Tình Yêu Tan Thành Tro Bụi

Tình Yêu Tan Thành Tro Bụi

Khi kỳ ở cữ sắp kết thúc, tôi phát hiện chồng mình đang tự giải quyết bằng ảnh của cô thư ký.

“Anh chỉ dùng ảnh của Dương Tuyết Lan như phim người lớn thôi, em đừng hiểu lầm.”

Tôi cảm thấy khó xử, nhưng lại không biết phải phản bác thế nào.

“Anh đâu có ngoại tình, em buồn bực gì chứ?”

Nhưng tôi rõ ràng đã nghe anh ta nói trong điện thoại:

“Nhìn mấy vết rạn trên bụng cô ta là anh buồn nôn.”

01

Tôi đứng ngoài cửa, lắng nghe tiếng động bên trong. Một cảm giác vừa buồn nôn vừa nhục nhã trào dâng.

Tôi cắn răng, đẩy cửa bước vào.

Thẩm Nam Chu đang rên lên tiếng cuối cùng.

Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt vốn đang mơ màng của anh ta lập tức trở nên tỉnh táo.

“Em vào đây làm gì? Sao không gõ cửa?” – anh ta quát lên.

Trên bàn là ảnh riêng tư của cô thư ký Dương Tuyết Lan.

Tay kia của anh ta còn đang nắm một mảnh vải ren màu đen.

Dạ dày tôi quặn lên vì buồn nôn. Tôi cố gắng hết sức để không nôn tại chỗ.

Thẩm Nam Chu vội vàng bỏ thứ trong tay xuống, rút mấy tờ khăn giấy, lau sạch thứ bẩn thỉu trên tay như thể đang tức giận với chính mình.

“Anh… đang làm gì vậy?” – Tôi run giọng hỏi, mắt vẫn dán chặt vào bức ảnh trên bàn.

Anh ta nhanh chóng chỉnh lại quần áo rồi bước về phía tôi.

“Em còn đang ở cữ, không thể đáp ứng anh. Anh là đàn ông, có nhu cầu là chuyện bình thường.”

Tai tôi ù đi. Tôi chẳng còn nghe rõ anh ta đang nói gì, chỉ ngây người nhìn anh.

“Anh với Dương Tuyết Lan…” – Tôi lắp bắp.

Có lẽ nhận ra cảm xúc tôi đang bất ổn, Thẩm Nam Chu lập tức ôm lấy tôi.

“Tiểu Kiều? Em không sao chứ?” – Anh vừa nói vừa bế ngang tôi lên, đặt tôi xuống giường trong phòng ngủ.

Con trai tôi vẫn đang ngủ say trên chiếc giường trẻ em bên cạnh.

“Tiểu Kiều, đừng hiểu lầm anh. Chỉ là anh thật sự chịu không nổi nữa thôi. Anh thề, anh chưa từng phản bội em.”

Thẩm Nam Chu ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt tha thiết nhìn tôi.

Tôi cắn chặt môi, cuối cùng vẫn mở miệng:

“Thẩm Nam Chu, anh có thấy có lỗi với mẹ con em không?”

Nghe vậy, anh ta bỗng bật cười, đưa tay xoa đầu tôi:

“Ngốc à, sao có thể chứ. Em và con là hai người quan trọng nhất đời anh.

Ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Hôm nay anh sẽ ngủ ở phòng chính với hai mẹ con mình.”

Đêm đó, tôi ngủ một giấc rất sâu.

02

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi đã không còn cảm nhận được hơi ấm của Thẩm Nam Chu bên cạnh.

Từ phòng khách vang lên tiếng leng keng va chạm.

Tôi mở cửa phòng ngủ ra, không ngờ lại thấy dáng anh ấy đang bận rộn trong bếp.

“Tiểu Kiều, em dậy rồi à? Anh làm bữa sáng cho em, mau ra ăn đi.”

Nhìn lát bánh mì cháy đen và quả trứng chiên đầy dầu mỡ, lòng tôi bỗng thấy ấm lại.

Dù đơn sơ, nhưng dường như một tia hy vọng nhỏ bé đã len lỏi vào, xua tan phần nào cái lạnh lẽo trong lòng tôi từ tối qua.

“Hôm nay anh không đi làm à?” – Tôi hỏi, giọng có chút vui vẻ.

Thẩm Nam Chu nhìn bữa sáng mình làm bừa bộn, gãi đầu ngượng ngùng rồi ngồi xuống đối diện tôi, cười nói:

“Lần đầu nấu, em chịu khó ăn tạm nhé. Hôm nay em hết ở cữ rồi, phải đi phục hồi sau sinh, anh đưa em đi.”

Miếng bánh mì còn chưa kịp nuốt, nước mắt đã lưng tròng nơi khóe mắt.

Ngay cả ngày tôi sinh con, anh cũng chỉ đến bệnh viện sau khi con đã chào đời được hai tiếng.

Tôi không nhớ lần cuối anh dành thời gian cho tôi là khi nào nữa.

Mắt tôi cay xè, chỉ có thể nhẹ nhàng đáp lại một tiếng: “Ừ.”

Ăn sáng xong, tôi vào phòng thay đồ chuẩn bị ra ngoài.

Từng bộ đồ được lôi ra thử lại, nhưng chẳng còn cái nào vừa vặn như trước.

Nhìn người phụ nữ hơi sồ sề trong gương, lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác bức bối khó tả.

Ở ngoài phòng khách, Thẩm Nam Chu bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Xong chưa em?” – Anh hỏi vọng vào.

Khi thấy tôi ngồi trên giường, ôm chiếc váy từ trước khi mang thai mà ngẩn người,

trong mắt anh thoáng hiện lên một tia chán ghét, nhưng lại nhanh chóng giấu đi.

Anh buông lời trêu đùa: “Sao mà mập thế này…”

Tôi chết lặng, tay dưới lớp váy siết chặt lại.

03

Cả quãng đường đi, chúng tôi không nói với nhau một lời.

Đến trung tâm phục hồi sau sinh, anh xuống xe trước.

Tôi mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình, cố gắng rảo bước theo sau anh.

Phòng phục hồi thoang thoảng mùi tinh dầu dịu nhẹ.

Y tá tay nghề tốt, động tác nhẹ nhàng, vừa massage vừa trò chuyện với tôi.

“Chị ơi, bé nhà chị ngoan ghê, chồng chị cũng thương chị thật, còn đưa chị đi phục hồi sau sinh nữa.”

Tôi cố gượng cười, nhưng nụ cười còn khó coi hơn cả nước mắt, không trả lời.

Điện thoại của Thẩm Nam Chu vang lên liên tục.

Không biết có phải vô tình bật loa ngoài hay không, mà toàn bộ tin nhắn thoại của Dương Tuyết Lan đều phát ra rõ mồn một:

“Giám đốc Thẩm, hôm nay anh không đến công ty sao? Có văn bản cần anh ký.”

“Giám đốc Thẩm, tối nay có bữa tiệc, em chờ anh nhé?”

Từng tin nhắn một, nghe thì như công việc, nhưng giọng điệu lại đầy mập mờ và ám muội.

Tôi hít sâu một hơi để trấn tĩnh, y tá cũng bắt đầu tỏ ra lúng túng.

“Điện thoại của giám đốc Thẩm nhiều thật đấy, nhìn là biết người bận rộn.” – Cô ấy cố gắng cười để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

Thẩm Nam Chu cũng cười gượng theo: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại một chút.”

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại.

Hơn một tiếng sau, liệu trình cuối cùng cũng hoàn thành.

Tôi đứng dậy mặc quần áo, nhưng cảm giác nặng nề trong lòng thì vẫn chưa hề vơi đi chút nào.

Bước ra khỏi phòng phục hồi, tôi không thấy Thẩm Nam Chu đâu cả.

Hỏi lễ tân mới biết anh ta đã đi đến khu vực hút thuốc ở cuối hành lang.

Hành lang dài vắng lặng, không một tiếng động.

Chỉ có ở cuối hành lang vang lên tiếng nói chuyện lờ mờ.

Tôi rón rén bước nhẹ, chậm rãi đi tới gần.

“Trên bụng cô ta mấy vết rạn da nhìn như vỏ dưa hấu vậy.”

Giọng của Thẩm Nam Chu vang lên, trầm khàn và nặng nề,

ẩn chứa sự chán ghét không chút che giấu.

“…Giờ anh chẳng còn chút hứng thú nào với cô ta nữa. Nếu không phải vì đứa con…”

Trái tim tôi như bị một bàn tay to lớn bóp chặt, đau đến mức không thể thở nổi.

Tôi đứng chết lặng tại chỗ, hai chân như đổ chì, không nhấc nổi.

Cả cơ thể tôi trượt dọc theo bức tường, khuỵu xuống sàn nhà.

Nước mắt tủi nhục không cách nào kìm nén, cứ thế tuôn ra không ngừng.

04

Tôi và Thẩm Nam Chu là bạn học thời đại học.

Khi vừa tốt nghiệp, anh cầu hôn tôi. Tôi chẳng nghĩ ngợi gì đã gật đầu ngay.

Chúng tôi từng trải qua những ngày sống trong tầng hầm chật chội,

Từng cùng nhau ăn mì gói chan nước với bánh để cầm hơi qua ngày.

Tám năm trôi qua,

Anh từ một nhân viên chăm sóc khách hàng nhỏ bé,

Đã trở thành giám đốc bộ phận kinh doanh như hiện tại.

Thời mới yêu nhau,

Dù chỉ sống trong căn phòng trọ lụp xụp với vách ngăn mỏng,

Thẩm Nam Chu vẫn luôn say mê tôi đến không rời, đêm nào cũng quấn quýt không dứt.

Nhưng từ khi tôi mang thai tháng thứ tám đến khi sinh con,

Chúng tôi bắt đầu ngủ riêng.

Cho đến hôm qua, khi tôi phát hiện anh đang tự giải quyết sinh lý bằng ảnh người khác,

Chúng tôi mới trở lại ngủ chung.

Thì ra, anh không phải sợ làm phiền giấc ngủ của tôi,

Mà là… chán ghét cơ thể tôi.

Càng nghĩ, lòng tôi càng đau đớn.

Tôi không dám bật khóc thành tiếng, nhưng cơ thể không ngừng run rẩy.

Tôi quay người chạy vào nhà vệ sinh,

Tiếng nức nở cuối cùng cũng không thể kiềm chế nổi nữa.

Tôi cứ thế khóc suốt gần hai mươi phút,

Thì nhận được một tin nhắn từ Thẩm Nam Chu:

【Em vẫn chưa xong à? Công ty có việc gấp, anh về trước nhé. Em tự bắt xe về đi.】

Tay tôi vẫn còn run khi cầm điện thoại.

Tôi chưa kịp trả lời thì lại nhận được thêm một tin nhắn:

【Tối nay anh có tiệc, đừng đợi.】

05

Tôi cũng không biết mình đã đưa con về nhà như thế nào.

Đứng trước căn nhà trống rỗng không một bóng người,

Trái tim tôi như rơi xuống tận đáy.

Bầu trời ngoài cửa sổ dần tối lại.

Bỗng điện thoại rung lên.

Là một tin nhắn video được gửi từ số lạ.

Hình ảnh trong video hơi rung, nhưng vẫn nhận ra rõ đó là một phòng riêng trong nhà hàng.

Âm thanh hỗn tạp, còn nội dung là đoạn quay bên dưới bàn tiệc.

Hai đôi chân đang quấn lấy nhau.

Một đôi chân mặc tất đen mỏng, ôm sát vào chiếc quần tây xanh đậm.

Một bàn tay to đang vuốt ve dọc theo lớp tất đen đó.

Tôi nhận ra bàn tay ấy.

Đó là tay của Thẩm Nam Chu.

Ngón áp út vẫn còn đeo chiếc nhẫn cưới – chiếc nhẫn cưới của chúng tôi.

Trong đoạn âm thanh hỗn loạn ấy,

Vẫn vang lên tiếng cười đầy khoái chí của một người đàn ông:

“Giám đốc Thẩm và cô Dương đúng là trai tài gái sắc thật đấy.”

Xung quanh vang lên một tràng cười trêu chọc.

Video chuyển cảnh, hiện lên hành lang phía ngoài nhà vệ sinh.

Thẩm Nam Chu đang vịn tay vào tường, có vẻ đứng không vững.

Dương Tuyết Lan đứng bên cạnh, đưa tay nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho anh.

“Giám đốc Thẩm, anh không sao chứ?” – Giọng cô ta ngọt ngào, mềm mại đến mức khiến người nghe rợn người.

Thẩm Nam Chu cúi đầu nhìn cô ta, ánh mắt mơ màng:

“…Thật xinh đẹp.”

Dương Tuyết Lan khúc khích cười, cơ thể nghiêng nhẹ về phía anh.

Bóng của hai người kéo dài trên tường, không khí mập mờ gần như muốn tràn ra khỏi màn hình.

Tay tôi bắt đầu run rẩy, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Tôi biết rất rõ, đoạn video này là do Dương Tuyết Lan cố tình quay lại để gửi cho tôi.

Ngực tôi như bị một tảng đá lớn đè lên, nặng nề đến mức không thở nổi.

Tôi vùi đầu vào cổ con trai, cố gắng kiềm chế những ý nghĩ tiêu cực đang cuộn trào.

06

Khi Thẩm Nam Chu về đến nhà, tôi đã ngủ rồi.

Bên kia giường lõm xuống một khoảng sâu, mang theo mùi rượu nồng nặc.

Tôi nghiêng đầu sang nhìn.

Anh đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ,

trên gương mặt vẫn còn hiện rõ vẻ thỏa mãn, vui vẻ.

Tôi vừa định nằm xuống thì điện thoại của anh bất ngờ sáng lên.

Như bị một sức mạnh vô hình điều khiển, tôi mở điện thoại và truy cập vào ứng dụng WeChat.

Dòng tin nhắn mới nhất là từ “Lan”:

【Em về đến nhà rồi nè.】

【Giám đốc Thẩm hôm nay “hư” quá, tay em mỏi muốn rụng luôn rồi!】

【Để cảm ơn giám đốc Thẩm, em gửi tặng một món quà nè~】

Ngay lập tức, một bức ảnh được gửi đến –

Dương Tuyết Lan mặc một chiếc váy ngủ ren đỏ hai dây, tạo dáng gợi cảm đến trơ trẽn.

Tôi co chân ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang sáng lên trong bóng tối.

Từng dòng tin, từng hình ảnh như từng nhát dao đâm vào tim tôi.

Tay run rẩy, tôi bấm vào trang cá nhân của cô ta.

Bài đăng gần nhất được đăng cách đó đúng một tiếng.

Là một bức ảnh chụp đêm từ ghế phụ của xe, nhìn ra ngoài qua cửa kính.

Trên mặt kính phản chiếu bóng của hai người đang ngồi sát nhau.

Dòng trạng thái kèm theo là:

【Đàn ông 30 đúng là “sung” thật đấy!】

Tất cả hy vọng cuối cùng trong tôi vỡ vụn.

Toàn thân lạnh toát như rơi xuống hố băng.

Tôi gồng mình nén lại nỗi tủi thân,

quay lại cuộc trò chuyện và lướt lên để xem những tin nhắn trước đó.

Chỉ cần nhìn tên và nội dung, tôi đã khẳng định được –

người con gái kia chính là thư ký của anh, Dương Tuyết Lan.

Similar Posts

  • Trọng Sinh Trở Lại Tôi Dạy Chị Dâu Một Bài Học

    Chị dâu khuyên tôi ly hôn với ông chồng ham ăn chơi trác táng, vậy mà tôi lại túm tóc chị ta kéo ra giữa đường đánh cho một trận.

    Chỉ vì ở kiếp trước, tôi bị chị ta xúi giục mà dũng cảm đâm đơn ly hôn.

    Nhưng đến ngày ra tòa, chồng tôi bất ngờ đưa ra một xấp ảnh thân mật giữa tôi và luật sư, vu oan tôi lăng loàn, cắm sừng anh ta từ lâu.

    Luật sư là do chị dâu tôi giới thiệu. Tôi quỳ lạy van xin chị ta ra tòa làm chứng giúp tôi.

    Chị dâu lại một lời không nói, ngầm thừa nhận tôi ngoại tình.

    Chồng tôi giả vờ đáng thương, cầu xin thẩm phán đừng cho ly hôn.

    Không chấp nhận kết quả thất bại, tôi ngồi lì ở tòa, khẩn khoản xin thẩm phán thu hồi phán quyết.

    Chị dâu bịt miệng châm chọc:

    “Tiểu Lâm à, em cứ nhất quyết đòi ly hôn, chẳng lẽ là vì kỹ năng của tay luật sư kia hơn cả A Phát sao? Khó trách em suốt ngày than vãn, có chồng mà như không, bé xíu, yếu xìu, còn không bằng gãi ngứa!”

    Chồng tôi giận dữ mất hết lý trí, xông qua hàng cảnh sát, bóp cổ giết tôi ngay tại tòa.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại đúng ngày chị dâu đang khuyên tôi ly hôn.

  • Anh Nợ Tôi Một Cuộc Đời

    Kết hôn suốt năm mươi năm, Thịnh Thanh Dao đã dâng hiến tất cả cho Tần Việt Lăng.

    Khi anh bị thương thành người tàn phế trong một nhiệm vụ, cô từ bỏ công việc MC danh giá và ổn định, ở nhà chăm sóc anh, mỗi ngày đều xoa bóp đôi chân cho anh.

    Anh nói mình muốn sống không con cái, cô đã mười lần sảy thai, để lại di chứng vĩnh viễn không thể mang thai được nữa, vậy mà chưa từng oán trách lấy một lời.

    Tất cả mọi người đều nói, Tần Việt Lăng có được người vợ như Thịnh Thanh Dao là phúc phận tu tám kiếp mới có được.

    Thế nhưng mãi đến khi Tần Việt Lăng qua đời, người đã tận tụy chăm sóc anh cả một đời mới phát hiện —

    Thì ra trong mắt anh, cô chưa từng là phúc phận, mà chỉ là gánh nặng cản trở anh và “vợ con” thật sự được ở bên nhau.

    “Làm sao có thể chứ? Tôi là vợ của Việt Lăng mà, tại sao lại không thể làm giấy chứng tử cho anh ấy?”

    Tại trung tâm dịch vụ cộng đồng, Thịnh Thanh Dao tóc bạc trắng, ôm tro cốt của Tần Việt Lăng, ngơ ngác chất vấn nhân viên.

    “Thưa bà, giấy chứng tử chỉ có thể do người thân trực hệ thực hiện. Theo hệ thống thông tin của chúng tôi, bà vẫn đang là người độc thân.”

    Thịnh Thanh Dao run rẩy đeo kính lão, nhìn chằm chằm màn hình máy tính của nhân viên, xem đi xem lại.

    Nhân viên không hề nói dối.

    Bà đã sống cùng Tần Việt Lăng suốt năm mươi năm, vậy mà tình trạng hôn nhân của bà vẫn là… chưa từng kết hôn!

    Còn chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc đó, nhân viên lại nói thêm:

    “Chúng tôi tra được ông Tần Việt Lăng đã kết hôn từ năm mươi năm trước. Vợ ông ấy tên là Tống Ân Ân, hai người còn có một người con trai tên là Tần Niệm.”

    “Tuy bà Tống Ân Ân đã qua đời, nhưng bà có thể tìm ông Tần Niệm để làm thủ tục chứng tử cho ông Tần Việt Lăng.”

    Ngay khoảnh khắc nghe thấy hai cái tên “Tống Ân Ân” và “Tần Niệm”, đầu óc Thịnh Thanh Dao chỉ còn lại tiếng ong ong.

    Chẳng phải đó là chị dâu góa chồng và cháu trai của Tần Việt Lăng hay sao?

    Sao lại biến thành “vợ con” anh ấy?

    Vậy thì… bà là gì?

    Bao nhiêu năm nay, bà vất vả chăm sóc Tần Việt Lăng, chăm sóc cả Tống Ân Ân lúc bệnh tật…

    Rốt cuộc bà là gì trong cái nhà này?

  • Cầu An Nhiên, Mộng Đời Thăng Trầm

    Ta là đích nữ của phủ Tướng quân, còn muội muội là thứ nữ.

    Đời trước, muội muội đã đoạt đi danh ngạch nhập cung của ta rồi trở thành phi tử của Hoàng đế, được sắc phong làm Quý phi.

    Mà ta trong một lần cơ duyên xảo hợp đã cứu được con tin của địch quốc – Kỳ Việt. Về sau, Kỳ Việt san bằng kinh thành, thống nhất thiên hạ, còn ta thì trở thành Hoàng hậu tôn quý.

    Muội muội lại bỏ mạng ngay trong đêm hoàng cung bị công phá, bị vô số kẻ làm nhục đến chết.

    Trọng sinh một kiếp, muội muội giành trước cứu lấy Kỳ Việt, lại còn đem danh ngạch nhập cung trả về cho ta.

  • Ngày Đại Hôn, Ta Bị Tỷ Tỷ Cướp Kiệu Hoa

    Ngày đại hôn, ta bị thứ tỷ vừa bị nhà chồng bỏ mê choáng. Nàng mặc giá y của ta, ngồi kiệu hoa gả vào Hầu phủ.

    Khi tỉnh lại, ta làm loạn hỷ đường. Thứ tỷ xấu hổ uất ức, cuối cùng bị tộc trưởng nhốt vào Phật đường.

    Sau khi thành hôn, Hầu gia Hạ Viễn Chu sủng ái ta hết mực, cho đến ngày ta sinh nở, thai lớn khó sinh.

    Hắn sai bà đỡ mổ bụng ta để bế đứa trẻ ra. Trong lúc thoi thóp, ta thấy hắn ôm thứ tỷ bước vào:

    “Nếu không phải Như Sanh không thể sinh con, sao ta lại để ngươi sống đến hôm nay.”

    Nàng ta ôm đứa bé, khẽ cười:

    “Ngày đó ngươi làm nhục ta, hôm nay ngươi sinh đứa trẻ này cho chúng ta coi như chuộc tội. Ngươi cứ yên tâm đi, từ nay đứa bé này là con của ta.”

    Trong tiếng khóc của đứa trẻ, ta nuốt hơi thở cuối cùng.

    Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày thành thân, tiếng nhạc hỷ vang khắp nơi —

    “Tân nương lên kiệu rồi!”

  • Thay Tỷ Xuất Giá, Gả Đúng Người

    Trấn Bắc Đại tướng quân vừa gặp đã yêu trưởng tỷ, cuồng nhiệt theo đuổi suốt 3 năm, cầu thân đến chín lần, mỗi lần đều giúp cha ta thăng quan tiến chức.

    Đến lần thứ mười, phụ mẫu ta khuyên can:

    “Lão Lục thật lòng với con, ai ai cũng thấy rõ. Con từ chối đến chín lần rồi, chẳng lẽ vẫn không chịu gật đầu?”

    Trưởng tỷ vừa cài cây trâm ngọc – sính lễ của Lục tướng quân – lên tóc, vừa thản nhiên đáp:

    “Con mới không ưng cái loại thô kệch nặng mùi mồ hôi ấy. Người con muốn gả, phải là bậc văn nhân ôn nhuận như ngọc, phong thái nhã nhặn mới xứng.”

    Cha ta vò đầu bứt tóc:

    “Nhưng mà… đây là lần thứ mười rồi. Nếu lần này từ chối nữa, lỡ Lục tướng quân nổi giận thì sao?”

    Ta đứng bên cầm gương đồng giúp trưởng tỷ, ánh mắt lại dừng trên cây trâm sáng loáng kia, khẽ cười nói:

    “Nếu tỷ tỷ không muốn gả, vậy để muội gả.”

  • Kẻ Bên Ngoài, Người Trong Tim

    Thiếu tướng trẻ nhất quân khu từ bỏ cơ hội thăng chức, lựa chọn gả vào nhà tôi.

    Không phải vì ba tôi là thủ trưởng, mà là… chúng tôi đã lén yêu nhau tám năm.

    Tôi trao cho anh thứ quý giá nhất của tuổi thiếu nữ, trong một nhà nghỉ rẻ tiền.

    Cũng chính tôi, khi anh sa vào bẫy địch, đã cõng anh – người đầy thương tích – băng qua núi lớn, trốn chạy khỏi vòng vây truy sát.

    Lúc được cứu, anh nắm chặt tay tôi, ánh mắt sâu hun hút chứa đựng sự cố chấp nóng rực:

    “Tiểu Từ, sau này để anh bảo vệ em, bằng cả quãng đời còn lại, bằng cả tính mạng này.”

    Vì cưới tôi, anh chấp nhận điều kiện của ba, nhận nhiệm vụ nguy hiểm nhất – chi viện tiền tuyến suốt hai năm.

    Thế nhưng khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, anh lại mang theo một người phụ nữ… đang mang thai.

    Tôi nhìn hai người họ tay nắm chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh mà hỏi:

    “Anh giải thích đi.”

    Anh quỳ xuống trước mặt tôi, tháo súng bên hông ra, đặt vào tay tôi:

    “Tiểu Từ, lúc đó anh trúng loại xuân dược mới, tình thế cực kỳ nguy cấp… là cô ấy cứu anh.”

    “Cô ấy nói mình là trẻ mồ côi, không còn ai thân thích, nguyện vọng duy nhất là được sinh ra đứa bé này.”

    “Anh thề, chỉ cần cô ấy sinh con xong, anh sẽ đưa cô ấy rời đi, tuyệt đối không để em phải nhìn thấy nữa. Nếu em không thể tha thứ… thì lấy mạng anh mà hả giận.”

    Tôi nuốt xuống vị đắng trong cổ họng, nở một nụ cười nhẹ.

    “Được thôi.”

    Giây tiếp theo, tôi đưa nòng súng lạnh ngắt dí lên trán anh:

    “Vậy thì dùng mạng của anh để xin lỗi đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *