Tôi Không Phải Con Rối Của Mẹ

Tôi Không Phải Con Rối Của Mẹ

1

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày cuối cùng nộp nguyện vọng đại học.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Trên màn hình máy tính, thời gian hiển thị:

Còn chưa đầy ba tiếng nữa là hệ thống đóng nguyện vọng.

Tôi lao tới máy tính, tay run rẩy gõ mật khẩu tài khoản.

Màn hình sáng lên, trên bảng nguyện vọng chi chít những trường đại học danh tiếng do mẹ tôi tự ý điền vào:

Toàn là các trường 985 hàng đầu, không có trường nào tôi đủ khả năng thi đậu.

“Điên mất thôi.”

Tôi nghiến răng, nghẹn ngào bật ra một tiếng nức nở từ cổ họng.

Ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, tôi xóa sạch nguyện vọng cũ, nhập vào những trường tôi đã cẩn thận chọn lựa, vừa sức và ổn định.

Chuột dừng lại ở nút “Lưu”, tôi hít một hơi thật sâu rồi nhấn.

Hệ thống bật ra cửa sổ thông báo:

【Thao tác quan trọng cần xác nhận bằng mã xác thực SMS.】

Tim tôi như ngừng đập.

Vì số điện thoại liên kết với hồ sơ thi đại học là của mẹ tôi.

Mà điện thoại thì đang nằm ngay đầu giường bà.

Tôi nín thở, chân trần bước trên nền nhà lạnh ngắt, không dám phát ra một tiếng động.

Vừa đẩy cửa phòng, bản lề cũ phát ra tiếng “két” rợn người, như một lưỡi dao cào vào thần kinh tôi.

Trong phòng, mẹ nằm nghiêng trên giường, hơi thở đều đều.

Màn hình điện thoại úp xuống, đặt cạnh gối.

Tôi nhón chân, rón rén tiến đến gần. Ngón tay vừa chạm vào điện thoại—

Một tiếng quát như sét đánh vang lên phía sau:

“Mày đang làm gì đó?!”

Toàn thân tôi cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại.

Mẹ không biết dậy từ lúc nào, đang chống người ngồi dậy, trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ.

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, ép mình phải bình tĩnh.

“Mẹ à, cô chủ nhiệm mới nhắn tin nói cần kiểm tra lại thông tin nguyện vọng, nếu không sẽ bị hệ thống khóa lại.”

Giọng tôi run rẩy, nhưng cố gắng tỏ ra sốt ruột.

Mẹ nheo mắt nghi ngờ: “Kiểm tra gì cơ? Sao tao không thấy thông báo nào?”

“Là trường thông báo gấp đó mẹ!”

Tôi nuốt nước bọt, tim đập như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Cô chủ nhiệm nói phải dùng số điện thoại đã liên kết để nhận mã xác thực, không thì nguyện vọng sẽ bị hủy.”

Mẹ hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn với tay lấy điện thoại đầu giường. Khi đưa cho tôi còn cảnh cáo:

“Đừng giở trò đấy!”

Tôi đón lấy điện thoại, đầu ngón tay lạnh ngắt.

“Mẹ, mật khẩu là gì vậy?”

Tôi cố gắng nói bình tĩnh, nhưng cuối câu vẫn hơi run.

Ánh mắt mẹ bỗng trở nên sắc lẹm, bà đưa tay định giật lại điện thoại:

“Phiền phức thật, để tao tự kiểm tra cho chắc.”

Tôi hoảng hốt lùi lại một bước, siết chặt lấy điện thoại.

“Không cần đâu! Mẹ ngủ không ngon, nghỉ ngơi chút đi, con tự xử lý được mà!”

Mẹ nheo mắt lại, giọng lạnh như băng: “Con nhãi chết tiệt này trông chẳng bình thường chút nào.”

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Tôi xoay chuyển nhanh trong đầu, đột ngột ôm bụng cúi người xuống.

“Á—mẹ ơi, con đau dạ dày!”

Mẹ khựng lại một chút, cau mày.

“Lại đau nữa à? Sáng còn thấy bình thường mà?”

Tôi cắn môi, cố nói bằng giọng yếu ớt: “Chắc lúc nãy ăn đồ lạnh… Mẹ rót giùm con ly nước nóng được không?”

Mẹ nhìn tôi chằm chằm vài giây, cuối cùng cũng quay người đi về phía bếp.

“Đừng có mà động vào điện thoại của tao đấy!”

Giọng bà vang từ trong bếp, xen lẫn tiếng ấm đun nước sôi ùng ục.

Tôi thở phào một hơi dài, rồi vội móc điện thoại mình ra.

Mở cửa sổ trò chuyện với cô chủ nhiệm, ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình:

“Cô ơi! Mẹ em đổi hết nguyện vọng rồi, em không biết làm sao để sửa lại, xin cô giúp em với!”

Similar Posts

  • Di Chúc Cuối Cùng

    Hôm tôi nhận được giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa, mẹ tôi lại bị chẩn đoán mắc ung thư.

    Ba nhìn tờ phiếu khám bệnh, không nói hai lời liền ly hôn, còn trong đêm cuỗm sạch toàn bộ tiền bạc trong nhà bỏ trốn.

    Ngay trong ngày, anh cả và chị dâu đã lập tức đuổi mẹ ra khỏi nhà:

    “Bà mau đi thuê nhà đi, khỏi cần trông con giùm tụi tôi nữa. Trẻ con còn nhỏ, không thể bị mấy thứ bệnh tật dơ dáy lây sang được.”

    Chị hai cũng không khá hơn:

    “Mẹ lớn tuổi rồi, trị bệnh làm gì cho tốn tiền? Để em lấy tiền đó mua thêm mấy cái túi còn hơn.”

    Chỉ có tôi là bỏ học, làm ba công việc mỗi ngày, ngày đêm không nghỉ để chăm sóc mẹ và kiếm tiền chữa bệnh cho bà.

    Cho đến một ngày, mẹ chuyển hết tài sản tiền hôn nhân lên nhóm gia đình.

    Tám căn nhà, mười hai căn tiệm, cùng với năm triệu tiền tiết kiệm.

    Ngay lập tức, anh chị tôi thái độ thay đổi 180 độ, từng người từng người quay sang nâng niu, chăm sóc mẹ hết mực.

    Ngay cả ông ba “biến mất” cũng quay về, vừa khóc vừa nói ông tiêu sạch tiền là để tìm bác sĩ giỏi cho mẹ.

    Nhưng đến cuối cùng, khi mẹ qua đời, bà để lại một phần lớn tài sản cho tất cả mọi người—ngoại trừ tôi.

  • Một Bản Chẩn Đoán , Lộ Rõ Lòng Người

    Chồng tôi bị chẩn đoán mắc ung thư, bác sĩ nói có thể chữa được, nhưng sẽ tốn rất nhiều tiền.

    Tôi lập tức gọi điện cho mẹ, định vay tiền bà.

    Miệng thì mẹ đồng ý, nhưng sau lưng lại lén nhắn tin cho chồng tôi, lừa rằng tôi mới là người bị ung thư.

    Tôi hiểu ý của mẹ, trách bà không tin tưởng chồng tôi, nhưng bà lại nghiêm túc đáp:

    “Nếu chồng con cũng sẵn sàng làm điều tương tự vì con, thì mẹ sẽ cho vay.”

    Đúng lúc tôi định phản bác, chồng lại bất ngờ nhắn cho tôi một tin:

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, cảm giác như bị tát thẳng vào mặt, đau rát đến bừng cả má.

    Bình thường tôi luôn quan tâm chăm sóc anh ấy, lần này cũng là vì lo cho sức khỏe của anh nên mới nhất quyết kéo đi khám tổng quát.

    Kết quả là anh ta chỉ cần xuất hiện, mọi việc còn lại đều do tôi lo toan chạy vạy.

    Cũng nhờ tôi kiên quyết ép anh đi khám nên mới phát hiện bệnh kịp thời, vẫn còn cơ hội chữa trị.

    Tôi từng nghĩ chân tình của mình sẽ đổi lấy được sự đồng hành suốt đời, nào ngờ lại cưới phải một kẻ vô ơn.

  • Bà Chủ Nhà Trong Mắt Người Dân

    Tôi bị đám người thuê bêu lên diễn đàn khu chung cư, nói tôi – một bà chủ nhà lòng dạ đen tối, cho thuê giá cắt cổ.

    Nhưng họ đâu biết, nguyên tòa nhà của tôi bao trọn gói: điện, nước, sưởi, mạng đầy đủ.

    Mùa hè bật điều hòa 24/7, mùa đông thì sưởi nóng đến mức mặc áo cộc cũng chẳng thấy lạnh.

    Cả nhóm cư dân bàn tán xôn xao, đến cả anh họ tôi – người giúp tôi thu tiền thuê – cũng không nhìn nổi nữa:

    【Em gái à, hay là giảm chút tiền thuê đi, chúng ta cũng đỡ mệt đầu.】

    Tôi chẳng nói nhiều, trực tiếp gửi thông báo vào group thuê nhà:

    【Để tích cực phản hồi những góp ý về giá thuê, quyết định điều chỉnh như sau:】

    【Từ tháng sau, tiền thuê mỗi phòng sẽ đồng loạt giảm 800 tệ, về mức giá thị trường. Đồng thời, hủy bỏ chính sách bao trọn gói điện, nước, sưởi và mạng — các hộ tự thanh toán.】

    Thông báo vừa đăng lên, group thuê nhà lập tức nổ tung.

  • Người Rửa Nhà, Kẻ Gác Âm Trạch

    Tôi là một người tẩy nhà nổi tiếng trong giới.

    Bất cứ ai tiếp nhận nhà mo a, nhất định sẽ tìm đến tôi đặt đơn.

    Những căn nhà từng được tôi xử lý, trong vòng nửa năm chắc chắn bán được giá cao.

    Tết Đoan Ngọ năm nay, tôi nhận được một hợp đồng lớn.

    Chỉ cần làm xong, tôi sẽ trả hết nợ.

    Lần này, cô ấy vẫn đưa tôi đến tận cửa như mọi khi.

    Nhưng tôi thậm chí không dám bước xuống xe.

    “Tẩy nhà chỉ xử lý dương trạch, đơn này tôi không nhận được đâu.

    Chị tìm người khác đi.

  • Sẵn Sàng Đáp Trả

    Chỉ vì tôi xinh đẹp, gia thế lại tốt.

    Thế nhưng sau này, khi biết tôi bị chẩn đoán mắc ung thư, cô ta lại nói con trai mình yếu ớt là do bị tôi bế ngay từ đầu, ngày nào cũng đến nhà tôi đòi bồi thường.

    Cha mẹ tôi bị làm phiền đến mức không chịu nổi, lại không muốn vì chuyện này mà làm lỡ việc điều trị bệnh của tôi, đành phải bồi thường hết lần này tới lần khác.

    Nhưng cô ta vẫn chưa thấy đủ.

    Lợi dụng cái cớ làm lành, cô ta lừa tôi đến nhà cô ta, cả gia đình cô ta cùng nhau ép tôi để cho gã anh trai ngốc của cô ta làm nhục, rồi lại tung tin khắp nơi rằng tôi dụ dỗ anh ta, ép tôi phải kết hôn với anh ta.

    Tôi không chịu nổi áp lực từ mạng xã hội và những tổn thương về thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng đã nhảy từ sân thượng xuống.

    Không ngờ lần nữa mở mắt ra, tôi đã quay về đúng ngày mà cô ta nhờ tôi đến bế đứa trẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *