Thanh Đao Của Thế Tử

Thanh Đao Của Thế Tử

1

Ta kiếp trước là chết đói.

Chưa đầy mười hai tuổi đã vùi xác nơi đầu đường xó chợ, chẳng một ai thèm đoái hoài.

Tỷ tỷ thì được nhà phú quý thu dưỡng, ăn mặc tơ lụa, cả đời yên ổn thuận buồm xuôi gió.

Một lần nữa mở mắt, ta trở về năm bảy tuổi — vẫn là kẻ ăn mày nơi đầu ngõ.

Khi ấy, tỷ tỷ đang dắt tay ta đi khắp bãi rác, tìm kiếm chút thức ăn bỏ đi để cầm hơi qua ngày.

Nàng không biết, năm ấy chính là bước ngoặt của số mệnh.

Nàng sẽ được vương phủ thu nhận, một bước lên mây, trở thành nhị tiểu thư được người người nâng niu sủng ái.

Còn ta, chỉ là cái bóng dưới hào quang của nàng, phải trải qua ăn xin, trộm cắp, bị bán, bị làm nhục…

Cuối cùng, lặng lẽ chết đi trong một ngày đông giá lạnh.

Nhưng nếu… người được vương phủ thu nhận, là ta thì sao?

Ý nghĩ ấy, tựa dây leo ngậm độc, từ giây phút ta sống lại đã bén rễ nảy mầm, điên cuồng bò khắp tấc lòng hoang vu.

Lúc ấy, ta đang cuộn người nơi cuối hẻm bẩn thỉu nhất chốn kinh thành.

Trong ngực ôm một chiếc bánh bao cứng như đá, mốc meo, đó là tất cả những gì ta kiếm được hôm nay.

Tỷ tỷ ngồi đối diện ta, đôi mắt đen láy long lanh như nước.

Nàng đang nhỏ nhẹ cắn từng miếng vỏ dưa đã hỏng, khóe môi còn nở nụ cười mãn nguyện.

“Muội muội, vỏ dưa này vẫn còn ngọt lắm đó.”

Nàng đưa miếng vỏ tới bên miệng ta, ánh mắt trong suốt không nhiễm chút bụi trần.

Ta quay đầu đi, dạ dày quặn lên từng cơn dữ dội.

Tỷ tỷ là thế — có thể vì một đồng tiền lẻ mà người qua đường ném xuống mà mừng rỡ hò reo, vì nhặt được một miếng giẻ rách sạch sẽ hơn đôi chút mà hoan hỉ vui cười.

Nàng tin rằng: chỉ cần giữ lòng thiện lương, ông trời ắt sẽ không bạc đãi.

Kiếp trước, nàng quả thực đã đợi được.

Nhưng với ta mà nói, thiện lương — là thứ vô dụng nhất trên đời.

Đặc biệt là với những kẻ số mệnh thấp hèn như cỏ rác, nó thậm chí còn chí mạng hơn cả.

Ta siết chặt chiếc bánh bao trong lòng, móng tay đã cắm sâu vào lớp vỏ mốc xì.

Ta đang đợi — đợi một thời khắc.

Ta nhớ rõ, chính là năm này, mùa này, giờ khắc này.

Chỉ một khắc nữa thôi,

Thế tử Ninh vương phủ – Chu Tử Ẩn sẽ ngồi trên cỗ xe ngựa màu mun do bốn con tuấn mã tuyết trắng kéo, đi ngang qua đầu hẻm này.

Vì ngựa bị kinh động mà dừng lại,

Hắn sẽ nhìn thấy tỷ tỷ đang co mình nơi góc hẻm – đói lả, đáng thương.

Đôi mắt không chút tạp niệm của nàng sẽ khiến hắn cảm động.

Khí chất thanh sạch dù lấm bùn vẫn không nhiễm trần của nàng sẽ khiến hắn rung động.

Và rồi, hắn sẽ đưa nàng về vương phủ, nhận làm nghĩa muội, ban cho cái tên “Chu Hương”.

Từ đó, một người trên trời, một kẻ dưới đất.

Còn ta, sẽ bị vứt lại nơi đây, tiếp tục cuộc đời thối rữa và mục nát.

Không.

Lần này, tuyệt đối không thể.

“Tỷ tỷ.”

Ta ngẩng đầu, nở một nụ cười rụt rè.

“Muội… muội hình như thấy có một thúc thúc làm rơi bánh bao đằng kia, bánh bao trắng nõn, còn đang nóng hổi ấy.”

Ta chỉ về phía căn phòng chất củi bỏ hoang cuối hẻm, giọng kích động đến run rẩy.

Ánh mắt tỷ tỷ lập tức sáng lên.

“Thật sao? Ở đâu vậy?”

“Ngay sau phòng củi kia kìa, chúng ta mau đi thôi, kẻo có kẻ lấy mất.”

Ta nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, không để nàng kịp nói lời nào đã kéo chạy về phía trước.

Tỷ tỷ tin ta.

Nàng chưa từng nghi ngờ ta — đứa muội muội trong cơn đói ngày càng trầm mặc, ánh mắt ngày càng u ám.

Trong phòng củi, mùi ẩm mốc mục nát xộc thẳng vào mũi.

Ta kéo nàng đến góc trong cùng, chỉ vào đống rơm đã nát:

“Tỷ xem, có phải ở dưới đó không?”

Similar Posts

  • Thập Thế Tương Tư

    VĂN ÁN

    Ta và Mạnh An ch/ et trên đường đào nạn.

    Khi mũi tên dài bay tới, hắn dang tay chắn trước mặt ta, máu thấm đỏ cả chiến bào, vậy mà vẫn không chịu chạm vào ta, chỉ khàn giọng nói:

    “Tô Dao, kiếp sau đừng dây dưa với ta nữa, coi như ta cầu xin nàng.”

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Khi xuống âm ty báo danh, ta mới biết, ta và hắn đã làm vợ chồng ba đời.

    Mỗi một kiếp, ta đều là kẻ vừa gặp đã si mê hắn. Dù khởi đầu cách trở nghìn dặm, cuối cùng vẫn thành phu thê.

    Diêm Vương nói, bởi giữa ta và hắn có mười đời nhân duyên phu thê, nên định sẵn kiếp kiếp tương phùng.

    Thế nhưng đến kiếp thứ tư còn chưa mở màn, Mạnh An đã mỏi mệt với sự đeo bám của ta.

    Bởi vì có ta, hắn hết lần này tới lần khác lỡ mất người con gái hắn hằng khắc cốt ghi tâm.

    Hắn thưa với Diêm Vương rằng, hắn muốn đoạn tuyệt nhân duyên này, dẫu phải trả bất cứ giá nào.

    Diêm Vương than dài: “Tình duyên của hai ngươi quá sâu, muốn cắt đứt, trừ phi kiếp này hóa thành oan gia. Một là hắn chet trong tay ngươi, hai là ngươi chet trong tay hắn.”

    Ta hỏi Mạnh An:

    “Ba kiếp làm vợ chồng, chàng thật sự muốn tuyệt tình đến thế sao?”

    Hắn đáp lại bằng im lặng và băng lạnh, y như mọi kiếp trước.

    Diêm Vương lại hỏi ta:

    “Còn ngươi, có đồng ý chăng?”

    Lặng im hồi lâu, ta chỉ khẽ cong môi, mỉm cười nhạt:

    “Được.”

  • Quản Lý Â.m Phủ Trả Tôi Về Nhân Gian

    Tôi chết rồi.

    Mẹ tôi đứng trước bia mộ, hỏi người quản lý nghĩa trang:

    “Tiền giấy này phải đốt thế nào mới tránh được việc con ở dưới tiêu xài hoang phí?”

    Quản lý ở dương gian nghe mà ngơ ngác.

    Quản lý ở âm phủ thì giận tím mặt, xách hồn tôi ném thẳng về nhân gian:

    “Đúng là ai cũng có thể làm cha mẹ! Ngay cả chút tiền giấy cũng tính toán chi li!”

    “Quay về ngay, mau trị cho mẹ cô! Trị không xong thì ta kéo bà ta xuống cùng!”

  • Người Bạn Đồng Hành Vô Hình

    Ông nội bị mất trí nhớ tuổi già, đột nhiên cứ đòi phải đến Thiên An Môn xem duyệt binh, tôi đặc biệt xin nghỉ để đưa ông đi.

    Đến ga tàu, ông nhất quyết mua ba vé, lên tàu lại cứ vừa nói vừa cười với cái ghế trống bên cạnh.

    Cho đến khi vì cái ghế trống đó mà ông cãi nhau với người khác, đỏ cả mặt tía cả tai.

    Tôi nhỏ giọng khuyên ông: “Ông ơi! Dù sao thì ghế cũng đang trống mà, để người ta ngồi một lúc đi.”

    Tôi xấu hổ quay sang xin lỗi người phụ nữ đang mang thai bụng to: “Chị ơi, thật xin lỗi, ông em bình thường không như vậy…”

    Chưa kịp nói xong, chồng của thai phụ đã chỉ vào tôi mà mắng: “Mày cũng có vấn đề à? Già thế này rồi không ở nhà trông cho đàng hoàng, còn đưa ra ngoài gây phiền phức cho xã hội.”

    Ông nội thấy tôi bị mắng, mắt đỏ hoe: “Nó mệt rồi có thể ngồi chỗ của ông! Cái chỗ kia không được!”

    Nhìn ông nội cố chấp đến cùng, những tiếng bàn tán xung quanh lại càng lớn hơn.

    “Bị lẫn mà còn đưa ra ngoài, người nhà không sợ lạc mất sao, thật vô trách nhiệm.”

    “Già mà không biết điều, chuyên đi chiếm dụng tài nguyên công cộng.”

    Mặt tôi nóng bừng bừng, quát lên với ông: “Ông ơi, rốt cuộc ông đang làm cái gì vậy!”

    Ông nội run rẩy chỉ vào chiếc ghế hoàn toàn trống không.

    “Thuận Tử bị thương ở chân, nó không thể đứng được!”

  • Chỉ Vì Lo Lắng Cho Tiền Đồ Của Trúc Mã Mà Hại Cả Nhà Thê Thảm

    Từ nhỏ, anh thanh mai trúc mã được gửi nuôi trong nhà tôi.

    Năm nay, anh ấy được nhà máy chọn đi du học.

    Nhưng mối tình đầu của anh lại muốn dùng rượu đã bỏ thuốc để chuốc ngã anh, khiến anh bỏ lỡ cơ hội đi nước ngoài, buộc phải ở lại.

    Tôi không đành lòng nhìn kỳ vọng của mọi người đổ sông đổ biển, nên đã kể lại sự thật với bố mẹ.

    Bố mẹ tôi tức giận vô cùng, lập tức báo công an.

    Cô tình đầu bị bắt, không chịu nổi lời đàm tiếu nên đã treo cổ tự tử.

    Sau này, khi thành công danh rạng rỡ, anh trúc mã lại đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi, trả thù khiến cả nhà tôi chết thảm.

    Sống lại một đời, tôi khoanh tay đứng nhìn anh ta sa sút, cũng nhìn đối thủ của anh ấy nổi bật giữa làn sóng thời đại, tiền đồ rạng rỡ.

  • Tiếng Cười Đám Đông, Lời T Hề Đêm Khuya

    Đêm tân hôn, phu quân ta lại vào nhầm phòng, động phòng với chị dâu góa bụa.

    Ta ngồi trong tân phòng, từ xa đã nghe tiếng làm nũng vang lên từ căn phòng bên cạnh.

    “A Miên, đêm nay chàng cứ ngủ lại chỗ thiếp đi, dù sao cái con ngốc ấy cũng chẳng phát hiện ra đâu!”

    Phu quân Tống Hạc Miên vòng tay cưng chiều ôm lấy eo nàng, ánh mắt dịu dàng như nước.

    “Được, đêm nay chính là đêm hoa chúc của hai ta. Tuyệt đối sẽ không đụng vào cái con ngốc Tô Đường Nguyệt đó.”

    “Đêm nay không được đụng, sau này cũng không được!”

    Chị dâu góa vừa nói vừa tháo đai lưng của chàng: “Nếu không thì, chàng vĩnh viễn đừng mơ đến gần thiếp nữa…”

    Ánh mắt Tống Hạc Miên dần trở nên mơ màng, giọng khàn khàn:

    “Được rồi Dao Dao, ta thề sẽ không chạm vào con ngốc đó. Nếu ta làm trái lời, không cần nàng nói, ta sẽ tự thiến mình làm thái giám, được không?”

    Bọn họ gọi nước tận bảy lần trong một đêm.

    Trời còn chưa sáng, ta đã dẫn họ hàng thân thích đến tận nơi xem trò vui, miệng còn chảy nước miếng hô to:

    “Yếm của đại tẩu đang treo trên đầu phu quân ta kìa!”

  • Một Nửa Cuộc Đời Bị Đánh Cắp

    Sau vụ tai nạn, tôi toàn thân đầy máu nằm trên giường bệnh.

    Người cha nuôi đứng bên cạnh, miệng lẩm bẩm: “Đồ phá của, mất tiền… không có tiền chữa đâu…”

    Sau đó ông ta vui vẻ cầm điện thoại lên, hào hứng khoe: “Con trai tôi giỏi lắm, chơi game đứng nhất lớp! Ba về ngay chúc mừng con!”

    Nói xong, ông ta quay lưng bỏ tôi lại trong bệnh viện.

    Tôi đã quen với cảnh tượng như vậy rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *