Tổng tài là bạn trai mạng của tôi

Tổng tài là bạn trai mạng của tôi

Vì muốn biết người yêu trên mạng trông thế nào.

Tôi cố ý đặt cho anh ta một ly trà sữa, giả làm nhân viên giao hàng để đưa tới.

Đứng trước cửa nhà anh, tôi hồi hộp nhắn tin.

【Anh yêu, em đặt cho anh trà sữa rồi nhé! Em chu đáo vậy, có thể thưởng cho em bằng cách gặp mặt rồi để em ăn sạch anh luôn không?】

“Cạch” một tiếng, cửa mở ra.

Nhìn thấy ông chủ mặc vest, tôi ngẩn người.

Anh cau mày: “Thư ký Nguyễn, cô làm thêm nghề giao hàng sao?”

Tôi kìm nén cảm xúc, mỉm cười: “Vâng, thưa sếp, em thiếu tiền, nên tranh thủ làm thêm.”

Anh rút ra một xấp tiền, nhét vào túi tôi: “Nhận đơn này đi.”

“Tôi mua cho bạn gái một cân vàng, cô mang qua giúp tôi, tiện thể nhìn xem cô ấy trông thế nào.”

Tôi: “???”

1

Ngày thứ 300 quen biết người yêu mạng “Không Thiếu”.

Anh chủ động đề nghị gặp mặt: 【Cá nhỏ, khi nào chúng ta gặp nhau đi? Anh muốn ở ngoài đời cũng có thể chịu trách nhiệm với em.】

Sau đó, anh gửi kèm mười tấm ảnh.

Cơ bụng, bắp tay, còn có yết hầu gợi cảm và đường viền hàm sắc bén.

Không thể không thừa nhận, “Không Thiếu” là một người đàn ông yêu nghiệt.

Anh có dáng người đẹp.

Tính cách cũng tốt.

Chơi game giỏi.

Khi tôi buồn, anh sẽ cùng tôi chửi sếp.

Khi tôi mất ngủ, anh dùng đôi tay thon dài gõ đàn piano ru tôi.

Chỉ tiếc rằng.

Tôi đã gom đủ ảnh của anh, chỉ thiếu mỗi khuôn mặt.

Mỗi lần hỏi ảnh mặt, anh đều ấp úng: 【Anh muốn đợi đến khi gặp trực tiếp mới cho em xem.】

Thế là tôi tự thôi miên mình: Không Thiếu có thể xấu, nhưng anh cao mét chín.

Không Thiếu có thể xấu, nhưng anh có cơ bụng.

Điên cuồng tẩy não bản thân.

Tôi vội vàng trả lời: 【Để em suy nghĩ thêm đã.】

Trên mạng thì tôi trêu chọc anh thoải mái, nhưng nhắc đến gặp ngoài đời, tôi lại biến thành con chim cút nhát gan.

Lỡ Không Thiếu là gã đàn ông dơ dáy thì sao?

Để xác minh trước anh có phải người bình thường, không phải lấy ảnh mạng.

Tôi đặc biệt mua một bộ đồ shipper.

Rồi đặt cho anh một ly trà sữa.

Ngồi ở quán trà, nhận đồ từ shipper thật rồi tự mình mang đến địa chỉ anh gửi.

Như thế vừa an toàn vừa chắc chắn.

Đứng trước cửa nhà anh, tôi điên cuồng trấn an tinh thần.

Một người có dáng người hoàn hảo, lại sống trong biệt thự như Không Thiếu, cho dù xấu cũng chắc chắn có thể chỉnh sửa thành đẹp.

Tôi dỗ dành bản thân, gửi tin cho Không Thiếu: 【Anh yêu, trà sữa sắp tới rồi nhé! Loại anh thích, không thêm đường.】

Anh gần như trả lời ngay: 【Anh cũng chuẩn bị quà cho em rồi.】

Chúng tôi trao đổi địa chỉ, nhưng đều ăn ý không tùy tiện lên nhà.

Tôi không kiềm được kích động: 【Quà là… cho em gặp mặt rồi ăn sạch anh sao?】

Không Thiếu: 【……】

Anh rất truyền thống, tuy hay gửi ảnh cơ bắp, nhưng chưa bao giờ gợi dục, chỉ đơn thuần khoe luyện tập.

Anh còn giảng giải cách tập, mời tôi lần sau gặp cùng luyện.

Mỗi lần tôi trêu chọc.

Anh đều trả lời tôi bằng sáu dấu chấm.

Càng trò chuyện tôi càng hưng phấn: 【Này! Nếu anh thật sự muốn gặp em, thì phải chuẩn bị tâm lý đấy.】

Không Thiếu: 【Con gái phải chín chắn một chút, nhỡ đâu anh là người xấu thì sao?】

Tôi còn chưa kịp đáp lại.

“Cạch” một tiếng, cửa mở ra.

Người đàn ông cao một mét chín.

Mặc đồ thoải mái, đứng trước mặt tôi.

Anh khẽ cau mày, đẩy gọng kính vàng trên sóng mũi, từ đầu đến chân đánh giá tôi: “Thư ký Nguyễn?”

“Nguyên Tổng?” Tôi há hốc miệng, suýt rớt cằm.

2

Tôi và Nguyên Sùng nhìn nhau mấy giây.

Tôi mới lắp bắp mở miệng: “Sếp, đây là… đây là biệt thự khu Tây số 6… 6 phải không?”

Trong đầu tôi điên cuồng lóe lên ý nghĩ: sếp chính là “Không Thiếu”, “Không Thiếu” chính là sếp.

Trong dòng suy nghĩ ấy, tôi gần như tuyệt vọng.

“Đúng vậy.”

Nguyên Sùng nheo mắt, ánh nhìn khó đoán: “Thư ký Nguyễn, cô đang làm thêm nghề giao hàng sao?”

“Đúng đúng đúng, ngài nói chuẩn ạ.”

Tôi lén lau mồ hôi trên trán, cố gắng giữ giọng điệu chuyên nghiệp nhất: “Tổng giám đốc Nguyên, em cũng bị cuộc sống ép buộc thôi. Không có tiền nên mới đi làm thêm, đây là trà sữa bạn gái anh đặt cho anh, nhớ đánh giá tốt cho em nhé!”

Nói xong, tôi quay người định đi.

Trong lòng đang khen mình lanh trí.

May mà chưa hẹn gặp trực tiếp với Nguyên Sùng.

Nếu không anh biết tôi là người yêu mạng của anh! Biết tôi trong lúc chat đã chiếm đủ loại tiện nghi từ anh!

Theo tác phong thường ngày của anh.

Tôi không chỉ mất việc, e rằng còn bị anh phong sát toàn diện!

“Đợi đã.”

Nguyên Sùng gọi tôi lại, bước đến gần: “Sao cô biết là bạn gái tôi đặt cho tôi?”

“À, cái đó… cái kia…”

Tôi run rẩy giơ tay, chỉ vào cốc trà sữa: “Đây này, trong phần ghi chú có viết mà.”

【Bé yêu bé yêu, em muốn làm trà sữa sưởi tay cho anh.】

Trời ơi, tôi thật buồn nôn!

Đàn bà đang yêu, toàn mùi chua lè.

Nguyên Sùng khẽ “ồ” một tiếng.

Nhưng anh không định bỏ qua, mà rút ra một xấp tiền nhét vào tay tôi: “Nhận đơn này đi.”

“Đơn gì?” Tôi nhìn đống tiền kia mà trầm ngâm.

Quả không hổ là Nguyên Sùng.

Ra tay thật hào phóng.

“Tôi mua cho bạn gái một cân vàng, cô mang qua giúp tôi, tiện thể xem cô ấy trông thế nào.”

Nguyên Sùng lại lấy từ túi ra một thỏi vàng nặng một cân, đặt vào tay tôi: “Bạn gái tôi ngại, cô đừng dọa cô ấy.”

Tôi: “???”

Tự mình nhìn chính mình?

Nhưng mà tiền của Nguyên Sùng, thật dễ kiếm thế sao!

Ở thương trường thì keo kẹt, còn trong tình yêu lại vung tay một cân vàng?!

“Sao không nói gì, khó lắm à?” Anh cau mày nhìn tôi.

Không phải khó, mà là đúng ý tôi nghĩ.

“Tổng giám đốc Nguyên, sao ngài lại chơi tình yêu mạng thế này!”

Miệng tôi nhanh quá, lỡ buột ra.

Theo điều kiện của Nguyên Sùng, cao mét chín, vóc dáng, dung mạo đều xuất sắc hạng nhất, từ nhà đầu tư đến nữ nhân viên trong công ty.

Ai cũng thèm khát gương mặt này.

Chỉ tiếc tính cách của anh khiến người ta chẳng dám lại gần.

Giây tiếp theo, mày anh cau chặt hơn: “Thế nào? Tôi không thể yêu qua mạng sao?”

“Không không không, ý em là ngài yêu qua mạng sao không gọi video tự xác nhận luôn?”

Tôi chỉnh lại mũ bảo hiểm shipper.

“Tôi mặt lạnh, sợ dọa cô ấy.”

Nguyên Sùng mặt sầm xuống, hình như nghĩ đến gương mặt lạnh lùng của mình, càng thêm lạnh.

Câu này không sai, chỉ cần anh không cười, thì xa cách lạnh lẽo, đến cả chó đi ngang cũng phải tránh xa.

Trẻ con cũng bị gương mặt lạnh của anh làm khóc.

Trong cả văn phòng, chỉ mình tôi dám vào đưa tài liệu lúc anh mặt lạnh.

Gương mặt anh không chỉ lạnh, mà còn toát ra vẻ đắt đỏ.

Từng có khách hàng hợp tác nói: “Cái mặt này nhìn đã khó gần, toàn mùi tiền bạc, vừa đắt vừa lạnh.”

“Tổng giám đốc Nguyên, sao lại thế được, tình yêu chân thành đâu bị đánh bại bởi một gương mặt.” Tôi nhét vàng trả lại tay anh.

Giá vàng giờ đắt đỏ.

Quà này thật quá quý giá.

Quan trọng là sợ anh phát hiện tôi chính là người yêu mạng, lỡ kiện tôi thì…

“Cũng đúng, vậy tôi gọi video ngay bây giờ.”

Nguyên Sùng lấy điện thoại, trước mặt tôi bấm gọi video.

Giây tiếp theo.

Điện thoại tôi cũng reo lên.

3

Nguyên Sùng nheo mắt, trong bóng đêm, đôi mắt anh như hai viên dạ minh châu.

Sáng lấp lánh, chằm chằm nhìn vào chiếc điện thoại đang rung trong túi tôi.

Tôi cứng đờ, đi cũng không được, ở cũng không xong.

Mãi cho đến khi video tắt.

“Bộp…”

Nguyên Sùng thở phào, tôi cũng thở phào.

Nhưng ngay sau đó.

Trái tim tôi lại nhảy lên tận cổ họng bởi câu nói của anh.

“Thư ký Nguyễn, vừa nãy điện thoại cô reo sao không nghe?”

“Em… em mải chuyên tâm, cũng muốn xem bạn gái tổng giám đốc trông thế nào.”

Tôi vừa nói vừa rút điện thoại ra, cố gắng giả vờ như shipper: “Khách hàng đặt đơn đang giục em, tổng giám đốc Nguyên, em phải đi giao tiếp rồi.”

Ngoài mặt tôi cười.

Trong lòng tôi khóc.

Không ngờ người đàn ông ngày ngày cùng tôi chơi game lên hạng, lại là Nguyên Sùng.

“Cô đừng đi vội, tôi gọi thêm cuộc nữa.” Anh lại cầm điện thoại chuẩn bị gọi.

Tôi vội vàng giữ chặt: “Tổng giám đốc Nguyên, cảnh tượng gặp mặt người yêu mạng thế này, có em ở đây không tiện đâu.”

“Tiện, có thể giúp tăng dũng khí.”

“……”

Tôi gượng cười mấy tiếng, tay vẫn giữ chặt điện thoại anh.

Đầu óc quay cuồng: “Hay là để em đi xem giúp bạn gái ngài nhé! Em cũng là con gái, em nghĩ vừa nãy cô ấy không nhận video chắc cũng chưa chuẩn bị tâm lý gặp ngài.”

“Được, cô đi một chuyến.”

Anh đem vàng và phí chạy việc giao vào tay tôi.

Similar Posts

  • Hoàng Hậu Mười Năm, Ta Vẫn Là Xử Nữ

    Ta đã làm quý nữ đoan trang, hoàng hậu hiền lương suốt cả một đời.

    Nhưng đến lúc c/ h/ ết.

    Thiên hạ mới biết, mười năm xuất giá, ta vẫn còn là xử nữ.

    Dù ta cố gắng thế nào, trong lòng Triệu Độ mãi mãi chỉ có Khương Lục Nương đã sớm qua đời.

    Vì thế khi được sống lại một lần nữa.

    Để thành toàn cho họ, ta liều mạng cứu Khương Nguyệt Đường khỏi tay sơn tặc.

    Rồi khẽ mỉm cười nói với nàng:

    “Yến tiệc ban hôn đã bắt đầu rồi.

    Khương cô nương bây giờ quay về… vẫn còn kịp.”

  • Nơi Em Không Thuộc Về

    Năm thứ năm sau khi kết hôn, Đường Kim chê chồng mua vitamin C đắng quá, nên cầm lọ thuốc đến bệnh viện kiểm tra.

    Bác sĩ xem xong thì nói: “Trong này không phải vitamin C.”

    “Bác sĩ, ông có thể nói lại lần nữa không?”

    “Có nói mấy lần cũng thế thôi.” Bác sĩ chỉ vào lọ thuốc, “Trong này là mifepristone. Uống nhiều không chỉ khiến mất khả năng sinh sản, mà còn hại lớn tới sức khỏe.”

    Cổ họng cô như bị thứ gì đó chặn lại, tay siết chặt lọ thuốc đến trắng bệch.

    “Không thể nào… Đây là thuốc chồng tôi chuẩn bị cho tôi mà. Anh ấy tên Trình Phong Diên, cũng là bác sĩ ở bệnh viện này.”

    Ánh mắt bác sĩ nhìn cô bỗng trở nên kỳ lạ, như mang theo chút gì đó khó nói, rồi ông bật cười.

    “Cô gái, cô nên đến khoa tâm thần kiểm tra thử đi. Vợ của bác sĩ Trình ai ở đây cũng biết, hai tháng trước vừa sinh con. Đừng tự mình đa tình nữa, không có hy vọng đâu.”

    Vừa nói, ông vừa mở bức ảnh trong điện thoại.

    Trong ảnh, Trình Phong Diên mặc áo blouse trắng, bế một đứa bé trong lòng. Cạnh anh là một người phụ nữ với ánh mắt dịu dàng, môi cười cong cong.

    Là Trần Khinh Khinh – “em gái nuôi” mà anh hay nhắc đến.

  • Trùng Sinh Thay Đổi Kịch Bản

    Tôi thường một mình đi ăn đồ nướng, tuần này cũng thế.

    Đang ăn ngon lành thì những dòng chữ như khói lửa nơi phố chợ hiện lên:

    【Đến rồi! Đây chắc là một trong các nạn nhân?】

    【Không thể không nói, cô ấy thật sự rất xinh. Chẳng trách lại là bạch nguyệt quang của nam chính – chết sớm.】

    Tôi cầm lon coca, mặt mũi mơ hồ.

    “Chú ơi! Coca của chú pha rượu à?”

    Chủ quán nướng liếc tôi một cái đầy coi thường rồi bỏ đi.

    Ngay sau đó, một cô gái xinh đẹp bước tới ngồi cạnh tôi.

    “Em gái đi một mình à? Có muốn ngồi chung không?”

    Tôi chưa kịp trả lời thì những dòng chữ lại hiện ra:

    【Là Phương Ngọc Trân! Mau chạy đi! Cô ta là tú bà đấy!】

    【Đám đàn ông kia đang nhắm vào mày đấy!】

  • Là Vợ Chính, Tôi Không Có Tư Cách Sao?

    Vì bẩm sinh mắc chứng nói lắp, tôi đã bị “tiểu tam” chế giễu ngay trước mặt tất cả mọi người.

    “Đến… đến nói cũng… cũng không rõ ràng, mà… mà cũng xứng làm bà Lục sao?”

    Cô ta bắt chước cách tôi nói, khiến cả hội trường cười ầm lên.

    Tôi tát cô ta một cái ngay giữa đám đông.

    Ngay giây tiếp theo, chồng tôi – Lục Diễn – đá mạnh một cú vào bụng tôi.

    Cơn đau quặn thắt khiến tôi phun ra máu, trong cơn choáng váng, tôi nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của anh:

    “Xin lỗi Tư Tư đi, quỳ xuống.”

    “Cô không có tư cách gây rắc rối cho cô ấy.”

    Tôi nằm gục trong vũng máu, nhìn anh đỡ lấy “tiểu tam”, dịu dàng lau nước mắt trên khuôn mặt cô ta.

    Khoảnh khắc đó, tôi bật cười.

    Thì ra, ba năm hôn nhân… không bằng một giọt nước mắt của cô ta.

    Tôi dùng chút sức lực cuối cùng để ký vào tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị từ lâu.

    Lục Diễn lập tức thay đổi sắc mặt.

    “Thẩm Thanh, em dám à?”

    “Ừ.”

  • Con Tôi Có Nhóm Máu Khác Chồng

    Tôi và chồng đều là nhóm máu O, vậy mà đứa con sinh ra lại mang nhóm máu A.

    Mẹ chồng chỉ vào kết quả xét nghiệm máu, vừa chỉ vừa mắng chửi.

    “Mày là con đàn bà lăng loàn, có phải ra ngoài dan díu với thằng khác rồi phải không?”

    Chồng tôi đấm đá túi bụi, ép tôi phải khai ra “kẻ gian phu” là ai.

    Tôi không thấy có lỗi gì, nên nhất quyết không hé môi.

    Vậy mà anh ta lại nhẫn tâm thiêu sống tôi và con, đến mức không còn lại chút xương tàn tro bụi.

    Sau đó quay đi lĩnh tiền bảo hiểm cao ngất trời, rồi cưới người mới, sống cuộc đời giàu sang cùng bố mẹ anh ta.

    Ba tôi vì bị hàng xóm đàm tiếu mà lên cơn đau tim phải nhập viện.

    Mẹ tôi vừa chăm chồng, vừa lần theo mọi manh mối, cuối cùng tra ra sự thật:

    Hóa ra chồng tôi mới chính là nhóm máu A!

    Trong khi bố chồng là nhóm O, thì mẹ chồng mới là người ngoại tình năm xưa.

    Ba mẹ tôi mang đầy đủ bằng chứng đến đối chất, kết quả bị đẩy thẳng từ tầng 22 xuống, mất mạng tại chỗ.

    Lúc đang xếp hàng uống canh Mạnh Bà dưới âm phủ, tôi tức đến mức sống lại một lần nữa.

    Kiếp này, tôi nhất định sẽ vạch trần hết bí mật, bắt chúng phải trả giá bằng máu!

  • Trọng Sinh Trở Lại Tôi Dạy Chị Dâu Một Bài Học

    Chị dâu khuyên tôi ly hôn với ông chồng ham ăn chơi trác táng, vậy mà tôi lại túm tóc chị ta kéo ra giữa đường đánh cho một trận.

    Chỉ vì ở kiếp trước, tôi bị chị ta xúi giục mà dũng cảm đâm đơn ly hôn.

    Nhưng đến ngày ra tòa, chồng tôi bất ngờ đưa ra một xấp ảnh thân mật giữa tôi và luật sư, vu oan tôi lăng loàn, cắm sừng anh ta từ lâu.

    Luật sư là do chị dâu tôi giới thiệu. Tôi quỳ lạy van xin chị ta ra tòa làm chứng giúp tôi.

    Chị dâu lại một lời không nói, ngầm thừa nhận tôi ngoại tình.

    Chồng tôi giả vờ đáng thương, cầu xin thẩm phán đừng cho ly hôn.

    Không chấp nhận kết quả thất bại, tôi ngồi lì ở tòa, khẩn khoản xin thẩm phán thu hồi phán quyết.

    Chị dâu bịt miệng châm chọc:

    “Tiểu Lâm à, em cứ nhất quyết đòi ly hôn, chẳng lẽ là vì kỹ năng của tay luật sư kia hơn cả A Phát sao? Khó trách em suốt ngày than vãn, có chồng mà như không, bé xíu, yếu xìu, còn không bằng gãi ngứa!”

    Chồng tôi giận dữ mất hết lý trí, xông qua hàng cảnh sát, bóp cổ giết tôi ngay tại tòa.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại đúng ngày chị dâu đang khuyên tôi ly hôn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *