Trọn Sinh Về Trước Ngày Cô Ta Cướp Thân Phận Tôi

Trọn Sinh Về Trước Ngày Cô Ta Cướp Thân Phận Tôi

Tôi trọng sinh về đúng ngày trước khi Kỷ Tuyết đánh cắp chứng minh thư của tôi để đi kết hôn với Tôn Học Minh.

Cô ta tưởng mình cặp được với một thiếu gia nhà giàu trên mạng, định kiếm chác một món nên đã lén lấy chứng minh thư của tôi để đi đăng ký kết hôn.

Ai ngờ sau đó mới phát hiện Tôn Học Minh chỉ là một tên giả vờ làm thiếu gia, cô ta liền bỏ rơi anh ta rồi trốn mất.

Tôn Học Minh tìm đến trường học để kiếm cô ta, miệng lại gọi tên tôi, mà tôi và Kỷ Tuyết lại giống nhau như đúc, thế là lần đầu tiên gặp mặt, anh ta đã đánh tôi một trận tơi bời.

Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn tung tin đồn tôi là loại lẳng lơ, ngoại tình phản bội khiến anh ta bị cắm sừng.

Giáo viên ra ngăn cản thì anh ta rút ra giấy đăng ký kết hôn, rõ ràng là tên tôi và anh ta, còn có cả ảnh chụp chung.

Thầy cô không còn cách nào, cứ tưởng là mâu thuẫn vợ chồng, thế là để mặc anh ta kéo tôi ra khỏi trường.

Anh ta đưa tôi về quê cũ trên núi.

Ở nơi đó, tôi bị ép buộc lên giường với người đàn ông đó.

Ngày nào cũng chỉ có hai việc: bị đánh và bị bắt ngủ cùng anh ta.

Ngay cả khi mang thai tôi cũng không được tha.

Cuối cùng, tôi chết vì băng huyết trong lúc sinh con.

Vừa mở mắt, tôi đã quay lại thời điểm còn đang ở trường, lúc mà Kỷ Tuyết vẫn chưa kịp trộm chứng minh thư của tôi.

1

“Doãn Giai Hòa, cho tớ mượn chứng minh thư chút đi, tớ muốn đăng ký thẻ hội viên ở trung tâm thương mại, mỗi một số chứng minh khác nhau có thể tích thêm điểm, đổi được một bộ mỹ phẩm dưỡng da đó.”

Tôi vẫn còn đang mơ hồ, thần kinh vẫn chưa kịp hồi phục sau cơn đau dữ dội, miệng đã phản xạ theo bản năng mà bật ra: “Không cho.”

“Không cho thì thôi, keo kiệt.”

Tôi nhìn Kỷ Tuyết đang bĩu môi than thở — chẳng phải cô ta vì muốn trốn Tôn Học Minh mà đã biến mất mấy năm rồi sao?

Xung quanh không còn là căn nhà đất ẩm ướt bừa bộn, cũng chẳng có mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc — đây là ký túc xá sao?

Nhớ lại lời Kỷ Tuyết vừa nói, chẳng lẽ tôi đã quay về thời điểm trước khi cô ta đánh cắp chứng minh thư của tôi để kết hôn với Tôn Học Minh?

Nghĩ đến chuyện đó, tôi liền không kiềm được cơn thù hận, ánh mắt nhìn cô ta như muốn xé xác cô ta ra từng mảnh.

Đáng tiếc là cô ta còn đang bận trang điểm, chẳng hề để ý tới ánh nhìn căm giận của tôi.

“Tớ chuẩn bị ra ngoài ăn với bạn trai đây~”

Cô ta vừa soi gương vừa mỉm cười hài lòng.

“Tớ đi chỗ sang lắm đấy nhé, vốn định cho các cậu mở rộng tầm mắt một chút, tiếc là, cái kiểu người đầu óc thiển cận như cậu ấy, một cái chứng minh thư rách mà quý như báu vật, đúng là nghèo rớt mồng tơi.”

Nói xong, cô ta lườm tôi một cái đầy khinh bỉ, rồi xách túi quay người rời khỏi phòng ngủ.

Cô ta đang chuẩn bị đi gặp Tôn Học Minh sao?

Tôi nhìn bóng lưng cô ta đi xuống lầu, suy nghĩ một lát rồi cũng cầm điện thoại ra ngoài.

Khu vực gần trường đại học luôn có rất nhiều tờ quảng cáo làm giấy tờ giả, tôi tiện tay tìm một số điện thoại, gọi thử và hỏi xem có làm được chứng minh thư không, bên kia bảo gửi thông tin qua là được.

Tôi vào nhóm lớp tìm thông tin của tất cả các bạn cùng lớp, chọn ra số chứng minh của Kỷ Tuyết, sau đó đổi tên tôi từ Doãn Giai Hòa thành Doãn Giai Hà — chỉ khác hai chữ đồng âm.

Rồi tôi chỉnh sửa lại ảnh chứng minh của mình.

Sở dĩ Kỷ Tuyết chọn dùng chứng minh của tôi là vì cô ta rất giống tôi, còn cố tình bắt chước cách ăn mặc của tôi, mua những bộ đồ tôi từng mặc, cắt cùng kiểu tóc với tôi.

Nhiều khi bạn học chỉ nhìn từ sau lưng còn chẳng phân biệt được chúng tôi.

Tôi xóa nốt ruồi nước ở đuôi mắt — đặc điểm nhận dạng của mình — trong ảnh, chỉnh lại ngũ quan cho hơi giống Kỷ Tuyết một chút.

Như vậy ai nhìn vào cũng có thể nói là tôi, mà cũng có thể bảo là cô ta.

Tôi gửi toàn bộ thông tin cho người làm giấy tờ, bảo họ làm gấp, ngày mai phải có, trả thêm tiền làm nhanh.

Sau khi trả gấp ba mức giá bình thường, sáng hôm sau tôi nhận được tấm chứng minh thư mới vừa làm xong.

Tối qua Kỷ Tuyết không về, chắc là vừa gặp thiếu gia giàu có đã trúng tiếng sét ái tình, đêm qua còn trải qua một buổi tối mặn nồng đây mà.

Tôi vẫn theo thói quen như thường ngày, lúc không có tiết thì đến thư viện ngồi.

Túi đựng thẻ và giấy tờ để trong ngăn kéo phòng ký túc, không khóa.

Tối hôm đó, khi tôi và mấy bạn cùng đi thư viện về lại phòng thì phát hiện chứng minh thư trong túi đã biến mất.

Xem ra Kỷ Tuyết vốn không phải loại người tỉ mỉ, đến cả chứng minh thư cô ta ăn cắp cũng chẳng thèm nhìn kỹ — không chỉ không phải số của cô ta, mà tên trên đó cũng chẳng phải của tôi.

2

Hai tháng sau đó, tôi và Diêu San San ở ký túc xá như hình với bóng, cùng nhau đi học, cùng ăn cơm ở căng tin, cùng đến thư viện, cùng về phòng.

Tôi cũng nhiều lần vô tình nhắc với các bạn rằng bố mẹ mình rất truyền thống, bắt tôi sau khi tốt nghiệp phải về quê làm việc, nên tôi sẽ không yêu đương trong thời gian học đại học.

Kỷ Tuyết vẫn thường xuyên không về phòng vào ban đêm, cũng hay vắng mặt trong các buổi học, ngày thường thì nhờ các bạn trong phòng điểm danh hộ.

Sau vài lần bị tôi từ chối, cô ta đã dùng một thỏi son Armani mua chuộc Ninh Nguyệt để qua mặt giảng viên.

Cho đến một ngày, Kỷ Tuyết đột nhiên về phòng ngủ, mỗi ngày đều đi học đầy đủ, tôi lập tức cảnh giác và xin nghỉ phép một tuần để về quê với lý do mẹ tôi phải phẫu thuật.

Kiếp trước, đúng thời điểm này mẹ tôi cũng phải làm một cuộc tiểu phẫu, nhưng vì sợ tôi lo lắng nên không nói cho tôi biết.

Ở kiếp này, tôi không muốn phải đối mặt với sự quấy nhiễu của Tôn Học Minh ở trường, nên quyết định về nhà ở cạnh mẹ.

Ngày thứ ba sau khi tôi về, Diêu San San bất ngờ gọi điện đến:

“Tiểu Hòa, cậu mau về trường đi, có một người đàn ông đến tận trường tìm cậu, đi khắp nơi hỏi thăm, nói là chồng cậu.”

Similar Posts

  • Nữ Thủ Khoa Giả Nghèo

    Ngày điểm thi đại học được công bố, nhóm lớp náo nhiệt cá cược xem tôi sẽ vào trường nghề nào.

    Tôi ngồi xổm ở đầu làng, vừa gõ một dấu chấm hỏi trong nhóm, đã bị nam thần mà tôi theo đuổi suốt ba năm đá ra khỏi nhóm trò chuyện.

    Ba tháng sau, trong buổi bầu cử cán bộ sinh viên của Đại học Thanh Hoa, tôi đứng trước toàn thể sinh viên, đá anh ta ra khỏi nhóm cán bộ.

    Ngày điểm thi công bố, tôi thất tình – bạn trai tôi tay trong tay với hoa khôi lớp cùng đậu vào Đại học Bắc Kinh.

    Nhìn dòng tin nhắn chia tay đầy mỉa mai từ Hứa Bạch trên màn hình, tôi tức đến muốn hóa thân thành Sadako, chui theo đường mạng mà siết cổ anh ta.

    “Một người 688, một người 692, thế là chắc suất Bắc Đại rồi còn gì.”

    Nhóm lớp sôi nổi không ngớt, tin nhắn nhảy liên tục 99+.

    Ai nấy đều chúc mừng Hứa Bạch và Trần Trân Trân – đôi trai tài gái sắc, cùng nhau song hành nơi đất học danh giá.

    “Có ai biết Tiền Đa Đa được bao nhiêu điểm không?”

    “Ai thèm quan tâm nó? Thành tích nó mấy năm liền đứng bét trường, vô được trường cao đẳng thôi cũng phải đốt nhang khấn tổ rồi.”

    “Ha ha ha, không chừng giờ đang chuẩn bị vô xưởng làm công cũng nên.”

    Nhìn loạt lời giễu cợt không ngừng nhảy ra trên màn hình, tôi chỉ biết thở dài.

    Không còn cách nào khác, mỗi khi Trần Trân Trân được người ta khen một câu, sẽ có cả đám chó liếm của cô ta nhào tới cắn tôi một phát.

    Nhìn trang tra cứu điểm trắng bóc, không có điểm cũng không có thứ hạng, tôi lặng lẽ tắt điện thoại.

    Đột nhiên, điện thoại rung lên – là cuộc gọi của ba tôi.

    “Con gái à, tra điểm chưa?”

  • Phần Mềm Tính Tình Thân

    Em trai tôi là giáo sư đại học, còn tôi là công nhân trong xưởng.

    Mẹ mắc bệnh nặng, nằm liệt giường suốt mười năm.

    Thằng bé mỗi tháng chuyển cho tôi ba triệu, bắt tôi nghỉ việc để ở nhà chăm mẹ ngày đêm.

    Cho đến hôm đó, nó cấy con chip AA chế độ chia sẻ trách nhiệm mới do nhà nước phát triển, rồi đặt bản thỏa thuận trước mặt tôi.

    “Nhiều năm nay chị hưởng lợi từ tôi cũng đủ rồi nhỉ? Từ giờ trở đi, dù là anh em ruột, cũng phải tính sổ cho rõ ràng!”

    Tiếc là chỉ ít lâu sau, nó đã bắt đầu hối hận…

  • Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Của Nữ Phụ

    Ngày ba tôi đón “con gái ruột” thật sự về nhà, cả nhà cùng lúc nghe thấy tiếng lòng của cô ta:【Kiếp trước, Lâm Niệm đã hại cả nhà chúng ta thảm hại! Kiếp này, tôi nhất định phải bảo vệ ba mẹ và anh trai, tuyệt đối không để bi kịch lặp lại!】

    Tôi cúi đầu nhìn lớp chai sạn trên nắm tay chưa kịp mờ, rồi liếc qua cô “bông hoa nhỏ yếu ớt chỉ cần gió thổi cũng gãy” kia.

    Là người đã ba năm liền vô địch quốc gia môn tán thủ, còn giữ hai đai vàng MMA, tôi thật sự không tài nào hiểu nổi —

    Hại cả nhà? Dùng thủ đoạn?

    Xin lỗi nhé, tôi một đấm có thể phá vỡ ván gỗ, cần gì phải chơi trò âm hiểm?

    Buồn cười hơn là, ba mẹ tôi và cả anh ruột, vậy mà lại thật sự tin cái gọi là “tiếng lòng trọng sinh”, ánh mắt nhìn tôi dần dần mang thêm vài phần hoài nghi.

    Được thôi, nếu đã muốn nâng cô em diễn sâu kia lên thành phúc tinh, vậy tôi cũng không ngại để cả nhà biết — cái “giả thiên kim ác độc” mà họ chê bai kia, nắm đấm cứng cỡ nào.

  • Tôi Sẽ Đi Cùng Bạn

    Năm năm sau khi chia tay.

    Hạ Thanh Dương đã trở thành người đàn ông sở hữu khối tài sản hàng tỷ, lại còn có một vị hôn thê xinh đẹp.

    Trong một buổi họp mặt, có người nhắc đến tôi.

    “Bao nhiêu năm rồi, họp lớp lần nào cũng không thấy Hứa Lâm, cô ta bận gì thế?”

    “Haha, bận bay máy bay để bám lấy đại gia ấy mà.”

    “Trên máy bay á?”

    “Ừ, cô ta làm tiếp viên cho hãng hàng không nào đó, tôi từng gặp rồi. Cậu không thấy đâu, cái mặt cô ta lúc phục vụ mấy người giàu, cười đến nịnh nọt luôn ấy.”

    “Thật á? Tiếp viên hả? Đúng là vẫn tham tiền như xưa.”

    Ngồi giữa trung tâm, Hạ Thanh Dương hơi nheo mắt lại, tay siết chặt thành nắm đấm.

    “Tiếp viên hàng không?”

    “Phải đó, Thanh Dương, từng ấy năm rồi, cậu vẫn chưa quên cô ta sao?”

    Anh cầm lấy tay vị hôn thê bên cạnh.

    Chiếc nhẫn kim cương to bằng trứng bồ câu trên tay cô gái lập tức chói lóa cả căn phòng.

    “Sớm quên rồi. Tháng sau đám cưới tôi, mọi người nhớ đến chung vui nhé.”

    Mọi người vội vàng gửi lời chúc mừng.

    Chỉ có tôi, người đang lơ lửng giữa không trung, cúi đầu xuống.

  • Bà Ngoại Tôi Là Một Thi Thu Bà

    Khác với những người làm nghề liệm xác bình thường, bà chỉ liệm cho những người chết oan, tuyệt đối không chạm vào xác người chết bình thường.

    Mẹ tôi nói, bà có “âm nhãn”, mỗi khi liệm xác là có thể nhìn thấy cảnh tượng lúc người chết trút hơi thở cuối cùng, nhờ vậy mà tìm ra được hung thủ.

    Từ khi tôi bắt đầu có ký ức, bà đã giúp hơn hai mươi oan hồn tìm ra kẻ đã giết họ.

    Nhưng bà chưa từng liệm xác cho chính con gái mình.

    Mẹ tôi chết quá thê thảm, bà không nỡ nhìn.

    Mãi đến ngày bà ngoại qua đời, tôi mới biết rằng: mối thù của mẹ, bà chưa từng quên.

  • Bảy Năm Ngứa Ngáy

    Chỉ vì một đĩa cá luộc cay, bạn trai bảy năm của tôi nói lời chia tay.

    Anh ta bảo: “Tang Nhiễm, em giống như món ăn này vậy, anh ăn ngán rồi.”

    Ngày đầu sau chia tay, tôi khóc lóc van xin anh đừng rời bỏ mình.

    Ngày thứ bảy, tôi gào thét, mắng anh là một thằng cặn bã.

    Ngày thứ mười lăm, tôi đi dự lễ cưới của anh.

    Ngày thứ hai nghìn sau chia tay, vợ anh ta khóc lóc cầu xin tôi đến thăm anh một lần…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *