Thiên Tài Bị Cả Nhà Hiểu Lầm

Thiên Tài Bị Cả Nhà Hiểu Lầm

“Tôi là thiên kim thật. Khi còn chưa biết gì, tôi đã được bố mẹ nhà giàu tìm về, đưa vào trường quý tộc học cùng thiên kim giả.

Bạn học chế giễu:

‘Ôn Hinh giống như một chiếc bánh ngọt mềm mềm thơm thơm, còn Ôn Nguyệt thì vừa đen vừa gầy như quả chuối thối.’

Anh trai đ/ e d/ ọa:

‘Còn dám dùng đôi tay bẩn đó lén ra tay với em gái Ôn Hinh nữa, anh sẽ đ/ ánh g/ ãy chân mày.’

Bố mẹ cảnh cáo:

‘Con đừng b/ ắt n/ ạt Ôn Hinh nữa, con bé biết mình không phải con ruột của chúng ta, đã đủ đau lòng đáng thương rồi.’

Tất cả mọi người đều khuyên tôi đừng ghen ghét thiên kim giả.

Thế là tôi lại nhìn chằm chằm cô ta suốt cả một ngày trong lớp học.

Tan học, anh trai không cho tôi lên xe riêng, hai mắt đỏ hoe:

‘Đến chó còn biết lên lớp phải nghe giảng, mày cứ nhìn chằm chằm Ôn Hinh, là lại muốn hại nó nữa à?’

‘Lần trước c/ ướp cơm của nó, rồi còn giả vờ đau bụng cả đêm để vu oan cho nó như thế vẫn chưa đủ sao!’

Tôi mơ mơ màng màng:

‘Hóa ra lên lớp là phải nghe giảng sao?’

Anh trai sững người.

Bố mẹ đột ngột quay đầu lại, đồng tử chấn động dữ dội.

1

Ôn Thần Húc liếc tôi một cái, khó chịu nói:

‘Không thì sao?’

‘Mày tưởng thầy giáo đứng trên bục giảng để làm gì?’

Tôi ngơ ngác trả lời:

‘Để nói chuyện.’

‘Nhưng thầy chỉ cho mình thầy nói, không cho em nói, còn bắt em ra hành lang đứng đến hết tiết.’

Tôi còn tủi thân nói:

‘Em ngoan mà.’

Con ngươi của anh trai rung lên.

Ôn Hinh trốn sau lưng anh ta. Tôi mặt dày chui vào ghế sau chiếc Lincoln kéo dài. Ôn Hinh hoảng sợ khóc lên:

‘Anh ơi, em sợ.’

Ôn Thần Húc nhíu mày, chỉ vào tôi:

‘Ôn Nguyệt, cút vào cốp xe.’

Tài xế mở cốp.

Tôi ngoan ngoãn ngồi vào, bên trong khá rộng. Cốp đóng lại, anh trai và Ôn Hinh ở phía trước trò chuyện, thỉnh thoảng tôi chen lời.

Anh trai quát lớn:

‘Im miệng!’

‘Con ngốc, ai nói chuyện với mày đâu.’

Trong cốp xe rất tối, nhưng rất thích hợp để ngủ. Tôi nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa thì đã được mẹ bế đến phòng khách ở cuối hành lang.

Ánh mắt bà phức tạp:

‘Nguyệt Nguyệt, con chờ Hinh Hinh ăn xong rồi mới lên bàn nhé. Con bé bị đau dạ dày nhẹ, nhìn thấy con là không dám ăn, mẹ sợ bệnh dạ dày của nó nặng thêm.’

Tôi ngủ rất thoải mái, tâm trạng rất tốt nên không để ý lắm:

‘Vậy mọi người ăn xong rồi, con ăn gì?’

Tôi ôm cánh tay mẹ làm nũng.

Bà sững lại:

‘Mẹ sẽ bảo đầu bếp để lại đồ ăn cho con.’

Nhà tôi mỗi ngày đều là yến tiệc, chuyện tôi mong chờ nhất khi mở mắt là ăn cơm:

‘Hôm nay có món gì?’

Mẹ nghĩ một lúc:

‘Tôm sông xào, cua hấp, miến tôm…’

Tôi thở dài:

‘Lần trước con ăn cá mà Hinh Hinh không thích, buổi tối người con n/ ổi rất nhiều nốt đỏ, còn kh/ ó th/ ở nữa.

Lúc đó bố mẹ không có ở nhà, con tìm anh trai giúp, anh ấy nói con ăn nhiều bị nghẹn.’

Mẹ che miệng:

‘Con bị dị ứng hải sản rồi. Mẹ đi bảo đầu bếp làm riêng cho con một bàn.’

Mắt tôi sáng rực.

Tôi lại có thể một mình sở hữu một bàn đồ ăn!

Ngày hôm sau đi học, trước khi ra cửa, bố mẹ dặn tôi lên lớp phải nghe thầy giáo giảng bài.

Tôi vui vẻ đi cùng anh trai và Ôn Hinh.

Anh trai mặt đen như đáy nồi, trừng mắt nhìn tôi:

‘Đừng tưởng mày giả ngu thì chúng tao sẽ thích mày!’

Tôi chớp mắt:

‘Ngu giả kiểu gì?’

Anh trai tức điên kéo Ôn Hinh lên xe, xe phóng đi mất. Tôi không đuổi kịp. Cô đầu bếp lén nhét cho tôi vài đồng xu để đi xe buýt, bảo đừng đi học muộn.

Trong phim nói nợ tiền không trả là lão lại.

Ở lớp, tôi chạy việc vặt cho bạn học, họ đều rất hào phóng.

‘Ôn Nguyệt giống như con chó, tao cho nó một nghìn tệ, nó lập tức chạy ra căng tin mua nước cho tao.’

‘Một trăm tệ, viết kiểm điểm giúp tao.’

‘Đừng để nó viết, chữ như chó gặm, chủ nhiệm tức đ/ iên lên, phạt tao chép nội quy năm mươi lần.’

‘Năm trăm tệ, Ôn Nguyệt mang bữa sáng giúp tao.’

Chưa đến một tuần, tôi kiếm được một vạn tệ, dùng đồng hồ điện tử chuyển tiền xe buýt cho cô đầu bếp.

Tôi còn quen được thái tử gia của giới quyền quý – Liễu Dịch Bác – trên xe buýt.

Nghe nói gia quy nhà cậu ta rất nghiêm, cấm xa xỉ, cấm lười biếng. Đường đường là người thừa kế nhà họ Liễu, mỗi sáng đều tranh chỗ ngồi xe buýt với tôi.

2

Còn tranh cả tiền chạy việc vặt mang đồ ăn cho bạn học với tôi.

Để cướp đơn của tôi, Liễu Dịch Bác lấy toàn bộ tiền mừng tuổi hai trăm tệ ra, hối lộ bạn cùng bàn của tôi đổi chỗ.

Anh trai vẫn thỉnh thoảng sai đàn em đến dạy dỗ tôi.

Một đám nam sinh lớp trên chặn tôi ở góc cầu thang.

‘Ôn Nguyệt phải không?’

‘Mày cố ý giấu vở bài sai của đại tiểu thư Ôn Hinh, hại cô ấy không ôn tập tốt nên chỉ thi được hạng hai toàn khối!’

‘Mày tưởng Ôn tiểu thư tụt hạng thì mày có thể đứng nhất à?’

‘Như mày mong muốn rồi đó, lần này Ôn Hinh từ hạng nhất tụt xuống hạng hai!’

Tôi gãi đầu:

‘Ở một khía cạnh nào đó thì đúng là tôi được hạng nhất.’

‘Nhưng là hạng nhất từ dưới lên.’

‘Tôi nộp giấy trắng, được 0 điểm.’

Tôi ngượng ngùng cười.

Anh trai kéo Ôn Hinh từ phía sau cầu thang bước ra. Mặt anh ta đỏ lên vì tức, ngón tay cũng run rẩy:

‘Ôn Nguyệt, mày bị th/ iểu n/ ăng à?’

‘Mày không biết thi là phải làm bài sao?’

Trước đây tôi sống trong núi, mặc quần áo rách rưới chạy khắp nơi.

Chưa từng bước vào trường học.

Bây giờ bị đưa thẳng vào lớp hai.

Tôi thật sự không biết các bạn trong lớp đang viết cái gì, nên chỉ ngồi bấm tay trong lớp, ngồi đến khi chuông reo, thầy giáo liền thu bài của tôi.

Trong lúc đó thầy cứ đi quanh tôi, còn lén chỉ vào bài thi của tôi.

Tôi mỉm cười với thầy.

Ông trợn to mắt.

Cuối cùng tuyệt vọng thở dài, quay về bục giảng.

Tiết cuối cùng trước khi nghỉ cuối tuần.

Liễu Dịch Bác chọc vai tôi, mắt cậu ta ướt ướt, giọng mũi nặng nề:

‘Gia đình cậu có phải ngược đãi cậu không?’

Tôi lắc đầu:

‘Không có mà.’

Cậu ta biểu cảm phức tạp:

‘Nghe nói cậu là con nuôi nh/ ặt về. Ôn Hinh khuyên bố mẹ và anh trai đối xử tốt với cậu hơn, nhưng cậu luôn b/ ắt n/ ạt Ôn Hinh nên mọi người đều không thích cậu.’

Tôi nhíu mày:

‘Tôi là con ruột.’

‘Mọi người đều đối xử rất tốt với tôi.’

Liễu Dịch Bác thở phào:

‘Vậy thì tốt.’

‘Tôi còn tưởng gia đình cậu đối xử tệ với cậu, nên ngại tranh đơn với cậu. Bây giờ học sinh nghèo trong trường nhiều quá, nghề chạy việc vặt khó kiếm tiền.’

Tôi gật đầu.

Nghe nói năm nay trường quý tộc lại tuyển rất nhiều học sinh nghèo, người chạy việc vặt nhiều lên, giá cũng thấp đi.

Không dám tưởng tượng trước đây tiền chạy việc vặt cao thế nào.

Liễu Dịch Bác thở dài:

‘Sinh không đúng thời.’

3

Về đến nhà.

Trong nhà có một người đàn ông lạ, tôi gọi chú bảo vệ đến bắt.

Kết quả người đó là bố tôi.

Cả nhà đưa tôi đi bệnh viện kiểm tra chỉ số IQ.

Bác sĩ vui mừng nói:

‘Điểm số giống hệt kết quả của Einstein, đứa trẻ này là thiên tài.’

Bố tôi vẻ mặt nghi hoặc.

Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái.

Anh trai nhíu mày:

‘Tôi biết ngay là mày giả vờ. Ngày nào cũng tâm địa không ngay thẳng, chỉ muốn khiến cả nhà chúng tao khó chịu.’

Ôn Hinh trốn sau lưng anh trai, kéo vạt áo anh ta.

Anh trai đột ngột đẩy tôi ngã xuống đất:

‘Mày chỉ muốn thu hút sự chú ý của bố mẹ, để cả nhà chúng tao bỏ mặc Hinh Hinh, như vậy mày mới vui đúng không!’

Tôi phản ứng chậm nửa nhịp, cuối cùng mới giải thích:

‘Vì ba tháng trước bố đón con về, hai ngày đầu bố ở nhà, sau đó con không gặp bố nữa, nên con quên mất mặt bố rồi.’

Tôi thành khẩn nói:

‘Bố ơi, con xin lỗi.’

Bố nhíu mày.

Ông xoa thái dương, ngồi xổm trước mặt tôi:

‘Nguyệt Nguyệt, bố nghĩ con mang dòng máu nhà họ Ôn, chắc chắn không phải đứa trẻ xấu.’

‘Bố không muốn nhìn thấy á/ c ý trẻ con đó ở con nữa. Thật ghê tởm.’

Mẹ kéo anh trai và Ôn Hinh rời đi.

Tôi đứng tại chỗ.

Bác sĩ ở phía sau che tai tôi, lẩm bẩm với cô y tá bên cạnh:

‘Sao lại có cha mẹ như vậy chứ?’

Tôi đều nghe thấy.

Tôi cười:

‘Bố mẹ đối xử với con rất tốt, cho con ăn no, cho con mặc quần áo của Hinh Hinh, còn đưa con đến trường quý tộc học.’

Sau đó cô y tá đã báo cảnh sát.

Chú cảnh sát xác nhận tôi không bị b/ ắt c/ óc rồi đưa tôi về nhà họ Ôn.

Còn lén nhét cho tôi một trăm tệ, bảo tôi đi mua kẹo ăn, đừng nói với ai khác.

Tôi không nhịn được khoe với Liễu Dịch Bác.

Khóe miệng cậu ta giật giật:

‘Tôi không có bố mẹ nữa. Nhìn vậy thì tôi cũng không thảm như ông bà tôi nói.’

‘Ôn Nguyệt, tôi cảm thấy cuộc sống của cậu không giống cuộc sống của con người.’

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Liễu Dịch Bác, tôi trợn to mắt khó tin:

‘Ý cậu là gì?’

‘Tôi thấy bây giờ hạnh phúc hơn lúc ở trong núi nhiều.’

Liễu Dịch Bác đưa năm trăm tệ tiền chạy việc vặt hôm nay cho tôi:

‘Tôi nghĩ cậu cần thoát khỏi gia đình gốc hơn tôi.’

‘Tôi còn chịu được thêm vài năm.’

‘Nếu cậu tích đủ tiền thì trốn đi trước đi. Chỉ cần nói cho tôi địa chỉ mới là được, tôi sẽ xách trứng gà đến thăm cậu.’

Tôi im lặng.

Tôi không thấy có gì không đúng.

Sao ai cũng thương hại tôi?

Tôi thấy mình sống rất tốt mà.

4

Đến Tết, tôi cảm thấy không khỏe lắm.

Cảm giác có gì đó kỳ lạ, nhưng lại không biết vì sao.

Bố mẹ lì xì cho anh trai, lì xì cho Ôn Hinh, chỉ riêng tôi là không có.

Tôi đứng bên cạnh anh trai và Ôn Hinh, nhìn họ mở bao lì xì, thèm đến chảy nước miếng.

Bố đi ngang qua, tôi ngẩng đầu hỏi:

‘Bố ơi, có phải bố quên lì xì của con rồi không?’

Ông sững lại, nhíu mày:

‘Mẹ con chưa đưa cho con sao?’

Tôi lắc đầu.

Ông không nói gì.

Một lúc sau, ông cầm một tờ giấy A4, trên đó viết bốn chữ: “Chúc mừng năm mới”.

Ông tiện tay ném xuống trước mặt tôi:

‘Quà năm mới của con đặc biệt nhất, đây.’

Tôi nằm xuống đất nhặt lên.

Ôn Hinh trốn sau lưng anh trai, kéo góc áo anh ta, biểu cảm rất không tự nhiên.

Similar Posts

  • Mẹ Chồng Tôi Trúng Số

    Mẹ chồng tôi đưa con gái tôi đến công viên giải trí rồi một mình đi mua vé số.

    Ngày hôm sau, kết quả xổ số công bố, bà ta trúng hai trăm triệu tệ.

    Còn con gái tôi thì biến mất.

    Tôi chất vấn bà ta đã để con tôi ở đâu, bà ta khóc lóc nói rõ ràng đã nắm tay rất chặt, không hiểu sao lại để lạc mất.

    Tôi phát điên, lao vào muốn sống chết với bà ta, nhưng chồng tôi lại ngăn tôi lại, nói mẹ anh đã vất vả nuôi anh khôn lớn, bảo tôi đừng truy cứu nữa.

    Tôi không thể tin nổi anh ta lại nói ra được những lời như vậy, tôi đòi ly hôn.

    Anh ta chẳng buồn suy nghĩ, lập tức đồng ý.

    Thế là tôi bắt đầu hành trình tìm con một mình.

    Nào ngờ một tháng sau, tận thế do nắng nóng kéo đến.

    Bố mẹ ở quê quỳ lạy van xin tôi về nhà tránh nạn, nhưng trên đường quay về, tôi lại tìm thấy thi thể con gái bị phân hủy trong bãi đất hoang.

    Tôi hoàn toàn phát điên.

    Không màng lời khuyên can của bố mẹ, tôi quay trở lại thành phố, quyết tâm báo thù cho con gái.

    Nhưng khi trở về căn nhà cũ, nơi đó đã sớm không còn một bóng người.

    Tôi lang thang trong cái nóng gần 60 độ, liều mạng truy tìm mụ già ấy.

    Cho đến ba tháng sau, khi nắng nóng qua đi, mưa lớn kéo đến.

    Tôi bất ngờ bắt gặp chồng cũ cùng cô bạn thân từng thân như chị em của mình đang hôn nhau say đắm trên du thuyền sang trọng dưới màn mưa.

    Bọn họ phát hiện ra tôi, lập tức bắt tôi đưa về biệt thự cao cấp trên đỉnh núi.

    Lúc này tôi mới biết, trước hôm con gái tôi bị bán đi, cô bạn thân từng làm “tiểu tam” cho chồng tôi đã mang thai được bốn tháng — là con trai.

    Mẹ chồng tôi mừng như điên.

    Để dành chỗ cho đứa cháu đích tôn trong bụng “tiểu tam”, bà ta thẳng tay bán luôn cháu gái ruột của mình.

    Mà người mua con tôi không ai khác, chính là anh trai ba mươi tuổi chưa vợ của cô ta ở quê.

    Con gái ba tuổi của tôi bị tên đàn ông độc thân đó hành hạ đến chết, rồi vứt xác ngoài hoang dã.

    Sau khi bán con tôi, mẹ chồng tôi đi mua vé số để “ăn mừng”, không ngờ lại trúng hai trăm triệu — trở thành chìa khóa sống sót của cả gia đình họ trong tận thế.

  • Nữ Chủ Thẩm Gia

    Ký xong tờ hòa ly, phu quân ta – Cố Vân Tranh – đưa cho ta một tờ ngân phiếu một trăm vạn lượng xem như bồi thường.

    Hắn rốt cuộc cũng toại nguyện, đón kỹ nữ từng cứu mạng hắn – Hoa khôi Liễu Khinh Mặc – vào phủ.

    Hứa cho nàng ta một đời một kiếp, một đôi nhân.

    Kinh thành trên dưới đều ca tụng hắn tình thâm ý trọng, cười nhạo ta trắng tay ra đi.

    Hắn tưởng ta mất đi danh phận Hầu phủ phu nhân, từ nay chỉ có thể sống quẩn quanh nơi điền trang nông thôn mà kết thúc nửa đời sau.

    Một tháng sau, việc làm ăn của Cố Vân Tranh liên tiếp gặp trở ngại, ngân lượng cạn kiệt.

    Khi hắn đường cùng tuyệt lộ, ông chủ ngân trang lớn nhất kinh thành chìa ra cành ô liu.

    Điều kiện là:

    Để tân nương của hắn quay lại nghề cũ, múa một khúc tặng khách quý.

    Khi hắn dắt tay tân phụ bước vào nhã gian tráng lệ ánh vàng rực rỡ, mới phát hiện, người ngồi trên chủ vị — chính là ta.

    Ta khẽ lắc chén rượu trong tay, mỉm cười với hắn:

    “Hầu gia, biệt lai vô dạng. Muốn vay tiền? Để phu nhân của ngài múa cho ta một khúc trước đã.”

    “Nếu ngài xót nàng, vậy thì… chính ngài múa thay nàng cũng được.”

  • SỰ TU DƯỠNG CỦA NỮ MINH TINH

    Sau khi hoán đổi cơ thể với ông chồng tổng tài, tôi đã vung tay tiêu hết ba mươi
    triệu để nâng đỡ nữ minh tinh mà mình yêu thích.
    Cô ấy thẹn thùng e ấp, nửa như muốn từ chối cũng nửa như muốn đón nhận:
    “Tổng giám đốc Lục, chúng ta có chuyện gì thì cứ từ từ nói.”
    Đúng vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, ông chồng tổng tài đá văng cánh cửa, dùng
    gương mặt của tôi với cái biểu cảm lạnh lùng tỏa ra sát khí: “Cô dám ngoại tình
    thử xem?”

  • Bông Hoa Hồng Ấy Không Thuộc Về Tôi

    Tôi và Cố Thời yêu nhau mười năm, anh ấy đã cầu hôn tôi vào lúc túng thiếu nhất.

    Anh cầm một bó hoa hồng giảm giá, vẻ mặt căng thẳng, quỳ một gối xuống đất.

    “Miên Miên, sau này anh sẽ mua cho em những bó hoa đắt hơn.”

    Tôi mỉm cười đồng ý.

    Ba năm sau, Cố Thời trở thành luật sư vàng trong giới.

    Anh mua một bó hoa hồng trăm bông đắt đỏ, nhưng không còn là để tặng tôi nữa.

    “Miên Miên, em phải hiểu, anh không thể lúc nào cũng xoay quanh em được.”

    Tôi không nói lời nào, kéo vali rời đi.

    Nhưng sau đó, cũng chính là anh, trong một đêm mưa quỳ đến ngất xỉu.

    Chỉ để mong tôi hồi tâm chuyển ý, quay về bên anh một lần nữa.

  • Định Mệnh Viên Mãn Bên Tướng Quân

    Ta là một kẻ ngốc, nhưng ông trời lại thương kẻ ngốc, để ta được gả cho Ninh vương Tiêu Mặc.
    Hắn yêu ta như sinh mệnh, cả thiên hạ đều hay.

    Thế nhưng, vào lúc ta gần sinh nở, hắn lại bỏ mặc ta, quay người đi ở bên một nữ nhân khác.

    “Nghe nói, Tiêu Mặc vốn định cưới nàng ấy, nhưng Thái hậu không cho, bèn gả nàng cho người khác. Hắn vì thế mới tùy tiện cưới một kẻ ngốc.”

    Ta đứng ngoài cửa nghe lén, nước mắt thấm ướt vạt áo.

    Đêm đó, ta để lại thư hòa ly, trên đường về nhà mẫu thân, chết vì băng huyết.

    Ta chết rồi, dĩ nhiên cũng không biết rằng, Tiêu Mặc xưa nay kiêu ngạo bất kham, sau khi thấy thư hòa ly của ta, đã gần như phát điên.

    Trọng sinh tỉnh lại, là năm mười sáu tuổi, một ngày trước khi Tiêu Mặc đến cầu thân.

    Mọi thứ vẫn còn kịp, kiếp này, ta sẽ không trèo cao với hắn nữa.

  • Hoàng Đế Không Phải Không Thể Đổi

    Cha ta từ chiến trường mang về một nữ y.

    Nói muốn cưới nàng, chăm sóc nàng suốt đời.

    Đêm ấy, nàng ta liền bị ta lột da làm thành đèn lồng da người.

    Treo ngay đầu giường của ông.

    Ta dịu giọng nói:

    “A phụ, Tô di nương như vậy chẳng phải đã có thể ở bên người cả đời rồi sao?”

    “Người cũng không cần phải cưới nàng nữa.”

    Cha ta sợ đến mức tiểu tiện tại chỗ.

    Từ đó không dám nhắc lại chuyện nạp thiếp nửa chữ.

    Nhưng ông ta lại lén lút nuôi ngoại thất bên ngoài.

    Đứa con hoang kia còn dám mưu toan hủy hoại thanh danh của ta.

    Ta cho người thiến hắn, rồi tống thẳng vào cung làm thái giám.

    Cha ta phát điên muốn kéo ta cùng chết.

    Trong lúc giằng co đã lật đổ đèn nến, rồi chết cháy trong biển lửa.

    Từng việc, từng việc của ta khiến cả Trường An nghe tên đều run sợ.

    Ai ai cũng nói, không người nào dám cưới hạng nữ La Sát như ta về nhà.

    Nhưng ta lại gả cho tướng quân Bùi Văn Tễ, người được cả Trường An khao khát nhất.

    Sáu năm vợ chồng kính cẩn như khách.

    Bùi Văn Tễ cũng giống như cha ta năm xưa.

    Từ chiến trường mang về một nữ nhân đã mang thai.

    Hắn không nói muốn cưới nàng.

    Chỉ nói nàng là quả phụ của phó tướng.

    Phu quân nàng vì cứu hắn mà hy sinh nơi sa trường.

    Khi ta mở tiệc Noãn yến, mời các quý nữ vào phủ.

    Nàng ta lại chủ động tự lăn xuống thang cao.

    Vu cho ta hại nàng sảy thai.

    Ta vuốt nhẹ lọn tóc mai, nụ cười thấm lạnh:

    “Mời đại phu đến xem đã sảy chưa.”

    “Nếu chưa, thì lăn cho đến khi sảy thì thôi.”

     

     

     

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *