Tôi Là Con Gái Tỷ Phú Giả Nghèo

Tôi Là Con Gái Tỷ Phú Giả Nghèo

Hai mươi năm trước, ba tôi uống say, lỡ miệng khoe nuôi gà một năm lời hai trăm ngàn.

Không lâu sau, cả trại gà bị người ta bỏ độc chết sạch.

Sau đó, ba tôi ở Bắc Kinh mua nhà trả thẳng tám mươi triệu, không hề nói với ai ở quê, ngay cả ông bà nội cũng không biết.

Bây giờ ba tôi đã là tổng giám đốc một tập đoàn, tài sản lên đến hàng trăm triệu.

Mỗi lần về quê ăn Tết hay lễ, ông đều bắt tôi và mẹ đi theo để cùng ông… giả nghèo.

Tối giao thừa, tôi khoác áo bông to sụ, đi dép bông, tay đút túi.

Bắt đầu màn “con gái nối nghiệp” chuyên ngành… nói dối văn học.

Không ngờ đang diễn hăng thì lại đụng trúng một người quen.

Tôi: “Tổng Giám đốc Cố?”

Anh ta: “Tổng Giám đốc Thẩm?”

Rồi cả hai cùng đưa tay bịt miệng đối phương.

【Chém gió với họ hàng thì sướng cỡ nào?】

1

Năm nay Tết, tôi theo ba mẹ về quê ông bà nội ăn năm mới.

Bữa cơm giao thừa, họ hàng và bạn bè trong nhà kéo đến đông đủ.

Vừa gặp mặt, mọi người đã bu quanh hỏi han đủ chuyện.

Trong lời kể của ba tôi, ông đang làm bảo vệ cho một công ty ở Bắc Kinh, còn mẹ tôi là lao công cho một công ty khác.

Vì vậy, trong câu chuyện của họ, tương lai của tôi cứ lắc lư giữa việc theo ba làm bảo vệ và theo mẹ làm lao công.

Họ thật sự rất “quan tâm” đến tôi.

Bác ba: “Nghe nói cháu học đại học ở Bắc Đại à?”

Tôi: “Bắc Đại gì chứ? Là đại học ở Bắc Kinh! Trường cao đẳng nghề Ngũ Đạo Khẩu thôi.”

Bác dâu cả: “Ra trường hai năm rồi nhỉ? Công việc thế nào? Có người yêu chưa?”

Tôi: “Làm gì có việc mà làm, bây giờ sinh viên ra trường toàn thất nghiệp!”

“Người yêu thì càng không, điều kiện của cháu thế này, ai mà chịu?”

“Cháu định gần ba mươi thì kiếm một anh đã ly hôn, có nhà có xe, nuôi sẵn con càng tốt.”

Chị họ tôi trố mắt: “Trời ơi! Em còn trẻ mà nghĩ kiểu gì thế, làm mẹ kế đâu dễ.”

“Hay để chị nhờ anh rể kiếm mối cho em nhé?”

Tôi: “Giờ chưa vội đâu ạ. Hồi đi học cháu tiêu xài hơi phung phí, còn nợ mười mấy vạn tiền thẻ tín dụng với vay online.”

“Phải trả hết mới tính tiếp chứ. Nghe nói anh rể chị là quản lý cấp cao công ty lớn hả? Hay cho em mượn tạm ít?”

Câu nói của tôi thành công cắt ngang mọi câu hỏi từ họ hàng.

Ông bà nội lập tức quay sang mắng ba tôi một trận, hỏi ông dạy con kiểu gì mà để dính vào thẻ tín dụng với vay nợ.

Bắt ông phải tìm cách giúp tôi trả ngay, không thì đời tôi coi như xong.

Ba tôi tức đến trợn mắt, nhỏ giọng véo tay tôi.

“Ba bảo mày giấu giàu chứ đâu bảo bịa chuyện!”

“Chuyện nhỏ xíu vậy cũng không xong, tin không tao điều mày đi lau toilet không?”

Tôi thực tập ở công ty ông từ năm nhất, làm từ dưới lên, ra trường là vào làm chính thức, tháng trước vừa được bổ nhiệm làm tổng giám đốc.

Bao nhiêu năm cống hiến, không có công thì cũng có sức, lại còn giữ 10% cổ phần công ty.

Vậy mà ông dám dọa điều con gái ruột đi lau toilet?

Tôi bật khóc, nước mắt rơi lã chã.

“Ba! Con không làm lao công đâu! Con không muốn giống mẹ!”

Mẹ tôi – người từ bé chưa từng đụng tay việc nặng – nghe vậy thì sững người.

Một lúc sau mới òa khóc ôm tôi.

“Con ơi, số mình nó vậy rồi!”

“Ai bảo ba con với mẹ không có bản lĩnh…”

Không khí đã đến nước này, ba tôi cũng phải góp lời.

Ông quay sang ông bà nội: “Ba, mẹ, con bé gây chuyện, tôi với vợ thấy mất mặt lắm.”

“Mấy năm tới chắc không về ăn Tết đâu. Ba mẹ yên tâm, tôi với Tuệ Phân sẽ cố gắng kiếm tiền, ba năm trả hết số nợ này.”

“Nhà họ Thẩm mình đường đường chính chính, không bao giờ quỵt nợ!”

Ba tôi đúng là diễn đỉnh.

Vài câu nói thôi mà ông bà nội nghe xong máu nóng hừng hực.

Các bác, các cô chú thi nhau an ủi ông.

Còn nhìn tôi thì toàn ánh mắt trách móc.

“Con bé này sao lại không biết điều thế?”

Trước những lời chỉ trích của họ hàng, tôi tỏ vẻ “xấu hổ vô cùng”.

Đứng dậy lau nước mắt, vừa khóc vừa chạy ra ngoài, dép bông kêu pía pía theo từng bước.

Trước khi đi, tôi giấu trong túi mấy hộp pháo ném, định tìm chỗ vắng chơi một mình.

Không ngờ chạy vội quá, lại đâm sầm vào ai đó.

Trán tôi đập vào mũi người kia, anh ta “hự” một tiếng.

Tôi hoảng hồn, ngã ngửa ra sau, suýt thì ngã lăn, may mà anh ta nhịn đau đỡ tôi một cái.

Ánh đèn đường chiếu xuống, hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, thấy… quen lạ lùng.

Cả hai đồng thanh.

“Tổng Giám đốc Cố?”

“Tổng Giám đốc Thẩm?”

Nhận ra mình vừa lỡ lời, cả hai hốt hoảng nhìn quanh.

Rồi vội vàng bịt miệng đối phương, cùng trốn ra sau một gốc cây.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảnh giác hỏi:

“Tổng Giám đốc Cố? Sao anh lại ở đây?”

“Không phải tôi đã nói rồi sao, đơn hàng đó tôi định giao cho công ty khác rồi mà?”

“Anh đuổi theo mối làm ăn đến tận đây luôn à?”

Người đàn ông này tên Cố Vân Chi, là nhà cung ứng đang đàm phán cho một dự án gần đây của công ty tôi.

Ban đầu tôi định giao đơn hàng đó cho công ty anh ta.

Vì anh ta thật sự rất đẹp trai, thầy bói nói năm nay tôi có đào hoa, tôi động lòng không ít.

Nhưng khi tôi hẹn anh ta sau giờ làm đi ăn, anh ta lại từ chối! Nói là nhà có việc, phải về sớm.

Similar Posts

  • Không Còn Là Cô Gái Của Năm Ấy

    Tôi đang làm thủ tục soát vé ở cổng lên máy bay, chuẩn bị cùng bạn trai bay sang Thái Lan du lịch.

    Trước mắt bất ngờ hiện ra một dòng bình luận trôi qua.

    【Nữ chính mà đi chuyến này, đơn hàng mấy chục triệu kia sẽ bị nam chính dâng cho nữ phụ ngay. Tiền thưởng, thăng chức cũng tiêu tan hết.】

    Tôi hơi sững người.

    Bạn trai giục:

    “Nhanh lên nào, máy bay sắp cất cánh rồi.”

    Tôi cười nhạt:

    “Ừ, đến đây.”

  • Oan Hồn Không Bóng

    Năm thứ hai sau khi chết, tôi liên tục hiện về trong giấc mơ của bố mẹ suốt ba ngày, khóc còn thảm hơn tiếng lừa kêu.

    “Bố mẹ ơi, dưới này con sắp nghèo chết rồi! Không có tiền vàng mã! Ma cũng có thể chết đói đấy ạ!”

    Nhưng dường như bố mẹ tôi còn chưa biết tôi đã chết.

    Em gái nuôi chỉ vẽ bừa một vết thương giả trên tay, rồi khóc lóc nói rằng tôi lại bắt nạt nó.

    Bố mẹ liền kết luận rằng tôi đang giả thần giả quỷ để tranh giành tình cảm.

    Tôi ngồi thẫn thờ bên bờ Hoàng Tuyền, đói đến mức chẳng còn nước mắt mà rơi.

    Các cô chú dưới địa phủ thương xót quá, gom góp tiền đi đường cho tôi.

    Cho tôi một cơ hội được quay lại dương gian trong ngày lễ Trung Nguyên, để gặp bố mẹ một lần.

    Hôm đó, bố mẹ bao trọn khách sạn sang nhất thành phố để tổ chức sinh nhật cho em gái nuôi.

    Họ cười rất dịu dàng, nhưng khi nhìn thấy tôi, nụ cười ấy lập tức biến thành chế giễu.

    “Con gái lớn của tôi chẳng phải đã chết rồi sao? Còn hiện về báo mộng cơ đấy, người này là ai, tôi không quen!”

    Tôi bị chặn ngoài cửa khách sạn, chỉ cười chua chát.

    “Tôi chỉ đến để đốt ít tiền vàng cho bản thân, sẽ đi ngay thôi. Dưới kia còn rất nhiều bố mẹ đang chờ tôi quay về.”

  • Điều Ước Của Sầm Tâm

    Bạn trai tôi debut trở thành đại minh tinh.

    Anh ấy nổi tiếng đến mức không còn thời gian gặp tôi, thế nên tôi cũng như bao fan khác, chỉ có thể biết chuyện tình mới của anh qua hot search.

    Tôi muốn gặp trực tiếp để hỏi cho ra lẽ, nhưng lại vô tình nghe được anh nói với người khác:

    “Không phải các cậu cũng thấy… Sầm Tâm dường như không xứng với tôi nữa sao?”

    Sầm Tâm chính là tôi — bạn gái bình thường của anh, đã bên nhau suốt mười năm.

    Tôi không nổi giận.

    Chỉ là… quay người, bấm một dãy số quen thuộc.

    “Anh Thời, trước đây anh từng nói, hai ta có hôn ước từ nhỏ—”

    “Còn hiệu lực không?”

  • Một Kiếp Phong Hoa Hai Đời Hẹn Ước

    Ta và Tạ Hành, là đôi phu thê bị người ta bày mưu toan tính.

    Vì chuyện ấy, nên giữa ta và chàng, tuy danh nghĩa là vợ chồng, mà lòng lại cách xa muôn trượng.

    Cả một đời này, ta sống trong ánh mắt chỉ trỏ của thế nhân, cuối cùng cũng kết thúc trong ngột ngạt và tiếc nuối.

    Khi một lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về ngày bị tính kế năm ấy.

  • Bản Di Chúc Trước Bữa Cơm

    “Nhân lúc mọi người đều có mặt, bố mẹ và mẹ con đã lập một bản di chúc.”

    Trong bữa cơm đoàn viên, tôi nhìn bản di chúc bố mẹ đưa tới tay:

    Trên đó viết anh cả lấy ba triệu tiền tiết kiệm, em trai út cầm hai sổ đỏ nhà trong khu nội thành.

    Đến lượt tôi, chỉ còn một mảnh đất hoang ở quê bị bỏ không hơn mười năm nay.

    Ba mẹ liếc nhìn nhau: “Mảnh đất này tuy bỏ hoang, nhưng con mang về dựng một căn nhà nhỏ cũng đủ ở rồi, xem như tấm lòng của ba mẹ.”

    Cả bàn im lặng.

    Tôi khẽ nhếch môi, chỉ nhẹ giọng nói: “Được, vậy sau này ba mẹ để hai người lo, tôi về quê.”

    Trong ánh mắt sững sờ của họ, tôi đứng dậy bỏ đi.

    Nửa năm sau, người của Cục Tài nguyên trực tiếp đến tận nơi tìm tôi:

    “Cô à, mảnh đất hoang này sẽ được dùng cho dự án năng lượng mới, chúng tôi sẽ bồi thường cho cô ba căn nhà tái định cư cùng hai triệu tiền mặt.”

    Tôi nhìn anh cả và em út đang đỏ mắt vì sốt ruột, khẽ cười: “Quả nhiên, tấm lòng của ba mẹ là thật nhất.”

  • Hai Mươi Vạn Sính Lễ

    Tiền sính lễ của em dâu nhiều hơn tôi hai mươi vạn.

    Mà chúng tôi lại cùng năm về làm dâu.

    Tôi chất vấn mẹ chồng, lại bị mắng chửi thậm tệ:

    “Đến con trai cũng không đẻ được, cô đáng giá bao nhiêu chứ?”

    “Nếu không sang tên căn nhà kia, thì ly hôn đi!”

    Tôi không đồng ý, không ngờ mẹ chồng lại làm ra chuyện điên rồ đến vậy…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *