Tờ Vé Sổ Thấu Lòng Người

Tờ Vé Sổ Thấu Lòng Người

Hôm đó, tôi dắt cháu đi dạo phố, tiện tay mua một tờ vé số.

Tối hôm sau, kết quả được công bố – tôi trúng hai mươi triệu tệ!

Vui mừng khôn xiết, tôi chạy về phòng ngủ định báo tin vui cho chồng.

Nhưng vừa đến cửa, tôi lại nghe thấy mẹ chồng và chồng đang tranh cãi:

“Con dâu sinh con gái, lại còn không chịu sinh thêm đứa nữa. Hai đứa bám lấy căn hộ gần trường học thì có ích gì? Chi bằng sang tên cho em trai con, để con trai nó còn có cơ hội học trường tốt.”

Tôi định mở cửa vào tranh luận thì lại nghe chồng… đồng ý.

1

Tôi tên là Sở Dĩ, đã kết hôn với chồng – Chu Hạo – được 5 năm.

Những năm đầu sau cưới, cả hai chúng tôi đều bận rộn sự nghiệp, chưa vội sinh con.

Mãi đến năm ngoái, chúng tôi mới có một bé gái.

Tháng này, mẹ chồng lấy cớ lên trông cháu mà đến nhà ở tạm.

Bà không ít lần bóng gió hỏi tôi khi nào định sinh đứa thứ hai.

“Mẹ à, Bối Bối mới tròn một tuổi, mẹ nói chuyện đó sớm quá không? Với lại cả con và A Hạo đều không còn trẻ, mang thai bây giờ cũng rủi ro lắm.”

Tôi vẫn nghĩ mẹ chồng là người yêu trẻ, vì cả năm nay bà vẫn hay qua lại thăm cháu, chăm cháu cũng rất nhiệt tình.

Cho đến tối nay, khi tôi đi đổ rác…

Trong thang máy, tôi tiện tay tra kết quả xổ số hôm nay.

Khi kiểm tra đến con số cuối cùng, tay tôi đã bắt đầu run lên.

Trúng rồi! Tôi thực sự trúng giải độc đắc!

Tổng cộng 22 triệu 580 nghìn tệ!

Sau thuế vẫn còn lại hơn 18 triệu!

Số tiền khổng lồ này đủ để cả nhà ba người chúng tôi đổi sang căn hộ lớn hơn, thậm chí có thể mua thêm một căn nữa để đón ba mẹ chồng lên sống cùng.

Tôi vừa bất ngờ vừa mừng rỡ đến nỗi toát mồ hôi, gần như không tin nổi vào mắt mình.

Hoảng hốt trong vài giây, tôi lập tức chạy về nhà để chia sẻ tin vui với chồng.

Nhưng vừa tới cửa phòng ngủ, tôi đã khựng lại.

“Tiểu Hạo, không phải mẹ nói chứ, nhà bên kia vì muốn có cháu trai mà sinh đến đứa thứ ba. Nếu không phải con đảm bảo đứa đầu của Sở Dĩ là con trai, mẹ đâu có đồng ý cho nó sinh.”

Tôi sững sờ.

Lúc tôi mang thai, mẹ chồng từng nhiều lần thúc ép chồng đưa tôi về quê khám thai ở một phòng khám tư.

Khi đó tôi chỉ nghĩ bà lo lắng vì tôi có thai muộn.

Không ngờ bà lại âm thầm sắp xếp người quen để kiểm tra giới tính thai nhi.

Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra, người mẹ chồng mà tôi từng nghĩ yêu thương cháu vô điều kiện, hóa ra cũng cổ hủ, phân biệt giới tính nặng nề đến vậy.

Chu Hạo đáp lại bằng giọng thờ ơ:

“Khám ở phòng khám tư sai số cũng bình thường thôi.”

Mẹ chồng thì giận đùng đùng:

“Mẹ vốn định để năm nay hai đứa sinh thêm một đứa con trai, ai ngờ Sở Dĩ cứ lần lữa mãi.”

“Bây giờ tâm trí cô ấy đều đặt hết vào Bối Bối. Hơn nữa con bé mới đầy năm, không muốn sinh tiếp cũng là bình thường. Đợi vài năm nữa con lại bàn với cô ấy sau.” – Chu Hạo dỗ dành quen miệng.

May là chuyện con cái, anh ta vẫn còn tôn trọng ý kiến tôi.

Nhưng mẹ chồng thì lại không hài lòng:

“Bàn bạc gì mà bàn, chuyện lớn như vậy lẽ ra phải nghe lời con chứ.”

Một lúc sau, thấy Chu Hạo không trả lời, mẹ chồng đổi giọng:

“Mẹ cũng không ép hai đứa sinh thêm con nữa.

Nhưng con cũng biết đấy, con trai em trai con vài năm nữa là đi học rồi.

Đó là độc đinh của nhà họ Chu mình đấy!

Ai cũng nói phải cho con học trường tốt từ nhỏ, nhưng con cũng biết, trường ở quê thì tệ quá.

Mẹ nghe hàng xóm bảo căn hộ con và Sở Dĩ đang ở là nhà gần trường trọng điểm trong thành phố, chi bằng sang tên căn nhà này cho em trai con đi, để bé Bảo Bảo lên đây học.”

“Dù tiền đặt cọc là của con, nhưng tên trên sổ đỏ là của cả hai vợ chồng.

Mỗi tháng trả góp là do con và Sở Dĩ cùng gánh, thậm chí phần nhiều là cô ấy trả.

Cô ấy chắc chắn sẽ không đồng ý đâu.” – Chu Hạo trả lời rất bình tĩnh.

“Thì mẹ đã tìm hiểu rồi. Chỉ cần Sở Dĩ ký giấy ủy quyền, lúc làm thủ tục chuyển nhượng cô ấy không có mặt cũng không sao.

Con đừng nói rõ là sang tên nhà, cứ tìm cách dụ cô ấy ký tên trước, đến khi xong xuôi rồi hãy nói cho cô ấy biết.”

“Nhưng mà mấy năm nữa Bối Bối đi học thì sao?” – Chu Hạo lại hỏi.

“Con và Sở Dĩ còn tiền mà, đến lúc đó hai đứa mua căn khác cũng được. Căn này cứ để em trai con ở.

Nó giờ chẳng có công việc tử tế, sống đã đủ khổ rồi, nếu không có nổi một căn nhà đàng hoàng thì cuộc sống sao mà tiếp tục được nữa.”

Chu Hạo trầm ngâm một lúc rồi không đáp.

Mẹ chồng lại tiếp tục:

“Con là anh, chẳng phải nên lo cho em trai và cháu mình sao? Mẹ với ba con đã vất vả nuôi con bao năm. Hồi đó nhà không có tiền, em con mới phải nghỉ học để dành tiền cho con đi học. Bây giờ con có gia đình rồi là không nghe lời mẹ nữa đúng không?”

Tôi cảm thấy lời mẹ chồng nói thật quá phi lý.

Trước đây, tôi từng nghe Chu Hạo nói rằng em trai anh ấy nghỉ học là vì học không giỏi, không thi đỗ cấp ba, chứ đâu phải vì nhường tiền cho anh.

Vậy mà giờ đây, mẹ chồng lại đổ hết lỗi lên đầu Chu Hạo.

Tôi thấy việc này quá vô lý, định đẩy cửa vào nói cho ra lẽ, thì bất ngờ nghe Chu Hạo lên tiếng đồng ý:

“Mẹ à, vậy mẹ đừng nói với Sở Dĩ vội. Vài hôm nữa cô ấy đi công tác đến Ninh Thị, đến lúc đó mẹ bảo em con lên đây, con dẫn nó đi làm thủ tục sang tên.”

Lời của Chu Hạo khiến tôi chết lặng.

Tôi vội nhét vội tờ vé số trúng thưởng vào túi áo ngủ, giả vờ như không nghe thấy gì rồi bước vào phòng tắm.

Lúc tôi bước ra, mẹ chồng đã quay về phòng mình.

2

Suốt đêm trằn trọc suy nghĩ, tôi vẫn cố gắng giữ chút hy vọng vào Chu Hạo.

Tôi tự an ủi, liệu có phải anh ấy chỉ đang nói vậy để dỗ mẹ chồng yên tâm?

Trước khi đi ngủ, tôi thử thăm dò:

“Hôm qua em dẫn Bảo Bảo đi mua đồ, thằng bé nói muốn lên thành phố mình học tiểu học. Em trai anh có nói gì với anh không?”

Chu Hạo thoáng sững người, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thường, trả lời thản nhiên:

“Trẻ con ấy mà, nói bừa thôi, biết gì đâu.”

Tôi không hỏi thêm nữa.

Nghĩ đến chuyện trước đây anh lúc nào cũng nghe lời mẹ, lại hết lòng vì em trai, tôi chỉ thấy lạnh lòng.

Similar Posts

  • Ly Hôn Vợ Vì Sinh Con Gái

    Vợ tôi sinh đứa thứ ba, lại là con gái.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô ấy đã mở miệng đòi ly hôn.

    Tôi cười lạnh: “Cô nghĩ kỹ chưa? Nếu ly hôn, ba đứa con gái tốn tiền này cô phải mang đi hết, tôi một đứa cũng không nuôi.”

    Cô ấy gật đầu, rút ngay một tờ đơn ly hôn ra.

    Tôi liếc qua.

    Hừ!

    Cô ta dám mở miệng đòi bảy phần tài sản của tôi.

    Nhưng tôi cũng không phản đối.

    Coi như cô ta biết điều, biết mình không sinh được con trai thì chủ động rút lui.

    Dù sao cô ta đi rồi mới có chỗ cho con trai tôi với người phụ nữ bên ngoài.

  • Sóng Gió Phủ Công Chúa

    Kết hôn hai mươi năm, ta và Tống Khinh Thì luôn tương kính như tân, vai kề vai, nghĩa vợ chồng đằm thắm.

    Bên ngoài, hắn làm quan đến chức Thượng thư, địa vị ngang hàng Tể tướng.

    Bên trong, hắn chu đáo ân cần, không nạp thiếp, là mẫu hình phu quân lý tưởng được hàng xóm ngợi ca không ngớt.

    Ta vẫn luôn cho rằng mình rất hạnh phúc.

    Có phụ thân là thương nhân giàu có, của cải địch quốc, lại có phu quân ôn nhu trung hậu, một lòng hướng về ta.

    Cho đến khi hắn bước sang tuổi bốn mươi, bỗng lâm trọng bệnh, hôn mê bất tỉnh.

    Ban đêm ta đút thuốc cho hắn, lại nghe thấy hắn thì thầm gọi tên Tam công chúa đương triều.

    Tựa sét đánh ngang tai, tay run rẩy đánh rơi bát thuốc, đập trúng mặt hắn.

    Hắn nằm bệnh thêm một tháng, thuốc thang vô hiệu, chung cuộc hồn về suối vàng.

    Sau khi hắn mất, ta rời bỏ Thịnh Kinh thành, xuôi về Giang Nam, đêm đêm du ngoạn họa phường, nghe danh kỹ ca xướng.

    Nghe rồi nghe, ta ngủ thiếp đi.

    Chờ đến lúc mở mắt tỉnh dậy, lại phát hiện mình trở về ngày trước khi Tống Khinh Thì tham gia điện tuyển.

  • Đừng Mở Cửa

    Lúc mười một rưỡi đêm, tôi đặt một đơn đồ ăn ngoài.

    Đang chuẩn bị ra mở cửa nhận thì điện thoại bất ngờ rung lên.

    “Đừng mở cửa!”

    “Đừng mở cửa!”

    “Đừng mở cửa!”

    Ba tin nhắn có nội dung giống hệt nhau, được gửi từ cùng một số điện thoại lạ.

  • Nỗi Đau Của Người Vợ Đích Thực

    Sau năm năm du học trở về biệt thự nhà họ Biên, tôi phát hiện Dư Vãn Vãn vốn chỉ là con nuôi, nay lại trở thành “đại tiểu thư nhà họ Biên”.

    Đúng lúc hôm nay là sinh nhật của mẹ, có rất nhiều người đến tặng quà. Dư Vãn Vãn vừa nhìn thấy tôi thì ngẩn ra, rồi lập tức cao giọng mỉa mai giữa đám khách:

    “Nhà chúng tôi tài trợ cô đi du học, kết quả ba năm thành năm năm, tôi còn tưởng cô muốn tiêu tiền nhà họ Biên cả đời mà không định quay lại nữa chứ.”

    Quay đầu, cô ta còn bịt mũi, tỏ vẻ ghét bỏ:

    “Hôm nay là sinh nhật mẹ, sao cô ăn mặc lôi thôi lếch thếch thế này mà về được hả?”

    “Vương di, mau đưa hành lý của cô ta vào phòng giúp việc đi, đừng để mùi hôi làm ảnh hưởng đến khách.”

    Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ bị cô ta thao túng đến mức không biết phản kháng.

    Nhưng bây giờ, tôi đã trọng sinh.

    Tôi cầm ly champagne bên cạnh, hắt thẳng vào mặt cô ta:

    “Cô chẳng qua chỉ là một con ký sinh trùng ăn nhờ ở đậu nhà họ Biên, thật sự tưởng mình là đại tiểu thư rồi sao?!”

    “Muốn tôi trả tiền nhà họ Biên? Được! Đợi lát nữa xem cô quỳ xuống cầu xin tôi thế nào!”

  • Thái Tử Không Thể Gả

    Thái tử gặp thích khách, ta liều mình tương cứu.

    Bệ hạ hỏi ta muốn ban thưởng thứ gì.

    Vành tai ta chợt đỏ, ta nhìn về phía Thái tử cao quý như ngọc.

    Vừa định xin Hoàng thượng ban hôn, bỗng nhiên nghe thấy tiếng lòng của nha hoàn phía sau:

    【Ngàn vạn lần đừng xin ban hôn, Đại tiểu thư của ta ơi!】

    【Bạch nguyệt quang của Thái tử là Thẩm Ngâm Nguyệt, cẩu Thái tử vừa không nỡ bỏ sự trợ giúp của Tướng quân phủ lại không đành lòng để người thương làm trắc phi.】

    【Sau khi hắn đăng cơ, việc đầu tiên chính là tru di cửu tộc nhà họ Sở, tổng cộng bảy trăm bốn mươi hai mạng người, ngay cả con chó mới đẻ trong nhà cũng không tha.】

    Ta: !!

    Khi Hoàng thượng một lần nữa hỏi ta muốn ban thưởng điều gì?

    Ta vội vàng đáp: “Thần nữ muốn một cái búa.”

    Hoàng thượng: …

    Thái tử: …

  • Biển Cả Có Thể Cuốn Trôi Mọi Nỗi Buồn Full

    Cuộc hôn nhân giữa tôi và Giang Triệt là một thỏa thuận thương mại do ông nội hai bên quyết định trong một bữa tiệc rượu.

    Ngày thứ hai sau khi đăng ký kết hôn, anh ấy liền bay ra nước ngoài, để lại căn biệt thự rộng lớn cho tôi và một con chó tên là “Đạn”.

    Suốt ba tháng trời, hoàn toàn bặt vô âm tín.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *