Tái Sinh Nơi Phố Wall

Tái Sinh Nơi Phố Wall

Cha tôi Lục Viễn Sơn đang nguy kịch, nằm trong phòng ICU, mạng sống được tính từng giây, từng phút.

Tôi gấp rút cần rút tiền từ quỹ tín thác gia tộc, vội vàng gọi cho chồng mình – Tiêu Cảnh Hành.

Anh ta là chuyên gia tài chính hàng đầu từ Phố Wall trở về, cũng là người quản lý duy nhất của quỹ tín thác nhà chúng tôi.

“Cảnh Hành, bệnh viện đang giục rồi, cần rút 50 triệu từ quỹ tín thác.”

Đầu dây bên kia, giọng anh ta lạnh như băng.

“Không rút được, Lục Hoài Cẩn. Theo điều khoản của quỹ, mạng sống của cha cô không nằm trong hạng mục chi tiêu ưu tiên.”

“Đó là cha tôi!”

“Quy định là quy định.”

Nửa tiếng sau, tôi nhận được một email nặc danh.

File đính kèm là bảng sao kê dòng tiền của quỹ, mỗi năm có 2 triệu đô được chuyển cho một người phụ nữ tên Tô Thiển Dư.

Trong email còn có một tấm ảnh.

Một bé trai ba tuổi, ngũ quan giống hệt Tiêu Cảnh Hành.

Tôi hiểu ra rồi!

Anh ta không phải không rút tiền được, mà là đem tiền cứu mạng cha tôi đi nuôi con riêng.

Chuông báo động ICU xé nát màng nhĩ.

Tôi trơ mắt nhìn nhịp tim cha trên màn hình biến thành một đường thẳng, máu trào ra nơi khoé mắt.

Tiêu Cảnh Hành, anh đã dùng luật chơi tài chính để giết cha tôi.

Tôi sẽ dùng chính luật đó, chôn sống anh.

1

Tang lễ cha tôi được định vào ba ngày sau.

Không khí lạnh lẽo của nhà tang lễ cũng không dập tắt được ngọn lửa trong xương tuỷ tôi.

Nhân viên dịch vụ tang lễ đưa tôi tờ hóa đơn.

“Cô Lục, tổng cộng 880 ngàn, cô xem…”

Tôi gật đầu, lấy điện thoại gọi đến ngân hàng quản lý quỹ tín thác.

Toàn bộ tài sản hàng tỷ của nhà họ Lục đều nằm trong quỹ tín thác do Tiêu Cảnh Hành lập ở nước ngoài.

Điện thoại kết nối, giọng khách sáo, máy móc của quản lý ngân hàng vang lên.

“Xin lỗi cô Lục. Theo hợp đồng quỹ, khoản rút lớn phải do người quản lý – ngài Tiêu – trực tiếp phê duyệt.”

“Cha tôi qua đời rồi, đây là chi phí mai táng!”

“Chúng tôi hiểu tâm trạng của cô, nhưng ngài Tiêu có nhấn mạnh, phải kiểm soát rủi ro ‘tiêu xài phi lý trí’ cho cô.”

Kiểm soát rủi ro?

Cha tôi chết rồi mà anh ta còn nói chuyện rủi ro?

Tôi dập máy, lồng ngực đau rát, một ngụm máu nghẹn nơi cổ họng.

Ngày tang lễ.

Tôi mặc đồ đen đứng giữa linh đường.

Di ảnh cha hiền từ nhìn tôi.

Tiêu Cảnh Hành thong thả xuất hiện.

Anh ta không đi một mình.

Anh ta ôm eo Tô Thiển Dư.

Tô Thiển Dư mặc váy bầu Chanel rộng thùng thình, bụng bầu nhô cao, tay nắm một bé trai ba tuổi.

Đứa bé đó, ngũ quan giống Tiêu Cảnh Hành đến rợn người.

Không gian trong linh đường chết lặng.

Tôi tiến thẳng đến trước mặt anh ta, giọng lạnh băng.

“Anh dẫn họ đến đây làm gì?”

Anh ta phủi phủi góc áo, cười khinh bỉ.

“Hoài Cẩn, đừng mất lịch sự. Thiển Dư và Kimi đến đưa tiễn cha vợ là vinh hạnh của ông ấy.”

“Tiêu Cảnh Hành, anh hèn hạ! Anh dùng tiền cứu mạng cha tôi để nuôi bồ và con riêng. Anh…”

Tô Thiển Dư lập tức bịt tai đứa bé lại, hoảng hốt nép vào ngực anh ta.

“Chị à, đừng dọa con nít, Cảnh Hành…”

Tiêu Cảnh Hành vỗ nhẹ lưng cô ta, rồi quay sang tôi.

“Lục Hoài Cẩn, chú ý hoàn cảnh. Đừng làm như người điên ngoài chợ.”

Tôi cố kìm cơn giận, chỉ vào nhân viên nhà tang lễ.

“Phí tang lễ cần anh phê duyệt.”

Anh ta cười lạnh: “Tôi từ chối.”

“Anh nói gì?”

“Nguyên tắc của quỹ là tài sản phải sinh lời. Người chết là tài sản mất giá, dù bỏ bao nhiêu cũng không sinh lợi.”

Anh ta cúi đầu, dịu dàng vuốt ve bụng bầu của Tô Thiển Dư.

“Còn tôi phải có trách nhiệm với thế hệ sau – đó mới là tài sản chất lượng.”

Máu trong người tôi dồn hết lên đầu.

“Tiêu Cảnh Hành, anh không bằng súc vật!” Tôi giơ tay định tát anh ta, nhưng giữa chừng bị anh ta chặn lại.

“Lục Hoài Cẩn, cô muốn vào viện tâm thần à?” Tiêu Cảnh Hành hất tay tôi ra.

Tô Thiển Dư khéo léo dựa vào vai anh ta.

Similar Posts

  • Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả

    Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp.

    [Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.]

    [Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.]

    Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.

  • C H E C Đi Mới Thấy Rõ Lòng Người

    Năm thứ mười sau khi tôi và Yến Hoài kết hôn, tôi qua đời vì tai nạn xe hơi.

    Sau khi chết, tôi tận mắt nhìn thấy Yến Hoài bình tĩnh đến nhận thi thể của tôi — một cơ thể đã bị tàn phá đến mức không còn nguyên vẹn.

    Anh ta làm mọi thủ tục hậu sự theo đúng quy trình, báo tin cho người thân.

    Sợ tôi chết rồi còn oán hận, vướng bận mà ám lấy anh, anh thậm chí còn mời đạo sĩ đến siêu độ cho tôi.

    Thế nhưng, tang tôi còn chưa qua bảy ngày, anh đã dọn về sống chung với “bạch nguyệt quang” của mình.

    Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là do tôi ép buộc mà có, nhưng sau mười năm, tôi vẫn ngây ngốc nghĩ rằng anh ít nhiều cũng có chút tình cảm với tôi.

    Sau khi được trọng sinh, việc đầu tiên tôi làm là hủy bỏ hôn ước với anh.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe chính mình nói ra câu:

    “Anh tự do rồi.”

  • Con Cờ Cuối Cùng

    Đêm hôm con chim hoàng yến của Cố Thời Nam tìm đến nhà, hiếm lắm anh mới có hứng ở nhà với tôi.

    Anh nói:

    “Khinh Nhu, em là một người vợ tốt.”

    Tôi tất nhiên là một người vợ tốt.

    Không người phụ nữ nào chịu được cảnh chồng mình nuôi nhân tình bên ngoài.

    Nhưng tôi chịu được.

    Chỉ tiếc là con chim hoàng yến kia không biết điều.

    Dựa vào cưng chiều của Cố Thời Nam mà dám đập cửa nhà tôi.

    Tầng dưới, Tô Dao khóc rất thảm.

    Ánh mắt dịu dàng của Cố Thời Nam biến mất sạch sẽ.

    Anh vừa đứng dậy vừa xin lỗi tôi:

    “Khinh Nhu, xin lỗi, A Dao sức khỏe không tốt, khóc như vậy sẽ hại thân.”

    Giọng anh vội vàng, chắc lo cho Tô Dao quá mức, đến mức cài cúc áo còn cài sai.

    Tôi đứng lên, dịu dàng giúp anh chỉnh lại nút áo, còn dặn:

    “Tô Dao nhạy cảm lắm, anh nhớ dỗ dành cô ấy cẩn thận, đừng làm cô ấy buồn.”

    Cố Thời Nam nhìn tôi thật lâu rồi nắm tay tôi, kéo tôi vào lòng.

    Anh nói:

    “Khinh Nhu, ủy khuất cho em rồi.”

    Tôi dụi đầu vào vai anh, ôm anh thật chặt.

    Tôi nói:

    “Thời Nam, em không sợ thiệt thòi, chỉ cần anh đừng bỏ em là được.”

    Cố Thời Nam hứa với tôi:

    “Khinh Nhu, anh sẽ không bỏ em.”

    Chỉ cần câu nói đó là đủ.

    Tôi đích thân tiễn Cố Thời Nam xuống lầu, nhìn anh bế Tô Dao rời đi.

    Tô Dao nằm trên vai anh nhìn tôi, cong môi cười lạnh đầy đắc ý.

    Còn tôi chỉ dịu dàng nhìn lại cô ta.

    Kẻ thứ ba muốn lên làm vợ mới cần khiêu khích, còn tôi chỉ cần ngồi vững vị trí bà Cố là được.

  • Vòng Tay Ấm Áp

    Tôi yêu đương online với một anh bạn trai có giọng nói cực kỳ dễ nghe.

    Hôm chuyển trường, tôi vô tình bước nhầm vào địa bàn của đại ca trường.

    Đám đàn em của anh ta lập tức vây quanh tôi:

    “Yo, học sinh mới à? Còn chưa hiểu luật lệ nhỉ?”

    Tôi vừa quay người định chạy thì bị ai đó kéo cổ áo lại từ phía sau.

    “Muốn đến thì đến, muốn chạy thì chạy, coi đại ca bọn tao là gì chứ?”

    Đúng lúc đó, đại ca trường vừa khàn giọng vừa gửi đi một đoạn tin nhắn thoại:

    “Bảo bối, em đến thành phố Kinh rồi, anh có thể ra đón em không?”

    Một giây sau, điện thoại tôi vang lên tiếng thông báo tin nhắn mới.

  • Thanh Đao Của Thế Tử

    Ta kiếp trước là chết đói.

    Chưa đầy mười hai tuổi đã vùi xác nơi đầu đường xó chợ, chẳng một ai thèm đoái hoài.

    Tỷ tỷ thì được nhà phú quý thu dưỡng, ăn mặc tơ lụa, cả đời yên ổn thuận buồm xuôi gió.

    Một lần nữa mở mắt, ta trở về năm bảy tuổi — vẫn là kẻ ăn mày nơi đầu ngõ.

    Khi ấy, tỷ tỷ đang dắt tay ta đi khắp bãi rác, tìm kiếm chút thức ăn bỏ đi để cầm hơi qua ngày.

    Nàng không biết, năm ấy chính là bước ngoặt của số mệnh.

    Nàng sẽ được vương phủ thu nhận, một bước lên mây, trở thành nhị tiểu thư được người người nâng niu sủng ái.

    Còn ta, chỉ là cái bóng dưới hào quang của nàng, phải trải qua ăn xin, trộm cắp, bị bán, bị làm nhục…

    Cuối cùng, lặng lẽ chết đi trong một ngày đông giá lạnh.

    Nhưng nếu… người được vương phủ thu nhận, là ta thì sao?

    Ý nghĩ ấy, tựa dây leo ngậm độc, từ giây phút ta sống lại đã bén rễ nảy mầm, điên cuồng bò khắp tấc lòng hoang vu.

    Lúc ấy, ta đang cuộn người nơi cuối hẻm bẩn thỉu nhất chốn kinh thành.

    Trong ngực ôm một chiếc bánh bao cứng như đá, mốc meo, đó là tất cả những gì ta kiếm được hôm nay.

    Tỷ tỷ ngồi đối diện ta, đôi mắt đen láy long lanh như nước.

    Nàng đang nhỏ nhẹ cắn từng miếng vỏ dưa đã hỏng, khóe môi còn nở nụ cười mãn nguyện.

    “Muội muội, vỏ dưa này vẫn còn ngọt lắm đó.”

    Nàng đưa miếng vỏ tới bên miệng ta, ánh mắt trong suốt không nhiễm chút bụi trần.

    Ta quay đầu đi, dạ dày quặn lên từng cơn dữ dội.

    Tỷ tỷ là thế — có thể vì một đồng tiền lẻ mà người qua đường ném xuống mà mừng rỡ hò reo, vì nhặt được một miếng giẻ rách sạch sẽ hơn đôi chút mà hoan hỉ vui cười.

  • Người Đàn Ông Tầng Dưới

    Người đàn ông sống ở tầng dưới tên là Tần Dã, tay nghề sửa xe thuộc hạng nhất, tính khí cũng nổi tiếng là cứng rắn.

    Tất cả phụ nữ trong tòa nhà đều thèm khát thân thể anh ta, nhưng đều bị khuôn mặt lạnh lùng đó làm cho chùn bước.

    Và rồi, đồ lót vừa giặt xong của tôi bị gió thổi bay.

    Trùng hợp không đúng lúc, nó rơi ngay vào ban công nhà anh ta.

    Tôi không còn cách nào khác, đành phải đánh liều đến gõ cửa nhà anh.

    Cửa mở ra, Tần Dã mình trần, người còn đọng hơi nước.

    Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng lạnh băng.

    “Có chuyện gì?”

    Mặt tôi nóng bừng.

    “Anh Tần, tôi… có thể vào… nhặt đồ một chút được không?”

    Anh quay đầu nhìn theo hướng tay tôi chỉ.

    Ánh mắt rơi đúng vào miếng ren đen kia.

    Không khí như đông cứng lại vài giây.

    Anh quay mặt lại, khóe miệng hình như hơi nhếch lên, nhưng rất nhanh đã đè nén xuống.

    “Đợi đấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *