THIÊN SÁT TAI TINH: GẢ CHO CHÀNG, HỌA CŨNG THÀNH PHÚC

THIÊN SÁT TAI TINH: GẢ CHO CHÀNG, HỌA CŨNG THÀNH PHÚC

Ta vào cung tuyển tú ngày đầu tiên, Hoàng đế băng hà.

Bị phái đi trông giữ hoàng lăng, hoàng lăng sập.

Lại bị đuổi ra Hoàng gia thái điền trồng rau bắt sâu.

Cả hoàng cung đều trúng độc thực phẩm.

Bị đưa đến trước mặt Thái tử, ta quỳ trên đất nửa canh giờ.

Ngài mới chậm rãi mở miệng: “Như khanh quả là không tệ.”

Ta yếu ớt ngẩng đầu: “???”

“Người tài như khanh đây…”

“Không gả cho đối thủ của cô thì tiếc quá…”

Ta: ???

01

Ta sinh ra đã là Thiên Sát Tai Tinh.

Vừa chào đời, đích mẫu của hầu phủ liền đột ngột bệnh nặng rồi qua đời.

Cũng chỉ vì bà ta tự chuốc họa vào thân.

Ta chỉ là thứ nữ thứ hai của phủ Thanh Dương hầu, có thể tranh giành gì với con trai bà ấy, vậy mà bà ta còn muốn sai người hạ độc g/i/ế/t ta.

Thế là, mẫu thân của ta một bước lên mây, được nâng thành chủ mẫu trong nhà.

Đối với ta, điều đó lại hóa ra tốt.

Từ dạo ấy, ai nấy đều đồn rằng ta chính là một Thiên Sát Tai Tinh.

Dính vào ai thì kẻ ấy xui xẻo.

Ta vừa bước ra khỏi cửa, cả phố liền gà bay chó chạy.

Ta đến học viện, học viện trong đêm lại sập luôn.

Thế nên ta đành suốt ngày ru rú trong nhà, an phận làm một tiểu thư khuê tú.

Phụ thân ngày ngày ở từ đường khóc lóc khấn vái.

Mẫu thân ngày ngày trước Phật đường niệm kinh cầu phúc.

Cuối cùng cũng chịu đựng được đến năm ta mười lăm.

Tam Hoàng tử, Long Tương Tướng Quân, tuổi trẻ tài cao, bình định Tây Nam.

Thiên hạ đại xá.

Hoàng đế như mặt trời ban trưa, tuyển tú khắp nơi.

Ta được chọn làm tú nữ, nhập cung.

Mẫu thân tối hôm trước còn trăn trở: “Hoàng thiên quý chủ, long mạch của thiên tử, chắc sẽ chẳng có trở ngại gì.”

Nhưng đêm đầu vào cung, Hoàng đế như mặt trời ban trưa lại đột nhiên băng hà.

Chúng ta lứa tú nữ này đều bị phái đi trông giữ hoàng lăng.

Các tú nữ bên tai ta ngày nào cũng khóc, khóc từ sáng đến tối.

Ta vừa bực, hoàng lăng liền sập.

Khâm Thiên Giám đêm đêm quan sát thiên tượng, phát hiện một ngôi Thiên Sát Tai Tinh rơi xuống long mạch!

Giám chính Khâm Thiên Giám quỳ suốt một đêm, vẫn không tra ra được ai là ngôi sao tai họa ấy.

Ta còn chưa kịp run cầm cập thì lại bị phái ra Hoàng gia thái điền.

Lần này, toàn bộ người trong hoàng cung đều ngộ độc thực phẩm.

Cuối cùng ta cũng bị lôi ra, rồi bị đưa đến trước mặt Thái tử.

Ta quỳ trên đất, không dám hó hé.

Nửa canh giờ trôi qua, rốt cuộc người trên ghế mới chậm rãi cất tiếng: “Như khanh quả là không tệ.”

Ta yếu ớt ngẩng đầu: “?”

Chỉ thấy Thái tử nhíu mày, một tay chống trán:

“Người tài như ngươi…”

“Không gả cho đối thủ của cô thì tiếc quá…”

Ta: ???

02

Ta bị Thái tử cầm hôn thư, gả cho Tam Hoàng tử làm trắc phi.

Tam Hoàng tử, chính là vị Long Tương Tướng Quân bình định Tây Nam kia.

Tính đi tính lại, là Tam Hoàng tử hại chết tiên hoàng.

Không phải ta, hì hì.

Ngày thành thân, ta đội phượng quan hà bội suốt một đêm.

Nến hoa cháy cạn, vẫn chẳng thấy bóng dáng vị Tam Hoàng tử trong truyền thuyết.

Ta đói đến mức bụng dán lưng, cuối cùng chỉ đành tự mình uể oải nằm ngủ mà vẫn nguyên xi hỷ phục.

Ai ngờ còn chưa kịp ngủ sâu, liền nghe bên ngoài ồn ào dữ dội.

“Không xong rồi!”

“Tiền sảnh cháy lớn!”

Ta hoang mang sợ hãi, chỉ sợ vạ đến thân.

May thay lửa không lớn, dập tắt nhanh.

Có điều… tấm biển do tiên hoàng đích thân ban tặng lại bị cháy sạch.

Đại quản gia trong phủ ôm tấm biển cháy dở, khóc không ra nước mắt.

Ấy vậy mà lão chưa kịp khóc thành tiếng, vị biểu muội ở xa sống tại Tiêu Tương Các trong phủ Tam Hoàng tử lại ngã xuống nước.

Tính mạng không hề gì, chỉ là lúc cuối thu nước quá lạnh, nàng ta không thể sinh nở được nữa.

Biểu muội ấy vốn có ý ngấp nghé làm trắc phi của Tam Hoàng tử, giờ thì chẳng còn hy vọng.

Biểu muội khóc lóc hoa lê đẫm mưa, đòi sống đòi chết.

Nhất thời, phủ Tam Hoàng tử rối như canh hẹ.

Khi đó, có kẻ nhớ ra lời đồn về ta, Thiên Sát Tai Tinh.

Người ta vội phái người phi ngựa đi mời Tam Hoàng tử vừa hồi doanh sau khi thành thân lại trở về nhà.

Tam Hoàng tử thúc ngựa ngày đêm, đến giờ Thìn mới vào phủ.

Vừa bước qua cổng, trên trời mấy con chim bay ngang qua, phân chim rơi đầy người Tam Hoàng tử.

Ngài phẫn nộ vô cùng, xông thẳng vào phòng:

“Động phòng!”

“Lập tức động phòng!”

03

Khi Tam Hoàng tử bước vào phòng, ta đã mơ màng ngủ.

Phượng quan còn đội trên đầu, tấm hà bội lộng lẫy bị ta vò nhăn nhúm.

Trong mộng ta còn lẩm bẩm:

“Đùi gà… to…”

“Vạn Bảo Lâu…”

“Đói… đói quá…”

Tam Hoàng tử sững sờ, ngài gọi đại quản gia đến, hạ giọng hỏi:

“Trắc phi… tối qua đi ngủ với bụng đói à?”

Đại quản gia mồ hôi ướt đẫm lưng, mặt như đưa đám:

“Bẩm tướng quân, hôm qua tiền sảnh cháy, lại gặp đúng lúc tiểu thư ở Tiêu Tương Các rơi xuống nước…”

“Tiểu nhân… thật sự là không kịp chăm lo…”

Tam Hoàng tử trầm mặc hồi lâu.

“Ở Vạn Bảo Lâu có món gì ngon?”

Ngài chỉ vào đại quản gia:

“Ngươi, đi lấy mỗi thứ một phần mang về.”

Đại quản gia run như cầy sấy, khúm núm lui xuống.

Còn mang theo cả người hầu đi cùng.

Ta ngủ say đến nỗi chảy nước miếng, bộ dạng vô cùng mất hình tượng.

Vậy mà Tam Hoàng tử lại khẽ bật cười.

Sát khí trên người ngài tiêu tan quá nửa.

Ngài ung dung cởi áo, nằm xuống cạnh ta, chằm chằm nhìn không rời mắt.

Ta vừa mở mắt, đã thấy cảnh ấy.

Ta giật bắn, không kìm được mà kêu khẽ một tiếng.

Tam Hoàng tử đưa ngón trỏ lên môi: “Suỵt!!!”

Phải rồi, bây giờ ta đã có phu quân.

Nhưng đối diện với Tam Hoàng tử, ta vẫn có chút lo lắng.

Tam Hoàng tử dường như nhận ra điều gì, liền hỏi:

“Nàng sợ ư?”

Giọng ngài trầm khàn, mang chút âm vang.

Ta cúi đầu, khẽ đáp: “Có chút sợ.”

Nghe vậy, Tam Hoàng tử im lặng hồi lâu.

Chỉ còn tiếng thở khe khẽ, từng nhịp một, đan vào tóc mai của ta.

“Nàng dù là trắc phi, nhưng đã gả cho Cô, Cô đương nhiên sẽ đối đãi tốt với nàng.”

04

Tốt hay không tốt, vốn chẳng phải điều ta bận tâm nhất.

Ta thân mang Thiên Sát Tai Tinh, lỡ ngài có mệnh hệ gì, ta lại thành góa phụ ư?

Không được, không được.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khác liền lấn át suy nghĩ ấy trong đầu ta.

Việc phu thê ấy, nghe nói sẽ đau.

Ta chẳng ngờ lại đau đến thế.

Đến lúc ta cảm thấy không tài nào chịu nổi nữa…

Mọi chuyện bỗng chốc kết thúc, thấy nó cũng thú vị.

Chẳng bao lâu, Tam Hoàng tử đứng dậy.

Ta cũng ngồi dậy, hỏi:

“Điện hạ, có cần tắm rửa chăng?”

Bên ngoài trời đã sáng tỏ, mọi thứ hiện rõ mồn một.

Tam Hoàng tử nghe thế, nhìn ta thật sâu, một ánh mắt dài thật dài.

Ngài dường như không vui, cũng như bị đả kích.

Ta hoang mang vô cùng.

Ngài không xuống giường, mà nằm trở lại.

Ta cũng đành nằm xuống theo.

Similar Posts

  • Gặp Mặt Nhà Chồng Và Tội Ác Kinh Hoàng

    Bạn trai đưa cả nhà đi gặp mặt, mẹ anh ta tặng tôi “bao lì xì vạn người chọn một”, kết quả tôi báo công an bắt hết cả nhà.

    Trung thu, tôi xách cả thùng rượu Moutai cùng hộp cua lớn sang ra mắt nhà bạn trai.

    Vừa bước vào, tôi chỉ thấy mỗi mẹ anh ta đang loay hoay trong bếp.

    Bạn trai Chu Tử Xuyên một phen dỗ ngon dỗ ngọt, đẩy tôi – trong bộ váy thanh lịch – vào bếp:

    “Bảo bối, mẹ anh mong gặp em lâu lắm rồi.

    Em vào trò chuyện với mẹ nhé.

    Nói nhỏ cho em nghe, mẹ có chuẩn bị bao lì xì to lắm đấy.”

    Tôi bị đẩy vào, chỉ biết gượng cười.

    Thấy tôi, mẹ anh ta lập tức tươi cười, nhưng không khách sáo mà sai tôi hết việc này đến việc khác.

    Nghĩ rằng nên tạo ấn tượng tốt, tôi chẳng nỡ từ chối.

    Kết quả là cả buổi chiều bị quay như chong chóng, mười món trên bàn gần như đều do tôi tự tay làm.

    Tôi cứ ngỡ mình đã ghi điểm tuyệt đối, ai ngờ em gái anh ta vừa bước vào đã nhăn mặt:

    “Cái này ăn kiểu gì vậy? Không biết là tôi không ăn cay à?”

    Bố anh ta thì đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, chẳng buồn nói một câu, chỉ tiện tay cầm con cua trên bàn hất hàm:

    “Cua bé thế này, không đủ nhét kẽ răng tôi.”

  • Cơn Ác Mộng Của Lục Dục Triết

    Trên người Lục Dục Triết, kẻ xưa nay nổi tiếng sạch sẽ, lại vương thêm mùi tanh cá.

    Ngay cả trên bàn ăn, cũng xuất hiện thêm món cá kho mà tôi ghét nhất.

    Trực giác mách bảo tôi, anh ta ngoại tình.

    Chưa kịp điều tra, anh ta đã chủ động đưa đơn ly hôn cho tôi.

    “A Triều, anh cũng là người, cũng muốn những thứ sạch sẽ.

    Cô ấy thuần khiết vô tì vết, không như em, đầy dơ bẩn. Ở bên cô ấy anh thấy vui hơn.”

    “Em yên tâm, 30 ngày nữa anh sẽ quay về gia đình. Lúc đó em vẫn là bà Lục.”

    Tôi không chịu chấp nhận, điên cuồng gào thét, muốn biết cô gái đó là ai.

    Lục Dục Triết nổi giận, nhốt tôi – người bị chứng sợ không gian hẹp – trong nhà chứa nước suốt ba ngày ba đêm.

    Trong làn nước lạnh lẽo tối tăm, tôi gần như ngạt thở.

    Anh ta còn sai người dắt con chó tôi nuôi mười năm tới, nói:

    “Vẫn chưa chịu ký à? Không ký, hôm nay anh em tao sẽ được ăn thịt chó.”

    Tôi hoảng loạn kêu gào đừng làm thế, vậy mà Lục Dục Triết lại rút dao đâm vào chân nó, sống sờ sờ mà chặt xác trước mắt tôi.

    Nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó, cuối cùng tôi ký tên lên đơn ly hôn.

    Một tháng sau, tôi cầm giấy ly hôn, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh ta.

    Nhưng anh ta lại phát điên, khắp nơi cầu xin tôi xuất hiện.

  • Một Thìa Sốt Mè, Một Đời Hối Hận

    Bữa cơm tất niên ăn lẩu, con gái tôi múc thêm một thìa nhỏ sốt mè.

    Chồng tôi lập tức nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt con bé mà mắng nhiếc:

    “Chỉ biết ăn cho mình thôi à, người khác không cần ăn nữa chắc?”

    Mẹ chồng thở dài, chị chồng bĩu môi, cô em chồng cũng hùa theo xỉa xói.

    Con bé cúi gằm mặt, lẳng lặng gạt thìa sốt mè vào lại trong bát chung, suốt cả quá trình không hề hé răng nửa lời.

    Tôi đứng bên cạnh, nghĩ rằng đó chỉ là chuyện nhỏ nên chẳng nói giúp con lấy một câu.

    Mùng 3 Tết, con bé tr/ e/ 0 m/ ì/ nh lên khung cửa phòng ngủ.

    Trang cuối nhật ký con viết: Mẹ ơi, con mệt quá.

    Sống lại một đời, tôi lại ngồi trước nồi lẩu đêm giao thừa năm ấy.

    Con gái vẫn múc thêm thìa sốt mè đó.

    Chồng tôi vừa há miệng: “Con làm cái kiểu gì thế? Chỉ biết…”

    Tôi không để anh ta nói hết câu.

    Tôi bưng cả chậu sốt mè, ú/ p thẳng từ chậu lẫn sốt vào bát anh ta.

    “Chẳng phải anh sợ không đủ ăn sao? Giờ cho anh hết đấy, ăn cho hết đi!”

  • Giữa Hai Lần Sinh Tử

    Năm thứ hai sau cái chết của Chu An, tôi gần như sắp phát điên.

    Tôi bỏ ra một khoản tiền khổng lồ, mời về từ nước ngoài một vị “đại sư” được đồn rằng có thể gọi hồn.

    Yêu cầu rất đơn giản: chỉ cần để tôi gặp anh ấy trong mơ một lần thôi.

    Đại sư ở sân biệt thự nhà tôi, ê a niệm chú suốt nửa ngày.

    Cuối cùng, ông ta lau mồ hôi, nghiêm mặt nói:

    “Tiểu thư, người chưa chết, hồn này không thể gọi về.”

    Tôi sững người, rồi lập tức bật cười điên dại.

    “Không thể nào!”

    “Một năm trước anh ấy chơi bay lượn bằng bộ đồ có cánh, ngã xuống biển từ vách đá, ngay cả một mẩu xương cũng không vớt được!”

    Đại sư nghiêm giọng, xoay xoay ngón tay rồi chỉ về một hướng.

    “Tin hay không tùy cô, nhưng hồn phách của anh ta không ở âm gian, mà đang ở dương thế.”

    “Nếu cô không tin, cứ đi về hướng đông mà tìm, có lẽ sẽ gặp thiên ý.”

  • Xuân Hòa Cảnh Đẹp

    Năm tháng cơ hàn nhất, cha mẹ đành lòng gả bán tôi cho nhà đại địa chủ làm dâu.

    Cô con gái bé bỏng họ nâng niu, chỉ đổi lấy ba bao khoai lang.

    Tôi không hề phản kháng, cũng chẳng rơi lệ, ngày vu quy, tôi mỉm cười.

    Tựa như lời mẹ vẫn thường nói, tôi phải tu mấy đời mới có phúc phận, trong loạn thế này mà vẫn có cơm no áo ấm.

  • Kiếp Này Tôi Không Còn Yêu Đương Nữa

    Kiếp trước, bạn trai tôi từng bảo tôi đổi nguyện vọng đại học để học cùng anh ta ở một trường dân lập hạng ba.

    Tôi từ chối.

    Sau đó, anh ta chọn một trường cao đẳng gần trường tôi, nói là không muốn yêu xa.

    Năm hai, tôi mang thai. Anh ta bảo tôi nghỉ học, về nhà sinh con.

    Tôi do dự chưa được bao lâu, anh ta đã bắt đầu thao túng tinh thần tôi: “Minh Thanh Hòa, anh vì em mà hy sinh nhiều như thế, em ngay cả một đứa con cũng không muốn sinh cho anh à?”

    Tôi nhượng bộ.

    Chẳng bao lâu sau, có cả chục gã đàn ông đến tận nhà đòi nợ. Anh ta chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức đẩy tôi ra chắn trước, còn mình thì trốn kỹ phía sau:

    “Vợ tôi đây, có thể giảm chút tiền lãi cho tôi không?”

    Đêm đó, tôi chết, mang theo hai mạng.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về thời điểm anh ta lần đầu đưa tôi đến khách sạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *