Tỉnh Dậy Sau Giấc Mộng

Tỉnh Dậy Sau Giấc Mộng

Khi đến lượt chúng tôi ở Cục Dân Chính, điện thoại của Cố Lâm Xuyên rung lên.

Anh cúi đầu liếc nhìn, nụ cười mang chút ngây ngô tuổi trẻ—một vẻ mặt tôi chưa từng thấy bao giờ—bỗng chốc làm sáng bừng gương mặt lạnh lùng cố hữu của anh.

Là Tô Vãn. Không cần đoán.

“Cố Lâm Xuyên, đến lượt chúng ta rồi.” Tôi nhắc anh, giọng bình thản như mặt hồ đóng băng.

Lúc này anh mới ngẩng lên, ánh mắt lướt qua tôi mà không có tiêu điểm, ngón tay vẫn gõ nhanh trên màn hình. “Ừ, biết rồi.” Giọng nói qua loa, như đang đối phó với một cấp dưới không hiểu chuyện.

Cô nhân viên trong quầy gõ gõ vào kính: “Ê, đôi vợ chồng trẻ kia, có làm không? Không làm thì nhường cho người sau!”

Cố Lâm Xuyên cuối cùng cũng khóa màn hình, nhét điện thoại vào túi, động tác có chút thiếu kiên nhẫn vì bị quấy rầy. “Làm.”

Thủ tục diễn ra rất nhanh. Ký tên, đóng dấu, hai cuốn sổ màu đỏ sẫm được đổi thành hai cuốn màu xanh đen.

Tiếng đóng dấu thép vang rất khẽ, “cạch” một cái.

Như thể cắt đứt một sợi dây vô hình.

Bước ra khỏi cửa Cục Dân Chính, gió cuối thu lạnh buốt rát mặt. Xe của Cố Lâm Xuyên đậu ngay bên lề đường, chiếc Cullinan màu đen im lặng như một con thú lớn.

Anh không vào xe ngay, đứng cạnh xe, lại rút điện thoại ra. Ánh nắng chiếu lên hàng mi dày của anh, đổ một mảng bóng nhỏ dưới mắt. Anh nhìn vào màn hình, khóe môi lại cong lên, ngón tay gõ chữ.

“Cần tôi đưa đi không?” Anh hỏi mà không ngẩng đầu, ngón tay vẫn tiếp tục chuyển động.

“Không cần.” Tôi siết chặt cuốn sổ màu xanh mỏng trong tay, cạnh cứng của nó cứa vào lòng bàn tay tôi, “Tôi sẽ gọi xe.”

“Ừ.” Anh đáp khẽ, mở cửa xe ngồi vào trong. Động cơ khởi động, âm thanh trầm thấp vang lên.

Cửa kính xe hạ xuống một khe hẹp. Đường nét nghiêng của anh vẫn sắc sảo, chỉ là không còn độ ấm như khi đối diện màn hình điện thoại. “Thiệu Hà Ninh,” anh ngập ngừng một chút, như đang cân nhắc từ ngữ, “em biết mà, Tô Vãn cô ấy… vừa mới về, có nhiều chuyện…”

“Tôi hiểu.” Tôi cắt ngang, không muốn nghe thêm những lời giải thích hay tuyên bố về một người phụ nữ khác, “Chúc hai người… thuận lợi.”

Cửa kính không tiếng động kéo lên, hoàn toàn ngăn cách gương mặt anh. Chiếc Cullinan trượt êm vào dòng xe, hòa vào sự náo nhiệt của thành phố, rồi biến mất.

Như một giọt nước, tan vào biển lớn.

Tôi nhìn theo hướng xe khuất dần, đứng một lúc. Rồi, từ trong túi lấy ra một chiếc điện thoại khác, đời rất cũ. Bật máy, bấm số.

“Alo? Là tôi, Thiệu Hà Ninh. Giúp tôi đặt một vé máy bay… đúng vậy, chuyến sớm nhất, đến thành phố A… chỉ có một mình tôi.” Tôi dừng lại, tay vô thức đặt lên bụng vẫn còn phẳng lì, “Còn nữa, căn nhà tôi nhờ anh tìm trước đó, hôm nay có thể lấy chìa khóa chưa?”

Đầu dây bên kia là Tiểu Trần, người môi giới bất động sản đã hợp tác với tôi nhiều năm, nhanh nhẹn, kín miệng.

“Chị yên tâm! Chìa khóa đang ở chỗ em, nhà đúng như yêu cầu: khu cũ, yên tĩnh, an ninh tạm ổn, cách bệnh viện phụ sản chỉ hai con phố! Mấy giờ chị đến? Em ra sân bay đón?”

“Không cần đón, tôi tự đi. Chìa khóa để chỗ cũ.” Tôi cúp máy.

Giơ tay vẫy một chiếc taxi. Bác tài rất cởi mở, suốt quãng đường nói về giá nhà và kẹt xe.

Tôi tựa vào cửa kính, khung cảnh bên ngoài trôi vụt qua. Ba năm, như một giấc mộng được sắp đặt tinh vi. Khi tỉnh mộng, chỉ còn lại cuốn giấy ly hôn trong tay, và một sinh linh nhỏ ngoài ý muốn trong bụng.

Cố Lâm Xuyên có lẽ vĩnh viễn sẽ không biết, tin nhắn “Em đã về rồi, Lâm Xuyên, rất nhớ anh” của Tô Vãn – người anh luôn khắc cốt ghi tâm – được gửi đến anh ngay trước khi cô ta về nước, gần như cùng lúc cũng hiện lên màn hình điện thoại của tôi.

Người gửi, chính là Tô Vãn.

Tối hôm đó, Cố Lâm Xuyên có tiệc xã giao, để quên điện thoại ở phòng khách. Khi màn hình sáng lên, tôi đang bưng đĩa nho xanh vừa rửa xong đi ngang qua.

【Tô Vãn: Lâm Xuyên, em về rồi. Rất nhớ anh. Chiều mai ba giờ, chỗ cũ gặp nhé?】

Câu chữ đơn giản, nhưng như kim châm tẩm độc.

Ngay sau đó, một tin nhắn khác bật lên.

【Tô Vãn: À đúng rồi, nghe nói anh với cô Thiệu kia vẫn chưa ly hôn? Cần em ‘giúp’ một tay không? Ví dụ như, để cô ta ‘vô tình’ biết chút ‘ngọt ngào’ quá khứ của chúng ta? Yên tâm, em biết chừng mực, sẽ không làm loạn quá đâu.】

Khoảnh khắc đó, ánh đèn pha lê trong phòng khách chói đến mức khiến mắt tôi nhức nhối. Những giọt nước trên nho rơi xuống, nhỏ tí tách trên nền gạch sáng bóng.

Thì ra, sự bình yên mà tôi cẩn thận giữ gìn, trong mắt người khác chỉ là một trò cười—mà người ta nghĩ cần phải “giúp” tôi kết thúc.

Còn sự lơ đãng và những lần làm thêm đột xuất trong một tháng qua của Cố Lâm Xuyên, giờ đã có lời giải thích hợp lý nhất.

Anh ta không trả lời tin nhắn đó.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình đang tối dần, rồi bình tĩnh nhấc điện thoại của mình lên, gọi cho Tiểu Trần để bắt đầu sắp xếp đường lui.

Tôi, Thiệu Hà Ninh, chưa bao giờ là kiểu người chờ người khác đến “giúp một tay”.

Cuộc sống ở thành phố A giống như chiếc đồng hồ được vặn chặt cót – quy củ và yên tĩnh.

Căn nhà thuê là nhà cũ ở tầng một, có một cái sân nhỏ.

Tôi mua mấy chậu trầu bà và lan chi, loài sống khỏe, dễ chăm.

Chứng nôn nghén không quá nặng, nhưng khẩu vị thì thay đổi lạ thường.

Có khi nửa đêm lại bất chợt thèm món hoành thánh của tiệm cũ mấy chục năm ở phía tây thành phố.

Tiểu Trần rất đáng tin.

Không chỉ giúp tôi ổn định chỗ ở, mà còn giới thiệu cho tôi một công việc vẽ minh họa.

Bên thuê là một xưởng nhỏ chuyên làm sách tranh thiếu nhi, yêu cầu không cao, thời gian linh hoạt – vừa đủ để tôi trả tiền nhà và chi phí khám thai.

Similar Posts

  • LAN TỪ HỮU NGỌC

    Lúc đang bái đường thành thân, phu quân bỗng nhiên vén khăn voan đỏ của ta.

    Hắn ép ta ký giấy nhận thiếp trước mặt toàn bộ tân khách.

    Hắn muốn cho Bạch nguyệt quang của mình một danh phận.

    Nhưng khi đính hôn, hắn từng hứa tuyệt đối sẽ không nạp thiếp.

    Mọi người đều hứng thú chờ xem ta bẽ mặt.

    Nhưng ta lại cắn răng chỉ vào nam tử tuấn nhã đang đứng giữa đám đông.

    “Lục Vân làm trái hôn ước mà ép buộc ta nạp thiếp cho hắn, đúng là kẻ tiểu nhân.”

    “Ta không muốn gả cho kẻ như thế.”

    “Công tử có nguyện ý cùng ta bái đường không?”

    Sắc mặt Lục Vân lập tức tái nhợt.

    Nam tử kia khẽ nhếch khóe môi, bước lên phía trước rồi chậm rãi đáp: “Được. Ta thành thân với nàng.”

  • Con Số Âm Trong Lòng Ba Mẹ

    Hơn chục năm tiền lì xì, cuối cùng tôi lại còn nợ mẹ ba mươi nghìn

    Từ nhỏ mỗi lần nhận lì xì, mẹ đều nói sẽ giữ giúp tôi, đợi tôi đủ mười tám tuổi thì trả lại.

    Năm nay tôi tròn mừi t8m. Mùng Một Tết, tôi hỏi mẹ về tiền lì xì.

    Mẹ đem tất cả bao lì xì của tôi ra, đếm đi đếm lại, cuối cùng tính ra một con số.

    Âm ba mươi nghìn.

    Tôi đứng sững.

    Mẹ nhẹ nhàng giải thích:

    “Nhã Kỳ à, tiền lì xì thực ra là qua lại tình cảm. Tuy con là người nhận, nhưng phía sau đều là ba mẹ phải chi ra.”

    “Mẹ tính rồi, số tiền con nhận được không đủ bù cho số tiền ba mẹ đã mừng người ta bao năm nay.”

    “Con là con gái mẹ, mẹ tất nhiên không bắt con trả ba mươi nghìn này, coi như huề là được.”

    Ba mẹ cười hiền nhìn tôi, chờ tôi nói cảm ơn.

    Tôi cúi đầu nhìn con số ba mươi nghìn chói mắt trong sổ, mắt đỏ lên.

    “Vậy tại sao hai năm trước chị đủ tuổi, mẹ lại trả chị thẳng năm mươi nghìn tiền lì xì?”

  • Điều Ước Luân Phiên

    Để tránh việc hai chị em song sinh chúng tôi tranh giành quà, mẹ tôi đặt ra một quy tắc.

    Tôi và em gái mỗi năm sẽ luân phiên thực hiện một “điều ước lớn”, năm lẻ là của tôi, năm chẵn là của nó.

    Năm chẵn đầu tiên, mẹ dốc hết tiền để cho em gái tôi đi trại hè Disneyland.

    Đến năm lẻ của tôi, tôi chỉ muốn một chiếc laptop để học tập, nhưng mẹ lại nói nhà đang khó khăn, hứa sang năm sẽ bù lại cho tôi.

    Năm sau, mẹ mua cho em gái tôi chiếc iPhone đời mới nhất.

    Năm kế tiếp, tới lượt tôi, mẹ lại bảo em cần học thêm ở lớp phụ đạo rất đắt tiền…

    Điều ước của tôi cứ thế bị “hoãn vô thời hạn”.

    Cho đến sinh nhật 18 tuổi, tôi đứng trước chiếc bánh kem, ước mong có được chiếc điện thoại đầu tiên thuộc về riêng mình.

    Tôi thổi nến xong, mẹ đưa cho tôi một chiếc hộp được gói rất đẹp, tôi hồi hộp mở ra.

    Bên trong là chiếc điện thoại cũ của em tôi, màn hình nứt như mạng nhện.

    Mẹ cười nói: “Em con thương con, mới đổi điện thoại nên cho con cái cũ đấy, còn mua hẳn sạc mới cho con nữa đó! Mau cảm ơn em đi.”

  • Trọng Sinh Trở Lại Tôi Không Đăng Ký Kết Hôn Nữa

    Kiếp trước, Lục Vũ về quê tám năm mới quay lại thành phố.

    Sau khi trở lại, anh ta nói cơ thể mình đã bị hành hạ đến tàn tạ ở dưới quê.

    Tôi xót xa không thôi, sống với anh ta những ngày khách sáo như người dưng.

    Nhưng rồi, mẹ chồng tôi lại dẫn một “cháu gái xa” về nhà.

    Cô “cháu gái” ấy mang theo hai đứa con nhỏ.

    Tôi thương họ sống không dễ dàng, thường xuyên cho đồ ăn và quần áo.

    Thế mà lần nào người phụ nữ ấy cũng nhìn Lục Vũ bằng ánh mắt vừa cứng đầu vừa tổn thương,nước mắt chực rơi nhưng lại cố nén.

    Khiến Lục Vũ mỗi lần đều tức giận nhìn chằm chằm vào tôi.

    “Ngày nào em cũng mang quần áo cũ đến là muốn sỉ nhục ai hả?”

    Từ đó, “cháu gái” ăn mặc còn đẹp hơn cả tôi, hai đứa trẻ thì trở thành tiểu bá vương trong nhà, ngày nào cũng nhổ nước bọt vào tôi.

    Về sau tôi mới biết, cái “cháu gái” ấy vốn là vợ mà Lục Vũ cưới dưới quê.

    Lúc tôi mở mắt ra, chính là ngày Lục Vũ chuẩn bị về quê.

    “Lệ Vân, lần này anh về quê không biết bao giờ mới quay lại được,thôi mình đừng đi đăng ký kết hôn nữa nhé?”

    Tôi gật đầu thật mạnh.

    “Được thôi.”

  • Kẻ Ta Nhận Là Phu Quânchương 8 Kẻ Ta Nhận Là Phu Quân

    VĂN ÁN

    Phu quân ta, tên gọi Phó Ngọc, là đại sư huynh của Quy Nhất tông, còn ta, lại sống bằng nghề mổ heo bán thịt.

    Phu thê ba năm, hắn chưa từng phút giây nào không chán ghét ta.

    Đọc full tại page bơ không cần đường

    Lúc tiên môn khai mở, ta cầm miếng ngọc bội bị hắn chém làm đôi, ngỡ rằng kiếp này, chúng ta sẽ chẳng còn duyên gặp lại.

    Nào ngờ hắn chẳng những trở về, lại còn đối với ta dịu dàng săn sóc, tựa như đã hoán đổi tâm hồn.

    Cho đến ngày chúng ta tái thành thân, chân chính Phó Ngọc cầm kiếm mà đến, đánh cho tân lang hiện nguyên hình.

    Lạnh giọng cười nhạt mỉa mai ta: “Yêu với tiên chẳng phân, đồ ngu xuẩn, ngay cả phu quân của mình cũng nhận lầm.”

    Ta tay cầm dao lọc xương, đứng chắn trước một con bạch hồ, đối diện cùng Phó Ngọc.

    “Tiên thì sao, yêu thì sao, lão nương nhận ai, kẻ ấy chính là phu quân của ta.”

  • Đi Nhận X Á C Chồng, Tôi Mới Biết Mình Chưa Từng Kết Hôn

    Chồng tôi bị ta/ i nạ/ n máy bay, tôi khóc đến ngất đi.

    Khi tỉnh lại, tôi nén đau thương đi nhận diện th/ i th/ ể.

    Nhân viên công tác nhíu mày đầy nghi hoặc.

    “Thưa cô, tờ giấy đăng ký kết hôn này rõ ràng là giả.”

    “Hệ thống hiển thị, vợ hợp pháp của Cố Hàn Sinh là Lâm Mộ Mộ.”

    Tôi ch e c lặng.

    Ngay khi tôi định hỏi cho ra lẽ, phía sau vang lên một giọng nữ sắc sảo:

    “Chào anh, tôi là Lâm Mộ Mộ, đến nhận thi thể của Cố Đình Hách.”

    Tôi trân trối nhìn cô ta mang thi thể Cố Đình Hách đi. Đứng hình một hồi lâu tôi mới đuổi theo, gào khóc chất vấn:

    “Cô rốt cuộc là ai? Tôi và Hàn Sinh kết hôn năm năm, sinh ba đứa con, sao tôi có thể không phải vợ anh ấy!”

    Ánh mắt Lâm Mộ Mộ lộ rõ sự thương hại:

    “Hàn Sinh thực chất là thái tử gia của nhà họ Cố, còn tôi là vợ liên minh hôn nhân của anh ấy.”

    “Ba đứa con trai cô sinh ra đều không hề yểu mệnh, Hàn Sinh đã sớm bế chúng đưa cho tôi rồi.

    Cô yên tâm, tôi sẽ nuôi dạy chúng thật tốt.”

    “Tôi vừa chuyển vào tài khoản của cô mười vạn tệ, coi như là phí bồi thường cho cô vậy.”

    Tôi uất nghẹn đến mức khí huyết nghịch lưu, chứng bă/ ng huy/ ết để lại từ lần sinh con bộc phát, tôi ch e c vì mất má0 quá nhiều.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày Cố Hàn Sinh đưa cho tôi tờ giấy kết hôn giả.

    Tôi trực tiếp xé nát nó rồi ném vào thùng rác.

    “Anh tưởng tôi không nhìn ra đây là đồ giả sao?”

    “Chúng ta đến đây thôi, tôi phải về quê ăn Tết và xem mắt đây.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *