỏ đựng đủ loại giấy tờ cần thiết.

    “Đến… sân bay.”

  • Xuyên Đến Thú Nhân, Tôi Nhặt Được Sói Vương

    Xuyên vào thế giới thú nhân, tôi bị Xà Vương nhận nuôi.

    Nhưng rồi hắn lại nhặt về một cô gái loài người mới.

    Cô ta có thể ăn sống nuốt tươi, còn cười nhạo tôi yếu ớt làm bộ làm tịch.

    Xà Vương cũng dần quên chuyện cho tôi ăn, hết mực sủng ái kẻ mới đến.

    Tôi đói đến mức mắt tối sầm, lại ngửi thấy mùi thịt nướng thì là bay ngoài cửa.

    Nước mắt chảy thẳng vào miệng, tôi lần theo mùi hương, tìm được xiên thịt nướng của thú nhân hoang dã, vừa khóc vừa cắn.

    Bỗng một tấm lưới từ trên trời phủ xuống.

    Có thú nhân hét lớn:

    “Lão đại! Bọn em bắt được con mồi rồi!”

    Một chú chó lông xù nhìn chằm chằm tôi, điên cuồng vẫy đuôi.

    Khoan đã… chẳng phải đó là Cẩu Đản nhà tôi sao?

  • Cậu Ấy Là Nhật Ký Tuổi Thanh Xuân Của Tôi

    Ở chợ đồ cũ, tôi tình cờ nhặt được cuốn nhật ký của học bá thời cấp ba – Thịnh Tư Niên, ghi lại việc anh ấy từng thầm yêu tôi.

    Giờ nhìn lại cái tên anh ấy dẫn đầu trên bảng xếp hạng những người trẻ giàu có, tôi chỉ biết tiếc nuối vì đã bỏ lỡ cơ hội kiếm trăm triệu.

    Không ngờ, em trai của Thịnh Tư Niên – Thịnh Tư Chu – lại gọi điện cho tôi.

    “Chị Giang, nghe nói chị nhặt được cuốn nhật ký của anh em, có thể trả lại không?”

    “Anh em vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, định đày em ra sa mạc Sahara rồi.”

    “Biệt thự số 109 đường Diệm Tây, chị mang qua giúp em với, gấp lắm luôn, cứu mạng em đó.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *