Thay Gả Cho Tướng Quân Giả Chết

Thay Gả Cho Tướng Quân Giả Chết

Ta thay thứ muội xuất giá, gả cho Hoắc tiểu tướng quân đã tử trận nơi sa trường, từ đó thủ tiết ở góa, tiếp quản hoa trạch của chàng cùng một phủ mỹ tỳ.

Trưởng bối Hoắc gia đều cho rằng ta chịu ủy khuất tày trời, vàng bạc châu báu ngày ngày được khiêng vào phòng ta, rương này nối rương khác, chưa từng gián đoạn.

Những ngày tháng ấy, tiêu dao tự tại, không lo không nghĩ, tưởng chừng có thể kéo dài mãi.

Nào ngờ, vị phu quân vốn đã chết nơi chiến trường của ta… lại “hoàn hồn” hồi triều.

1

Trời ơi đất hỡi! Phúc phận vừa đến tay, chẳng lẽ đã sắp tan thành mây khói? Ta phải làm sao đây!

Hoắc gia tiểu tướng quân năm đó tử trận sa trường, thi cốt không tìm thấy, chỉ còn lại một tấm linh vị lạnh lẽo trong từ đường.

Hoắc lão phu nhân ngày đêm tưởng niệm, lòng đau như cắt, cuối cùng nhận một đứa trẻ về làm con thừa tự, mong nối dõi hương hỏa cho Hoắc gia.

Chỉ là đứa trẻ còn nhỏ, cần có người chăm nom dạy dỗ, vì vậy bà lại muốn chọn một nữ tử gia thế trong sạch, gả vào phủ làm chủ mẫu, thay con trai quá cố nuôi dạy hài tử.

Nói cho hoa mỹ là vậy, kỳ thực chẳng phải chính là âm hôn sao?

Nhà ai lại nỡ gả con gái cho một người đã chết, để cả đời thủ tiết, chôn vùi thanh xuân trong một phủ đệ lạnh lẽo?

Tin tức truyền ra, các gia đình trong kinh thành có nữ nhi đến tuổi đều tránh như tránh ôn thần, chỉ sợ dính phải.

Ấy vậy mà kế mẫu của ta, vì muốn bám víu quyền quý Hoắc gia, lại không chút do dự mà đẩy ta tiến lên.

Hoắc lão phu nhân vì thế điểm danh nữ nhi Khương gia nhập phủ.

Thứ muội Khương Vi khóc đến hoa lê đái vũ, khiến người nhìn thấy cũng không khỏi xót xa.

Phụ thân thương nàng, không nỡ để nàng chịu khổ, liền quay sang nhìn ta, ánh mắt vừa khó xử, vừa mang theo mấy phần quyết đoán.

Cuối cùng… lại để ta thay nàng xuất giá.

Ta, một nữ tử mồ côi mẫu thân từ sớm, phụ thân không thương, lại bị kế mẫu chèn ép, thứ muội nhiều lần hãm hại.

Nghe đến việc này, trong lòng ta thầm mừng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ ủy khuất, thần sắc bi thương, như thể bị ép buộc đến đường cùng.

Muốn ta gả… cũng được.

Chỉ là, ta có hai điều kiện.

Thứ nhất, xóa tên ta và mẫu thân khỏi gia phả Khương gia.

Trước lúc lâm chung, mẫu thân từng nói, điều người hối hận nhất trong đời, chính là gả cho kẻ bạc tình Khương Sùng Sơn.

Ta làm nữ nhi, dù thế nào cũng phải thay người đã khuất đòi lại một lời công đạo.

Thứ hai, đã là thay thứ muội xuất giá, vậy toàn bộ của hồi môn của người, đều phải thuộc về ta.

Dù chỉ là một tấm khăn hồng, một món trang sức nhỏ, cũng không được thiếu sót nửa phần.

Phụ thân cùng kế mẫu tuy không cam lòng, nhưng trước tình thế ấy, cũng chỉ có thể nghiến răng đáp ứng.

Ta lòng đầy hớn hở, vui vẻ gả vào Hoắc phủ.

Ngày đại hôn, ta cùng cây trường thương mà Hoắc tiểu tướng quân khi sinh thời yêu thích nhất bái đường.

Khung cảnh tuy có phần quái dị, nhưng lòng ta lại chẳng hề gợn nửa điểm ủy khuất, ngược lại còn thấy thanh thản hiếm có.

Chẳng bao lâu sau, ta lại “nhặt” được một tiểu đoàn tử mềm mại đáng yêu, mới tròn bốn tuổi làm con.

Ta ôm đứa trẻ vào lòng, cố nặn ra hai giọt lệ, giọng nghẹn ngào đến mức chính ta cũng suýt tin là thật: “Từ nay về sau… chỉ còn hai mẹ con chúng ta nương tựa lẫn nhau…”

Phu quân không còn, lại có thêm một đứa con ngoan ngoãn đáng yêu — cuộc sống này, quả thực quá mức viên mãn!

Chỉ là Hoắc lão phu nhân dường như hiểu lầm thâm ý của ta.

Bà vừa lau nước mắt, vừa nắm chặt tay ta, liên thanh nói nhất định sẽ không để ta chịu nửa phần ủy khuất.

Lời vừa dứt, bà đã sai người dâng lên năm trăm mẫu ruộng nước, tám gian cửa hàng mặt phố đắc địa, từng món đều là sản nghiệp tốt nhất trong phủ.

Hoắc phu nhân cả đời chỉ có một mình Hoắc tiểu tướng quân, nay đối với ta lại càng thêm thương tiếc, kiên quyết không cho ta phải làm những việc hầu hạ rót trà dâng nước.

Thậm chí còn nói, sau này toàn bộ gia sản của bà… đều giao cả cho ta.

Cô mẫu thúc bá hai bên trong Hoắc gia cũng lần lượt mang hậu lễ đến, người người đều nhiệt tình săn sóc, chỉ sợ ta có chút không vừa ý.

Ngay cả hoa trạch rộng lớn cùng đám mỹ tỳ mà Hoắc tiểu tướng quân để lại, cũng đều thuộc về ta.

Những ngày tháng ấy, ta sống chẳng khác nào tiên nhân hạ phàm, ung dung hưởng lạc.

Thế nhưng…

Ngay khi ta đang đắm mình trong cuộc sống tiêu dao ấy…

Vị phu quân mà ta ngày ngày thắp tám nén hương cúng bái, người đã “tử trận sa trường” kia…

Lại thật sự… trở về.

2
Chiến sự nơi biên cương kéo dài suốt bảy mươi năm, giằng co bất phân thắng bại, tưởng như vô tận vô hồi.

Nào ngờ, chỉ trong một trận, cục diện lại bị xoay chuyển, kết thúc bằng việc đối phương cúi đầu xin hàng.

Tin cấp báo truyền về kinh thành, triều dã chấn động, lúc ấy mọi người mới hay.

Hóa ra vị phu quân “đã chết” của ta, suốt gần một năm qua, đến bia liệt sĩ cũng đã phủ bụi, lại âm thầm dùng hơn nửa năm mở ra một con đường hiểm yếu, dẫn binh đánh thẳng vào đại bản doanh của địch.

Không những vét sạch quốc khố, mà còn bắt sống thủ lĩnh của chúng.

Một trận chiến như thế, địch quốc sao còn dám tiếp tục?

Chỉ có thể cúi đầu dâng biểu xin hàng, thề trong ba mươi năm không dám động binh nữa.

Khi tin tức truyền đến kinh thành, Hoắc Y Cẩm—vị phu quân “đã chết” của ta—đã chỉ còn cách kinh thành chưa đầy năm ngày đường.

Tin ấy vừa đến tai, lòng ta liền rối như tơ vò.

Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên…

Trực giác nói với ta rằng…

Những ngày tháng tiêu dao an ổn của ta, e rằng đã sắp đến hồi kết.

3

Ba ngày sau, hắn trở về.

Trước mặt ta là một nam tử thân hình cao lớn, vai rộng lưng thẳng, vận y phục cưỡi ngựa, cả người còn vương bụi đường sa mạc.

Dung mạo tuy mang vài phần mệt mỏi, nhưng ánh mắt sắc như đao, sát khí chưa tan, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Chỉ đứng đó thôi đã đủ khiến lòng người chấn động.

Trong phủ lúc bấy giờ, gió chiều nào theo chiều ấy, ai nấy đều tâng bốc Hoắc thiếu gia lên tận mây xanh, nói rằng trên trời dưới đất không gì không làm được, ngay cả tiên nữ cũng chưa chắc xứng đôi.

Còn nói, việc đầu tiên khi hắn hồi phủ… nhất định là trục xuất ta.

Lời ấy truyền đến tai, khiến ta cả đêm không ngủ, trong lòng thấp thỏm bất an.

Sáng hôm sau, ta đỉnh hai quầng mắt thâm như gấu trúc, lần đầu tiên chủ động đến trước mặt bà bà hầu hạ.

Hoắc lão phu nhân nhìn thấy ta, liền cười tươi như hoa, kéo tay ta lại, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

“Ngươi đúng là phúc tinh của Hoắc gia.”

“Trước kia bao người đều nói Y Cẩm đã tử trận, chỉ có ngươi kiên trì nói hắn chưa chắc đã chết, còn bảo có lẽ đang ẩn mình nơi nào đó mưu tính đại cục, chờ ngày nhất kích tất thắng.”

“Nào ngờ… quả nhiên bị ngươi nói trúng!”

Ta nghe đến đây, mặt mày cứng đờ.

Khi đó ta chỉ thuận miệng nói vài câu để dỗ bà vui, nào ngờ lại thành thật!

Hoắc lão phu nhân lại nhẹ giọng hỏi: “Y Cẩm đối đãi với ngươi… thế nào?”

Trong lòng ta thầm nghĩ—chưa bị trục xuất ngay tại chỗ đã là phúc lớn rồi.

Nhưng ngoài miệng lại dịu dàng đáp: “Nhìn qua là người hiểu lễ nghĩa, biết tiến biết thoái, cũng là người biết lạnh biết nóng.”

Sắc mặt bà bà thoáng hiện vài phần ý vị sâu xa, khẽ gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Dường như bà cũng không khỏi lo lắng, chậm rãi nói: “Khi quyết định cưới ngươi, cả nhà đều tưởng nó đã không còn. Đứa nhỏ này từ nhỏ tính khí lớn, chủ ý nặng, ta cũng sợ nó làm khó ngươi, hoặc làm ra chuyện gì không nên…”

Nghe đến đây, ta lập tức hiểu ý, liền vỗ ngực, giọng nói kiên định: “Nếu thật đến lúc ấy… ta sẽ tự xin hạ đường.”

Hoắc lão phu nhân sững lại rồi ôm lấy ta, ánh mắt đầy thương xót, liên thanh nói ta thông minh hiểu chuyện.

“Sau này, cho dù Y Cẩm không cần ngươi nữa, ta vẫn coi ngươi như con gái ruột mà đối đãi.”

Ta khẽ cúi đầu, trong lòng lại thầm tính toán.

Xem đi – đây chính là nhân mạch ta đã khổ tâm gây dựng suốt một năm qua trong Hoắc phủ.

4

Ta vốn chỉ là nữ tử xuất thân thấp kém, không được phụ thân yêu thương.

Ấy vậy mà sau khi gả vào Hoắc phủ, lại nhận được bao nhiêu ban thưởng, đãi ngộ hơn người.

Nói thật, một năm này… ta đã “vớ” đủ rồi.

Chỉ cần ta giữ mình cẩn trọng, không va chạm với bất kỳ ai trong phủ, giữ trọn thể diện, không gây chuyện thị phi.

Sau này lại tự xin hạ đường, Hoắc gia vốn có lỗi với ta, những sản nghiệp đã ban, tất nhiên sẽ không thu hồi.

Đến lúc ấy, trong tay có tiền, dù không còn gia tộc chống lưng, ta vẫn có thể sống một đời tiêu dao an ổn.

Tóm lại chỉ một chữ…

Sướng.

Nghĩ thông suốt mọi đường lui, trong lòng ta cũng dần an định, không còn sợ hãi Hoắc Y Cẩm nữa.

Cùng lắm thì.

Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn!

Hạ đường thê ư?

Đợi ta.

Ta… tới đây.

5

Sau giờ ngọ, ta nằm nghiêng trên chiếc ghế lay đặt dưới bóng cây trong sân, mặc cho làn gió nhẹ lướt qua, mang theo chút mát lành của đầu hạ.

Bên cạnh, Hoắc Tiểu Kỳ—tiểu tử đáng yêu—đang bò trên chiếc ghế thấp, một tay cầm sách, một tay cầm bút, vừa đọc vừa luyện chữ, dáng vẻ nghiêm túc đến buồn cười.

Trong phủ đã mời tiên sinh về dạy học cho nó, nhưng đứa nhỏ này lại đặc biệt quấn quýt lấy ta, như thể chỉ cần rời mắt một khắc cũng không yên lòng.

Cũng không biết… có phải vì đồng cảnh tương liên hay không.

Đọc sách được một lúc nó đã không yên, liền nhổ một cọng cỏ đuôi chó, len lén chọc lên mặt ta.

“Nương thân, nương thân… người đã gặp phụ thân rồi sao?”

Ta lười biếng “ừ” một tiếng, cũng không mở mắt.

Nó lại rụt rè hỏi tiếp: “Mọi người đều nói, phụ thân là đại tướng quân rất lợi hại… còn nói… phụ thân sẽ không thích nương thân, cũng sẽ không cần Tiểu Kỳ… rằng chúng ta sẽ bị đuổi ra ngoài… có phải vậy không?”

Ta khẽ mở mắt.

Ta là người trưởng thành, có thể tự lo liệu cho mình, dù có chuyện gì cũng còn đường xoay xở.

Nhưng Hoắc Tiểu Kỳ…

Nó chỉ là một đứa trẻ, mọi thứ đều phải bị động tiếp nhận.

Trong lòng ta chợt mềm xuống, liền đưa tay xoa đầu nó, giọng nói nhẹ đi mấy phần: “Những lời ấy đều là người ngoài nói bậy. Họ ghen tị với hai mẹ con chúng ta, nên mới cố ý dọa con.”

Đứa trẻ năm tuổi, tâm tư lại nhạy cảm đến vậy, khiến người ta không khỏi xót xa.

Ta ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt nó, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn: “Con thử nghĩ xem, khi trước không ai chịu nhận làm con của phụ thân con, tìm khắp nơi mới đến lượt con, đúng không?”

“Đó chính là duyên phận.”

“Con làm con của phụ thân một năm, mỗi ngày đều dâng hương cầu phúc. Trời cao có mắt, phụ thân con có thể bình an trở về… cũng có một phần là công lao của con.”

“Thật sao?”

Ánh mắt Hoắc Tiểu Kỳ lập tức sáng lên, long lanh như sao.

“Thật.”

Ta khẽ cười, giọng nói mang theo vài phần kiêu hãnh: “Phụ thân con là anh hùng nơi sa trường, cứu dân khỏi cảnh lầm than, lại khiến địch quốc cam tâm thần phục, hứa ba mươi năm không dám động binh. Không biết bao nhiêu bá tánh đều cảm kích hắn.”

Nghe vậy, nó càng thêm tự hào, sống lưng cũng thẳng hơn mấy phần.

Một lúc sau, nó lại kéo tay áo ta, nhỏ giọng dặn dò: “Hôm nay trong phủ mở tiệc đãi khách… nương thân nhớ làm việc phải thu liễm một chút.”

Ta khẽ nhướng mày.

Đây là… sợ ta ra ngoài làm mất mặt nó sao?

Trước kia mỗi khi Hoắc phủ mở tiệc, ta vốn không được ra tiền viện.

Nếu lỡ gặp người ngoài, cũng chỉ bị giới thiệu qua loa là nha đầu trong bếp không hiểu lễ nghĩa.

Ta hiểu.

Hiểu rất rõ.

Similar Posts

  • Con Trai Đặt 3000 Chiếc Pizza Để Trừng Phạt Tôi, Và Cái Kết

    Con trai vì tôi không mua pizza cho nó nên muốn “trừng phạt” tôi, nhân lúc tôi ngủ trưa lén dùng điện thoại của tôi đặt một lần ba nghìn chiếc.

    Đến khi tôi phát hiện ra thì đã không thể hủy được nữa.

    Không còn cách nào, tôi và chồng chỉ đành đạp xe ba bánh dưới cái nắng gắt, chạy đi chạy lại cả trăm chuyến để kéo hàng.

    Nó nhìn bộ dạng chúng tôi mồ hôi nhễ nhại, chật vật, lại đắc ý cười khúc khích.

    “Hi hi, ai bảo hai người không mua cho con! Xem sau này còn dám chọc thiếu gia này nữa không!”

    Nhưng nó đâu biết, tôi và chồng vừa mới mua một cái tủ đông lớn.

    Ba nghìn cái pizza này bỏ vào đó, để cả năm cũng không hỏng.

    Đã thích ăn vậy thì cứ để hết cho nó.

    Cứ đông lạnh rồi từ từ mà ăn, bữa nào cũng ăn.

  • Đêm Giao Thừa Năm Ấy, Tôi Chọn Mẹ

    Vào ngày 30 Tết, chồng tôi – Lâm Khải đang lướt điện thoại, còn tôi thì đang gọi điện cho mẹ mình. Anh ta bỗng nhiên nói một cách hời hợt:

    “Năm nay mẹ đừng lên nữa nhé. Dạo này ở đây dịch cúm dạ dày lây lan hơi nhiều, người già ngồi tàu xe không an toàn đâu.”

    Lời này lọt vào tai mẹ tôi, bà lặng lẽ trả lại tấm vé tàu đã cầm suốt nửa tháng trời, rồi gửi cho tôi một tin nhắn WeChat: “Con gái, mẹ không lên nữa, con ăn Tết vui vẻ nhé.”

    Ở bên kia màn hình, bà còn gửi thêm một biểu tượng mặt cười.

    Ba ngày sau, trong bếp.

    Lâm Khải đột nhiên đập một tờ danh sách mua sắm xuống mặt bàn bếp, giọng điệu không cho phép nghi ngờ:

    “Ba mẹ anh mùng Ba sẽ tới. Em mau chuẩn bị đủ đồ Tết đi, phải là loại tốt nhất.”

    Tôi nhìn anh ta.

    Trong lòng lạnh buốt.

    Nhưng trên mặt vẫn ngoan ngoãn đáp:

    “Vâng. Ba mẹ đến ăn Tết, đương nhiên phải dùng đồ tốt nhất.”

  • Cả Nhà Chồng Lừa Tôi Ly Hôn

    Để cưới được cô bồ đang mang thai, chồng tôi đã làm giả giấy chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối để lừa tôi ký đơn ly hôn.

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, khẽ chạm vào tờ chẩn đoán mới lấy trong túi xách — may mà anh ta thật sự mắc bệnh.

    Ít nhất tôi cũng không phải day dứt vì phải là người nói ra sự thật tàn nhẫn đó.

    Tài sản thuộc về tôi.

    Con gái cũng là của tôi.

    Còn người chồng ngoại tình kia, vai diễn của anh ta xem như đã hoàn thành, giờ có chết cũng chẳng sao.

  • Kịch Hay Năm Xưa

    VĂN ÁN

    Để tạo bất ngờ cho cô bạn thân Tô Vân Vân, tôi bay chuyến sớm, mới bảy giờ sáng đã có mặt trước cửa nhà cô ấy.

    Tôi nhập mật mã mở cửa bước vào. Nhưng lạ thật, Vân Vân, người nổi tiếng thích ngủ nướng, lại không có nhà.

    Ngay lúc đó, tiếng nước chảy trong nhà tắm vang lên, kèm theo giọng một người đàn ông:

    “Cửa không khóa, vào đi.”

    Giọng này… sao nghe có chút giống giọng chồng tôi, Chu Trầm?

  • Sai Người, Sai Cả Tấm Lòng

    Đêm trước ngày đi đăng ký kết hôn, bạn trai tôi mang toàn bộ tiền sính lễ đi đưa cho bố của bạn gái cũ để chữa bệnh.

    “Tiền sính lễ mình có thể từ từ dành dụm lại, nhưng người ta chỉ có một người cha thôi mà!”

    “Năm đó anh chọn em thay vì cô ấy, coi như mình nợ cô ấy.”

    “Anh biết em muốn dùng tiền sính lễ để cứu bố mình, nhưng bác trai tuổi đã cao, bệnh này cũng không thể chữa được, mình đừng phí công vô ích.”

    “Sau này cưới nhau rồi, em cũng có thể coi bố anh như bố ruột mà hiếu thuận với ông ấy.”

    Tôi nhìn tờ giấy kết quả xét nghiệm trong tay, bỗng bật cười.

    Thì ra bạn trai tôi hiểu lầm rằng người bị bệnh cần tiền chữa là bố tôi, nên mới vội vàng đem tiền sính lễ đi giúp bố của bạn gái cũ.

    Nhưng người bị ung thư, đang cần tiền chữa trị thật ra là bố ruột của anh ta.

  • Ngoại Thất Của Phu Quân Dẫn Con Chặn Quan Tài

    Ngày phụ công qua đời, lúc nhập quan, toàn phủ vận tang phục trắng xóa, ta với thân phận tôn phụ dâu trưởng đứng ở hàng đầu.

    Vừa mới khởi quan đã bị một phụ nhân dung mạo diễm lệ chặn lại:

    “Chủ mẫu, xin hãy để tôn nhi của Quốc công gia vì lão Quốc công mà thực lễ đập bát.”

    Lời vừa thốt ra, bốn phía đều sững sờ.

    Ai nấy đều biết, ta cùng phu quân dưới gối chỉ có một nữ nhi.

    Nàng ta ôm đứa nhỏ lao thẳng vào lòng phu quân ta:

    “Thiếp thực chẳng đành lòng để lão Quốc công chưa từng thấy tôn nhi mà đã rời xa cõi trần, chết không nhắm được mắt. Cho dù không có danh phận, Vân nương cũng phải liều mình đưa Mặc nhi tới gặp tổ phụ, coi như tận chút hiếu đạo.”

    “Ngoài ra, Vân nương còn đang mang thai, muốn đứng trước linh cữu Quốc công gia báo tin vui này, để người trên trời có thể yên lòng.”

    Mọi người đều chờ xem trò cười của ta, phu quân Tạ Chiêu ôm chặt mỹ nhân trong ngực, nét mặt toàn vẻ thương tiếc.

    Ta bật cười lạnh, đang trong thời kỳ thủ tang mà còn để ngoại thất có thai, e rằng con đường quan lộ của hắn đến đây là hết.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *