THỦ ĐOẠN TRANH SỦNG CỦA QUÝ PHI

THỦ ĐOẠN TRANH SỦNG CỦA QUÝ PHI

Quý phi vì tranh sủng mà bảo ta kiếm chút xạ hương cho người. Khi ta từ chối. Nàng ta khóc lóc, nói rằng Hoàng thượng thích nhất tài chế hương của nàng ta, nàng ta chỉ muốn lấy lòng bệ hạ mà thôi.

Ba ngày sau, tin tức Quý phi sảy thai lan truyền khắp hậu cung. Bệ hạ nổi cơn thịnh nộ, sau khi chỉnh đốn tra xét, nhận định ta là thủ phạm hại chết hoàng tự. Ta quỳ xuống cầu xin Quý phi giải thích, nhưng nàng ta chỉ khóc đến lê hoa đái vũ.

“Trịnh nữ y, ta chỉ cầu xin ngươi điều chế một đơn thuốc an thần.”

“Nhưng ngươi sao có thể bị Hoàng hậu mua chuộc, đánh tráo thuốc an thai của ta thành xạ hương, hại ta mất đi long thai? Đó chính là hoàng tử sắp chào đời của bệ hạ a!”

Sau đó, Hoàng hậu bị phế, Quý phi lên ngôi, mà ta, cả nhà đều bị tru di cửu tộc, ôm hận mà chết.

Sau khi chết, ta mới biết, Quý phi quả thực có tư tình với kẻ khác, hài tử trong bụng nàng ta, không phải của bệ hạ mà là của Nhị hoàng tử!

Mẫu phi của Nhị hoàng tử vốn là dị tộc, Quý phi sợ hài tử sinh ra không thể che giấu nổi, liền lợi dụng ta để phủi sạch mọi thứ, lật đổ Hoàng hậu, đúng là một mũi tên trúng hai đích!

Mở mắt lần nữa, ta quay lại thời điểm Quý phi cầu xin ta mang xạ hương đến.

01

“Trịnh nữ y, xạ hương tuy có thể tổn hại thai nhi trong bụng, nhưng ta chỉ cần một chút, không có gì đáng ngại.”

“Hoàng thượng thích nhất hương liệu ta chế tác, ta muốn chế tác một mùi hương khiến người động lòng, để người quay đầu nhìn ta thêm một lần… Đến lúc đó, ta nhất định sẽ hậu tạ ngươi.”

Lưu Quý phi ngấn lệ, yếu đuối ngồi trên ghế, tiếng khóc nức nở đáng thương.

Ta lặng lẽ quan sát nàng ta, giống hệt như kiếp trước, diễn xuất hoàn hảo đến mức khiến người khác mềm lòng.

Chỉ là lần này, ta khẽ nhếch môi, chậm rãi nói: “Nương nương đừng khóc, không tốt cho long thai. Hương liệu người muốn, thần sẽ dâng lên.”

Lưu Quý phi vui vẻ: “Vậy thì làm phiền Trịnh nữ y rồi!”

Ta gật đầu, rời khỏi cung. Vừa về đến Thái y viện, đồng liêu đã xúm lại hỏi han.

“Trịnh nữ y, hôm nay nương nương triệu ngươi tiến cung vì chuyện gì vậy?”

“Nghe nói thai tướng của Quý phi nương nương vẫn luôn bất ổn, ngươi có cách nào giúp an thai không?”

Quý phi vốn được bệ hạ sủng ái, nay lại mang thai, càng có được thánh sủng vô song.

Bởi vậy, thai nhi trong bụng nàng ta luôn được chú ý đặc biệt, chỉ cần có chút bất ổn cũng đủ khiến cả hậu cung xôn xao.

Ta mỉm cười: “Tất nhiên là nương nương muốn bảo vệ long thai, gần đây hay bị thai động không yên, nên bảo ta nghĩ biện pháp.”

Chúng đồng liêu đồng loạt nhíu mày.

“Long thai của Quý phi quả thực kỳ quái, không ít đại phu từng chẩn trị, ban đầu không có gì bất thường, nhưng dùng sau khi dùng thuốc an thai thì càng lúc càng không ổn.”

“Giờ ngày càng thường xuyên bị thai động, chúng ta cũng không dám vào cung nữa.”

Đúng là kỳ quái. Một hài tử khỏe mạnh, vì sao càng trị liệu lại càng bất ổn? Cả Thái y viện không ai tìm ra nguyên do, cũng không ai dám chạm vào tai họa này.

Nhưng ta hiểu, có lẽ ngay cả người làm mẹ cũng không muốn giữ đứa bé này, vậy thì người khác càng chẳng thể giúp được.

Bằng không, đời trước, Quý phi đã biết rõ xạ hương có thể khiến phụ nữ sảy thai, vì sao còn tự mình dùng nó, dẫn đến mất đi thai nhi?

Lão hoàng đế lớn tuổi mới có thêm hài tử, vô cùng coi trọng. Nhưng khi lửa giận bừng bừng, Quý phi lại chẳng ngần ngại mà đẩy ta ra làm vật hy sinh.

“Hoàng thượng, thần thiếp chỉ cầu xin Trịnh nữ y điều chế chút hương liệu an thần, gần đây thiếp ngủ không yên, thần thiếp thật lòng muốn sinh hạ hoàng nhi cho bệ hạ! Ai ngờ Trịnh nữ y lại đưa xạ hương, khiến hài nhi của thần thiếp mất đi! Hoàng thượng nhất định không thể tha thứ cho kẻ này!”

“Nói không chừng, nàng ta bị ai đó trong cung mua chuộc, vì ghen ghét mà ra tay sát hại hài tử của thần thiếp!”

Hoàng đế lập tức sai người lục soát phủ đệ của ta, tìm thấy một bộ trân bảo giá trị liên thành của Hoàng hậu. Lệnh tru di cửu tộc được ban ra. Ta bị ngũ mã phanh thây, chết trong oán hận!

Kiếp này, ta tuyệt đối không tin lời Quý phi nữa. Nàng ta không muốn đứa trẻ này ư? Vậy ta nhất định phải giúp nàng ta giữ lại cái thai này!

02

“Chư vị đồng liêu không cần lo lắng, ta đã thỉnh mệnh với Quý phi nương nương, từ nay về sau, việc chăm lo cho thai nhi của quý phi nương nương sẽ do ta toàn quyền phụ trách.”

Nghe vậy, đám đồng liêu vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lập tức thở phào nhẹ nhõm, thậm chí có người suýt nữa không nhịn được bật cười.

“Trịnh nữ y quả thực đại nghĩa lẫm liệt! Ngươi cứ yên tâm, chỉ cần ngươi cần gì, chúng ta nhất định dốc sức giúp đỡ!”

Ta mỉm cười nói: “Vừa hay có chuyện muốn nhờ các vị đây. Quý phi nương nương yêu thích chế hương, các vị cũng biết, nhiều loại hương liệu không thể dùng khi mang thai.”

“Nhưng nương nương chỉ có thú vui này, đành phải phiền chư vị tìm giúp ta một số loại hương liệu có tác dụng an thai, tĩnh tâm, dưỡng thần, để ta mang vào cung dâng lên nương nương.”

Việc này không phải chuyện khó, bọn họ tất nhiên không từ chối.

Lần thứ hai ta tiến cung, vừa hay gặp Hoàng thượng đang ở trong cung Quý phi.

“Vi thần tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Quý phi nương nương.”

Ta ở Thái y viện đã hơn mười năm, trong khoảng thời gian này, không ít phi tần mang thai, vì ta là nữ tử nên việc chăm sóc cũng thuận tiện hơn, phần lớn đều do ta đảm nhận.

Bởi vậy, Hoàng đế cũng nhận ra ta, chỉ nhàn nhạt quét mắt một cái.

“Trịnh nữ y, gần đây trẫm nghe nói thai tướng của Quý phi không ổn định, có phải Thái y viện các ngươi làm việc chểnh mảng?”

Ta lập tức quỳ xuống: “Bệ hạ, vi thần chịu bổng lộc của Hoàng gia, đối với Quý phi, Hoàng tự tự nhiên tận tâm tận lực, tuyệt đối không dám chểnh mảng!”

“Xin Hoàng thượng yên tâm, vi thần đã phối chế xong an thai dược, chỉ lo nương nương bên cạnh không có ai đáng tin cậy để nhắc nhở uống thuốc đúng giờ.”

“Vi thần cả gan thỉnh cầu bệ hạ ban cho một vị cung nữ bên cạnh, giám sát việc uống thuốc của nương nương, dẫu sao thai nhi chưa tròn ba tháng, lúc này là thời điểm quan trọng nhất, cần đặc biệt lưu ý.”

Hoàng đế thấy ta đầy tự tin, sắc mặt liền dịu đi đôi phần, cũng yên tâm hơn.

“Nếu vậy… Cẩm Tú, từ nay ngươi không cần hầu hạ trẫm nữa, hãy ở lại cung Thành Đức, toàn tâm chăm sóc cho Quý phi dưỡng thai!”

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Quý phi thậm chí còn chưa kịp mở miệng phản đối, Cẩm Tú cô cô đã bước lên tiếp chỉ.

“Nàng cứ để Trịnh nữ y chẩn trị đi, trẫm sẽ quay lại thăm nàng sau.”

Hoàng đế rời đi, Quý phi nhìn ta, ánh mắt có chút kỳ quái. Có phẫn nộ, có oán hận, nhưng nhiều nhất vẫn là nhẫn nhịn.

“Nương nương, hương liệu mà người bảo ta tìm, thần đã tìm thấy rồi.”

Trong đôi mắt Quý phi, những cảm xúc phức tạp đều tan biến, chỉ còn lại niềm vui mừng khôn xiết.

“Thật sao? Mau đưa ta!”

Ta lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi thơm nhỏ.

“Đều ở bên trong này hết.”

Nàng ta vội vàng nhận lấy, đưa lên mũi ngửi thử, đôi mày lập tức nhíu chặt.

“Mùi hương này… dường như không giống xạ hương?”

03

Ta nhìn sâu vào mắt Quý phi.

Ta nhớ rõ, trước khi nhập cung, nàng ta chẳng phải tiểu thư nhà quyền quý gì, lẽ ra chưa từng thấy qua những hương liệu quý hiếm như xạ hương mới phải.

Dẫu có yêu thích chế hương, nhưng trong cung quy định nghiêm ngặt, cấm dùng xạ hương, các phi tần cũng đều tránh xa.

Nàng ta rốt cuộc đã thấy nó ở đâu? Nhưng thấy không thể qua mặt được nàng ta, ta liền lấy ra lý do đã chuẩn bị sẵn.

“Nương nương có điều không biết, xạ hương từ lâu đã bị Hoàng thượng cấm sử dụng, nay trong Thái y viện cũng không còn tìm thấy.”

Similar Posts

  • Lên Nhầm Kiệu Hoa

    “Nếu không phải nàng lên nhầm kiệu hoa, thì Uyển nhi đã sớm là thê tử của ta! Chính nàng đã hủy hoại cả đời ta và Uyển nhi!”

    Ta thân thể bệnh tật suy nhược, nghe phu quân lạnh lùng thốt ra lời ấy, lòng như bị dao cắt, chấn kinh không thôi!

    Ta cùng Triệu Hoài Nhân thành thân đã sáu năm, một tay trợ giúp hắn trở thành đệ nhất hoàng thương nước Yến, vậy mà lại chẳng bằng chút tiếc nuối đối với người hắn chưa từng cưới?

    Sáu năm trước, vốn ta nên được gả vào hầu phủ, chẳng ngờ trời xui đất khiến, lại lên nhầm kiệu hoa, bị ép gả cho con trai nhà thương nhân – Triệu Hoài Nhân.

    Từ thân phận thế tử phu nhân, ta trở thành phụ nhân chốn thương gia, thế nhưng chưa một lần hối hận, nào hay Triệu Hoài Nhân lại luôn ôm hận trong lòng!

    Thật là đáng cười thay!

    Một ngụm huyết tươi phun ra, sinh cơ trong ta cũng theo đó mà đoạn tuyệt!

    Tháng mười ở Yến Kinh, gió lạnh lẽo, tuyết rơi chưa tan, phủ trắng mặt đất.

  • Tâm Thanh Của Tướng Quân

    Thành hôn ba năm, ta cùng phu quân vẫn luôn kính trọng như khách, ngay cả chuyện phòng the cũng rất kiềm chế.

    Chúng ta chỉ vào mồng năm và mồng mười mỗi tháng mới cùng giường.

    Những ngày còn lại chàng đều ở giáo trường luyện binh.

    Ta vẫn tưởng chàng là người tập võ, tâm tĩnh như nước, ít ham muốn.

    Mãi đến một ngày, ta bất ngờ nghe thấy tiếng lòng của chàng:【Dạo này ta luyện tập chăm chỉ, cơ bắp cũng to thêm, không biết phu nhân có thích không.】

    【Thật muốn ngày nào cũng cùng phu nhân chung chăn gối, thôi, nhịn một chút, thân thể nàng yếu mềm, chớ để ta đè hỏng mất.】

    【Ngày mai là mồng năm rồi, lại có thể được gần gũi với phu nhân, hì hì.】

  • 20 Tệ Và Nước Mắt

    Tiền sinh hoạt của tôi là ba mẹ thay phiên nhau gửi từng ngày, mỗi ngày 20 tệ.

    Thứ hai, tư, sáu thì ba gửi.

    Thứ ba, năm, bảy thì mẹ gửi.

    Chủ nhật thì tôi tự đi làm thêm kiếm tiền.

    Mỗi lần tôi than không đủ tiêu, hai người lại cãi nhau ầm ĩ trong nhóm chat ba người.

    “Lâm Mỹ Hoa, tài sản ly hôn đều để cô lấy hết rồi, cô không thể cho con thêm chút tiền sao?”

    “Nó là người nhà họ Tống bên anh, tại sao tôi phải nuôi? Anh còn là đàn ông nữa không?”

    Rồi từng người lại nhắn riêng cho tôi, giải thích rằng không phải nhắm vào tôi, cũng không phải là không thương tôi.

    Ban đầu tôi còn tưởng họ chỉ đang giận dỗi nhau.

    Cho đến một ngày, cả hai bắt đầu thi nhau khoe ảnh chuyển khoản cho con riêng của người mới trong nhóm.

    Còn tôi đến tiền mua băng vệ sinh cũng không được gửi, lúc đó tôi mới thật sự tuyệt vọng.

  • Kiếp Này, Ta Trả Chàng Cho Tỷ Tỷ

    Vào ngày thành hôn với Quý Dung, mẫu thân đã nhốt ta trong phòng.

    Bà để cho tỷ tỷ thay ta mặc hỷ phục.

    Kiếp trước, ta đã vạch trần tất cả.

    Quý Dung bỏ mặc tỷ tỷ đang khóc nức nở, kéo ta đi thẳng.

    Hắn nói: “Người ta muốn cưới chỉ có nàng.”

    Nhưng sau này, tỷ tỷ vì nghĩ quẩn mà nhảy hồ tự vẫn.

    Hắn lại cho rằng chính ta đã hại chết tỷ ấy.

    Ta đang mang thai, lại bị hắn ấn xuống hồ.

    Trước khi chết đuối, ta nghe thấy tiếng hắn lẩm bẩm trong hơi rượu:

    “Nàng ấy chết rồi, ngươi dựa vào cái gì mà được sống.”

    Khi mở mắt ra lần nữa, ta thấy tỷ tỷ đang chuẩn bị lên kiệu hoa.

    Lần này, ta thu chân lại, không vạch trần nữa.

    Hắn lại kéo tay áo ta chất vấn: “Sao không làm ầm lên?

  • Cơn Bão Đi Qua, Em Vẫn Ở Đây

    Tôi vừa đặt chân đến Thượng Hải để đàm phán một hợp đồng lớn thì nhận được tin chồng mình – Trần Duy Hàn – sau tiệc chúc mừng lại dắt cô trợ lý riêng là Hứa Diễm Kha… lên xe “hòa hợp tâm hồn”.

    Tôi chụp lại đống bao cao su dùng xong bị vứt lăn lóc trên ghế sau rồi đăng thẳng vào group chung của công ty.

    “Giám đốc Trần, làm ơn nhắc cô trợ lý nhà anh dọn dẹp hậu trường cho gọn gàng một chút.”

    Không ngờ, người phản hồi lại không phải chồng tôi mà là… chính Hứa Diễm Kha.

    Một đoạn ghi âm bật lên:

    “Vâng… chị Vy… Ưm… Duy Hàn… Hay mình ra ban công đi anh…”

    Có vẻ hai người họ vẫn chưa nhận ra tin nhắn đó đang nằm trong nhóm công ty.

    Tiếng thở dồn dập của Trần Duy Hàn vẫn vang lên mơ hồ trong đoạn ghi âm.

    Tôi không do dự gửi một tin nhắn cho ba mình:

    “Ngưng toàn bộ khoản đầu tư vào Trần thị.”

  • Ve Hè Rền Rĩ – Một Ngày Kia

    Ta đã nuôi hỏng nam chính rồi.

    Vào thời điểm này, hắn lẽ ra phải mở miệng thành văn, đề bút thành thơ.

    Chứ không phải vì không muốn ngủ một mình mà rưng rưng nước mắt, uất ức nhìn ta: “Hu hu…”

    “…”

    Ta xuyên vào một quyển tiểu thuyết nam tần tên là Tranh Bá.

    Nam chính khắc chết mẫu thân, bị xem là điềm xấu.

    Bị đày vào lãnh cung, sống chết mặc kệ.

    Nhưng cũng chính vì thế mà khi hắn có được tự do, từng bước mạnh mẽ, gây dựng thế lực riêng.

    Cuối cùng đoạt vị thành công, thủ đoạn tàn nhẫn, trừ khử hung thủ thực sự hại chết mẫu phi.

    Sau đó cần cù trị quốc, đem lại một thời thái bình thịnh thế thuộc về riêng hắn.

    Trùng hợp thay, không biết bị ai truy sát, hắn xuất hiện ở sau núi nhà ta.

    Mà ta, không có nhiệm vụ xuyên sách nào cả.

    Chỉ coi như hoàn toàn không hay biết, đưa hắn đang bị thương về nhà.

    Mặc kệ hắn lớn lên vô ưu vô lự, chỉ mong hắn được sống an ổn bình yên.

    Cho đến một ngày, kiếm khách xuất hiện – Ta nhìn thấy hắn do dự giữa rời đi và ở lại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *