Trống Hòa Ly

Trống Hòa Ly

Trống hòa ly của Kinh Triệu phủ, đã mười năm chưa từng vang lên.

Nghe nói lần trước gióng trống, là một nữ thương hộ bị phu quân đ/ ánh đ/ ập đến tàn tạ, hòa ly xong chưa qua nổi mùa đông ấy.

Người đời bảo chiếc trống kia bất tường, nói rằng một khi gióng lên thì tình nghĩa đoạn tuyệt, lại nói nữ nhân không nên cương liệt đến vậy.

Ta nắm chặt dùi trống, tay run mà lòng lại tĩnh.

Một tiếng nện xuống, “đông” vang dội, cả con phố bừng tỉnh.

Tiếng thứ hai, tiếng thứ ba.

Ấy là lời tuyên cáo —— Thẩm Tri Vi không cần Cố Minh Chương nữa.

01

Người xem càng lúc càng đông, tiếng chỉ trỏ xì xào như thủy triều dâng tới.

“Chẳng phải thiên kim của Thẩm Thượng thư sao?”

“Nghe nói Cố tiến sĩ sắp cưới huyện chủ, nàng đây là làm loạn gì vậy?”

“Hòa ly ư? Gan lớn thật, sau này còn gả cho ai được?”

Ta không để tâm, chỉ gióng trống của mình, từng tiếng từng tiếng, như đem mọi uất ức suốt một năm qua nện vỡ.

Sau lưng chợt vang tiếng vó ngựa dồn dập.

Ta quay đầu, thấy Cố Minh Chương tung mình xuống ngựa.

Chàng gầy đi, da sạm lại, đáy mắt đỏ ngầu, tựa hồ dọc đường chưa từng nghỉ.

Chàng bước đến trước mặt ta, thở dốc, vành mắt đỏ hoe.

“Tri Vi,” chàng đưa tay định kéo ta, “nàng theo ta về trước đã, chuyện này để ta từ từ giải thích…”

Ta lùi một bước, tránh khỏi tay chàng.

“Chàng muốn cưới bình thê, ta thành toàn cho chàng. Chúng ta từng ước pháp tam chương, ba năm không nạp thiếp. Nay chàng thất tín, ta tự xin hòa ly, thiên kinh địa nghĩa.”

Sắc mặt chàng trắng bệch như giấy.

“Ta… ta không còn cách nào,” giọng chàng run rẩy, “đó là thánh chỉ, là bệ hạ…”

“Ta biết.” Ta cắt lời, “cho nên ta không cần chàng nữa.”

Người vây xem càng lúc càng nhiều, tiếng thì thầm như kim châm sau lưng.

Ta đứng thẳng sống lưng, từng chữ rõ ràng:

“Cố Minh Chương, thư hòa ly, chàng viết hay không?”

Chàng nhìn ta, ánh mắt từ hoảng loạn dần hóa thành tĩnh lặng chết lặng.

Rồi chàng bỗng chắp tay hành lễ.

Một cái vái thật sâu, lưng cúi gần vuông góc, tựa như đang hành đại lễ.

“Chung quy là ta phụ nàng. Hôm nay, để ta tiễn nàng hồi tông.” Chàng nói.

Ta sững người.

Nữ tử hòa ly, phần nhiều lặng lẽ trở về nhà mẹ đẻ trong tủi hổ.

“Ta nói được làm được.” Chàng đứng thẳng dậy, mắt đỏ hoe, “ba năm nạp thiếp, là ta thất ước trước. Nàng không cần chịu nhục. Ta đưa nàng về, giữ trọn thể diện cho nàng. Của hồi môn, ta không giữ một món; lỗi lầm của ta, một mình ta gánh.”

Chàng quay người, hướng về đám đông cao giọng:

“Cố mỗ tài hèn, phụ bạc Thẩm thị. Hôm nay hòa ly, tội ở Cố mỗ, không liên quan Thẩm thị. Chư vị làm chứng.”

Đám người xôn xao ồ lên.

Ta nhìn tấm lưng thẳng tắp của chàng, mắt bỗng cay xè.

Chàng vẫn như vậy, giữ lễ, cổ hủ, đến cả hòa ly cũng phải đường đường chính chính.

Mà sự đường đường ấy, lại chính là tôn nghiêm cuối cùng của ta.

“Cố Minh Chương, hà tất phải vậy…” ta khẽ nói.

Chàng không quay đầu:

“Đời này của ta, định sẵn phải có lỗi với nàng.”

02

Ta tên Thẩm Tri Vi, đích nữ Thẩm gia, phụ thân quan bái Lễ bộ Thượng thư.

Năm ta cập kê, người đến cầu thân đạp nát cả ngưỡng cửa.

Phụ thân chọn tới chọn lui, cuối cùng định Cố Minh Chương.

Đêm thành thân, hồng chúc cháy đến nửa đêm.

Ta cầm chén hợp cẩn tửu, nói:

“Chúng ta ước pháp tam chương. Ba năm, chỉ ba năm. Trong ba năm ấy, chàng không được nạp thiếp, không được có thông phòng, không được cùng bất cứ nữ tử nào tư thông. Nếu trái lời thề, ta tự xin hòa ly, mỗi người một ngả, tuyệt không dây dưa.”

Chàng sững lại một thoáng, rồi bật cười.

Trong nụ cười ấy có bất đắc dĩ, cũng có vài phần tán thưởng.

“Được.” Chàng nói, “Cố Minh Chương ta, đời này không nạp thiếp.”

Ta kinh ngạc trước sự dứt khoát của chàng.

Chàng kể, khi phụ thân chàng lâm chung, đã nắm tay mẫu thân mà nói lời xin lỗi. Sinh thời nạp ba phòng thiếp thất, đến lúc chết lại chỉ muốn gặp một mình bà.

Chàng nhìn thẳng vào mắt ta:

“Ta không muốn đến khi chết, lại phải xin lỗi bất kỳ ai.”

Ba ngày hồi môn, mẫu thân chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh.

Trong tiệc, dì họ lại nói bóng gió:

“Tri Vi hạ giá gả vào hàn môn, xem ra học được tiết kiệm rồi, cây trâm này chẳng lẽ làm bằng gỗ?”

Cả bàn cười ồ.

Ta siết chặt đũa. Ta biết con gái dì ấy gả vào phủ hầu gia, hôm nay riêng kim thoa trên đầu đã thay ba lượt.

Mà cây trâm của ta, là do Cố Minh Chương tự tay làm.

“Vàng bạc muốn có lúc nào cũng mua được, nhưng lễ vật do phu quân tự tay làm, e rằng ở đây chẳng mấy ai có đâu.”

Mẫu thân nắm tay ta, thản nhiên nói:

“Ta lại quên mất, các vị phu nhân trong nhà nữ quyến đông đúc, e rằng phu quân có muốn làm cũng không xuể.”

Dì họ tái mặt, kéo con gái phẩy tay áo bỏ đi.

Ta len lén cong mắt cười, mẫu thân lại ôm ta, luôn miệng nói ta chịu ủy khuất.

Vài ngày sau, ta nhận được thiệp mời từ thi xã thường lui tới trước khi xuất giá.

Trong tiệc có người đề thơ “Trạng nguyên thê”, mọi người đẩy ta ứng tác.

Ta làm thơ, đoạt đầu bảng, lại nghe ngoài cửa sổ có người thì thầm:

“Thê tử của tiến sĩ hàn môn, giỏi giả bộ thật.”

Tan tiệc, xe ngựa của ta bị xếp cuối cùng, đi theo sau đoàn xe của gia phó.

03

Ba tháng sau, Cố Minh Chương được điều ngoại phóng đến Lĩnh Nam.

Nơi ấy chướng khí nặng nề, núi nghèo nước dữ, trong triều không ai nguyện đi, vậy mà chàng lại chủ động xin lĩnh mệnh.

“Vì sao?” ta hỏi.

Tân hôn chưa lâu, ta không nỡ để chàng rời đi.

Chàng rót cho ta một chén trà, động tác ôn hòa:

“Lĩnh Nam tuy khổ, nhưng là nơi rèn luyện tốt. Ta làm huyện lệnh ba năm, nếu lập được chính tích, hồi kinh tất có thể vượt cấp thăng chức.”

Chàng dừng lại, ngẩng mắt nhìn ta:

“Đến khi ấy, ta có chỗ dựa, sẽ không cần nhìn sắc mặt người khác nữa, nàng cũng không cần…”

Chàng chưa nói hết, nhưng ta hiểu.

Ta sẽ không còn bị người xem nhẹ, bị người khi dễ.

Trong lòng ta vừa chua xót vừa mềm mại, không ngờ những điều ta từng chịu đựng, chàng đều nhìn thấy, đều ghi nhớ.

Đêm trước ngày đi Lĩnh Nam, chàng trằn trọc mãi không ngủ.

Ta giả vờ nhắm mắt, nghe chàng khẽ thở dài, rồi đưa tay kéo ta vào lòng.

Tim chàng đập rất nhanh, áp sát lưng ta, từng nhịp từng nhịp, như muốn khắc sâu vào tận cốt tủy.

“Tri Vi,” giọng chàng khàn khàn, “ta không nỡ rời nàng.”

Ta không mở mắt, khóe môi lại khẽ cong lên.

Nam nhân này, ban ngày giả vờ tiêu sái, ban đêm lại như đứa trẻ.

“Ta sẽ sớm đón nàng sang.” Chàng nói, “nàng chờ ta.”

Ngày chàng đi, ta tiễn đến Thập Lý đình ngoài thành.

Gió xuân cuốn cát bụi, thổi đến mức ta không mở nổi mắt.

Chàng lên ngựa, rồi lại cúi người xuống, nhét vào tay ta một khối ngọc bội.

Đó là miếng dương chi bạch ngọc khắc hình liên đế song sinh, chạm vào thấy ấm.

“Ta đặt ở Linh Lung các, hôm qua mới xong.” Chàng nói, “vốn định chờ sinh thần nàng mới tặng, nhưng chuyến này không biết ngày nào trở về, nàng cứ đeo trước đi.”

Ta cúi đầu nhìn khối ngọc, đường chạm tinh xảo, từng cánh hoa rõ ràng như thật.

Linh Lung các là ngọc phường danh tiếng nhất kinh thành, một khối ngọc như vậy, e là toàn bộ gia sản của chàng.

“Chàng lấy đâu ra bạc?” ta nhíu mày.

Tiến sĩ hàn môn, bổng lộc ít ỏi, lại phải phụng dưỡng lão mẫu, giao tế đồng liêu, ta vẫn lo chàng túng thiếu.

Chàng cười, đáy mắt ánh lên vẻ tinh quái:

“Ta chép sách cho Lâm Hàn Lâm suốt ba tháng.”

Tim ta chợt thắt lại.

Lâm Hàn Lâm nổi tiếng khó tính, người kiêu ngạo như chàng, vậy mà vì một khối ngọc bội lại cúi mình chép sách ba tháng trời.

“Ngốc tử.” ta khẽ nói.

Chàng nắm tay ta, lòng bàn tay có lớp chai mỏng do cầm bút mà thành.

“Tri Vi, đợi ta ổn định xong, sẽ đón nàng đến Lĩnh Nam. Nghe nói nơi ấy vải thiều rất ngọt, đến lúc đó ta ngày ngày hái cho nàng ăn.”

Vó ngựa tung bụi, bóng chàng dần khuất nơi cuối quan đạo.

Ta siết chặt ngọc bội, đứng trong đình rất lâu, mãi đến khi mặt trời ngả tây.

Đó là niệm tưởng dịu dàng nhất chàng để lại cho ta.

Hai tháng đầu sau khi chàng đi, thư gửi về rất đều.

Ba năm ngày lại có một phong, viết về phong tục Lĩnh Nam, viết chuyện nha môn vụn vặt, viết rằng chàng nhớ ta.

【Tri Vi: hôm nay Lĩnh Nam đổ mưa, nhớ nàng sợ lạnh, e rằng xuân ở kinh thành còn rét hơn.】

【Áo khoác màu ngó sen của nàng, nhớ lấy ra mặc.】

【Nếu chưa đủ ấm, sai nha hoàn đến Thụy Phúc Tường may thêm một chiếc, phải lót bông, chớ tiếc bạc.】

Thi Duyệt trêu ta:

“Cô gia xem tiểu thư như trẻ con mà quản.”

Ta ôm thư trong tay, lòng ngọt như mật.

04

Sang tháng thứ ba, thư thưa dần, nhưng mỗi phong đều dày.

Phong thư cuối tháng còn kèm theo một viên cuội nhẵn bóng.

Chàng viết nha môn bận rộn, chướng khí nặng, chàng từng bệnh một trận, nay đã khỏi hẳn, dặn ta chớ lo.

Cuối thư còn vẽ một con thỏ xiêu vẹo, bên cạnh chú thích: Lĩnh Nam nhiều kỳ thạch, viên này giống chăng?

Người nghiêm chỉnh như chàng, vậy mà lại vẽ thỏ.

Ta nhìn thư, cười đến rơi nước mắt.

Viên đá hình thỏ ấy được ta đặt bên gối, mỗi đêm ngủ đều xem như chàng ở cạnh.

Ta hồi thư, viết dài dòng chuyện vụn vặt nơi kinh thành.

Viết rằng cây hải đường trong viện đã nở hoa —— là do chính tay chàng trồng trước khi đi.

【Nếu chàng về vào mùa thu, chúng ta có thể cùng ăn quả.】

Ta giao thư cho tín sứ, lòng tràn đầy mong đợi hồi âm kế tiếp.

Nào hay giữa ta và chàng, đã không còn về sau nữa.

Hôm ấy ta vừa thức dậy trang điểm, nha hoàn thân cận của bà mẫu truyền lời, nói lão phu nhân đau đầu, gọi ta qua hầu bệnh.

Ta vội thay y phục, đến ngay, thậm chí chưa kịp dùng điểm tâm.

Bà mẫu nằm trên giường, sắc mặt quả thật không tốt.

Similar Posts

  • Đại Hoàng Thành Tinh

    Năm ấy tuyết lớn phong kín núi, trong nhà đã mấy chục ngày không có nổi chút thịt cá.

    Ông nội tôi vừa mài dao, vừa lộ ánh mắt hiểm độc nhìn về phía con chó vàng trong góc nhà.

    Bà nội đứng bên cạnh, lập tức nhận ra điều chẳng lành.

    “Ông già, sao ông lại nhẫn tâm đến thế, chó do chính mình nuôi mà cũng nỡ giết sao?”

    “Gà không quá sáu năm, chó không quá tám năm, nuôi lâu sẽ thành tinh, đến lúc nó hóa tinh rồi, sớm muộn gì cả nhà ta cũng chết dưới móng nó.”

    “Những lời nhảm nhí như thế mà ông cũng tin được à?”

    Nói xong, bà nội tôi liền bước tới định giật lấy con dao từ tay ông.

    Ông nội vung tay đẩy bà ngã lăn xuống đất.

    “Tôi thấy ánh mắt con chó vàng rất tà khí, không giết sớm thì không kịp nữa đâu.”

  • Thứ Nữ Không Cam Lòng

    Muội muội đem lòng mến vị hôn phu của ta.

    Nàng tặng hắn túi thơm, vì hắn mà trèo tường thưởng nguyệt, thậm chí không qua mai mối mà tư thông, dụ cho vị hôn phu của ta tự mình tới cửa lui hôn.

    Khi ta bị khắp thành chê cười, muội muội lại mặt không đổi sắc, chuẩn bị xuất giá:

    “Vận mệnh nằm trong tay mình, ta theo đuổi hạnh phúc và tự do của ta, có gì là sai?”

    “Ta với ngươi – kẻ cả đầu óc chỉ biết phân biệt đích thứ – có gì đáng để nói chuyện!”

    Nàng phong quang gả đi, còn ta bị khiêng trong một chiếc hoa kiệu, tiến vào tiểu viện nghèo cuối ngõ.

    Mười năm sau, nghe nói ta đã là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.

    Muội muội điên điên dại dại chạy về nhà, miệng liên tục nói ta hại nàng, khiến nàng không thể gả cho tên trạng nguyên nghèo hèn mà nàng từng khinh bỉ.

    Muội muội không muốn tham dự yến “Thám Xuân”.

    Nàng giả bệnh, sai nha hoàn cải trang ta thành bộ dạng của nàng, thay nàng nhập yến.

    “Yến Thám Xuân có vô số tài tử giai nhân.”

    “Tỷ tỷ huệ chất lan tâm, nhất định phải trổ hết phong quang.”

    “Nhưng chớ để khăn che mặt rơi xuống, để người biết tỷ chỉ là thứ nữ của tướng phủ.”

    Ta sắc mặt tái nhợt, khẽ gật đầu.

  • Trở Về Từ Cõi U Minh

    Chị gái tôi – người tôi yêu thương nhất – gặp t/ a/i n/ ạ/ /n giao thông ngh iêm tr/ ọng.

    Tôi gọi cho anh rể – bác sĩ:

    “Chị tôi bị gãy nhiều chỗ! N/ ội t/ ạng tổ/ n th/ư/ ơng nặng! Anh nhất định phải—”

    Anh ta lạnh lùng ngắt lời:

    “Muốn tôi chạy qua để cùng cô ấy diễn trò à? Cô cũng phối hợp với chị cô đóng kịch sao?”

    Điện thoại bị cúp.

    Tôi lập tức gọi cho chồng – người có chút quan hệ trong cục:

    “Kẻ gây t/ a/i n/ ạn bỏ trốn rồi! Em nghi là cố ý t/ô/ ng người! Anh phải tìm ra hắn!”

    Giọng anh ta lạnh tanh:

    “Tôi biết hai người ghen vì chúng tôi tổ chức sinh nhật cho Lâm Mẫn, nhưng đừng bày trò phá hỏng không khí nữa!”

    Điện thoại lại bị cúp.

    Tôi quỳ bên giường, tuyệt vọng: “Chị ơi!”

    Chị tôi thoi thóp, nâng khuôn mặt tôi lên:

    “Tất cả đều là sắp đặt của số mệnh…”

    “Chúng ta vốn dĩ đã lạc vào thế giới này.”

    “Yêu họ là điều không nên.”

    Bàn tay nhuốm máu của chị lau nước mắt tôi: “Chị không phải chết, mà là trở về thế giới vốn thuộc về chúng ta, đừng khóc…”

    Bàn tay chị buông thõng xuống, hơi thở cũng dừng lại.

    “Chị ơi! Chị của em ơi…”

    Tiếng gào xé lòng của tôi vang vọng trong phòng cấp cứu.

  • Anh Nói Yêu Tôi Nhưng Đặt Nhẫn Cho Người Khác

    Nhìn ba chữ “Cố Đình Viễn” trên đơn đặt hàng trước mặt.

    Trong đầu tôi lướt qua vô số khả năng.

    Có thể nào chỉ là trùng tên trùng họ?

    Rồi tôi lập tức phủ định ý nghĩ đó.

    Dù có trùng tên trùng họ đi nữa, thì cùng một tiệm trang sức, cùng một mẫu mã.

    Chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế?

    Người phụ nữ mang thai trước mặt thấy tôi ngẩn người, đắc ý nói: “Bây giờ biết là nhận nhầm rồi chứ, hừ, không xin lỗi tôi thì đừng hòng rời đi.”

  • Gặp Mặt Nhà Chồng Và Tội Ác Kinh Hoàng

    Bạn trai đưa cả nhà đi gặp mặt, mẹ anh ta tặng tôi “bao lì xì vạn người chọn một”, kết quả tôi báo công an bắt hết cả nhà.

    Trung thu, tôi xách cả thùng rượu Moutai cùng hộp cua lớn sang ra mắt nhà bạn trai.

    Vừa bước vào, tôi chỉ thấy mỗi mẹ anh ta đang loay hoay trong bếp.

    Bạn trai Chu Tử Xuyên một phen dỗ ngon dỗ ngọt, đẩy tôi – trong bộ váy thanh lịch – vào bếp:

    “Bảo bối, mẹ anh mong gặp em lâu lắm rồi.

    Em vào trò chuyện với mẹ nhé.

    Nói nhỏ cho em nghe, mẹ có chuẩn bị bao lì xì to lắm đấy.”

    Tôi bị đẩy vào, chỉ biết gượng cười.

    Thấy tôi, mẹ anh ta lập tức tươi cười, nhưng không khách sáo mà sai tôi hết việc này đến việc khác.

    Nghĩ rằng nên tạo ấn tượng tốt, tôi chẳng nỡ từ chối.

    Kết quả là cả buổi chiều bị quay như chong chóng, mười món trên bàn gần như đều do tôi tự tay làm.

    Tôi cứ ngỡ mình đã ghi điểm tuyệt đối, ai ngờ em gái anh ta vừa bước vào đã nhăn mặt:

    “Cái này ăn kiểu gì vậy? Không biết là tôi không ăn cay à?”

    Bố anh ta thì đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, chẳng buồn nói một câu, chỉ tiện tay cầm con cua trên bàn hất hàm:

    “Cua bé thế này, không đủ nhét kẽ răng tôi.”

  • Quà Trưởng Thành Của Tôi Là Một Khoản Nợ 20 Triệu

    Tôi cứ ngỡ thi xong đại học là được giải phóng.

    Cho đến khi mẹ tôi đưa cho tôi một chiếc phong bì.

    Bên trong là một tờ thông báo thu hồi nợ của ngân hàng, đứng tên tôi, số tiền là hai mươi triệu ba trăm ngàn đồng, quá hạn 183 ngày.

    “Mẹ dùng chứng minh nhân dân của con để làm thẻ tín dụng,” bà nói,

    “Quẹt hai mươi triệu, chưa trả.

    Sau này hồ sơ tín dụng của con bị nợ xấu rồi, có muốn vay tiền qua mạng cũng không vay được, mẹ làm thế là để bảo vệ con.”

    Em gái tôi đứng bên cạnh, cổ tay lấp lánh chiếc vòng Cartier mới tinh.

    Nó nghiêng đầu nhìn tôi, nhỏ giọng nói:

    “Chị ơi, mẹ cũng là vì tốt cho chị thôi.”

    Tôi siết chặt tờ giấy đó, đột nhiên muốn cười.

    Chiếc vòng hơn hai mươi triệu là quà trưởng thành.

    Khoản nợ hai mươi triệu cũng là quà trưởng thành.

    Chỉ là quà trưởng thành của nó là ánh sáng.

    Còn của tôi, là nợ nần.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *