Tôi Đồng Ý Rồi Rời Đi

Tôi Đồng Ý Rồi Rời Đi

“Vợ ơi, Giáng Sinh em gái anh muốn qua đây chơi, em với mẹ ra ngoài ở hai hôm nhé.”

Tay tôi đang bế con bỗng khựng lại.

“Gì cơ?”

“Nhà mình nhỏ, em gái anh không thích ở khách sạn, hai người ra ngoài ở tạm đi.”

Chồng tôi nhìn tôi, giọng nói bình thản.

Tôi cũng nhìn anh ta, bất chợt bật cười.

Mẹ tôi vượt cả chặng đường xa để chăm tôi ở cữ, vậy mà chồng tôi vừa mở miệng đã là bắt mẹ con tôi nhường chỗ cho em gái anh ta.

“Được.” Tôi mở miệng đồng ý.

“Chỉ cần anh chắc chắn muốn sắp xếp mẹ con tôi như vậy là được.”

1

Chồng tôi, Chu Phong, dường như không nhận ra vẻ mặt khó coi của tôi, chỉ nghe thấy một chữ “được” mà tôi vừa nói.

Anh ta tiếp tục lên tiếng: “Nhà chỉ có hai phòng ngủ, mẹ đang ở phòng phụ, chẳng lẽ để khách ngủ trong thư phòng? Cái ghế sofa giường trong thư phòng cứng lắm.”

Tôi nhìn anh ta.

Khuôn mặt này, tôi đã nhìn suốt bảy năm — từ lúc yêu nhau đến khi kết hôn, từ hai người thành gia đình ba người.

Lúc đó, trong bếp vẫn còn nồi canh tẩm bổ mẹ tôi đang nấu, mùi kỷ tử và đương quy nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí.

“Chỉ hai ngày thôi, đêm Giáng Sinh và ngày Giáng Sinh. Anh đã đặt phòng suite rồi, đồ của con dọn sơ qua là ổn, rất tiện.”

Tôi từ từ ngồi xuống mép giường.

Vết mổ sinh vẫn còn âm ỉ đau, khi ngồi phải cực kỳ cẩn thận.

“Chu Phong,” tôi ngẩng đầu nhìn anh, “tôi mới sinh được 58 ngày, con còn chưa đầy hai tháng. Tuần trước bác sĩ tái khám đã nói, con còn quá nhỏ, tốt nhất đừng đến nơi đông người, bây giờ lại đang mùa đông, mùa cúm cao điểm.”

“Khách sạn ít người.”

Anh ta lập tức tiếp lời, “Hơn nữa là phòng riêng, không phải tiếp xúc với ai, anh đã nghĩ kỹ rồi.”

“Mẹ tôi năm mươi tám tuổi, bị cao huyết áp, suốt một tháng nay ngày đêm thức chăm cháu.” Giọng tôi bắt đầu run lên, “Giờ anh muốn bà cũng phải vất vả theo sao?”

“Chỉ hai ngày thôi mà.” Giọng Chu Phong bắt đầu có chút mất kiên nhẫn, “Em chẳng phải đã đồng ý rồi sao? Sao lại còn so đo thế? Đó là em gái ruột của anh, một năm mới tới một lần, anh là anh trai, sao có thể để nó ở bên ngoài được?”

Câu nói đó như một cái tát.

Tôi nhớ lại tuần trước, khi bị tắc sữa mà sốt tới 39 độ, mẹ tôi thức cả đêm dùng nước ấm lau người cho tôi.

Còn Chu Phong thì ngồi phòng khách chơi game, nói “bệnh ở cữ đều do chiều mà ra.”

Tôi nhớ lại suốt tháng qua, mẹ tôi mỗi sáng sáu giờ dậy nấu cơm, ban ngày chăm cháu, nấu ăn, dọn dẹp, đêm đến khi tôi thức cho con bú, bà cũng dậy theo, sợ tôi ngủ quên ôm con nguy hiểm.

Tôi nhớ lúc mua nhà, mẹ đã rút toàn bộ số tiền tiết kiệm — năm mươi vạn — nói “con gái có tổ ấm riêng, mẹ mới yên tâm.”

Vậy mà Chu Phong dường như chưa bao giờ thực lòng quan tâm tôi.

“Chịu khó một chút.” Chu Phong quay lưng lại nói, giọng dịu hơn, như ban phát, “Chỉ hai ngày thôi, được không? Anh xin em đấy, Chu Na khó khăn lắm mới qua, em để lại ấn tượng tốt với nó một chút.”

“Chịu khó một chút.”

Bốn chữ đó như lưỡi cưa rỉ sét, bắt đầu cưa qua cưa lại trong tim tôi.

Lúc yêu, anh quên sinh nhật tôi, nói bận công việc, bảo tôi “chịu khó một chút.”

Lúc cưới, nhà anh chỉ chịu đưa sính lễ mười vạn, nói còn có em gái đang đi học, bảo tôi “chịu khó một chút.”

Khi mang thai, tôi muốn thuê người chăm ở cữ, anh nói đắt quá, để mẹ tôi làm là được, bảo tôi “chịu khó một chút.”

Còn bây giờ, tôi ngồi trong cơ thể chưa hồi phục sau sinh, ôm đứa con gái mới hai tháng tuổi của anh, nghe anh nói — “chịu khó một chút.”

Chỉ hai ngày thôi.

Tôi cúi đầu nhìn con gái.

Con bé ngủ rất say, bàn tay bé xíu nắm chặt, chống lên cằm.

Nó không biết gì cả. Không biết cha nó đang sắp xếp để đuổi nó ra khỏi chính ngôi nhà của mình.

Tôi không biết mình đã im lặng bao lâu.

Đến khi Chu Phong trải giường xong, hài lòng nhìn quanh căn phòng, quay đầu bảo tôi: “Ngủ sớm đi, mai còn dọn dẹp.”

Anh ta bước lại, định hôn lên mặt con gái.

Tôi xoay người, tránh đi.

Anh ta khựng lại một chút, không nói gì, rồi rời khỏi phòng ngủ.

Cánh cửa được nhẹ nhàng đóng lại.

Tôi ngồi trong bóng tối, lắng nghe tiếng anh ta gọi điện từ phòng khách:

“Ừ, sắp xếp xong cả rồi… yên tâm đi, chị dâu em hiểu chuyện lắm… đúng rồi, tụi em muốn ăn gì? Anh chuẩn bị trước…”

Tôi từ từ nằm xuống, cẩn thận đặt con vào cũi.

Con bé khẽ ư ử một tiếng, rồi lại ngủ tiếp.

Vết mổ đang đau, ngực cũng đang đau.

Nhưng không gì đau bằng chỗ này — trong tim.

Tôi cầm điện thoại lên, ánh sáng từ màn hình làm mắt tôi cay xè.

1 giờ 14 phút sáng.

Tôi mở danh bạ, tìm một số rất lâu rồi chưa gọi.

Bạn cùng phòng đại học của tôi, Trương Vân, hiện đang là luật sư.

Tôi gửi một tin nhắn WeChat:

“Vân Vân, còn thức không? Mình muốn hỏi về chuyện ly hôn.”

2

Chu Phong đã ngủ rồi.

Anh ta ngủ rất nhanh, hô hấp đều đặn, thậm chí còn vang lên tiếng ngáy nhẹ.

Cứ như thể cuộc nói chuyện khi nãy chưa từng xảy ra, như thể ngày mai chỉ là một ngày bình thường.

Similar Posts

  • Mối Tình Lặp Lại

    Tôi và Cố Tầm Sâm từng có một mối tình ngắn ngủi.

    Khi đó tôi đang du học ở nước ngoài, cứ tưởng anh chỉ là một du học sinh bình thường.

    Thấy anh đẹp trai, dáng chuẩn, tôi nổi hứng theo đuổi luôn.

    Chúng tôi yêu nhau không biết ngại ngùng gì suốt nửa năm, đến lúc đó tôi mới biết anh xuất thân hào môn, lại còn nổi tiếng là kẻ không tin vào hôn nhân.

    Thế nên tôi giấu chuyện mình mang thai, chủ động nói lời chia tay.

    Sau khi xác nhận chắc chắn với tôi, anh chỉ cụp mắt khẽ gật đầu:

    “Ừ, sau này gặp lại thì xem như người xa lạ.”

    Nhưng rốt cuộc, chúng tôi vẫn không thể trở thành người dưng.

    Bốn năm sau gặp lại, anh là Nhị thiếu gia danh tiếng lẫy lừng của nhà họ Cố.

    Còn tôi lại là vị hôn thê của em họ anh.

  • Đứa Con Thứ Tư

    Mẹ tôi sinh năm đứa con, tôi đứng thứ 4.

    Mấy chị gái thường bảo thật ra tôi sinh sau, nhưng mẹ nói muốn cả nhà phải cưng chiều thằng út, nên tính tôi là thứ 4, còn em trai là thứ 5.

    Tôi chưa đầy nửa tuổi mẹ đã cai sữa, còn thằng em thì bú sữa mẹ đến tận mười tuổi.

    Để dành tiền cưới vợ cho thằng em, mẹ thậm chí gả chị cả cho một gã ngốc.

    Bà ấy không hề biết rằng, từ lâu trong lòng tôi đã âm thầm thề: Cả đời này nhất định phải bắt bà trả giá.

    1. Năm tôi và Hứa Tử Hào chào đời, chị cả vừa tròn 5 tuổi, chị hai 3 tuổi, chị ba mới 1 tuổi.

    Mẹ đặt tên cho chị cả là Hứa Chiêu Đệ, chị hai là Hứa Lai Đệ, chị ba là Hứa Vọng Đệ.

    Còn tôi, vì là song sinh khác giới với Hứa Tử Hào, hoặc cũng có thể vì mẹ cuối cùng đã chờ được một đứa con trai như mong muốn, nên cái tên của tôi không còn chữ “Đệ” nữa, mà là Hứa Tử Gia.

    Có lẽ trong mắt bà, sự ra đời của Hứa Tử Hào chính là món quà lớn nhất mà trời ban cho bà trong cuộc đời này.

    Nuôi năm đứa con chẳng dễ dàng gì.

    Bố là thợ điện trong nhà máy cơ khí ở thành phố, ở hẳn ký túc xá để trực sửa điện bất cứ lúc nào, cuối tuần mới về.

    Một mình mẹ ở quê nuôi năm chị em chúng tôi.

    Lúc vừa sinh tôi và Hứa Tử Hào, sữa mẹ không đủ, tôi chưa được nửa tuổi đã bị cai, trong khi thằng em thì bú mẹ đến tận 10 tuổi.

    Mẹ bảo uống nhiều sữa mẹ giúp thông minh hơn.

    Nhưng bà lại chẳng nhận ra rằng thành tích học tập của Hứa Tử Hào chưa bao giờ khá lên nổi.

    Chị ba lúc nhỏ sức khỏe yếu, mẹ cũng chẳng chịu bỏ tiền chữa bệnh.

    Năm tôi hai tuổi, chị ba bị viêm phổi rồi mất.

    Chuyện này mãi sau lớn lên tôi mới nghe chị cả kể lại.

    Chị cả học xong tiểu học thì phải nghỉ, chị hai cũng chỉ học được hết cấp hai.

  • Tiệm Cầm Đồ Linh Hồn

    Kết hôn 5 năm, Kỷ Trạch đã chán ghét mọi thứ thuộc về tôi. Anh ta lén lút ký kết một giao dịch với “Tiệm cầm đồ linh hồn”.

    Cầm cố lòng tốt của tôi, đổi lấy nhan sắc.

    Cầm cố sự siêng năng của tôi, đổi lấy vẻ dịu dàng.

    Cầm cố lối sống tiết kiệm của tôi, đổi lấy sự rộng lượng.

    Nhưng sau cùng, anh ta lại hối hận. Mắt đỏ hoe, anh ta chất vấn tôi: “Vì sao em lại trở thành như thế này?” “Trả vợ cũ của tôi lại cho tôi đi.”

  • Nữ Thừa Tướng

    Ta và Thừa tướng Thẩm Bạch lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã.

    Thế nhưng, đến ngày tuyển chọn nữ y nhập cung, hắn lại viện cớ một chút bã thuốc rơi vãi, liền loại bỏ ta, chọn lấy thứ muội của ta.

    Ta hỏi hắn vì sao, hắn lại điềm nhiên đáp: “Muội muội ngươi muốn, ngươi là tỷ tỷ nhường nàng một chút thì sao? Phận nữ nhi, há có thể ganh tỵ kiêu căng? Lần này, coi như cho ngươi một bài học.”

    Hắn nào hay biết, nếu ta không được chọn làm nữ y, thì sẽ bị tiến cung làm phi cho bạo quân.

    Về sau nghe nói, vị Thừa tướng lãnh tình lãnh tâm ấy, đứng dưới mưa suốt một ngày một đêm trước cung môn, chỉ để cầu ta gặp mặt một lần.

  • Hai Lần Thi Đại Học, Một Lần Hồi Sinh

    Trọng sinh tỉnh lại, tôi xách gạch ngay cửa rẽ trái, tiện tay đập cho mẹ tôi ngất xỉu.

    Sợ bà tỉnh dậy phá hỏng chuyện tốt của mình, tôi còn khóa chặt bà trong phòng ngủ, coi như bảo hiểm kép.

    Tiếp đó tôi phi nước đại đi ứng tuyển làm nữ streamer.

    Đợi đến khi mẹ tôi tỉnh, tôi đã trúng tuyển xong xuôi.

    Bà chửi tôi là đồ không lo học hành.

    Tôi chỉ để lại một câu:

    “Công việc nào cũng đáng quý, không phân sang hèn!”

    Đời trước tôi đã trải qua 2,5 lần thi đại học.

    Lần đầu tiên, mẹ tôi tráo bút của tôi thành loại bút xóa bằng nhiệt.

    Giữa tiết trời ba mươi độ, tôi vừa làm bài vừa tận mắt nhìn chữ trên giấy thi biến mất một cách thần kỳ.

    Tôi hoảng loạn đến mức chạy vòng vòng trong phòng thi, mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên mặt.

  • Đối Tượng Xem Mắt Là Bạn Trai Của Mẹ Tôi

    Nghỉ lễ 1/5, tôi về nhà xem mắt, không ngờ đối tượng lại là bạn trai của mẹ tôi.

    Bàn tay người đàn ông ấy đặt thẳng lên đùi tôi, trên cổ tay còn đeo chuỗi hạt hộ thân mà mẹ tôi đã ăn chay bảy ngày để cầu bình an cho anh.

    Mẹ một mình nuôi tôi hơn hai mươi năm, luôn tin rằng sau bao nhiêu vất vả, cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa cho phần đời còn lại.

    Tôi không biết phải mở miệng thế nào để nói với bà bộ mặt thật của người đàn ông này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *