Tôi Chỉ Muốn Đào Mỏ, Ai Ngờ Đào Trúng Tổng Tài

Tôi Chỉ Muốn Đào Mỏ, Ai Ngờ Đào Trúng Tổng Tài

Từ nhỏ, mẹ tôi đã mê tiểu thuyết tổng tài.

Đến mức tôi chỉ cần nghe thấy hai chữ “tổng tài” là đã thấy nhức đầu.

Lúc mẹ tôi khóc sướt mướt vì nam chính theo đuổi lại nữ chính trong “đường về từ hỏa táng”, tôi ngồi bên tính nhẩm khối tài sản của anh ta, tiện thể viết nháp bảng giá bồi thường ly hôn.

Khi mẹ tôi đau lòng vì nữ chính chỉ là thế thân của “bạch nguyệt quang”, tôi lạnh lùng phán: “Thế còn chờ gì nữa mà không tranh thủ chặt một vố?”

Đáng tiếc, tôi sở hữu một gương mặt mang ba chữ “chớ lại gần”, từ bé đến lớn không có thằng nào dám bén mảng tới.

Dẫn đến giấc mộng làm gái đào mỏ của tôi chưa một lần thành sự thật.

Cho đến buổi liên hoan sau tốt nghiệp đại học, trong quán bar, có một nhóm công tử vest chỉnh tề nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu.

Miệng còn lẩm bẩm: “Đù má! Có người giống hệt Vãn Vãn luôn kìa!”

Tên đẹp trai nhất trong đám bước tới gần tôi, mỉm cười nói:

“Cô trông rất giống một người mà tôi từng theo đuổi không được.”

“Nếu cô chịu ở bên tôi, tôi sẽ không để cô thiệt thòi.”

Tôi mừng như trúng số, lập tức rút điện thoại mở ngay trang chuyển khoản WeChat.

“Chuyển ngay cho tôi 1 triệu, rồi phí thế thân, phí tổn thất thanh xuân, phí bù đắp tinh thần, tất cả tính theo giá thị trường gấp ba lần!”

“Không thì tôi sẽ gói trọn gói lời anh vừa nói gửi cho bạch nguyệt quang của anh!”

Người đàn ông trước mặt lập tức chết sững.

Mấy tên công tử bên cạnh cũng ngớ ra, mất vài phút mới kịp hoàn hồn.

“Con mẹ nó, hóa ra là gái đào mỏ!”

“Đẹp thế mà phí, anh Cố, đi thôi!”

Nói rồi kéo người đàn ông kia định bỏ đi.

Nhưng Cố Diên chẳng nhúc nhích, chỉ có ánh mắt nhìn tôi càng lúc càng thêm chán ghét.

“Quả nhiên, Vãn Vãn vẫn là người không ai thay thế được…”

“Dù có giống, cũng chẳng có tâm hồn thuần khiết như cô ấy…”

Tôi lắc nhẹ ly rượu trong tay, mặt đầy khó chịu nói:

“Thôi đủ rồi, muốn diễn thì ra cửa trái bắt xe đến Hoành Điếm.”

“Tôi không có nghĩa vụ đóng kịch với anh đâu.”

Vừa dứt lời, tên công tử bên cạnh giơ tay định tát tôi.

Miệng còn gào lên: “Con đĩ thối tha, còn bày đặt lên mặt!”

“Dám làm mất mặt anh Cố, ông cho mày biết tay!”

Ngay khi cái tát sắp giáng xuống mặt tôi, Cố Diên giơ tay chụp lấy cổ tay gã đó.

Anh ta chẳng thèm để ý người bên cạnh, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào tôi.

“1 triệu đúng không? Không thành vấn đề.”

“Mỗi tuần gặp tôi ba lần, thời gian tôi quyết định.”

Anh ta rút điện thoại ra, định quét mã chuyển khoản cho tôi.

Tôi lập tức tắt màn hình điện thoại, lạnh lùng nhìn anh ta.

“1 triệu là phí bịt miệng, không phải tiền bao dưỡng, đại ca à.”

“Tổng tài đời này xuống cấp thật đấy, ngày xưa ra tay là mấy chục tỷ, giờ bắt đầu mặc cả rồi sao?”

Khóe mắt Cố Diên giật nhẹ, ánh mắt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Nhưng vẫn cố hít một hơi sâu, đè nén cảm xúc hỏi:

“Vậy ý cô là gì?”

Tôi giơ tay phải lên, giơ năm ngón.

Cố Diên lập tức hiểu ý, suy nghĩ mười giây rồi gật đầu.

“Được, nghe cô.”

2

Sau khi nhận được thông báo tài khoản báo về sáu triệu, tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng ngay tại chỗ.

Mấy tên công tử ngồi bên cạnh thì gần như phát điên, tức đến mức nhảy dựng lên.

“Anh Cố, anh điên rồi à! Cô ta nói bao nhiêu anh cũng chuyển bấy nhiêu? Rõ ràng là tống tiền!”

“Bao nhiêu đứa con gái tự dâng đến cho anh còn chẳng hết! Việc gì phải chọn cái con đĩ này?”

“Cô ta chẳng qua là có cái mặt kia thôi, có gì ghê gớm…”

Còn chưa nói hết câu, tôi đã giơ tay lên cắt ngang.

“Các người nói thêm câu nữa là tôi tăng giá tiếp đấy.”

“Nếu không phục, cứ cầm ảnh tôi đến mấy viện thẩm mỹ hỏi thử xem, có sửa được ra cái mặt giống tôi không?”

“Hoặc là… suy nghĩ nghiêm túc việc bán mông đi cũng được.”

Nói xong tôi tựa người lên ghế sofa, rút điện thoại ra nghịch.

Mẹ nó, sáu triệu lận!

Tôi phải xóa sạch giỏ hàng, rồi mua cho mẹ hai sợi dây chuyền vàng thật to!

Cố Diên kéo đám công tử ra một bên dằn mặt, sau đó chúng nó tiu nghỉu kéo nhau rời khỏi quán bar.

Cố Diên đưa cho tôi một tấm danh thiếp, lạnh nhạt nói:

“Tôi sẽ liên lạc khi cần. Bình thường đừng tự tiện liên hệ với tôi.”

Tôi cầm tấm danh thiếp ném thẳng xuống đất.

“Chiều thứ Hai, Tư, Sáu tôi rảnh. Cuối tuần tôi có lịch riêng.”

“Nếu muốn chiếm dụng thời gian cuối tuần thì được thôi, nhưng tính theo lương gấp ba ngày lễ, anh biết luật mà.”

Nói xong, tôi xách túi rời đi, không thèm ngoái đầu lại.

Không cần nhìn cũng biết, sắc mặt Cố Diên chắc chắn chẳng ra gì.

Trên đường về, tôi nhắn tin cho mẹ:

“Mẹ ơi, con được nhận vào làm ở một công ty lớn rồi!”

“Mỗi tuần chỉ làm ba buổi, đãi ngộ cực kỳ tốt!”

Sáng thứ Hai, đúng chín giờ, chuông cửa reo vang.

Cố Diên đứng ngoài cửa, mặc vest cao cấp, phía sau là hai trợ lý.

“Mặc cái này vào.”

Anh ta đưa tôi một túi giấy, bên trong là một chiếc váy đắt đỏ, “Dẫn cô tới một nơi.”

Similar Posts

  • THIÊN SÁT TAI TINH: GẢ CHO CHÀNG, HỌA CŨNG THÀNH PHÚC

    Ta vào cung tuyển tú ngày đầu tiên, Hoàng đế băng hà.

    Bị phái đi trông giữ hoàng lăng, hoàng lăng sập.

    Lại bị đuổi ra Hoàng gia thái điền trồng rau bắt sâu.

    Cả hoàng cung đều trúng độc thực phẩm.

    Bị đưa đến trước mặt Thái tử, ta quỳ trên đất nửa canh giờ.

    Ngài mới chậm rãi mở miệng: “Như khanh quả là không tệ.”

    Ta yếu ớt ngẩng đầu: “???”

    “Người tài như khanh đây…”

    “Không gả cho đối thủ của cô thì tiếc quá…”

    Ta: ???

  • Phụ Nữ Không Bao Giờ Được Yếu Đuối

    Phòng làm việc của tôi – phó tổng giám đốc – bị chồng tôi giao cho một thực tập sinh mới tên là Bạch Vi.

    Bạch Vi còn đăng ảnh văn phòng lên mạng xã hội, kèm dòng chữ:

    “Cảm ơn sự tin tưởng và bồi dưỡng của tổng giám đốc Thẩm, tôi sẽ cố gắng không phụ lòng kỳ vọng này!”

    Trợ lý đã chụp màn hình gửi cho tôi.

    Trong ảnh, toàn bộ bố cục văn phòng đã bị thay đổi, mọi huân chương và giải thưởng của tôi đều biến mất không dấu vết.

    Tôi lập tức chuyển tiếp ảnh đó cho Thẩm Dã Châu:

    “A Thẩm, đây là ý gì? Văn phòng riêng của em sao lại bị một thực tập sinh chiếm dụng?”

    Anh ta gửi lại một tin nhắn thoại, giọng lè nhè đầy men rượu:

    “Cưng à, chỉ là một cái văn phòng thôi mà, dù gì dạo này em cũng có dùng đâu.”

    Tôi nhắn lại:

    “Trong vòng mười phút, tôi muốn thấy văn phòng được khôi phục nguyên trạng.”

    Thẩm Dã Châu không trả lời.

    Hai phút sau, hợp đồng quan trọng nhất của Tập đoàn Thẩm Thị buộc phải tạm ngưng.

    Nếu đã có người muốn thách thức quyền lực của tôi, vậy tôi không ngại khiến cả Thẩm Thị phá sản.

  • Trói Buộc Giữa Hai Thế Giới

    Bảy năm trước, chồng tôi – Phó Tự Hành – gặp nạn trên biển, thi thể không tìm thấy.

    Tôi không tin anh đã chết, vừa chống chọi với trầm cảm nặng, vừa thay anh giữ lấy sản nghiệp nhà họ Phó, chờ anh trở về.

    Hai tuần trước, tôi tìm được anh rồi.

    Nhưng anh đã mất trí nhớ, còn có vợ mới.

    Anh nói với tôi: “Xin lỗi, bây giờ tôi chỉ yêu người vợ mới cưới của tôi.”

    Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng mình không cần phải tiếp tục uống từng nắm thuốc chống trầm cảm nữa.

    Cuối cùng, tôi cũng có thể đi ra biển, tìm lại người Phó Tự Hành của bảy năm trước…

  • Ảnh Đế Quăng Ra Giấy Kết Hôn

    Ảnh đế công bố kết hôn và có con, dân mạng thi nhau truy lùng danh tính vợ anh.

    Tôi livestream buột miệng nói:

    “Thôi khỏi tìm nữa, tôi chính là mẹ đứa nhỏ đây.”

    Ngay lập tức, hàng loạt fan ào ào tràn vào phòng livestream.

    “Ồ, tôi tự hỏi ai mặt dày thế, hóa ra là ‘chị Linh’ chuyên trải thảm đấy à.”

    “Chị mê ké fame thì cũng đừng dính lấy một người mãi thế, showbiz rộng thế cơ mà, đi tìm trai khác đi.”

    “Ảnh đế có mù đâu mà nhìn trúng chị? Đồ bẩn, tránh xa ảnh đế nhà chúng tôi ra.”

    “Ảnh đế mà có cưới chó, cũng không đến lượt chị đâu.”

    Tôi tức cười nói:

    “Tôi kết hôn với chó đấy.”

    Ảnh đế:

    “Gâu.”

    Hot search nổ tung!

  • Xà Ảnh

    Ta và tỷ tỷ nhặt được hai con tiểu xà.

    Hắc xà thần long chi tư, vừa thấy tỷ tỷ liền quấn lấy cổ tay nàng.

    Chỉ để lại tiểu bạch xà thoi thóp sắp tắt hơi.

    Ta thấy thương nó, vẫn mang về nhà chăm sóc chu đáo.

    Hắc xà năm đầu đã hóa thành hình người, thân dài dáng ngọc, phong thần tuấn lãng, sủng ái tỷ tỷ như trân như bảo.

    Chỉ có ta ngày ngày bôn ba tứ xứ, nuôi sống bản thân cùng tiểu Bạch.

    Rõ ràng đã đến tuổi hôn phối, nhưng bởi quanh năm mang theo một con xà mà bị nam tử trong làng chê bai xa lánh.

    Bọn họ đều nói, nếu ta vứt bỏ con xà kia, họ liền nguyện ý cưới ta.

    Đều bị ta đánh đuổi ra ngoài.

    Ta vuốt đầu xà, dịu dàng trấn an:

    “Dù ngươi cả đời không hóa hình, ta cũng sẽ không bỏ rơi ngươi. Đã nhận rồi thì là cả đời, ta sẽ chịu trách nhiệm.”

    Nhưng khi lũ lớn tràn về, tiểu Bạch ốm yếu mười năm bỗng hóa long chỉ trong một đêm.

    Giữa dòng nước xiết, ta liều mạng nắm lấy đuôi nó.

    Thế mà nó chỉ ôm tỷ tỷ bay lên.

    Thì ra, năm đó người nó nhìn đầu tiên chính là tỷ tỷ.

    Thì ra, so với hắc xà, nó còn sớm học hóa hình hơn…

    Ta chớp mắt tỉnh lại, nhìn thấy tiểu Bạch đang thoi thóp trong lòng bàn tay.

    Trở tay, ta liền ném nó đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *