Theo Đuổi Anh Chàng Tỏa Sáng
Hôm tụ họp bạn học, tôi nghén đến mức nôn khan.
Tôi mỉm cười giải thích:
“Uống hơi quá chén thôi mà.”
Mọi người liền rút ánh mắt lại, quay sang hỏi chồng cũ tôi:
“Nam thần học đường, có cần giới thiệu bạn gái không?”
Chồng cũ nhìn tôi chằm chằm, chậm rãi mở miệng:
“Vợ tôi đang nghén, nghe thấy sẽ ghen đấy.”
1
Tốt nghiệp được ba năm, lớp trưởng tổ chức buổi họp lớp, yêu cầu tất cả những người vẫn còn ở lại thủ đô nhất định phải tham gia.
Tôi xưa nay luôn khinh thường mấy hoạt động tập thể mang danh “tự nguyện mà bắt buộc” như vậy.
Nhưng lớp trưởng từng quan tâm tôi khá nhiều hồi đại học, lần này còn đích thân mời, tôi cũng không tiện làm mất mặt anh ta.
Thế là, sau một cuộc hôn nhân chớp nhoáng – giấu kín – rồi ly hôn chóng vánh, tôi và chồng cũ lại bị ép phải gặp lại nhau.
Không sai, chồng cũ tôi chính là bạn học cùng lớp đại học, cũng là “nam thần học đường” khiến vô số nữ sinh say mê – Cố Dực.
Hồi còn học, tôi và Cố Dực chẳng phải không có giao tiếp, nhưng số câu nói với nhau chắc không quá mười.
Vậy nên chẳng ai ngờ được, sau khi tốt nghiệp mỗi người một ngả, chúng tôi lại vì một sự cố bất ngờ mà kết hôn chớp nhoáng.
Tính đến hôm nay, đã ba năm kể từ ngày chúng tôi thành vợ chồng.
Và chỉ mới hai tháng trước, chúng tôi vừa nhận được giấy ly hôn, kết thúc cuộc hôn nhân y như… bạn cùng lớp đó.
Thật ra lúc tôi đồng ý lời mời tham dự họp lớp, tôi không nghĩ sẽ gặp lại Cố Dực.
Dù sao thì hồi đại học, anh ta vốn nổi tiếng là kiểu “cao lãnh như hoa tuyết đầu núi”.
Anh ta lúc nào cũng như một kẻ bước đi tách biệt với thế giới, không ai dám tùy tiện tiếp cận.
Không chỉ tôi, mà chẳng ai nghĩ Cố Dực sẽ tham gia họp lớp cả.
Vì thế khi anh đẩy cửa bước vào phòng, mỉm cười xin lỗi mọi người vì đến muộn, cả thế giới như lặng đi.
Tôi ngồi nép trong góc, lặng lẽ nhìn bóng dáng anh ta đang điềm nhiên chào hỏi, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Sao anh lại đến họp lớp?
Anh định xây dựng hình tượng mới trong năm mới như tôi à?
Những người khác cũng bất ngờ như tôi, nhưng đã nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Họ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vây quanh lấy anh.
Phản ứng náo nhiệt khi “nam thần học đường” chịu xuất hiện giữa đám đông còn dữ dội hơn tôi tưởng.
Cũng tốt, sự náo nhiệt đó giúp tôi càng dễ dàng thu mình lại.
Dù sao… tôi vẫn chưa sẵn sàng để gặp lại chồng cũ ngay sau khi vừa ly hôn.
Cố Dực bị vây quanh, rồi tiện tay chọn đại một chỗ ngồi.
Tôi ôm ly nước nho, nhấp từng ngụm nhỏ, tự rút mình vào góc tối.
Cố Dực đến thật muộn.
Bây giờ cũng đã gần nửa đêm, buổi họp lớp sắp kết thúc rồi.
Tôi âm thầm canh thời gian trong đầu, chỉ chờ lúc thích hợp sẽ theo dòng người chuồn đi, tuyệt đối không để Cố Dực phát hiện.
Nhưng luật Murphy nói sao ấy nhỉ?
Sợ cái gì là gặp cái đó.
Dù đã cố thu mình vào góc khuất vì sự xuất hiện của Cố Dực, nhưng phòng bao cũng không lớn lắm, nội dung trò chuyện của họ vẫn lọt thẳng vào tai tôi.
Tôi nghe thấy có người trêu chọc Cố Dực:
“Nam thần học đường này, có muốn bọn tôi giới thiệu bạn gái không?”
2
Hình như Cố Dực khẽ bật cười, tôi không kìm được mà tập trung nghe anh ta trả lời thế nào.
Nhưng điều bất ngờ lại đến quá nhanh.
Ngay khi tôi nghe được chữ “tôi” vừa thốt ra từ miệng anh, dạ dày tôi liền cuộn lên dữ dội.
Không kịp chuẩn bị gì, tôi bật dậy, giữa ánh nhìn ngỡ ngàng của cả nhóm, bịt miệng lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Tôi vịn lấy bồn rửa nôn khan một lúc lâu, đột nhiên nhớ ra kỳ kinh gần nhất đã là… hai tháng trước.
Hôm trước ngày đi lấy giấy ly hôn với Cố Dực, anh ta như biến thành người khác, cố chấp và ngang ngược.
Nhưng hôm đó chúng tôi có dùng biện pháp bảo vệ, nên tôi cũng không mấy để tâm.
Sau đó tôi bận bịu xử lý ly hôn, dọn nhà, đổi việc, lo đủ thứ chuyện, nên chẳng để ý đến tình trạng cơ thể.
Lẽ nào chỉ một lần… mà trúng số thật rồi?!
Tay phải tôi vô thức đặt lên bụng dưới, ngẩn người nhìn hình ảnh mình trong gương.
Chẳng trách gần đây tôi hay buồn ngủ, ăn uống cũng chẳng thấy ngon miệng…
Nếu thật sự có thai, đứa trẻ này… tôi phải làm sao mới đúng?
Tôi gắng đè nén hoảng loạn trong lòng, rửa mặt, chỉnh lại thần sắc rồi đi ra ngoài.
Tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía tôi.
Bao gồm cả Cố Dực.
Giờ thì tôi có muốn giả vờ mình không tồn tại cũng chẳng được nữa rồi.
Đón lấy những ánh nhìn lo lắng, tôi khẽ mỉm cười với cả nhóm:
“Uống hơi nhiều nên khó chịu một chút, mọi người cứ tiếp tục đi, đừng để ý đến tôi.”
Lớp trưởng còn xác nhận vài lần xem tôi có ổn không, tôi phải khẳng định đến lần thứ ba rằng nôn xong rồi thì thấy khỏe hơn nhiều, anh ta mới chịu mang ly nước nho đi và quay lại nhập hội trò chuyện.
Thế là trước mặt tôi, đến cả nước trái cây cũng không còn.
Tôi bất lực thở dài, cố gắng phớt lờ ánh nhìn như thiêu đốt của Cố Dực, rót cho mình ly nước ấm.
Chỉ trong chốc lát, Cố Dực đã hòa nhập rất tốt với cả nhóm.
Tôi là người sống cùng anh ba năm, hơn ai hết hiểu rõ điều này.
Cố Dực đúng là cao lãnh, nhưng một khi anh muốn bắt chuyện với ai, thì có thể khiến người ta cảm thấy dễ chịu hơn bất kỳ ai khác.
Giống như bây giờ, mấy cậu bạn vây quanh anh, vừa cười vừa vỗ vai anh đầy thân thiết.
“Sao thế nam thần, thật sự không cần bạn gái à? Cậu định sống độc thân cả đời đấy à?”
Cố Dực bật cười, ánh mắt vẫn khóa chặt trên người tôi.
Tôi cụp mi, khẽ thổi nguội ly trà nóng.
Tôi nghe anh chậm rãi nói:
“Không cần đâu, vợ tôi đang nghén rồi, nghe mấy lời đó sẽ ghen đấy.”
3
Câu nói của Cố Dực vừa dứt, cả phòng chợt yên lặng kỳ lạ trong hai giây.
Rồi hai giây sau, cả phòng nổ tung.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, không ngoài dự đoán, liền bắt gặp đôi mắt sâu thẳm không đáy của Cố Dực.
Khóe môi anh còn vương một nụ cười mờ nhạt, điềm nhiên ứng phó với những lời trêu chọc và ánh nhìn sững sờ xung quanh.
Tôi chợt bối rối, ngón tay đang cầm ly khẽ run lên, làm nước trà đổ xuống váy.
Dòng trà còn âm ấm mạnh mẽ kéo tôi ra khỏi cơn hỗn loạn trong đầu.
Tôi lập tức bật dậy, luống cuống lấy khăn giấy lau đi vết nước.
Lớp trưởng nhanh chóng bước tới, lo lắng giúp tôi dựng lại ly nước.
“Cậu không sao chứ? Có bị bỏng không?”
“Không…” Tôi mở miệng nhẹ nhàng, mới phát hiện giọng mình có chút run rẩy.
Tôi vội ho nhẹ mấy tiếng, cố ra vẻ bình tĩnh:
“Không sao đâu, hôm nay tăng ca hơi mệt chút thôi.”
Tôi dùng giấy lau qua người, ngón tay vô thức vò chặt tờ khăn, khẽ mỉm cười xin lỗi mọi người:
“Xin lỗi nhé, hôm nay mình không được khỏe lắm, xin phép về trước. Mọi người ăn chơi vui vẻ, có dịp mình sẽ gặp lại sau.”
Nói xong, tôi cũng chẳng buồn chào từng người, chỉ cúi đầu vội vã rời khỏi phòng, tiện tay xách luôn chiếc túi mình mang theo.
Mãi đến khi bước ra khỏi khách sạn, làn gió đêm se lạnh lướt qua má nóng ran, tôi mới cảm thấy bình tĩnh lại đôi chút.
Tối nay, từ lúc Cố Dực bất ngờ xuất hiện ở buổi họp lớp, mọi thứ đã đi chệch hướng.
Tôi nghi là mình đang nghén, Cố Dực thì công khai thừa nhận mình đã kết hôn, còn ánh mắt anh nhìn tôi…
Tôi đứng ngẩn ngơ bên lề đường, vô thức đặt tay lên bụng dưới.
Giờ tôi vẫn chưa chắc liệu trong cơ thể mình có thực sự tồn tại một sinh mệnh mới hay không.
Nhưng tận sâu trong lòng, lại không thể chối bỏ cảm giác mong đợi âm ỉ dâng lên.
Tôi đứng yên bên lề đường, đầu óc lúc thì như nghĩ rất nhiều, lúc lại thấy trống rỗng chẳng nghĩ được gì.
Không biết qua bao lâu, phía sau tôi chợt vang lên tiếng bước chân đều đặn.
Tôi theo bản năng quay đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt trầm lặng của Cố Dực.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác mỏng, giờ nhìn lại trông cũng giống như tôi – rời buổi tiệc từ sớm.
Tôi hơi há miệng, ngơ ngác nhìn anh.
Nhưng đến khi anh bước nhanh đến đứng ngay trước mặt tôi, tôi vẫn không nghĩ ra được lời nào để nói.
Cố Dực cụp mắt, gương mặt tuấn tú đã không còn nụ cười khách sáo như trong phòng tiệc, mà trở lại dáng vẻ anh chồng cũ quen thuộc với tôi.
Chúng tôi đứng đối diện nhau bên vệ đường, thoáng chốc chẳng ai lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng.
Không biết đã trôi qua bao lâu, khi tôi sắp không chịu nổi sự im lặng này nữa, Cố Dực cuối cùng cũng mở lời.
Anh dường như bất lực thở dài một hơi, tiện tay lấy từ túi áo ra một chùm chìa khóa xe, ánh mắt bình thản nhìn tôi:
“Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
4
Tôi theo phản xạ lùi lại một bước, khẽ lắc đầu từ chối ngay:
“Không cần đâu, em gọi xe về được rồi.”
Bước chân Cố Dực đang định tiến lên lập tức dừng lại.
Anh dường như không quen với việc bị tôi từ chối, hơi mím môi như ngạc nhiên.
Tôi siết chặt dây túi trên vai, cúi đầu tránh nhìn vào mắt anh.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi và Cố Dực có dịp liên hệ lại vì một vài chuyện.
Xét theo một khía cạnh nào đó, anh là ân nhân của tôi, vì vậy sau khi kết hôn, tôi luôn nhún nhường anh trong hầu hết mọi việc.
Cố Dực là một luật sư, công việc rất bận.
Sau khi cưới, thời gian chúng tôi ở bên nhau không nhiều, kể cả lúc ly hôn, anh cũng chỉ ký tên rồi đi thẳng.
Nghĩ lại, tôi càng cảm thấy hành động tối nay của anh thật kỳ lạ.
Cố Dực dường như vẫn đang nhìn tôi, tôi không ngẩng lên nên không rõ anh đang nghĩ gì.
Tôi khẽ hít một hơi, ép mình đè nén cảm xúc phức tạp, cúi mắt nói nhỏ:
“Nếu không có chuyện gì thì em đi trước. Anh uống rượu rồi, đừng lái xe nữa, thuê tài xế đi.”
Nói xong, tôi cũng không định liếc nhìn anh thêm, xoay người đi đến phía trước gọi xe.
Nhưng Cố Dực đột ngột giữ lấy tay tôi.
Tôi lập tức dừng bước, cảm giác như tim mình lỡ một nhịp.
Giọng anh khàn khàn, theo làn gió đêm len vào tai tôi.
Không biết có phải vì bị sự ấm áp của đêm xuân làm ảnh hưởng, mà tôi dường như nghe thấy một tia dịu dàng trong giọng nói ấy.
“Hôm nay anh không uống rượu. Anh uống nước nho, giống ly của em.”
Tôi ngẩn ra một chút, không ngờ đến chuyện đó mà anh cũng để ý.
Cố Dực vẫn nắm chặt tay tôi, chưa buông.
Tôi không nhịn được quay lại nhìn anh, không ngờ lại thấy vẻ mặt bối rối hiếm có trên khuôn mặt ấy.
Dường như anh đang cân nhắc lời nói, người từng hùng biện sắc sảo trước tòa giờ lại do dự không biết nên mở lời hay không.
Tôi nhìn gương mặt quen thuộc ấy, càng cảm thấy hôm nay anh thật khác lạ.
Cứ như… để lộ một phần chân thật mà tôi chưa từng thấy.
Nếu phải truy cùng nguyên do… thì e rằng không thể tách rời khỏi đứa bé trong bụng tôi.
Không hiểu sao, tôi lại bất giác muốn nhìn thấy dáng vẻ khác biệt này của chồng cũ.
Ý nghĩ đó xuất hiện bất ngờ, đến mức khi tôi còn chưa kịp làm rõ tâm trạng của mình thì đã khiến tôi khựng lại.
Cố Dực khẽ siết chặt tay tôi thêm chút nữa.
Sau một hồi bối rối, cuối cùng anh cũng chỉ nhẹ giọng nói một câu:
“Cẩm Cẩm, để anh đưa em về nhà.”