Trốn Tránh Hai Năm

Trốn Tránh Hai Năm

Kể từ ngày hôm đó, tôi hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

Đổi danh tính, đổi thành phố, lao thẳng vào vùng Tây Tạng, cứ nghĩ từ nay trời cao biển rộng, không còn gì níu kéo.

Tôi tên là Lâm Chu, một giáo viên tình nguyện vô cùng bình thường.

Cho đến hai năm sau.

Đồng nghiệp mới tự giới thiệu bản thân, gương mặt khắc cốt ghi tâm ấy mỉm cười với tôi.

“Chào mọi người, tôi tên là Thẩm Từ.”

Trước mắt tôi tối sầm lại…

1

Tôi tên là Lâm Chu, chữ “Chu” là con thuyền nhỏ.

Đây là cái tên mới tôi tự đặt cho mình.

Năm thứ hai dạy học ở Tây Tạng, tôi cứ nghĩ mình đã hoàn toàn dứt bỏ quá khứ, trở thành một Lâm Chu mới toanh, chỉ thuộc về cao nguyên này.

Cho đến hôm nay.

Hiệu trưởng dẫn một nhóm giáo viên tình nguyện mới bước vào trường, đúng lúc ánh nắng gay gắt khiến người ta không mở nổi mắt.

Tôi nheo mắt, dựa người vào cửa lớp.

Lười biếng nhìn mấy gương mặt mới tái nhợt vì phản ứng độ cao.

“Đến đây, giới thiệu với mọi người, đây là giáo viên trụ cột của trường chúng ta, cô Lâm Chu!”

Thầy hiệu trưởng hồ hởi kéo tôi ra phía trước.

Tôi mỉm cười vẫy tay, định nói vài lời chào mừng.

Rồi ánh mắt tôi bắt gặp người đứng cuối hàng.

Thời gian như ngưng đọng.

Tiếng gió, tiếng lũ trẻ ồn ào, tiếng thầy hiệu trưởng — tất cả đều biến mất.

Thế giới như tấm ảnh trắng đen.

Chỉ riêng anh ấy… là có màu.

Thẩm Từ.

Anh gầy hơn, đen hơn, nhưng khuôn mặt ấy… có cháy thành tro tôi cũng nhận ra.

Hai năm rồi.

Tôi cứ ngỡ cả đời này sẽ không gặp lại anh.

Cứ ngỡ mình đã chạy đủ xa, đủ nhanh.

Sao anh lại ở đây?

Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?!

Đầu óc tôi lập tức tê liệt, trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ gào thét điên cuồng:

Chạy.

Chạy mau!

“Cô Lâm? Cô Lâm?”

Tiếng thầy hiệu trưởng kéo tôi từ cõi ngoài về hiện thực.

Tôi giật mình tỉnh lại, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Chào mừng… chào mừng mọi người.”

Giọng tôi run bần bật, như chiếc lá rơi giữa gió thu.

Đừng nhìn tôi, đừng nhận ra tôi…

Tôi lặp đi lặp lại trong đầu, cúi gằm mặt xuống, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

“Vị này là thầy Thẩm Từ, đến từ thủ đô, sau này sẽ phụ trách dạy mỹ thuật cho các em.”

Thầy hiệu trưởng đặc biệt kéo anh ấy lên trước.

Tôi cảm thấy một ánh mắt nóng rực rơi thẳng lên đỉnh đầu mình.

Tôi chết dí nhìn chằm chằm vào đôi giày.

Đôi giày leo núi dính đầy bùn đất, xấu tệ.

Tốt quá, chắc bây giờ tôi trông quê mùa và xấu xí, anh nhất định sẽ không nhận ra.

“Chào mọi người, tôi tên là Thẩm Từ.”

Giọng nói ấy, y hệt trong trí nhớ.

Trầm thấp, dễ nghe, mang theo từ tính khó cưỡng.

Nhưng lúc này đây, với tôi, nó chẳng khác nào câu chú gọi hồn.

Từng sợi lông trên người tôi dựng đứng hết cả lên.

Quả nhiên Trái Đất là hình tròn.

Tôi chạy trốn suốt hơn bảy trăm ngày đêm, vượt qua ba ngàn cây số, cuối cùng vẫn đâm sầm vào anh ấy trên nóc nhà thế giới.

“Cô Lâm, sao mặt cô trắng bệch thế? Không khỏe à?”

Chị Trương – cũng là giáo viên tình nguyện – lo lắng hỏi.

“Không, không sao.”

“Có lẽ hơi say nắng.”

Tôi vội vàng bịa đại một lý do, quay người định chuồn đi.

“Lâm Chu?”

Giọng Thẩm Từ vang lên phía sau, rất nhẹ, nhưng như sét đánh bên tai tôi.

Bước chân tôi lập tức khựng lại.

Cả người cứng đờ như tảng đá.

Tôi từ từ quay đầu lại, đối mặt với ánh mắt anh.

Đó là đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm trên cao nguyên, chất chứa bao cảm xúc tôi không sao hiểu nổi.

Anh nhìn tôi chăm chú, khóe môi như khẽ cong lên.

“Quả nhiên là em.”

Đầu tôi “ong” một tiếng.

Mọi ảo tưởng và tự an ủi đều vỡ tan tành trong khoảnh khắc đó.

“Tôi… tôi là Lâm Chu.”

Tôi nghe thấy giọng mình khô khốc cất lên.

Các đồng nghiệp xung quanh nhìn chúng tôi đầy hoang mang, rõ ràng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thẩm Từ không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn tôi.

Ánh mắt anh không sắc bén, cũng chẳng ép buộc.

Một lúc sau, anh mới nhẹ nhàng bật cười.

“Vậy sao?”

Anh bước lên một bước.

“Nhưng mà, hai năm trước đêm đó, em từng ôm lấy tai tôi, vừa khóc vừa nói em tên là…”

“Im đi!”

Tôi gần như hét lên, lao đến bịt miệng anh lại.

Trời đất ơi.

Anh định nói gì ở đây chứ!

Xung quanh toàn là người mà!

2

Lòng bàn tay tôi nóng ran, dán chặt lên môi anh.

Môi anh rất mềm, mang theo chút lạnh nhè nhẹ.

Tôi bịt miệng anh, anh không vùng vẫy, chỉ dùng đôi mắt sâu hun hút ấy nhìn tôi.

Chắc tôi bị phản ứng độ cao đến mức sinh ảo giác rồi.

Anh là ai chứ?

Là chú út của nhà họ Thẩm, nhân vật có tiếng nói nhất ở thủ đô.

Là chú của bạn trai cũ của tôi — Thẩm Việt.

Cũng là… người đàn ông mà tôi đã cùng trải qua một đêm điên rồ hai năm trước.

Đám đồng nghiệp xung quanh đều sững sờ.

“Cô Lâm, cô làm gì vậy?!”

Thầy hiệu trưởng kinh ngạc thốt lên.

Lúc đó tôi mới bừng tỉnh.

Tôi giật tay lại như bị điện giật, mặt nóng như có thể rán trứng được.

“Tôi… tôi…”

Tôi “tôi” cả nửa ngày, vẫn không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

Phải làm sao đây?

Làm sao giải thích chuyện tôi vừa lao tới bịt miệng một nam đồng nghiệp mới gặp lần đầu?

Bảo là tôi thấy có muỗi bay vào miệng anh ta?

Hay nói tôi là giáo viên dạy ngôn ngữ ký hiệu, vừa rồi đang dạy anh ta cách ra dấu “im lặng”?

Đầu tôi xoay như chong chóng.

Thẩm Từ nhìn bộ dạng luống cuống của tôi, bất ngờ khẽ bật cười.

Anh vừa cười, không khí xung quanh như lập tức trở nên ám muội.

Anh chủ động giúp tôi giải vây.

“Xin lỗi mọi người, làm mọi người hoảng rồi.”

Anh gật đầu nhẹ về phía đám đông, thần thái điềm đạm.

“Tôi và cô Lâm là… bạn cũ.”

“Vừa rồi chỉ trêu cô ấy một chút, không ngờ phản ứng lớn như vậy.”

Bạn cũ?

Ai là bạn cũ với anh chứ!

Tôi gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt chỉ dám cứng đờ kéo một nụ cười méo xệch.

“Đúng, đúng, bạn cũ, đùa một chút thôi, ha ha…”

Nụ cười của tôi còn khó coi hơn cả khóc.

Mọi người đều tỏ vẻ “tôi hiểu rồi”, ánh mắt đảo qua lại giữa tôi với anh, tràn đầy hứng thú hóng chuyện.

“Ra là bạn cũ, vậy thì tốt rồi!”

Thầy hiệu trưởng vỗ đùi đánh đét một cái.

“Thầy Thẩm à, thầy mới tới, còn chưa quen việc, sau này để cô Lâm giúp đỡ nhiều vào nhé!”

Tôi: “…”

“Được thôi.”

Thẩm Từ đồng ý ngay, nụ cười dịu dàng như gió xuân.

“Vậy sau này, làm phiền cô Lâm nhiều rồi.”

Anh nhìn tôi, từng chữ từng lời đều rất rõ ràng.

Tôi cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi.

Buổi họp chào mừng ngắn ngủi kết thúc, mọi người lần lượt rời đi.

Tôi nắm chặt cái ly nước trong tay như nắm lấy cọng rơm cứu mạng, chẳng ngoái đầu mà cắm đầu chạy về phòng làm việc.

Tôi cần phải bình tĩnh lại.

“Lâm Chu.”

Giọng Thẩm Từ lại vang lên phía sau.

Tôi giả vờ không nghe thấy, bước đi càng nhanh.

Chỉ một giây sau, cổ tay tôi bị giữ lại.

Tay anh khô ráo, ấm áp, lực không mạnh nhưng tôi không sao giằng ra nổi.

“Em chạy cái gì?”

Trong giọng anh mang theo tiếng cười bất đắc dĩ.

Tôi quay lưng về phía anh, không dám ngoảnh đầu.

“Tôi không chạy, tôi gấp đi vệ sinh.”

“Vậy à? Vệ sinh ở bên kia kìa.”

Anh chỉ vào hướng ngược lại.

Tôi: “…”

Tôi hít sâu một hơi, quay phắt lại, hạ giọng, nghiến răng hỏi:

“Thẩm Từ, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Sao anh lại tới đây?”

Nhìn tôi tức đến đỏ mặt tía tai, ánh mắt anh ngược lại lại dịu xuống.

“Anh đến tìm em.”

Anh nói rất đương nhiên.

“Tìm tôi? Tìm tôi làm gì?”

Tôi nghe mà lòng trùng xuống.

“Giữa chúng ta… sớm đã không còn gì nữa.”

“Không còn gì?”

Anh nhướng mày, “Ngủ rồi mà bảo là không còn gì à?”

Ầm ——

Mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt, từ má đỏ lên tận vành tai.

Tôi hoảng hốt nhìn quanh, may mà hành lang không có ai.

“Anh nhỏ tiếng thôi!”

Tôi tức đến muốn dậm chân.

“Chuyện đó là ngoài ý muốn! Hôm đó hai ta đều uống say! Ngoài. Ý. Muốn. Anh hiểu không?”

“Anh không hiểu.”

Anh lắc đầu, ánh mắt nóng rực khóa chặt lấy tôi.

“Anh không hề say.”

Tôi chết sững.

“Anh… anh nói gì?”

Similar Posts

  • Ngày Anh Nói Chia Tay, Tôi Ôm Con Biến Mất

    Sau khi Phó Đình Hạc giận dỗi đòi chia tay, tôi lập tức mua vé trong đêm, ôm bụng mang thai rời khỏi thành phố — đàn ông tồi như vậy, tôi không cần nữa!

    “Mẹ ơi, ba con đâu rồi?”

    “Ba con hy sinh rồi.”

    “Hy sinh là gì ạ?”

    “Là chết rồi.”

    Ở thành phố A, ai cũng biết Phó Đình Hạc nổi tiếng nóng tính, nhưng chỉ có tôi là ngoại lệ.

    Thế nhưng, từ ngày ánh trăng trắng trong lòng anh ấy – Thẩm Mộng Vũ – trở về nước, Phó Đình Hạc đã không còn là anh ấy nữa…

    “Chia tay thì chia tay!”

    Một câu nói, tôi biến mất suốt năm năm. Phó Đình Hạc phát điên đi tìm tôi suốt năm năm trời.

    “Khê Tinh, anh sai rồi. Dù chỉ là người thay thế cũng được, em đừng đuổi anh đi…”

  • Thiên Kim Giả Và Hệ Thống Tranh Sủng

    Mười năm trước, trong đầu tôi bỗng xuất hiện một “Hệ thống Tranh sủng”.

    Nó nói tôi là thiên kim giả, đến năm hai mươi hai tuổi, thiên kim thật sẽ quay về cướp đi tất cả, còn tôi sẽ bị đuổi khỏi nhà hào môn, chết cóng ngoài đầu đường xó chợ.

    Tôi sợ đến phát khóc, đem mọi chuyện kể hết với người nhà, cả nhà lập tức cho làm giám định huyết thống — kết quả, tôi thật sự là giả.

    Thế nhưng suốt mười hai năm ròng, chúng tôi vẫn không tài nào tìm ra thiên kim thật.

    Mãi đến khi cô ấy hai mươi hai tuổi, cuối cùng cũng xuất hiện.

    Nhưng thứ chờ đợi tôi không phải là sự xua đuổi…

  • Cửu Vĩ Truyền Kỳ

    Tôi năm nay vừa tròn mười tám.

    Tám ông anh bảo tôi đã trưởng thành, nên phải học cách tự lực cánh sinh.

    Họ nhẫn tâm chỉ để lại cho tôi hai ngàn tệ rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.

    Hai ngàn tệ căn bản không đủ để tôi ăn no, chứ đừng nói là tìm chỗ ở.

    Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định lên mạng tìm việc làm thêm.

    Có một vị đạo trưởng đang tuyển trợ lý chuyên xử lý các sự kiện tâm linh, lương theo giờ là năm ngàn.

    Nhưng tin tuyển dụng này đã treo lên mười ngày rồi mà vẫn không ai ứng tuyển.

    Mức lương này, tôi không chần chừ nữa mà lao tới!

    Tôi mang theo đủ loại bùa hộ thân mà tám người anh tặng rồi đến địa điểm phỏng vấn.

    Vị đạo sĩ tuyển người là một anh chàng có gương mặt thanh tú.

    Phỏng vấn bắt đầu, anh ấy chỉ hỏi tôi một câu.

    “Có sợ ma không?”

    “Không sợ.”

    “Có sợ yêu quái không?”

    Bản thân tôi vốn là yêu quái, sợ gì chứ?

    “Không sợ!”

    “Cô trúng tuyển rồi!”

    Tôi: ?

  • Bữa Cơm Đoàn Viên Của Riêng Tôi

    Mùng Hai Tết, đã hứa sẽ về nhà mẹ đẻ nhưng chồng tôi cứ lề mề mãi không chịu dậy. Mãi đến khi tôi thúc giục đến phát bực, anh ta mới mở app 12306 ra, ném điện thoại cho tôi:

    “Vé về nhà mẹ cô tôi sớm hủy rồi.”

    “Năm nay đừng về nữa, ở lại nấu cơm đoàn viên cho em gái tôi và gia đình nó.”

    Nhìn ba chữ “đã hoàn tiền” chói mắt trên màn hình, tôi như sét đánh ngang tai, chết lặng tại chỗ. Anh ta lại cuộn mình trong chăn, uể oải giục:

    “Đi chuẩn bị nhanh lên.”

    Nỗi tủi thân nghẹn ứ nơi cổ họng, đau đến phát run. Tôi quay lưng đi, run rẩy nhắn cho mẹ một câu: “Không về được nữa.”

    Mẹ lập tức gọi lại, giọng đầy thất vọng không giấu nổi:

    “Mẹ đã chuẩn bị hết đồ ăn rồi… Thôi, con tự lo cho mình nhé.”

    Cúp máy, tôi lướt thấy một bài đăng địa phương:

    【Mọi người về nhà mẹ đẻ có phải cũng là chị dâu nấu cơm đoàn viên không?】

    Tôi vô thức vuốt sang phải, một tấm ảnh quen thuộc đập mạnh vào mắt.

    Là mâm cơm đoàn viên mà tôi đã thức từ sáng sớm năm ngoái để chuẩn bị.

    Mở phần bình luận, em chồng tôi viết hẳn 10 dòng chê bai:

    【Tôi thật sự không muốn ăn cơm chị dâu nấu, nhìn bàn đồ ăn này xem, định lừa ai chứ?】

    【Mà năm nào chị ta cũng bám lấy nhà tôi không chịu đi, đuổi cũng không đi.】

    【Quả nhiên là người không còn nhà mẹ đẻ để về, chẳng có tâm lo cho nhà chồng. Đàn bà sồ sề thế kia, không hiểu hồi đó anh tôi nhìn trúng chỗ nào.】

  • Bình Thê Làm Hoàng Hậu

    Trước ngày xuất giá một tháng, ta phát hiện muội cùng phụ thân khác mẫu thân và vị hôn phu của ta đã vụng trộm với nhau, thậm chí còn mang thai.

    Phụ mẫu khuyên nhủ ta.

    “A Tử làm càn, nhưng gạo đã nấu thành cơm, con đừng chấp nhặt nữa. Hai tỷ muội cùng hầu hạ một phu quân, cũng là chuyện đẹp.”

    Chu Ngôn Phu đỡ lấy muội ấy, ánh mắt đầy bất thiện.

    “Nếu nàng không có lòng bao dung, thì cũng không xứng làm dâu nhà họ Chu.”

    “A Tử đã mang thai, ta sẽ cưới nàng ấy làm chính thê. Một tháng sau, sẽ cưới nàng làm bình thê.”

    Hôn lễ của Chu Ngôn Phu và muội ấy tổ chức linh đình rình rang, còn ta thì bị người ta chê cười đến mức không dám ra khỏi cửa.

    Thanh mai trúc mã Liễu Tương Thư mang theo lễ vật trọng hậu xuất hiện, nói nguyện ý cưới ta làm chính thê.

    Khi kiệu hoa đến cửa, lại chỉ thấy thân ảnh của Chu Ngôn Phu.

    “Chỉ là lời đùa cợt của huynh đệ ta, nàng lại tưởng thật sao?”

    “Nàng lẳng lơ như vậy, e rằng làm bình thê cũng không xứng. Cho nàng làm lương thiếp là đủ rồi.”

    Đối mặt với nhục nhã, ta bình thản không động, cho đến khi đoàn rước dâu của Thái tử đến trước phủ.

    Chu Ngôn Phu hoảng hốt nắm lấy tay ta.

    “A Duệ, nàng đồng ý gả cho ta rồi mà.”

    Ta nhàn nhạt cười.

    “Chẳng phải cũng chỉ là lời đùa cợt sao, ngươi cũng tin thật à?”

  • Ống Xịt Cứu Mạng Và Những Kẻ Vô Tâm

    Trong buổi tiệc, tôi lên cơn hen suyễn.

    Tôi lảo đảo đi tìm ống xịt cấp cứu.

    Nhưng lại phát hiện lọ thuốc đã hết sạch.

    Bạn trai tôi lên tiếng giải thích:

    “Lê Lê nói cổ họng khô nên anh đưa ống xịt cho cô ấy rồi. Em ăn viên kẹo ngậm cũng đỡ phần nào mà.”

    Nhưng hơi thở của tôi đã bắt đầu dồn dập, khó nhọc hơn.

    “Cô ta khô họng thì uống nước là được, các người muốn giết tôi à?!”

    Anh ta lại cau mày tỏ vẻ khó chịu:

    “Em có thể bớt làm quá được không? Lúc nào cũng biến mình thành nhân vật chính, em tưởng mình là Lâm Đại Ngọc à?”

    “Lê Lê nói đúng, em đúng là quá lố.”

    Tôi không cãi nữa, chỉ gửi tin nhắn cho mẹ:

    “Con bị hen suyễn, nhưng Cố Nhiên đã đưa ống xịt cho người khác.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *