Tìm Người Nghìn Dặm

Tìm Người Nghìn Dặm

1.

Khi ta mười tuổi, ta bị bán vào Triệu phủ với giá ba lượng bạc.

Quản gia Hứa bá thấy ta lanh lợi, ít nói, bèn sắp xếp cho ta hầu bút mực trong thư phòng của đại thiếu gia Triệu phủ.

Trước khi vào, ông ấy dặn dò: “Thiếu gia ưa yên tĩnh, ở bên cạnh ngài ấy thì nên nói năng nhẹ nhàng. Trà phải vừa sáu phần nóng, không hơn không kém. Thiếu gia thích ngủ trên giường trúc, cửa sổ phía bắc phải đóng lại kịp thời, bằng không ngài ấy sẽ bị cảm lạnh. Còn nữa, thiếu gia không thích người khác tùy tiện động vào đồ của mình, tay chân ai nấy phải sạch sẽ.”

Ta ghi nhớ từng lời.

“Đa tạ quản gia.”

Dựa vào lời dặn ấy, ta rụt rè, cẩn trọng hầu hạ trong thư phòng ba năm. Khi ở thời điểm rực rỡ nhất, ta được phong làm nhất đẳng thị tỳ, địa vị cũng từ đó mà nâng cao.

Đến năm thứ tư, chẳng biết vì sao ta lọt vào mắt Triệu Thì An. Năm ấy, hắn mười bốn tuổi.

Phu nhân sai một nha hoàn đã hiểu chuyện đến dạy dỗ Triệu Thì An, lại vô tình chọc giận thiếu gia, giữa ngày tuyết rơi, nàng ta bị đuổi ra ngoài, chỉ mặc tấm lụa mỏng.

“Lâm Xuân, vào đây cho ta!”

Nhiều năm tôi luyện khiến ta vô thức bước vào. Không ngờ lại bị một đôi tay nóng rực kéo ngã xuống giường. Khuôn mặt Triệu Thì An đỏ bừng, đầu mũi lấm tấm mồ hôi.

Hắn cúi xuống cổ ta, thân thể dán chặt không kẽ hở. Dưới thân là hơi nóng bỏng rát, ta cứng đờ tại chỗ.

Hơi thở hòa quyện, chăn đệm phập phồng, hai thân thể hòa làm một.

“Đau không?” Hắn liếm đi giọt lệ nơi khóe mắt ta.

Ta khẽ gật đầu, nức nở nói nhỏ: “Thiếu gia.”

Nhưng Triệu Thì An lại nổi cơn điên cuồng, quên mất bản thân, động tác càng thêm mạnh mẽ. Ta không có khả năng phản kháng, cũng chẳng có tư cách để phản kháng. Việc duy nhất có thể làm là ngoan ngoãn thuận theo.

Sáng hôm sau, Triệu Thì An nổi trận lôi đình.

Ta run rẩy quỳ bên giường, y phục xộc xệch. Trong viện, bao ánh mắt khác thường lén nhìn khiến ta không dám ngẩng đầu.

Triệu Thì An vẫn giữ ta ở thư phòng làm tỳ nữ, chỉ là lúc rảnh rỗi lại kéo ta vào sau bình phong trêu đùa.

Đôi khi, hắn mang vài món ăn lạ hoặc đồ chơi thú vị từ bên ngoài về, tiện tay đưa cho ta: “Thưởng cho ngươi.”

Tám năm trôi qua, hắn và tiểu thư Lý Tĩnh Nhàn, tức nữ nhi của Lại bộ Thượng thư đã đính hôn.

Việc đầu tiên hắn làm là đuổi ta khỏi phủ.

Gói hành lý Hứa bá trao cho ta nặng trĩu. Bên trong có một xấp ngân phiếu trị giá một trăm lượng cùng ít bạc vụn, đủ cho ta sống cả đời không lo cơm áo.

Ông ấy lại đưa khế bán thân của ta, nói: “Từ nay cô nương Lâm Xuân đừng xuất hiện ở Trường An nữa. Thủ đoạn của thiếu gia, ngươi cũng rõ rồi đấy.”

Triệu Thì An trắng trẻo như ngọc, dáng vẻ văn nhược thư sinh, nhưng ta từng tận mắt thấy hắn giết người: một đao cắt cổ, tuyệt không nương tay.

Ta vội gật đầu.

Hứa bá lại nói: “Thiếu gia bảo, ngươi hầu hạ bên cạnh ngài ấy tám năm, công lao cũng không nhỏ. Ở Thương Châu có một tòa phủ, ngươi có thể đến đó ở. Đây là khế nhà, cất kỹ.”

Ta nhận lấy, gói gọn trong tay nải, rồi lấy một phong thư từ ngực áo ra: “Phiền quản gia giao lại cho thiếu gia.”

Lúc sắp rời đi, Hứa bá đuổi theo, nơi khóe mắt ánh lên giọt lệ: “Cô nương Lâm Xuân, bảo trọng.”

Ta mỉm cười nói: “Hứa bá, đầu gối ông kỵ lạnh, mau vào trong đi. Bảo trọng.”

Ta lên xe ngựa, không thấy Hứa bá đang trốn bên cửa hông, lặng lẽ lau nước mắt.

Gió tuyết mịt mù như bông, ta nhìn về Triệu phủ, chỉ thấy đôi lồng đèn đỏ lờ mờ treo trước cổng.

Hôn sự giữa Triệu gia và Lý gia đã cận kề, Triệu Thì An sắp đón tân nương nhập phủ.

Trong cơn hoang mang, ta chợt nhớ đến gương mặt đỏ bừng vì rượu của hắn, đôi mắt ướt át, vừa khóc vừa siết chặt tay ta: “Ngươi không được đi, không được rời khỏi Triệu phủ. Lâm Xuân, ngươi nhớ kỹ cho ta.”

Cảnh ấy tan đi, chỉ còn lại ánh mắt chán ghét của hắn.

“Trong phòng ta chưa từng giữ lại kẻ có tay chân không sạch sẽ. Cút khỏi Trường An cho ta.”

Ta khẽ ấn vành mũ xuống, nói nhỏ: “Đi thôi, chúng ta đến Thiều Châu.”

Từ đó, ba nghìn dặm đường, chẳng còn gặp lại nhau.

2.

Khi đi ngang núi Thanh Thành, ta ghé lại bái tế người thân.

Năm ấy ta mới mười tuổi đã rời nhà, nay trở về đã mười tám.

Nhưng thứ chào đón ta chỉ còn bốn nấm mồ lạnh lẽo.

Năm ta bị bán đi, mẫu thân nằm trên giường, thân thể gầy gò chỉ còn da bọc xương, hơi thở yếu ớt như tàn lửa sắp tắt.

Trong căn nhà nhỏ luôn vương mùi thuốc đắng và tiếng nấc nghẹn. Phụ thân ta cúi đầu, hai tay ôm mặt, giọng khàn khàn: “Huệ Nương, nhà mình nuôi không nổi ba đứa nhỏ, để Vương bà ở đầu thôn mang một đứa đi thôi.”

Mẫu thân run rẩy ngồi dậy, im lặng hồi lâu rồi nói khẽ: “Mang Hương Nô đi đi.”

Hương Nô là muội muội ta, mới tám tuổi, thân thể yếu ớt như mẫu thân. Dù có bán đi, e rằng cũng chẳng ai muốn nhận, cuối cùng chỉ bị đẩy vào chốn kỹ viện ô uế.

Kết cục như thế, nghĩ thôi cũng đủ đau lòng.

Khi Vương bà đến dẫn người, Hương Nô khóc đến mức đứt ruột đứt gan.

Mẫu thân trùm kín trong chăn, phụ thân ngồi sụp ở góc tường, đệ đệ và muội muội vừa khóc vừa cố kéo nàng ấy lại.

Ta bỗng quỳ sụp xuống đất, dập đầu nói: “Phụ thân, mẫu thân, để con đi.”

May mắn thay, ta được quản gia Triệu phủ chọn trúng, coi như có được chỗ dựa tạm yên.

Bao năm ở Triệu phủ, ta không nhận được lấy một tin tức nào từ nhà.

Mãi đến khi phụ thân tìm đến, tóc ông đã bạc trắng, ta mới hay mọi thứ đã đổi thay.

Mẫu thân đã mất vì bệnh.

Muội muội ngã từ trên cây xuống, đầu đập xuống đất, chết ngay tại chỗ.

Đệ đệ đi bắt cá với người trong thôn, trượt chân rơi xuống nước, cũng không cứu được.

Còn phụ thân, vì lao lực quá độ, thân thể đã kiệt quệ.

Dù ta mời được danh y giỏi nhất Trường An, vẫn chẳng thể cứu được ông.

Trước mộ, ta dập đầu ba cái thật mạnh. Biết rõ nghìn lời cũng vô ích, nên chỉ lặng im quỳ mãi trước bia đá.

Trên đường trở về, ta ôm tay nải, ngồi trong xe ngựa chợp mắt.

Xe chao nghiêng theo từng ổ gà, cơn buồn ngủ kéo đến nặng trĩu.

Trong mộng, hương trầm phảng phất, rèm gấm lay nhẹ. Dưới ánh nến mờ, một mỹ nhân có dung nhan thanh lệ đang ngồi trên ghế.

Thị nữ cúi đầu bẩm: “Tiểu thư, đây là nha hoàn Lâm Xuân trong phòng công tử.”

Người ngồi trên ghế chính là Lý Tĩnh Nhàn, nữ nhi của Lại bộ Thượng thư, cũng là vị hôn thê của Triệu Thì An.

“Nàng kia, ngẩng đầu lên.”

Nàng ta nhìn ta một lúc, rồi khẽ bật cười: “Quả nhiên là một giai nhân.”

Ta quỳ trên đất, mồ hôi từ trán lăn xuống gò má.

Cửa rèm bị vén lên, Triệu Thì An sải bước vào.

“Tĩnh Nhàn, cần gì phải hạ mình so đo với một nha hoàn. Mau cút ra ngoài.”

Lý Tĩnh Nhàn giơ tay ngăn ta lại, khóe môi cong lên đầy giễu cợt: “Ta nghe nói, nàng ta là người trong lòng Thì An đấy.”

Không khí trong phòng bỗng lặng ngắt.

Một khắc sau, Triệu Thì An bật cười, trong ánh mắt lại ẩn chút u ám: “Kẻ nào ăn nói hồ đồ thế? Nếu nàng không thích, ta sẽ đuổi tiện tỳ này khỏi Trường An.”

Phu xe khẽ đẩy vai ta, gọi nhẹ: “Cô nương, đến Thương Châu rồi, có muốn xuống nghỉ một lát không?”

Thương Châu?

Gió lạnh vẫn buốt như dao, ta kéo chặt áo choàng, rụt người vào trong.

Đi dọc theo con phố, ta bước vào một hiệu buôn, lấy ra khế nhà mà Hứa bá đã trao.

Người môi giới xem kỹ rồi hỏi: “Cô nương thật sự muốn bán ba trăm lượng sao? Ngôi nhà này đáng giá hơn nhiều.”

Ta gật đầu: “Bán gấp, nhờ ông giúp.”

Khi ta quay lại, tuyết đã phủ trắng đường nhưng phu xe không thấy đâu nữa.

Không gian quanh ta im ắng khác thường, một luồng bất an chợt dâng lên trong ngực.

Ta vội rảo bước, vừa quay người, một mũi tên xé gió bay sượt qua vai.

“Tiểu nương tử, chạy đi đâu thế?”

Từ trong hẻm tối, một đám người lao ra.

Gã có vết sẹo trên mặt hỏi: “Là ả này à?”

Một tên râu con chuột tiến lại gần, soi kỹ gương mặt ta rồi cười nham hiểm: “Đúng rồi, vừa từ hiệu buôn ra, ta thấy ả cầm ba trăm lượng.”

Gã sẹo phá lên cười, giật lấy tay nải của ta, đổ hết ra đất.

Ngân phiếu, bạc vụn rơi tung tóe, giữa đống áo quần lẫn một chiếc hộp gỗ.

Ta vội che lại, nói nhanh: “Các người có thể lấy tiền, nhưng chiếc hộp này phải để lại.”

Gã sẹo vuốt cằm cười khẩy: “Xem ra thứ đáng giá nhất chính là cái hộp này. Mang hết đi! Nước da ả mịn thế kia, mang về làm áp trại phu nhân cho ta.”

Bọn cướp đồng loạt cười ầm, gào vang: “Áp trại phu nhân! Áp trại phu nhân!”

Tiếng cười chưa dứt thì sắc mặt gã sẹo bỗng cứng lại.

Từ bốn phía, quan binh xuất hiện, vây chặt bọn chúng.

Một nam nhân râu tóc hoa râm bước ra từ đám đông.

Gã sẹo đổi sắc mặt: “Ngụy huyện lệnh, chẳng phải ta với ngài đã nói xong rồi sao? Ý ngài là gì đây?”

Ngụy huyện lệnh nheo mắt nhìn ta thật kỹ, rồi chậm rãi nói: “Hà Quảng, cô nương này không phải người ngươi có thể động đến.”

Gã sẹo cười khẩy: “Ta thấy ngài cũng vừa mắt tiểu nữ này rồi, định giành về làm tiểu thiếp chứ gì?”

Ngụy huyện lệnh giận đến mức run râu, khẽ quát: “Nữ nhân này có liên quan đến Triệu gia ở Trường An. Nếu không muốn rước họa, thả người ngay.”

“Triệu gia nào?”

“Ngươi ngu thế, còn Triệu gia nào khác? Chính là ngoại tộc của Hoàng hậu đương triều.”

“Khốn kiếp.”

Ngụy huyện lệnh dõi theo cỗ xe ngựa rời đi, ánh mắt lóe lên vẻ thâm trầm.

Một kẻ lại ghé tai hỏi nhỏ: “Nữ nhân đó thật sự có quan hệ với Triệu gia sao?”

Ngụy huyện lệnh chậm rãi đáp: “Năm ngoái trong tiệc thọ của Quốc Công, có nữ tử rơi xuống hồ, cảnh tượng rối loạn vô cùng. Đại thiếu gia Triệu gia vốn nổi tiếng kiêu ngạo, vậy mà không chút do dự đã nhảy xuống. Hắn không cứu vị hôn thê tiểu thư Lý gia, mà lại bế một nha hoàn lên. Khi hắn bế người hôn mê ấy, đôi mắt đỏ ngầu như máu.”

Ngụy huyện lệnh thở dài, nhìn xa xăm: “Một công tử thế gia còn có thể mất cả phong độ vì một tỳ nữ, ngươi nói xem, người đó có thể tầm thường được sao? Huống hồ, trên tay nải của nàng ấy có in dấu Triệu phủ, tuyệt đối không thể lầm.”

Similar Posts

  • Tôi Không Phải Con Rối Của Mẹ

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày cuối cùng nộp nguyện vọng đại học.

    Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

    Trên màn hình máy tính, thời gian hiển thị:

    Còn chưa đầy ba tiếng nữa là hệ thống đóng nguyện vọng.

    Tôi lao tới máy tính, tay run rẩy gõ mật khẩu tài khoản.

    Màn hình sáng lên, trên bảng nguyện vọng chi chít những trường đại học danh tiếng do mẹ tôi tự ý điền vào:

    Toàn là các trường 985 hàng đầu, không có trường nào tôi đủ khả năng thi đậu.

    “Điên mất thôi.”

    Tôi nghiến răng, nghẹn ngào bật ra một tiếng nức nở từ cổ họng.

    Ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, tôi xóa sạch nguyện vọng cũ, nhập vào những trường tôi đã cẩn thận chọn lựa, vừa sức và ổn định.

    Chuột dừng lại ở nút “Lưu”, tôi hít một hơi thật sâu rồi nhấn.

    Hệ thống bật ra cửa sổ thông báo:

    【Thao tác quan trọng cần xác nhận bằng mã xác thực SMS.】

    Tim tôi như ngừng đập.

    Vì số điện thoại liên kết với hồ sơ thi đại học là của mẹ tôi.

  • Giang Hiểu Manh

    Tay tôi run rẩy khi cầm sổ đỏ trên tay.

    Trên đó rõ ràng ghi: Chủ sở hữu: Lâm Vũ Vi.

    Không phải tôi, không phải Giang Hiểu Manh.

    Mà là mối tình đầu của chồng tôi – Lâm Vũ Vi.

    “Hiểu Manh, em đang nhìn gì thế?” – Giọng nói dịu dàng của chồng tôi, Trần Hạo Vũ, vang lên sau lưng.

    Tôi quay lại, nhìn người đàn ông đã chung giường với tôi suốt ba năm qua.

    Trên mặt anh ta vẫn còn nụ cười dịu dàng sau khi vừa dỗ con gái ngủ.

    “Trần Hạo Vũ, anh giải thích chuyện này đi?” – Tôi ném sổ đỏ vào mặt anh ta.

    Nụ cười trên môi anh ta cứng lại, sắc mặt trắng bệch trông thấy.

    “Hiểu Manh, nghe anh giải thích…”

    “Giải thích gì? Giải thích tại sao căn nhà chúng ta sống suốt ba năm qua lại mang tên người yêu cũ của anh?

    Giải thích tại sao tôi mỗi tháng đóng 15 triệu tiền vay nhà, nhưng lại là đang mua nhà cho người phụ nữ khác?”

    Giọng tôi càng lúc càng lớn, lồng ngực như có ngọn lửa bùng cháy.

    Ba năm rồi. Tròn ba năm.

    Tôi như một con ngốc, mỗi tháng đều ngoan ngoãn trả tiền nhà, còn tưởng mình đang vì gia đình nhỏ mà nỗ lực.

    Trần Hạo Vũ vội bước đến định nắm tay tôi, nhưng bị tôi hất mạnh ra.

    “Hiểu Manh, không phải như em nghĩ. Lúc mua nhà, Lâm Vũ Vi có giúp chút việc, cho nên…”

    “Cho nên gì? Cho nên anh ghi tên cô ta?

    Vậy tôi là gì? Ba năm qua tôi đóng tiền vay nhà là vì ai?”

    Tôi cảm thấy chóng mặt, phải bám vào ghế sofa mới không ngã.

    Thì ra kẻ ngốc là tôi.

  • Tái Hôn Của Mẹ – Hạnh Phúc Của Tôi

    Sau kỳ thi đại học, mẹ nói với tôi rằng bà đã gặp được một người rất tốt và sắp lập gia đình mới.

    Tôi thật lòng thấy mừng cho mẹ.

    Nhưng đến khi chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự nằm ở khu đất đắt đỏ nhất thành phố, tôi bất giác nuốt nước bọt.

    Xong rồi… Vào nhà hào môn, thứ không bao giờ thiếu chính là người ghét bỏ đứa con riêng như tôi, đúng không?

    Tôi đã chuẩn bị tinh thần bị soi mói, mỉa mai.

    Thế nhưng khi bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn trái ngược.

    Người đàn ông mà tôi từng thấy trên kênh tài chính–giờ đang đứng nghiêm trang cùng các con của ông ấy, xếp thành một hàng ngay ngắn.

    Mỗi người đều cầm một món quà trên tay.

    Và rồi họ đồng loạt nhìn tôi, nở nụ cười vừa lo lắng, vừa chân thành, mang theo sự chờ mong khó tả.

  • Ba Của Con Tôi Là Học Bá

    Sau khi “chà đạp” học bá xong, tôi bỏ trốn.

    Bốn năm sau, vào một buổi tối, tôi không kìm được mà chủ động gõ cửa phòng anh.

    Đôi mắt anh hoe đỏ, nhìn tôi chăm chú: “Lê Dạng, cuối cùng em cũng chịu xuất hiện rồi à?”

    Tôi nuốt khan một cái, nhanh tay kéo đứa nhỏ đang hóng chuyện bên cạnh lại.

    “Giúp tôi một việc được không, bài tập mẫu giáo giờ thật sự quá khó.”

    Nói xong, tôi nhanh nhẹn đẩy thằng nhỏ vào lòng anh. Cái gen học bá của ba nó, nó chẳng thừa hưởng được tí nào.

  • Trọng Sinh: Ta Bỏ Thái Tử

    Khi trùng sinh, ta đã bỏ xuân dược cực mạnh cho thái tử đương triều, chuẩn bị thực hiện màn “bá vương ngạnh thượng cung” để ép duyên.

    Triều phục của thái tử bị ta lột ra, vứt sang một bên, tay ta không ngừng vuốt ve trên lồng ngực hắn.

    Giang Hoài Ngọc nắm lấy tay ta, giọng nói trầm khàn: “Khanh Khanh, đừng quậy.”

    Ý thức của ta lập tức tỉnh táo trở lại.

    Còn chưa hiểu rõ tình hình, ta liền khóc như mưa nhận lỗi: “Khanh Khanh sẽ không bao giờ như vậy nữa, hoàng đế ca ca đừng phạt ta.”

    Hắn sững người, vội bịt miệng ta lại.

    “Những lời đại nghịch bất đạo như vậy, sau này đừng nói nữa.”

    Ta chớp chớp mắt, liếm nhẹ vào lòng bàn tay hắn, mềm mại như một chú mèo nhỏ nép vào lòng hắn: “Hoàng đế ca ca đừng trách phạt ta, Khanh Khanh nhận sai rồi.”

    Giang Hoài Ngọc khẽ rên một tiếng: “Khanh Khanh, thuốc giải đâu?”

    Ta nhìn chằm chằm vào Giang Hoài Ngọc trẻ hơn rất nhiều trước mặt, có chút hoang mang. “Hoàng đế ca ca…”

    “Khanh Khanh cởi trói cho ta trước, được không? Tiệc cung đình thiếu muội, cô mẫu của muội sẽ lo lắng đấy.”

    Ta ngẩn người, đầu óc trống rỗng.

    Ta không phải đã chết rồi sao? Sao lại còn có tiệc cung đình.

  • Chồng Tôi Có Tặng Cho Cô Giáo Của Con Một Viên Kim Cương

    Vào ngày Nhà giáo, cô giáo chủ nhiệm của con trai tôi đăng ảnh khoe chiếc nhẫn kim cương to bằng trứng chim bồ câu, kèm theo dòng chữ:

    “Lời hứa thời cấp ba, cuối cùng hôm nay cũng có người thực hiện rồi!”

    Trong ảnh còn có một bàn tay thon dài. Tôi chỉ nhìn một cái đã nhận ra đó là tay chồng mình.

    Bởi vì anh ta vẫn đeo chiếc nhẫn cưới tôi mua.

    Tôi không kìm được, bấm like.

    Tối về, chồng tôi tức tối nói:

    “Anh chỉ mua cho Chỉ Chỉ một cái nhẫn ba carat thôi mà? Em làm gì căng vậy, còn gọi điện tố cáo người ta nhận quà?”

    Con trai tôi cũng giận dữ, ném cặp sách vào tôi:

    “Tất cả là tại mẹ đấy! Hôm nay cô Tô không thích con nữa rồi!

    Mẹ mau đi xin lỗi cô ấy đi!”

    Tôi nhìn hai cha con, chỉ thấy nực cười.

    Cái gia đình mà tôi cẩn trọng gìn giữ suốt mười năm, cuối cùng chỉ là một trò đùa.

    Tôi nói:

    “Chỉ xin lỗi thì đâu có đủ? Hay là tôi tặng luôn hai người cho cô ta, được chứ?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *