Tình Yêu Không Chọn Vẹn

Tình Yêu Không Chọn Vẹn

Vào ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau của tôi và Chu Niệm Bạch.

Anh ấy hỏi:

“Nguyệt Nguyệt, chỉ vì anh không bóc tôm cho em sao?”

Đúng vậy. Chỉ vì anh không bóc tôm cho tôi, nên tôi nói chia tay.

“Em còn định làm ầm lên đến bao giờ nữa?”

“Sắp ba mươi tuổi rồi, đừng có làm quá lên như con nít nữa.”

Chu Niệm Bạch nói sai rồi, tôi mới vừa tổ chức sinh nhật hai mươi tám.

Vậy là phụ nữ ba mươi thì không được phép mềm yếu nữa à?

1

Tôi và Chu Niệm Bạch sắp bước sang giai đoạn mới trong mối quan hệ.

Yêu nhau năm năm, anh ấy luôn nhớ rõ từng ngày quan trọng.

Luôn cho tôi cảm giác được trân trọng.

Ở bên tôi, anh luôn điềm đạm và chín chắn, hiếm khi để lộ cảm xúc.

Ngay cả trong video cầu hôn, lời tỏ tình của anh vẫn kín đáo, dè dặt.

Trong mắt người ngoài, tôi hẳn là người đã cứu cả dải ngân hà kiếp trước mới có được một bạn trai hoàn hảo như thế.

Thế nhưng, đúng vào ngày kỷ niệm năm năm ấy, tôi lại nói lời chia tay.

Chỉ vì anh không bóc tôm cho tôi.

Thật ra Chu Niệm Bạch rất biết cách chăm sóc người khác.

Nhưng hôm đó, anh cứ lơ đễnh, mắt không rời khỏi điện thoại.

Tôi hỏi:

“Có khách hàng quan trọng sao?”

“Ừm, coi như vậy đi.”

Bữa ăn này đã được chúng tôi lên lịch từ một tuần trước.

Anh xưa nay chưa từng để công việc xen vào chuyện riêng tư.

Thế mà hôm ấy, ngay cả khi tôi bị càng tôm cào rách tay, anh cũng không nhận ra.

Anh bồn chồn, uống liền năm chai bia.

Mà anh là người cực kỳ kỷ luật, chưa bao giờ uống nhiều đến thế.

Anh từng nói: “Chỉ kẻ yếu mới mượn rượu giải sầu, người mạnh thì uống chỉ để thư giãn.”

Thế nên, trên đường về, tôi không nhịn được nữa, nói chia tay.

“Tôi không muốn một mối quan hệ hời hợt. Càng không muốn một cuộc hôn nhân sống trong nghi ngờ.”

Tôi ngồi đối diện anh, nhưng cảm giác như giữa chúng tôi có cả một đại dương ngăn cách.

Thật ra, điều tôi muốn là lời giải thích, là anh níu giữ tôi lại.

Nhưng anh lại hỏi với vẻ khó tin:

“Em cũng đang tới tháng à?”

Tất nhiên là không.

Người cần được anh dỗ dành mỗi khi tới tháng là mối tình đầu của anh.

Nếu tôi chưa từng lén xem tài khoản phụ của anh, tôi cũng không biết một Chu Niệm Bạch tưởng như chung tình lại luôn mang trong lòng hình bóng một “ánh trăng trắng” không thể quên.

Thấy tôi lắc đầu, anh cũng chẳng hỏi thêm, chẳng có cảm xúc nào nữa.

Cứ như thể tôi lúc đó chỉ là một con hề đang làm trò gây rối.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Tại sao anh không tiếp tục hỏi?”

“Không tranh cãi với phụ nữ.”

Vẫn là sự lạnh lùng và lý trí như mọi khi.

Anh chưa từng dành thời gian để dỗ dành tôi.

Tôi lại hỏi:

“Anh không muốn biết rốt cuộc tôi đang giận vì chuyện gì à?”

Anh nhíu mày nhẹ, đặt điện thoại xuống, nhưng trong mắt vẫn đầy hoài nghi:

“Lần này chia bao lâu?”

“Ba ngày, năm ngày, hay bảy ngày nửa tháng? Hứa Nguyệt, em cũng gần ba mươi rồi, làm ơn trưởng thành lên được không?”

“Chúng ta vừa gặp phụ huynh xong, sắp bàn chuyện kết hôn rồi. Em đột nhiên cư xử như vậy là sao?”

Anh nói đúng. Bỏ lỡ anh, có thể tôi sẽ không tìm được ai tốt hơn.

Yêu nhau năm năm, sắp về chung một nhà, vậy mà tôi lại đòi chia tay.

Anh không tin tôi thật sự muốn chấm dứt.

Về đến nhà, anh đi thẳng vào nhà tắm, tắm xong lên giường ngủ ngay.

“Nếu em không ngủ được thì đọc sách đi, đừng đọc mấy cuốn tiểu thuyết nữa, không bổ ích gì đâu.”

“Mai anh còn phải đi làm.”

“Chu Niệm Bạch, chúng ta nói chuyện đi.”

“Hứa Nguyệt, đợi em bình tĩnh lại rồi hãy nói, anh buồn ngủ rồi.”

Không đợi tôi mở miệng thêm câu nào, anh đã quay lưng lại và ngủ luôn.

Tôi một mình giận dỗi, đếm sao trời mà không sao ngủ nổi.

Năm năm yêu nhau, lần nào cũng như thế.

Như đánh vào bịch bông — mềm nhũn, không có phản hồi.

Dù em có phản ứng thế nào, anh cũng chỉ đáp lại bằng lý trí và im lặng.

Để mặc em tự tiêu hóa hết mọi cảm xúc.

2

Giống như bây giờ, anh thở đều đều, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Còn tôi thì muốn mở điện thoại anh ra, tìm xem có dấu hiệu gì bất thường không.

Năm năm bên nhau, chúng tôi tin tưởng nhau tuyệt đối.

Chưa từng có thói quen kiểm tra mạng xã hội của đối phương.

Nên tôi không biết mật khẩu điện thoại anh.

Tôi ngẩng lên, thấy ánh sáng le lói từ chiếc máy tính trong phòng làm việc.

May là tài khoản WeChat và Weibo của anh vẫn còn đăng nhập trên máy.

Tôi lần đầu tiên trong đời lén lút mở ra xem.

Trong danh sách “quan tâm đặc biệt” trên Weibo của anh, chỉ có đúng một người tên Lâm Huyền.

Dòng trạng thái gần nhất của cô ấy là:

“Nếu em hối hận rồi, anh còn yêu em nữa không?”

Chính câu nói đó khiến Chu Niệm Bạch uống nhiều bia đến vậy, khiến anh rối bời tâm trí.

Tài khoản của Lâm Huyền lưu lại những mảnh ký ức tình yêu giữa họ.

Họ là bạn học đại học, là mối tình đầu của nhau.

Anh từng cùng cô leo đỉnh Thái Sơn ngắm bình minh, còn đùa rằng “đã hỏi đỉnh Thái Sơn rồi”.

Cũng từng tự tay làm bánh sinh nhật cho cô — mỗi năm một lần.

Tặng cô một con dấu do chính anh khắc, từ viết ngược trên đá đến in dấu lên giấy, anh đã tỉ mỉ khắc suốt ba ngày ba đêm.

Sau khi bên tôi, anh cũng có tặng quà, nhưng toàn là những món đắt tiền mua vội vàng.

Còn quà tặng Lâm Huyền thì được chọn lựa kỹ càng, làm thủ công, mỗi món đều có thể gọi là độc nhất vô nhị.

Khi ở bên cô ấy, cô có làm nũng kiểu “con gái nhỏ” cũng không sao.

Anh sẵn sàng trốn học để đưa cô ra ngoài ăn món bún “qua cầu” nặng mùi mà bình thường anh rất ghét.

Anh dỗ dành cô như một cô công chúa không bao giờ trưởng thành.

Cô giận dỗi nói chia tay, anh sẽ vờ đáng thương, van nài cô đừng bỏ anh lại.

Chu Niệm Bạch bên Lâm Huyền là một người sống động, chân thành.

Không giống hình ảnh điềm tĩnh, kiềm chế mà tôi thấy mỗi ngày.

3

Ở phần trước đó, Lâm Huyền từng nhắn hỏi anh: “Tại sao lại chọn Hứa Nguyệt làm người kết hôn?”

Anh trả lời: “Vì gặp được người phù hợp vào thời điểm phù hợp. Cô ấy hợp để lấy làm vợ.”

À, thì ra sự xuất hiện của tôi chỉ đúng lúc — đúng thời điểm để kết hôn.

Hóa ra, trong anh chưa từng có tình yêu dành cho tôi.

Chúng tôi chỉ là những người có thế giới quan tương đồng, bằng cấp tương đương, nghề nghiệp giống nhau, và đều ghét đi xem mắt.

Tôi quen anh trong một nhóm chat luật sư trong thành phố.

Lần đầu tiên gặp nhau, tôi bị một bà già đi xe điện đâm phải rồi vu khống.

Người đứng xem ngày một đông, tôi thì hoang mang chẳng biết phải làm sao.

Anh bước tới, vạch đám đông ra, trích dẫn điều luật khiến bà cụ phải chấp nhận giải quyết riêng với hai trăm tệ.

Tôi kết bạn WeChat với anh để chuyển khoản, lúc đó mới phát hiện ra anh là bạn trong nhóm chat đó.

Và thế là chúng tôi từ bạn mạng thành bạn đời.

Mọi thứ sau đó diễn ra rất tự nhiên, anh và tôi đến với nhau như chuyện hiển nhiên phải thế.

Tôi vừa lơ mơ ngủ thì nghe tiếng anh nhận điện thoại.

“Em đừng sợ, anh đến ngay đây.”

“Sao anh yên tâm được, một cô gái như em ở ngoài thật nguy hiểm.”

“Đừng tắt máy, để anh yên tâm hơn.”

Anh nói rất khẽ, nhẹ nhàng rời khỏi giường.

Còn cẩn thận kéo chăn mỏng đắp lên cho tôi dưới ánh trăng.

Rồi lặng lẽ đóng cửa và rời đi.

Vài phút sau, tôi mở tài khoản của Lâm Huyền.

Trên đó viết: “Dù muộn đến đâu, anh cũng luôn ở bên em. Cảm ơn anh.”

Tôi từng hỏi anh: “Tại sao lại chọn em?”

Anh đáp: “Làm gì có nhiều lý do như vậy?”

“Vậy anh có thích em không? Vì thích mới chọn chứ?”

“Đương nhiên là có.”

“Có bao nhiêu? Nhiều thật nhiều mới gọi là yêu.”

Anh chưa từng trả lời thẳng câu hỏi đó. Phần lớn chỉ im lặng đối diện.

Tất nhiên, anh cũng chẳng buồn nói dối để dỗ tôi.

Hỏi nhiều lại thành phiền, cuối cùng tôi tự thấy vô nghĩa mà kết thúc câu chuyện.

Chu Niệm Bạch không phải là người xấu.

Anh nói giữa người lớn với nhau, tình yêu mãnh liệt không còn cần thiết.

Muốn giữ hôn nhân bền vững thì cần lý trí và bao dung.

Anh nghĩ rằng, anh đã rất bao dung với tôi rồi.

Nhưng lại chẳng thể kiềm lòng, lúc nào cũng muốn bảo vệ Lâm Huyền hơn.

Chỉ khi đối mặt với cô ấy, anh mới mất kiểm soát cảm xúc.

Giống như bây giờ, một giờ sáng nhận được cuộc gọi từ cô ấy, anh lập tức bất chấp tất cả để chạy đến.

Similar Posts

  • Trả Lại Anh Cho Cô Ta

    Vì cảm thấy áy náy, Thẩm Hồi đã hứa với bạn gái cũ ba điều ước.

    Chỉ cần cô ta nói ra, anh sẽ làm bằng được.

    Hai điều đầu tiên, cô ta chỉ đưa ra những việc nhỏ nhặt.

    Cho đến ngày trước thềm đám cưới của tôi và Thẩm Hồi, cô ta đưa ra điều ước thứ ba:

    “Thẩm Hồi, em muốn có một đứa con thuộc về em và anh.”

    Nghe xong, Thẩm Hồi khựng lại.

    Rồi anh quay đầu nhìn tôi:

    “Anh phải thực hiện điều ước này cho cô ấy.”

  • Chồng Phải Lòng Chị Gái Tôi

    Yêu Phó Chiêu suốt hai năm, đến năm thứ hai thì anh ấy cầu hôn tôi.

    Ước nguyện thành sự thật, tôi khóc mà gật đầu đồng ý.

    Nhưng sau khi kết hôn, thứ chờ tôi lại là một năm bạo lực lạnh lùng từ Phó Chiêu.

    Tôi cố gắng làm anh vui nhưng hết lần này đến lần khác bị từ chối, dần dần rơi vào dằn vặt, không ngừng tự hỏi có phải mình chưa đủ tốt.

    Cho đến khi tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện của Phó Chiêu với bạn anh ta.

    “Anh hoàn toàn không yêu Giang Ly, kể cả cô ta có đứng trần trụi trước mặt anh, anh cũng sẽ không động vào.”

    “Cưới cô ta, chỉ là để lấy thân phận người nhà tiếp tục ở bên cạnh Giang Nhụy.”

    Giang Nhụy là chị gái ruột của tôi.

    Tôi không thể chịu đựng được sự lừa dối của Phó Chiêu, đối mặt chất vấn anh ta, nhưng lại bị anh đẩy ngã xuống cầu thang, chết ngay tại chỗ.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm trước khi kết hôn.

    Lần này, tôi dứt khoát tránh xa Phó Chiêu, chạy đến bên người thật sự yêu tôi.

  • Lời Thì Thầm Định Mệnh

    Ngày cưới của bạn trai cũ, tôi không mời mà đến.

    Khi mọi người đang vây quanh cắt bánh, tôi chậm rãi bước đến gần, cúi xuống thì thầm bên tai anh một câu.

    Anh đột ngột quay người, tay cầm dao cắt bánh không chút do dự đâm thẳng vào cô dâu bên cạnh.

    Một nhát, hai nhát, ba nhát… anh như phát tiết cơn điên mà đâm đủ mười tám nhát.

    Khách mời hoảng loạn bỏ chạy, tiếng hét chói tai vang khắp sảnh cưới.

    Đám cưới nhuốm máu này gây chấn động dư luận, truyền thông tranh nhau đưa tin, ai cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

    Nhưng tôi và Tần Khắc đều ngầm hiểu, không ai nói một lời.

  • Trọng Sinh Giữa Tận Thế Quỷ Dị

    Tận thế quỷ dị ập đến, chỉ những ai được vong linh bảo hộ mới có thể sống sót.

    Kiếp trước, tôi tích trữ vô số vật tư, vậy mà lại bị bạn trai và bạn thân x/ ẻ th/ /ị/ t thành từng mả/ nh, n/ é/m từ tầng 31 xuống làm m/ồ/ i n uô/i quỷ.

    Sau khi trọng sinh, tôi đốt hàng trăm tỷ tế phẩm ngay tại nghĩa trang liệt sĩ!

    Kiếp này, tôi không chỉ báo thù, mà còn phải sống thật tốt – cùng mọi người sống sót qua tận thế này!

  • Ly Hôn Trong Gió

    Trình Vi Ý và cô thanh mai trúc mã của chồng bị bắt cóc cùng một lúc.

    Đêm hôm đó, trong nhà kho, những tiếng rên rỉ kéo dài suốt cả đêm.

    Một tháng sau, cả hai cùng lúc bị chẩn đoán mang thai.

    Vì danh tiếng của cô em kia, Lục Cảnh Hoài không chút do dự đứng ra nhận đứa bé là con mình.

    Còn đứa trẻ trong bụng Trình Vi Ý thì bị mang danh là “con hoang” do bị bọn bắt cóc cưỡng hiếp để lại.

    Cô đập nát tất cả mọi thứ có thể đập, gào lên trong cơn suy sụp:

    “Tại sao? Anh biết rõ đứa bé này có từ trước khi bị bắt cóc, bọn chúng chưa từng đụng vào em mà!”

    Ánh mắt anh đầy đau khổ và áy náy:

    “A Ý, em nhịn một chút được không? Khuynh Khuynh từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, không chịu nổi lời ra tiếng vào đâu…”

    Cô sững người nhìn anh, bỗng bật cười, cười đến rơi cả nước mắt.

    “Vậy còn em? Em chịu được chắc?”

    Khoảnh khắc đó, cô chợt thấy quá mệt mỏi.

    Mệt đến mức chẳng còn đủ sức để yêu anh nữa.

  • Vào Ngày Thi Đại Học Tôi Từ Chối Thi Nhưng Cả Nhà Lại Hoảng Sợ

    Ngày thi đại học, tôi từ chối bước vào phòng thi.

    Cha mẹ quỳ xuống van xin tôi trước mặt mọi người.

    “Đừng đem cả đời mình ra đùa giỡn!”

    Thanh mai trúc mã của tôi cũng nhìn tôi đầy thất vọng.

    “Tôi sẽ không bao giờ ở bên một người chỉ có bằng cấp cấp ba!”

    Hồi tưởng kiếp trước, tôi đã nghe theo lời họ, hăng hái tham gia kỳ thi đại học.

    Nhưng đến ngày công bố điểm số, tôi – người đứng nhất khối – lại bị rớt với số điểm bằng không, trở thành trò cười của mọi người.

    Ngược lại, cô giả thiên kim – người vốn luôn xếp bét lớp – lại bất ngờ đạt danh hiệu thủ khoa khối văn.

    Tôi đã đến phòng tuyển sinh để khiếu nại, nhưng cha mẹ lại mắng tôi nói dối, làm lãng phí tài nguyên công cộng.

    Thanh mai trúc mã cũng đứng ra tố cáo tôi nghiện gian lận thi cử, nói rằng điểm nhất khối trước kia của tôi cũng là do gian lận mà có.

    Tôi bị bới móc, bạo lực mạng, chịu đựng sự công kích từ khắp nơi trên mạng, cuối cùng tuyệt vọng mà tự sát.

    Chết đúng vào đêm mà họ tổ chức tiệc mừng nhập học long trọng cho cô giả thiên kim.

    Ở kiếp này, tôi dứt khoát từ bỏ kỳ thi, và thế là bọn họ bắt đầu hoảng loạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *