Kế Toán Trong Hôn Nhân

Kế Toán Trong Hôn Nhân

Chồng tôi – Cố Ngôn – chỉ vào món đồ chơi ô tô 10 nghìn mà tôi mua cho con trai.

Ngay trước mặt mẹ chồng, anh ta mở bảng Excel quản lý chi tiêu gia đình, thẳng tay giảm khoản sinh hoạt phí của tôi từ 3 triệu xuống còn 2 triệu 5.

“Mẹ xem này, con giao cho cô ấy quản lý tiền nhà không phải để cô ấy muốn tiêu sao cũng được.

Hôm nay là một món đồ chơi 10 nghìn, ngày mai có thể là cái váy cả trăm nghìn.

Cái nhà này mà không tính toán kỹ thì sớm muộn gì cũng bị cô ấy xài sạch.”

Tôi ngày nào cũng đối chiếu hóa đơn đến tận khuya.

Không dám đi uống trà chiều với bạn, đến cả mua một gói băng vệ sinh cũng phải so giá ba nơi mới dám mua.

Con người tôi, cuộc sống của tôi, đều bị giam chặt trên bảng Excel ấy.

Đến khi anh ta lại mắng tôi “phá của” chỉ vì mua sữa chua đắt hơn 2 nghìn, tôi thực sự sụp đổ.

Tôi mở máy tính, tay run run viết email gửi cho nữ luật sư ly hôn nổi tiếng nhất mạng:

“Chào luật sư Lâm, tôi muốn hỏi, làm sao để ly hôn mà không để chồng tôi phát hiện, và để lại cho mình cùng con một khoản đủ sống?”

1

“Tháng này trừ năm trăm.”

Giọng của Cố Ngôn lạnh như máy móc đọc lệnh, mắt không rời khỏi màn hình đầy ô số và chữ trên bảng Excel.

Ngón tay tôi khẽ co lại, chạm vào chiếc xe đồ chơi nhựa trong túi áo.

Nó chỉ đáng giá 10 nghìn.

“Chỉ… 10 nghìn thôi.

Hôm nay con nhìn thấy, nó thật sự rất thích.” – Tôi nói khẽ, như sợ đánh động cả không khí.

Anh ta cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhưng ánh mắt không hướng về tôi, mà nhìn sang mẹ chồng đang chậm rãi uống trà ở ghế sofa.

“Mẹ xem này, con để cô ấy giữ tiền không phải để tùy tiện tiêu xài.

Hôm nay là 10 nghìn, mai là cái váy trăm nghìn.

Không tính toán chặt chẽ thì sớm muộn cũng tiêu hết.”

Mẹ chồng đặt tách xuống, đáy chạm bàn kính phát ra tiếng khẽ vang.

Bà liếc tôi, ánh mắt rõ ràng đầy thất vọng.

“Tiểu Ngôn nói đúng.

Tô Tình, con không đi làm, đâu biết kiếm tiền khó thế nào.

Tiền trong nhà phải tiêu đúng chỗ.”

Tiêu đúng chỗ.

Tôi thấy ngực mình như bị dao dí vào.

Nhìn con trai ba tuổi đang bò trên thảm, vui vẻ đẩy chiếc xe tải nhỏ màu xanh, bánh xe lăn qua thảm phát ra tiếng “lạch cạch” nhỏ xíu.

Đó là niềm vui của con suốt cả buổi chiều.

Và cái giá tôi phải trả… là 500 nghìn.

Quy tắc của Cố Ngôn rất đơn giản:

Mỗi khoản chi trong nhà, dù lớn hay nhỏ, đều phải nhập vào hệ thống anh ta lập sẵn.

Muốn nhập, phải có hóa đơn hoặc biên lai in từ máy.

Đồ chơi mua ngoài vỉa hè – không có.

Nghĩa là tôi đã “vi phạm”.

“Không có hóa đơn thì không nhập được, tức là chi tiêu sai quy định.

Đây là nguyên tắc, không liên quan số tiền nhiều hay ít.” – Anh ta nói, mắt đã quay lại màn hình.

Con trỏ chuột di chuyển, số tiền “3,000,000” trong ô “Sinh hoạt phí tháng” biến thành “2,500,000” một cách gọn gàng, thành thục như anh vẫn xử lý báo cáo công ty.

Tôi đứng yên, không nói thêm.

Trong phòng khách chỉ còn tiếng bàn phím lách cách và tiếng con trai chơi xe lạch cạch.

Hai âm thanh đó hòa vào nhau, giả tạo đến mức khó tin.

Tôi có giận không?

Tôi không biết.

Chỉ thấy toàn thân rã rời, đến đứng cũng khó.

Anh ta và mẹ lại tiếp tục nói về báo cáo quý tới của công ty – những con số và thuật ngữ như một bức tường vô hình, tách tôi ra khỏi thế giới của họ.

Tôi chậm rãi quay về phòng, khép cửa.

Con trai vẫn ở ngoài, nghe tiếng mẹ chồng chọc con cười.

Ngồi xuống bàn, tôi bật chiếc laptop cũ.

Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt tôi nhợt nhạt.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không động đậy.

Thời gian trôi qua từng phút.

Chỉ đến khi bên ngoài im hẳn, tôi mới cử động đôi tay tê cứng.

Tôi không mở file Excel quản lý chi tiêu kia – thứ luôn khiến tôi run rẩy mỗi cuối tháng.

Tôi mở trình duyệt.

Con trỏ chuột nhấp nháy trong ô tìm kiếm, như nhịp tim yếu ớt của tôi.

Từng chữ, từng chữ, tôi gõ ra cái tên – người mà vô số bà vợ tuyệt vọng trên mạng gọi là “cứu tinh”:

Luật sư Lâm Thư.

Khung soạn email trống hiện ra.

Tôi nhìn nó thật lâu, đến khi mắt nhòe đi.

Cuối cùng, tôi đặt tay lên bàn phím, gõ ra bản “tuyên án” cho cuộc hôn nhân của mình:

“Chào luật sư Lâm, tôi muốn hỏi, làm sao để ly hôn mà không để chồng tôi phát hiện, và để lại cho mình cùng con một khoản đủ sống?”

2

Tin nhắn WeChat của bạn thân bật lên.

“Tình Tình, bên Tây thành phố vừa mở một tiệm bánh ngọt kiểu Pháp, chiều đi thử không? Tớ mời.”

Tôi nhìn màn hình điện thoại, rồi lại nhìn về phía máy tính.

Trên màn hình là bảng Excel dày đặc những con số chi tiêu của gia đình.

Tôi cầm điện thoại, trả lời hai chữ:

“Không đi.”

Rồi lại nhắn thêm một câu:

“Tối phải nộp bảng chi tiêu.”

Tôi tắt WeChat, mở từng hóa đơn điện tử và ảnh chụp mua sắm, sắp xếp theo ngày và số tiền, nhập lần lượt vào các ô trong Excel.

Similar Posts

  • Rắn Đỏ Dưới Trần Gianchương 7 Rắn Đỏ Dưới Trần Gian

    VĂN ÁN

    Sau khi ta bị hòa thượng thiêu chet,

    phu quân liền đưa về một cô nương, mắt như nước thu, dáng tựa liễu rủ, phong tư yểu điệu động lòng người.

    Hai người họ ngày ngày quấn quýt chẳng rời.

    Chỉ là… hắn không hề nhận ra,

    rằng hắn và cô nương kia, dung mạo lại càng lúc càng giống nhau đến rợn người.

  • 10 Năm Bên Nhau Hoá Người Dưng

    Tôi và Lục Tư Dự bên nhau mười năm.

    Ngay trước ngày cưới, tôi bắt gặp anh ta dan díu với nữ thư ký.

    Góc của chiếc tất da đen lộ ra ngoài cánh cửa phòng làm việc đã đánh sập toàn bộ phòng tuyến trong lòng tôi.

    Tôi như hóa điên, như mụ điên chợ, lao vào gào thét.

    Lục Tư Dự kéo cô ta ra phía sau mình, rồi ngay trước mặt bao nhiêu người, vung tay tát tôi một cái.

    “Em có thể đừng như mụ điên được không?”

    Tôi nhìn người phụ nữ đang cười đắc ý sau lưng anh ta, đáy mắt đỏ ngầu như máu.

    Ngay hôm đó, tôi dọn ra khỏi cái “nhà” chung với Lục Tư Dự.

    Lục Tư Dự, tôi không cần nữa.

    Cuộc hôn nhân này, đổi người khác tôi cũng kết được.

  • Trọn đời chí ái

    Ngày thứ hai sau khi về nước, tôi nhận được tin Lục Hoài Tranh đã qua đời được một năm.

    Người tôi thích suốt sáu năm… cứ thế mà ra đi.

    Anh để lại cho tôi một chiếc nhẫn kim cương.

    Kích cỡ vừa khít ngón áp út của tôi.

    Vậy… anh cũng từng nghĩ đến chuyện cưới tôi, đúng không?

    Tim tôi đau thắt lại, tôi gửi một tin nhắn mắng anh là đồ ngốc.

    Ngay giây tiếp theo, giao diện trò chuyện hiện lên một dòng hồi đáp: “Bạn học Giang Nhu, vì sao lại mắng tôi?”

    Tôi sợ đến mức suýt đánh rơi điện thoại.

    Anh sống lại rồi sao?

  • Trọng Sinh Tôi Từ Chối Cứu Tiểu Thư Giới Thượng Lưu

    Tôi là phục nhan sư cuối cùng còn tồn tại trên thế gian này.

    Dù gương mặt có bị hủy hoại đến mức nào, chỉ cần qua tay tôi, cũng có thể hồi phục lại chín phần nhan sắc ban đầu.

    Kiếp trước, lão gia nhà họ Cố đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ, chỉ để cầu xin tôi chữa trị cho cháu gái ông — Cố Kiều Kiều, người suýt bị thiêu sống trong một trận hỏa hoạn.

    Nửa năm sau, đại thiếu gia Cố Trạm bắt đầu theo đuổi tôi ráo riết.

    Cố Kiều Kiều cũng khóc lóc quỳ gối, nài nỉ tôi làm chị dâu của cô ta.

    Tôi cứ ngỡ họ thật lòng biết ơn vì tôi đã cứu mạng Cố Kiều Kiều năm đó.

    Nhưng ngay trong ngày tôi gả vào nhà họ Cố, chính Cố Trạm lại phóng hỏa, thiêu sống tôi trong phòng tân hôn.

    “Hứ, phục nhan sư gì chứ! Mạt Mạt của tôi đã nói rồi, y học hiện đại bây giờ tiên tiến như vậy, nhan sắc của Kiều Kiều vốn dĩ có thể hồi phục hoàn toàn mà!”

  • Mèo Cưng Của Yêu Xà

    Tôi là tiểu bảo bối mèo con của Lục Trầm Chu.

    Đang nằm ngửa tứ chi quắp vào người, cuộn tròn trong lòng anh ta mà lim dim ngủ, móng vuốt còn bấu lấy cổ áo sơ mi của anh.

    Bỗng chóp mũi thoáng hiện ra một hàng chữ trong suốt:

    【Nam nữ chính cuối cùng cũng sắp gặp mặt rồi! anh Chu mau xông lên, cưng chiều nữ chính đến tận trời luôn!】

    【Đến rồi đến rồi, nữ chính thấy mèo thì giật mình, nam chính ngoài miệng cứng rắn nhưng lòng mềm nhũn nói: “Chỉ vậy mà đã sợ rồi à?”, cảnh kinh điển luôn!】

    【Đáng tiếc cho con mèo con này, về sau nam chính vì cứu nữ chính mà đem nó vứt đi, để nó phải tranh địa bàn với mèo hoang, cuối cùng còn bị con mèo mập màu cam của nam phụ bắt nạt đến mất dạng.】

    Bản mèo: ?!

    Tôi vẫy vẫy cái đuôi, ngẩng đầu lên, liền thấy ở cửa có một cô gái xách túi vải bố đứng đó, chính là “nữ chính” Tô Vãn mà dòng bình luận vừa nhắc tới.

    Cô ấy vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt lập tức sáng rực, chắc chắn là bị nhan sắc mèo này mê hoặc rồi!

    Lục Trầm Chu bế tôi ra khỏi lòng, nhét vào ngôi nhà mèo bên cạnh, còn ném vào một nắm đồ khô.

    Anh cài lại đai áo ngủ, giọng nhạt nhẽo:

    “Công việc của cô chỉ là cho mèo ăn, dọn dẹp nhà mèo, làm không nổi thì về đi.”

    Tô Vãn có chút phấn khích, giọng run run:

  • Mối Tình Dang Dở

    Khi gặp lại nhau, Thẩm Dự Hành đã là chồng của người khác.

    Tại buổi đấu giá, anh ấy vung tiền như nước chỉ để khiến vợ mình mỉm cười.

    Phòng hội nghị lạnh đến mức khiến tôi vô thức xoa tay lên cánh tay mình.

    Anh ấy lập tức nhíu mày, vẫy tay gọi một phục vụ đi ngang qua:

    “Điều chỉnh điều hòa tăng lên hai độ.”

    Sau đó, anh ấy tự nhiên cởi áo vest, khoác lên vai vợ mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *