Trốn không thoát lòng lang

Trốn không thoát lòng lang

Ta là nha hoàn thông phòng của thiếu gia. Mỗi ngày đều cung kính cẩn thận, hết lòng cùng chàng luyện tập chuyện phòng the.

Chỉ là có một sơ suất, là ta bất cẩn mang thai.

Đêm ấy, ta mơ một giấc mơ kỳ lạ, mới biết mình chẳng qua chỉ là vai nữ phụ pháo hôi trong một quyển thoại bản.

Chỉ vì mang thai trước khi thiếu phu nhân được nghênh cưới vào cửa, mà ta cùng đứa nhỏ trong bụng đều bị đánh chết bằng gậy.

Vì giữ mạng, ta đành ôm bụng trốn đi.

1

Bên ngoài, tuyết lớn tung bay. Bên trong, mồ hôi ta đầm đìa như mưa.

Tay trái của chàng vươn ra, cầm lấy quyển sổ nhỏ đặt đầu giường, lật đến trang bị gấp lại, chỉ vào bức họa người bên trên sống động như thật, dịu dàng bảo ta: “Giao Giao ngoan, cùng thiếu gia luyện thêm động tác này nào.”

“Thiếu gia…” giọng ta khàn đến đáng sợ, gần như chẳng thể thốt nổi thành lời.

Tả Hồng cũng chẳng cho ta cơ hội mở miệng, tức khắc thân thể lực hành, trực tiếp thi triển động tác.

Lần thi triển ấy kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Đến nỗi, hai ta đều quên uống canh tránh thai.

Ta tên Vệ Kiều, là nha hoàn thông phòng của Tả Hồng. Chốn phòng the, chàng thích nhất gọi ta là “Giao Giao”.

Nhiệm vụ mỗi ngày của ta chính là giúp chàng thuần thục chuyện nam nữ.

Khi phu nhân vừa giao nhiệm vụ này cho ta, ta vẫn tưởng đây chỉ là công việc nhẹ nhàng hơn quét dọn. Dù sao thiếu gia cũng nổi danh là người thanh tâm quả dục.

Chẳng ngờ, vẻ ngoài lạnh lùng ấy, sau một lần nếm trải như ăn được tủy mà thèm, về sau đêm nào cũng như sói đói hổ khát.

Một tháng sau, khi ta đang ăn món cá chua Tây Hồ mà ta yêu thích nhất, bất chợt dâng lên một trận buồn nôn.

Ta xoa cổ họng đang trào lên vị chua, lòng cảm thấy bất ổn vô cùng.

Vội vã len lén rời khỏi phủ, đến một hiệu thuốc nhỏ không mấy nổi bật bắt mạch, quả nhiên… ta đã mang thai rồi!

Hồn bay phách lạc quay về phủ.

Đêm ấy, ta lấy cớ thân thể không khỏe để từ chối Tả Hồng thân cận.

Nào ngờ chàng chẳng chịu buông tha, chỉ siết chặt lấy ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an: “Ngủ đi, thiếu gia ta đây không phải kẻ háo sắc đến độ lợi dụng lúc nàng bệnh tật mà lăn lộn.”

Ta nhắm mắt nằm trong lòng chàng, trong lòng lại dâng trào nỗi bất an chẳng thể nào trấn tĩnh.

Tả Hồng chưa thành thân. Với thân phận thông phòng như ta, tuyệt đối không thể sinh con trước thiếu phu nhân.

Vậy phải làm sao bây giờ… Ta có nên nói thật với thiếu gia hay không…

Giữa bao nỗi trăn trở, ta chẳng hay mình đã thiếp đi lúc nào.

Trong mơ, ta thấy được một cảnh tượng quái dị. Trong mơ, ta cùng Tả Hồng là nhân vật trong thoại bản.

Chỉ là, chàng là nam chính, còn ta lại là nữ phụ pháo hôi.

Theo như diễn biến trong truyện, Tả Hồng sẽ cưới vị nữ chính môn đăng hộ đối làm thê.

Còn ta, vì mang thai trước nữ chính nên sẽ bị đánh chết cùng đứa nhỏ trong bụng.

Mộng cảnh bỗng trở nên đỏ rực như máu. Nỗi đau đớn bị đánh đến chết như chân thực giáng lên thân thể ta.

Ta giật mình tỉnh dậy trong cơn co giật dữ dội, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Ta thở hổn hển, nhất thời chẳng rõ đâu là mơ đâu là thực.

Chợt một bàn tay ấm áp đặt lên lưng ta: “Giao Giao mơ ác mộng sao? Đừng sợ, thiếu gia ở đây.”

Từng cái vuốt ve dịu dàng của chàng khiến trái tim ta cũng dần dần bình ổn. Có lẽ chỉ là một giấc mơ thôi, ta tự nhủ như vậy để trấn an lòng mình.

Sáng hôm sau thức dậy, ta định bụng sẽ kể cho Tả Hồng nghe chuyện giấc mộng kia, cùng việc ta đã mang thai.

Nào ngờ còn chưa kịp mở miệng, người trong viện phu nhân đã tới mời chàng qua dùng bữa.

Ta đành nuốt lại lời trong lòng, theo chàng đến viện của phu nhân.

Dùng xong bữa sáng, phu nhân đột nhiên sai lui hạ nhân, muốn nói chuyện riêng với Tả Hồng.

Ta biết ý, lui ra ngoài cửa, đứng dưới gió rét chờ đợi.

Nhưng gian phòng cách âm chẳng tốt, từng lời của mẫu tử họ đều lọt vào tai ta.

“Hồng nhi, con cũng lớn rồi, giờ cũng nên cưới vợ.”

“Mẫu thân đã ưng ai rồi ư?”

“Trưởng nữ của Hộ bộ Thị lang, con thấy thế nào?”

Trong phòng im ắng thật lâu, Tả Hồng không trả lời, nhưng sự im lặng ấy nào chẳng phải là một sự đồng ý ngầm?

Lòng ta lạnh ngắt. Không phải bởi vì sự im lặng của chàng.

Mà bởi vì… mọi lời đối thoại giữa hai người họ, lại giống hệt trong giấc mộng đêm qua của ta!

Hai chân ta bủn rủn, hồn vía lên mây. Xem ra giấc mộng ấy là lời cảnh tỉnh của ông trời.

Không được, ta không thể tiếp tục ở lại phủ Thượng thư nữa. Vì mạng sống, ta phải trốn ngay.

Nghĩ là làm, đêm ấy ta liền thu dọn tất cả bạc vụn và đồ trang sức.

Sáng hôm sau, nhân lúc Tả Hồng ra ngoài, ta vác tay nải trốn đi mất.

2

Giang Nam hữu tình, phong cảnh xưa từng quen thuộc. Bên dòng Tần Hoài náo nhiệt, khách bộ hành tấp nập qua lại.

Một quán đậu hoa nhỏ ở đầu phố lại đông nghịt người, hàng dài kéo từ ngõ đầu đến tận ngõ cuối.

Nguyên do không gì khác, chỉ vì chủ quán chính là “Đậu Hoa Tây Thi” nổi danh gần xa.

Mà nói ra thật hổ thẹn, vị Tây Thi ấy… chính là ta, Vệ Kiều.

Tính ra, ta đã sống ở nơi này được năm năm rồi.

Nơi đây và kinh thành, một nam một bắc, cách nhau cả ngàn dặm. Chính tại Giang Nam này, ta sinh ra con trai… bé Trừng Trừng.

Thu nhập từ quán đậu hoa đủ cho hai mẹ con sống sung túc, cơm no áo ấm.

Với người ngoài, ta tự xưng là góa phụ, chồng chết, quê hương lại bị lũ cuốn, nên đành lưu lạc đến đây mưu sinh bằng nghề bán đậu hoa.

Thế nhưng, dù mang danh góa phụ, ta vẫn chẳng tránh khỏi bị dây dưa bởi đám hoa đào thối quanh mình.

May thay, người nơi này vốn kín đáo, bị ta khéo léo từ chối đôi ba lần rồi cũng chẳng dám quấn mãi.

Chỉ riêng có tên côn đồ Lục Hạo Thiên… kẻ vừa dọn đến đây từ ba tháng trước… là ngoại lệ.

Nghe đồn hắn là thân thích của Tổng đốc Lưỡng Giang, dựa thế lớn mà lộng quyền, hoành hành ngang ngược, ức hiếp dân lành, cưỡng ép phụ nữ.

Mà kẻ xui xẻo bị hắn để mắt tới, chính là ta.

Mỗi ngày, hắn đều ghé quán ngồi một lát, viện cớ trả tiền mà cố tình chạm vào tay ta, chiếm tiện nghi.

Vì miếng cơm manh áo, ta chỉ đành nuốt cục nghẹn trong lòng, cố nhẫn nhịn cho qua. Nào ngờ, gần đây hắn đã chẳng còn bằng lòng với những hành vi đó.

Hôm ấy, sau khi ta dọn hàng xong, hắn chặn ta lại trong con hẻm tối, nụ cười gian tà vẽ trên gương mặt đầy thịt.

Lớp mỡ nơi má khiến đôi mắt ti hí của hắn càng thêm đê tiện.

“Tiểu mỹ nhân, một mình nuôi con cực nhọc thế này, chẳng bằng theo ta đi. Bảo đảm phú quý cả đời, chẳng lo cơm áo.”

Ta ôm chặt Trừng Trừng trong lòng, cảnh giác nhìn hắn, cố giữ giọng bình tĩnh mà đáp: “Đa tạ Lục công tử đã để mắt, nhưng ta chỉ là quả phụ, lại mang tiếng khắc phu, không dám liên lụy công tử.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Lục Hạo Thiên lập tức sa sầm: “Không biết điều! Gia coi trọng ngươi là phúc của ngươi đấy!”

“Lục công tử, xin ngài buông tha cho thiếp. Dưa bị ép sẽ chẳng ngọt, đạo lý này chắc ngài cũng hiểu.” Ta mềm giọng khuyên giải, nói lý nói tình.

Không ngờ, hắn lại thật sự gật đầu, tỏ vẻ đồng tình: “Ngươi nói cũng có lý. Vậy thì bổn thiếu gia sẽ đợi ngươi tự nguyện dâng đến cửa!”

Nói dứt lời, hắn đột ngột vươn tay giật lấy Trừng Trừng trong lòng ta.

“Trừng Trừng!” Ta hoảng hốt lao tới giành lại con, nhưng liền bị đám gia nhân của hắn trói chặt tay chân.

“Mẫu thân! Mẫu thân!” Thằng bé giãy giụa trong tay hắn, lại bị hắn tát mạnh một cái, khóe miệng lập tức rỉ máu.

“Trừng Trừng!” Mắt ta đỏ hoe, tim đau thắt đến nỗi không thở nổi, song vẫn không thể vùng thoát khỏi bọn gia nhân.

Lục Hạo Thiên quăng đứa bé cho người hầu, rồi cúi xuống nâng cằm ta lên, cười nhạt: “Con trai ngươi, ta mang đi trước. Khi nào ngươi nghĩ thông, đến tìm ta, hai mẹ con sẽ được đoàn tụ. Bổn thiếu gia không ưa ăn dưa bị ép, tốt nhất là ngươi nên tự nguyện mà ngọt ngào một chút.”

“Đi!”

Lệnh vừa dứt, bọn người kia đẩy ta ngã xuống đất, còn hắn thì vác Trừng Trừng lên ngựa, nhanh chóng rời đi.

“Trừng Trừng!” Tiếng gào xé họng của ta vang vọng khắp ngõ nhỏ, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn cỗ xe ngựa lao đi khuất bóng.

Ta ngã quỵ bên vệ đường, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra mà chẳng hề hay biết.

Trừng Trừng là sinh mệnh của ta. Dù có liều cả mạng này, ta cũng phải cứu con về!

Similar Posts

  • Tôi Là Con Một, Nhưng Không Phải Người Thừa Kế

    Nhà tôi giải tỏa, được đền bù 8 căn hộ.

    Tôi là con trai độc nhất, theo lý thường thì kiểu gì cũng phải được chia hai ba căn.

    Thế nhưng bố mẹ tôi lại tuyên bố trước mặt cả họ:

    Toàn bộ nhà cửa đều cho con trai của chú thím hết.

    Tôi sững sờ: “Chẳng phải con là con một sao?”

    “Con kết hôn rồi, lại có tiền đồ, không cần bố mẹ phải lo lắng.”

    Mẹ tôi trả lời một cách đầy lý lẽ.

    Tôi không cãi vã, cũng chẳng làm loạn, chỉ lẳng lặng thu dọn đồ đạc, đưa vợ con dọn vào một căn nhà thuê.

    Đến ngày thứ năm, ba người bên ban giải tỏa đến tận cửa, thần sắc nghiêm trọng:

    “8 căn hộ của bố mẹ anh đã bị đóng băng toàn bộ rồi.”

    Điện thoại rung lên, là mẹ tôi gọi.

    Trong video, bà quỳ sụp dưới đất, khóc lóc thảm thiết:

    “Con trai, con mau về đây cứu bố mẹ với!”

  • Buông Tay Mối Tình 10 Năm Thanh Xuân

    Sau khi ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, tôi đã nói lời chia tay với Hứa Quan Nghiễn.

    Anh cau mày, có chút bực bội:

    “Chỉ vì anh ép em uống một ly nước xoài thôi à?”

    Tôi im lặng, không đáp.

    Anh ném lại một câu:

    “Tùy em. Miễn sau này đừng mặt dày quay lại tìm anh là được.”

    Rồi quay người, ôm lấy Liễu Mai mà bỏ đi.

    Anh đâu biết, chính ly nước trái cây đó suýt chút nữa đã giết chết tôi.

    Cũng chẳng hay, tôi đã đồng ý liên hôn với nhà họ Lạc.

  • Quận Chúa Ăn Không Biết No

    Năm đó đói khát nhất.

    Ta khóc lóc cầu xin đại ca cho ta thêm một miếng cơm ở Thiên Hương Lâu.

    Ngay cả Tạ Cảnh Hoài, người xưa nay chẳng mấy hòa thuận với huynh trưởng của ta, cũng không nỡ nhìn, bèn kéo ta dậy:

    “Đừng khóc nữa, hắn không mua thì ta mua cho ngươi, được chứ?”

    Ta lập tức nín khóc mà mỉm cười, đi theo Tạ Cảnh Hoài rời đi.

    Chỉ để lại đại ca ta đứng đó tức giận giậm chân: “Nó hôm nay đã ăn năm cái giò heo kho rồi, ngươi muốn nó no chết sao?”

    Tạ Cảnh Hoài: “…”

    Ngày hôm ấy, ta nổi danh chỉ sau một trận, câu chuyện cũng trở thành giai thoại lan khắp Kinh thành.

    Sau này, khi Tạ Cảnh Hoài theo cha xuất chinh, ta khóc chạy theo hơn hai dặm đường, vẫn không đuổi kịp, chỉ có thể sụp đổ òa khóc.

    “Ôi thần tài của ta ơi, rời xa ngươi rồi ta sống sao nổi đây!”

  • Giang Thời Hựu

    Kết hôn với học trưởng lạnh lùng đã năm năm, nhưng vẫn mãi không thể mang thai.

    Lại một lần nữa chiến đấu suốt đêm, tôi thấy dòng bình luận trên màn hình:

    【Cười chết, nam chính là thiết lập tuyệt tử, dù có mài gậy sắt thành kim cũng không thể làm nữ phụ có thai được đâu.】

    【Nam chính buông tay đi, đợi gặp được nữ chính định mệnh rồi đảm bảo một thai ba đứa luôn.】

    Tuyệt tử? Vậy thì khác gì vô sinh.

    Nhìn người vẫn đang dỗ dành tôi “thêm lần nữa đi”, tôi một cước đá anh ta văng ra.

    Rồi quay đầu ném thẳng cho anh ta tờ đơn ly hôn.

    “Nhà tôi còn ngai vàng cần kế vị, đàn ông không sinh con được tôi không cần.”

    Anh ta tưởng tôi đang giận dỗi, cho đến khi phát hiện tôi đang hẹn hò với một “cậu cưng”.

    Anh ta phát điên tại chỗ, quỳ gối trước mặt tôi, mắt đỏ hoe khóc:

    “Bảo bối, anh đã tìm đơn thuốc điều trị rồi, em thử lại với anh một lần nữa được không?”

  • Mù Yêu Anh Năm Năm

    Mãi cho đến nhiều năm sau, trong buổi họp lớp,

    bạn bè hỏi Cố Hàn Đình rằng chuyện hối hận nhất đời này anh từng làm là gì,

    anh cười khổ đáp: “Lúc vị hôn thê của tôi bị mù, tôi đã đổi toàn bộ khoản thưởng mười vạn tệ của cô ấy thành 0,1 tệ.”

    Bạn bè cười ầm lên, ai cũng tưởng đó chỉ là câu chuyện bịa để mua vui.

    Nào ngờ, đó là chuyện có thật.

    Hôm ấy là ngày phần mềm do tôi nghiên cứu mang về doanh thu nghìn tỷ, cũng là ngày thứ hai tôi khôi phục thị lực.

    Tôi đang hớn hở định nói tin mừng này cho anh,

    thì anh đã kéo tôi vào sảnh tiệc trước một bước. Anh cùng cô thư ký nhỏ của mình trao nhau một ánh nhìn bí ẩn, rồi mỉm cười nói với mọi người:

    “Hãy cùng chúc mừng kỹ sư Thẩm đã nghiên cứu ra phần mềm đại thành công. Công ty đặc biệt trao thưởng cho cô ấy 100.000 tệ.”

    Lời vừa dứt, tiếng vỗ tay nổi lên như sấm. Nhưng biểu cảm trên mặt mọi người rõ ràng không phải tán thưởng,

    mà là chế giễu không kìm được. Tôi ngơ ngác nhìn lên màn hình lớn trong sảnh,

    đến lúc ấy mới phát hiện, ở cột tiền thưởng nào phải 10 vạn, rõ ràng viết là 0,1 tệ.

    Tôi không dám tin.

    Chẳng lẽ những khoản thưởng mà tôi lần nào cũng nâng niu, tiếc không nỡ tiêu,

    từng đồng từng cắc chắt chiu vì mái nhà nhỏ của tôi và Cố Hàn Đình… từ đầu đến cuối đều chỉ là 0,1 tệ?

  • Con Gái M A Tôn

    Vì bị vu oan ă/n c//ắp đồ, ta bị sư tôn quất cho hai mươi roi.

    Ta trốn trong chăn lén khóc, thì trước mắt bỗng hiện ra chữ viết.

    【Sư tôn này cũng quá tàn nhẫn rồi, hoàn toàn không nghe giải thích.】

    【Vị sư tôn này cũng thật nghiêm khắc, chẳng hề nghe giải thích.】

    【Phải đó, tiểu bảo tuy là nữ nhi của Ma Tôn phản phái, nhưng có từng làm chuyện gì ác đâu.】

    【Hai mươi roi ấy, đến người lớn còn chịu chẳng nổi, huống chi là hài nhi mới sáu tuổi.】

    Nữ nhi của phản phái Ma Tôn?

    Nhưng sư tôn vẫn luôn nói ta là cô nhi mà.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *