Thư Ký Lâm Vãn

Thư Ký Lâm Vãn

Văn phòng tầng cao của tập đoàn Cố thị, Tô Tình Tình mềm mại dựa trong lòng Cố Diễn Châu, khóe mắt còn đọng nước.

“Diễn Châu, em biết thư ký Lâm đã theo anh năm năm, nhưng… nhưng em thật sự sợ. Sợ anh nhìn thấy cô ta rồi sẽ quên mất em.”

Cố Diễn Châu khẽ vuốt mái tóc dài của cô, giọng điệu dịu dàng đến mức tôi chưa từng nghe thấy:

“Ngốc à, cô ta chẳng qua chỉ là một cái bóng. Giờ em đã trở lại, cái bóng đó đương nhiên phải biến mất.”

Tôi mặt không biểu cảm đặt lá đơn từ chức lên bàn anh ta.

Anh ta không buồn ngẩng đầu:

“Cứ theo quy trình, tài vụ sẽ kết toán tiền lương cho cô.”

“Không chỉ tiền lương, Cố tổng.”

Tôi đưa thêm một tập tài liệu khác:

“Còn có bảng thanh toán này, năm năm phục vụ, mong anh trả đủ.”

Anh ta cuối cùng cũng nhíu mày nhận lấy, mới nhìn lướt qua đã bật cười chế giễu.

“Phụ cấp mô phỏng, phí cung cấp giá trị tinh thần, tổn thất tinh thần vì đóng vai… Lâm Vãn, cô điên rồi à? Mở miệng đã đòi mười triệu?”

Anh ta vung thẳng bản kê vào mặt tôi, mép giấy sắc bén cứa qua má, để lại cơn đau rát bỏng.

“Cô tưởng mình là con chó bên cạnh tôi, vẫy đuôi năm năm thì có thể trở thành nhân vật gì chắc?”

“Cút.”

1.

Tôi không cút.

Chỉ cúi người, bình tĩnh nhặt tờ giấy bị anh ta nhục mạ, dùng ngón tay vuốt phẳng những nếp gấp.

Rồi tôi ngẩng đầu, thẳng thắn nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo như băng kia.

“Cố tổng, tôi không điên. Mỗi một khoản trong bảng thanh toán này đều có chứng cứ rõ ràng.”

Tôi lấy từ cặp công văn ra một chiếc máy ghi âm, khẽ bấm nút phát.

Căn phòng lập tức yên lặng, chỉ còn vang vọng giọng nói lạnh nhạt quen thuộc của anh ta.

“Lâm Vãn, từ hôm nay, học theo phong cách ăn mặc của cô ấy, váy trắng, giày vải.”

“Khẩu vị của cô ấy thiên ngọt. Sau này cà phê trong văn phòng không cho thêm đường, nhưng phải có macaron đi kèm.”

“Khi cô ấy cười, má phải có một lúm đồng tiền rất mờ, gần như không thấy. Soi gương luyện đi, tôi muốn thấy giống hệt.”

“Cô ấy xem triển lãm tranh thì sẽ hơi nghiêng đầu. Chi tiết này, cô cũng phải nhớ.”

Từng đoạn, từng đoạn, tất cả đều là “chỉ thị mô phỏng” mà anh ta giao cho tôi.

Suốt năm năm, hơn ba trăm bản ghi âm.

Mỗi bản, đều ghi lại tôi bị anh ta từng bước biến thành bản sao hoàn hảo của Tô Tình Tình.

Sắc mặt Cố Diễn Châu từ chế giễu, sang kinh ngạc, rồi dần dần sầm lại.

Bên cạnh anh ta, Tô Tình Tình sớm đã thất thần, gương mặt vốn yếu đuối đáng thương bỗng cứng ngắc như bức tượng sáp rẻ tiền.

“Cô…”

Trong giọng anh ta mang theo chút hoảng loạn khó nhận ra:

“Cô dám ghi âm?”

“Không còn cách nào khác, yêu cầu của Cố tổng quá chi tiết, tôi sợ nhớ không nổi, lỡ làm hỏng hứng thú của anh.”

Tôi tắt máy ghi âm, giọng thản nhiên như đang báo cáo công việc.

“Những bản ghi âm này, cùng toàn bộ hóa đơn chi tiêu, báo cáo tư vấn tâm lý trong năm năm qua, tôi đã công chứng đầy đủ. Nếu anh từ chối thanh toán, luật sư của tôi sẽ lập tức nộp đơn kiện.”

Tôi ngừng lại một chút, liếc qua khuôn mặt tái nhợt của Tô Tình Tình, rồi bổ sung.

“Đương nhiên, tôi cũng sẽ gửi gói ‘giáo trình mô phỏng’ thú vị này cho các tòa soạn. Tôi tin công chúng hẳn rất quan tâm đến chuyện ‘Tổng tài Cố thị vung tiền tìm thế thân, tình sâu hóa ra chỉ là trò đóng vai’.”

“Cô dám!”

Cố Diễn Châu đập mạnh xuống bàn, bật dậy.

Áp lực mạnh mẽ ập đến, đổi lại là tôi của trước kia, có lẽ đã sợ hãi.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy nực cười.

“Cố tổng, anh nghĩ còn có việc gì tôi không dám sao?”

Tôi đối diện thẳng ánh mắt anh, từng chữ rành rọt.

“Năm năm, một ngàn tám trăm ngày đêm, tôi sống như một con rối bị giật dây. Giờ, tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình, rồi biến mất hoàn toàn khỏi đời anh.”

2.

Không khí trong văn phòng như ngưng đọng lại.

Tô Tình Tình rụt rè kéo góc áo Cố Diễn Châu:

“Diễn Châu, đừng giận nữa. Thư ký Lâm… cô ấy có lẽ chỉ nhất thời nghĩ quẩn thôi. Hay là… hay là bỏ qua số tiền này đi, em không muốn anh khó xử.”

Câu nói này, nghe thì như tôi đang vô lý gây chuyện, còn cô ta thì lại là vị thánh mẫu biết nghĩ cho đại cục.

Cố Diễn Châu lập tức ôm chặt cô ta vào lòng, nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy căm ghét và sát ý.

“Lâm Vãn, nể mặt Tình Tình xin cho cô, tôi có thể không truy cứu việc cô trộm ghi âm. Tiền, tôi có thể cho, nhưng không phải mười triệu. Một triệu, cầm lấy rồi biến đi.”

Một triệu?

Đuổi ăn xin sao?

Tôi bật cười.

“Cố tổng, xem ra anh vẫn chưa hiểu rõ tình thế. Đây không phải chợ, không thể mặc cả bớt một thêm hai.”

Tôi lấy điện thoại, mở một đoạn video.

Trong video, Cố Diễn Châu sau khi uống say, ôm chặt tôi, lặp đi lặp lại gọi “A Vãn”.

Tô Tình Tình cũng có chữ “Tình”, gần âm với “Vãn”, nhưng ai cũng biết, anh ta đang gọi người con gái đã “chết” mười năm trước —— bạch nguyệt quang Lâm Thư Vãn.

Còn Tô Tình Tình, chẳng qua vì tên có âm gần, mới lọt vào mắt anh ta.

Trong video, ánh mắt anh ta mông lung mà sâu nặng, sự yếu đuối không chút phòng bị ấy là thứ tôi chưa từng thấy trong suốt năm năm qua.

“Nếu tiểu thư Tô cảm thấy, đoạn video này công khai ra ngoài cũng chẳng sao, vậy thì một triệu, tôi cũng chấp nhận.”

Mặt Tô Tình Tình tái mét.

Similar Posts

  • Vô Tâm Vi Thê, Hữu Tình Vi Mẫu

    Khi ta ôm con trai , bước qua cửa chính vương phủ, suýt nữa làm quản gia trợn tròn cả mắt..

    .“Vương… Vương phi! Người đây là…”.

    Lão chỉ tay vào chiếc váy bông trên người ta, đã chẳng mới mà cũng không cũ, lại đưa tay chỉ về phía cỗ xe bò cọt kẹt nơi cửa phủ, môi mấp máy như phát run..

    “Đi đến trang trại đó.”.

    Ta khẽ nâng hài tử lên cao một chút, tiểu tử kia đang chuyên tâm gặm chiếc bánh mài răng, nước miếng nhỏ ướt một bên vai áo ta..

    “Chẳng phải đã báo với ngươi rồi sao? Chìa khoá kho đã giao, sổ sách cũng để lại, còn gì cần hỏi nữa?”.

    Khuôn diện bảo dưỡng khéo léo của quản gia lúc này nhăn nhúm như trái khổ qua..

    “Vương phi! Việc này… việc này thật sự không hợp lễ nghi! Người là đường đường thân vương phi, lại ngồi xe bò? Nếu để người ngoài biết được…”.

    “Biết thì sao?”.

    Ta cắt lời, một chân giẫm lên bệ gỗ bên xe bò..

    “Ngay cả Vương gia cũng chẳng có lời nào, ngươi lại có dị nghị sao?”.

    Quản gia nghẹn họng, mặt đỏ bừng như bị hấp chín..

  • Cuộc Hôn Nhân Dối Trá

    Tôi chưa từng uống rượu, vậy mà hôm đó chồng tôi lại khăng khăng ép tôi cụng ly.

    Kiếp trước, vì muốn giữ thể diện cho anh ta, tôi miễn cưỡng uống liền hai ly.

    Ai ngờ vừa say, anh ta liền nhét tôi vào xe của em gái song sinh – An Yên..

    Giữa cơn mê man, tôi nghe thấy anh ta nghẹn ngào nói:

    “Xin lỗi em… Yên Yên tối nay lái xe sau khi uống rượu, đâm chết bảy người.”

    “Yên Yên không thể ra đầu thú được, cô ấy đang mang thai con của anh… Anh không thể để đứa trẻ vừa sinh ra đã có người mẹ là tội phạm giết người.”

    “Em và Yên Yên giống nhau như đúc, em hãy thay cô ấy gánh tội lần này đi. Đừng lo cho anh, Yên Yên sẽ thay em chăm sóc tốt cho anh.”

    Tôi tức đến phát điên.

    Sau khi tỉnh rượu, tôi nhất quyết không nhận tội.

    Nhưng mọi chứng cứ đều chỉ thẳng vào tôi.

    Tôi bị kết án tử hình.

    Còn Tô Yên dưới sự giúp đỡ của chồng tôi, mang gương mặt y hệt tôi, hoàn toàn thay thế vị trí của tôi.

    Tôi ôm hận mà chết.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về khoảnh khắc chồng tôi khuyên tôi uống rượu.

  • Cuộc Đời Của Nữ Pháo Hôi

    Kỳ nghỉ lễ 1/5, chúng tôi lái xe đi du lịch.

    Em gái tôi vì muốn chụp ảnh đẹp đã tự tiện xông vào một cánh đồng hoa rực rỡ sắc màu.

    Tôi nhắc nhở nó, cánh đồng này trông có vẻ không phải là nơi vô chủ, tốt nhất đừng vào.

    Nó giả vờ đi hỏi người ta, rồi quay lại nói với tôi rằng đây là đất công, ai cũng có thể vào.

    Tôi vừa định bước vào thì giữa không trung bỗng hiện ra vài dòng chữ.

    [Đây là ruộng trồng dược liệu đấy, người ta cực khổ trồng suốt ba năm mới thu hoạch được, vậy mà nữ chính lại giẫm đạp như vậy chỉ để gây chú ý với nam chính à?]

    [Kiếp trước nữ chính quá mềm lòng, nhìn là biết đây là ruộng thuốc nên chọn cách khác để gặp nam chính. Kết quả bị nữ phụ cướp mất nam chính, bản thân thì thảm bại. Giờ nữ chính đã trọng sinh, đương nhiên phải ra tay tàn nhẫn hơn.]

    [Nữ pháo hôi này mau vào đi chứ, chỉ có khi cô ta bị dân mạng chửi rủa, nữ chính mới có cơ hội thể hiện lòng tốt, để nam chính nhất kiến chung tình với cô ấy.]

  • Cô Ảnh Vương Đồ

    Phu quân ta là một vị đại phu.

    Hôm ấy, chàng phụng chỉ nhập cung chẩn trị chứng đau đầu cho quý phi, kết quả là quý phi đầu tóc rối bời, mặt mũi lem luốc, lao thẳng đến trước mặt hoàng huynh ta, khóc đến mức hoa lê đẫm mưa, nói rằng phu quân ta đã vô lễ với nàng ta.

    Hoàng huynh từ trước đến nay luôn nâng niu quý phi như trân châu bảo ngọc, nghe xong thì nổi trận lôi đình, lập tức sai người đánh ch.t phu quân ta bằng trượng.

    Khi ta vào cung tìm chàng, thân thể chàng chẳng còn mảnh da lành lặn, trong tay vẫn nắm chặt bùa bình an ta cầu cho chàng, mà người thì đã sớm tắt thở rồi.

    Quý phi ngồi trên cao nhìn xuống, ngạo mạn bảo ta: “Ngươi có thể giống bản cung đôi phần, đó là phúc khí của ngươi.”

    Nàng không biết rằng, có thể giống ta đôi phần, mới là phúc khí của nàng.

  • Hoàng Hậu Của Hai Đời Đế Vương

    Sau khi Tiêu Triệt đăng cơ, danh phận thì cho ta, còn tình yêu… lại dâng hết cho Bạch Sơ Sơ.

    Nàng ta là ánh trăng sáng trong lòng hắn, là “dì kế” mà hắn chẳng tiếc giết cha soán ngôi để đoạt lấy.

    Nữ quyến trong kinh thay ta cảm thấy không đáng, các phi tần trong hậu cung đều cười nhạo ta: Đường đường là Trung cung Hoàng hậu mà lại không giữ nổi lòng Đế vương.

    Ta chỉ cười khẽ, khẽ lắc đầu.

    Một món đồ… chỉ có giá trị khi được Hoàng thượng yêu thích.

    Còn ta—đã là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ—đâu cần đến sủng ái của phu quân nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *