Trong Phòng Sinh, Mẹ Chồng Bắt Tôi Ký Giấy Chuyển Nhà

Trong Phòng Sinh, Mẹ Chồng Bắt Tôi Ký Giấy Chuyển Nhà

Ngày tôi đi đẻ, vì sợ đau nên đã bàn bạc trước với chồng nhất định phải ti/ êm g/ ây t/ ê không đau .

Để chuẩn bị, tôi còn tự bỏ tiền túi thêm vào không ít hạng mục tự phí cao cấp.

Không ngờ khi tử cung vừa mở đến ba phân, mẹ chồng đột nhiên lật lọng chắn ngoài cửa, nhất quyết không cho y tá vào.

Bà ta đập thẳng một bản thỏa thuận sang tên xe vào đầu giường tôi.

“Cho em chồng cô mượn chiếc Porsche đó làm xe rước dâu! Nếu không thì đừng hòng tiêm thu0/ ốc!”

Y tá bên cạnh gấp đến độ giậm chân bình bịch.

Nhưng mẹ chồng tôi thì cắn chết không buông, không ký tên thì đừng hòng tiêm thu0/ ốc.

Lo lắng em bé trong bụng gặp sự cố, tôi chỉ đành đồng ý ký tên.

Cứ ngỡ sẽ được yên tâm sinh nở, nào ngờ tim thai đột ngột hạ thấp.

Ngay khi bác sĩ cầm tờ đơn m/ ổ lấy th/ ai yêu cầu người nhà ký tên để cứu mạng, mẹ chồng lại mở miệng:

“Muốn người nhà ký tên thì căn hộ chung cư cao cấp kia của cô phải thêm tên con trai tôi vào.”

Tôi đau đến mặt mày trắng bệch, tuyệt vọng cầu cứu chồng:

“Trần Châu, con sắp không thở nổi rồi, anh định đòi nhà với em vào lúc này sao?”

Chồng tôi lại lộ vẻ khó xử, nắm lấy tay tôi nói:

“Vợ ơi, mẹ cũng là vì muốn tốt cho tổ ấm nhỏ của chúng mình thôi.”

“Em mau gật đầu đi, nếu không mẹ nhất định không để anh ký tờ đơn cứu mạng này đâu!”

Chồng tôi, Trần Châu, khóc còn uất ức hơn cả tôi, như thể người bị ép buộc là anh ta vậy.

“Đó là tài sản trước hôn nhân của tôi!”

Tôi định hất tay anh ta ra, nhưng đến một chút sức lực cũng không còn.

Bên cạnh, máy giám sát ti/ m tha/ i phát ra những tiếng cảnh báo chói tai.

“Nư/ ớc ố/ i của sản phụ đ/ ục độ ba, th/ ai nh/ i thiếu ox/ y nghiêm trọng!”

Bác sĩ chính gấp đến mồ hôi đầm đìa, đập mạnh tờ đơn cam kết phẫu thuật vào ng/ ực Trần Châu:

“Cứ kéo dài nữa là th/ ai ch e c lưu đấy! Mau k/ ý tên đi!”

Trần Châu như một con rùa rút đầu, tay rụt trong tay áo, mặc kệ tờ đơn rơi xuống đất.

Anh ta quay sang nhìn mẹ chồng, cầu xin:

“Mẹ, hay là cứu người trước đi mẹ?”

“Cứu cái con khỉ! Hôm nay không thêm tên mày vào căn nhà đó thì không ai được phép động d/ ao!”

Mẹ chồng đẩy phắt Trần Châu ra, đứng chắn trước mặt bác sĩ như một bức tường.

Bà ta lấy ra một hộp mực đỏ và “Thỏa thuận thêm tên vào sổ đỏ”, dí sát vào mặt tôi.

“Lam Lam, chỉ cần cô ấn vân tay, thêm tên Trần Châu vào căn chung cư đó, tôi sẽ lập tức để c/ on tr/ ai tôi ký đơn phẫu thuật!”

“Các người đây là tống tiền! Tôi sẽ báo cảnh sát!”

Cô y tá bên cạnh tức đến run người, lấy điện thoại ra định bấm số.

“Cô báo đi!”

Mẹ chồng giáng một cái tát mạnh vào mu bàn tay cô y tá:

“Hơn nữa đây là việc nhà tôi! Cảnh sát đến cũng chẳng quản được việc bà già này dạy bảo con dâu đâu!”

Tôi đau đến hoa mắt chóng mặt, nước mắt lẫn với mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Trần Châu, đây là đứa con chúng ta phải làm th/ ụ t/ inh nhân tạo năm lần mới có được đấy!”

“Sao anh nỡ để co/ n phải chịu khổ thế này!”

Vì đứa con này, tôi đã phải tiêm thu0/ ốc kích trứng liên tục hơn ba trăm ngày, trên bụng chằng chịt những vết ki/ m t/I/ êm bầm tím.

Lúc chọc hút trứng tôi đau đến chết đi sống lại, Trần Châu khi đó đã quỳ trước giường tự t/ át vào mặt mình, thề thốt đời này sẽ dùng cả mạng sống để yêu thương tôi và con.

Năm năm tình cảm kiên cố của chúng tôi, chẳng lẽ không đáng giá bằng một ngôi nhà sao?

“Vợ ơi, lòng anh còn đau hơn cả em đây!”

Trần Châu “uỳnh” một tiếng q/ uỳ xuống cạnh giường gào khóc thảm thiết.

“Nhưng mẹ nuôi anh khôn lớn không dễ dàng gì, bà chỉ muốn có một sự bảo đảm thôi.”

“Em thêm tên vào đi, anh sẽ ký ngay! Em yên tâm, dù thêm tên thì nhà vẫn là của em, anh tuyệt đối không chiếm của em một xu nào đâu!”

Anh ta vừa nói những lời thâm tình nhất, vừa dùng sức bẻ mở nắm tay đang siết chặt của tôi.

“Vợ ơi, em chịu nhún nhường một chút đi.

Y tá đang xem trò cười của chúng ta kìa, cả nhà hòa thuận mới là quan trọng nhất!”

Nghe những lời phát biểu hèn nhát đến cực điểm này, lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.

“Tim thai rơi xuống còn 60 rồi! Chuẩn bị khử rung tim!”

Bác sĩ gầm lên dữ dội.

“Con ơi…”

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại, phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ.

Vì giọt má0 mà tôi phải chịu muôn vàn đau khổ mới đổi được, tôi không thể cược, cũng không dám cược.

“Tôi ký…”

Vừa dứt lời, mẹ chồng đã chộp lấy ngón tay cái của tôi, ấn mạnh vào hộp mực đỏ.

Một dấu vân tay rõ nét in xuống bản thỏa thuận thêm tên vào sổ đỏ.

“Biết điều thế có phải xong rồi không!”

Mẹ chồng mãn nguyện thu tờ thỏa thuận lại.

Trần Châu cũng lập tức ngừng khóc, anh ta nhanh nhảu bò dậy, chộp lấy bút ký tên vào đơn đồng ý phẫu thuật.

“Bác sĩ, mau! Mau cứu vợ con tôi! Dùng loại thu0/ ốc tốt nhất ấy!”

Mấy cô y tá hợp lực nhấc tôi lên cáng, đẩy đi chạy thục mạng.

Ngay khoảnh khắc cáng cứu thương sắp lao vào cửa phòng phẫu thuật.

“Đợi đã! Không được vào!”

Cô y tá trưởng phụ trách kiểm tra hồ sơ phẫu thuật chạy từ cuối hành lang lại với tốc độ nước rút, chặn chiếc cáng lại.

“Chuyện gì thế? Sản phụ không đợi được nữa rồi!”

Bác sĩ chính gầm lên.

“Không phẫu thuật được!”

Y tá trưởng giơ tờ biên lai thanh toán trong tay lên, hét lớn:

“Số tiền 200.000 tệ tạm ứng phẫu thuật trong tài khoản viện phí của sản phụ vừa bị người nhà làm đơn xin hoàn tiền và rút tiền mặt hết rồi!”

2

“Hoàn tiền gì?”

Bác sĩ chính quát lớn.

Tôi lần theo ánh mắt của điều dưỡng trưởng nhìn sang.

Không xa, trước quầy hoàn tiền, mẹ chồng đang nhét từng xấp tiền đỏ rực vào một túi nhựa đen.

Trần Châu đứng cạnh bà, cúi người giúp mở miệng túi.

“Trần Châu!”

Tôi dùng hết sức lực gọi một tiếng, phần dưới lại dâng lên cơn đau xé ruột xé gan.

Trần Châu nghe thấy tiếng tôi, tay run lên, túi nhựa suýt rơi xuống đất.

Mẹ chồng giật lấy cái túi, ôm chặt vào lòng, quay đầu trợn mắt với bác sĩ.

“Gào cái gì mà gào! Sinh đứa con mà phải nộp trước hai mươi vạn, bệnh viện các người sao không đi cướp luôn đi!”

Bác sĩ tức đến run người, chỉ thẳng vào bà mà gào:

“Đó là tiền cứu mạng dùng khi khó sinh hoặc băng huyết!”

“Không có tiền thì ngân hàng máu không cấp máu, lỡ bệnh nhân lên bàn mổ mà không xuống được thì ai chịu trách nhiệm?”

“Tôi sinh ba đứa đều đẻ thường, tổng cộng có mấy chục đồng!”

Mẹ chồng ngang ngược chỉ vào mũi bác sĩ.

“Tôi hỏi thăm rồi, sinh thường nhiều nhất cũng chỉ mấy nghìn! Các người rõ ràng muốn moi tiền!”

Phần dưới cơ thể tôi không ngừng trào ra chất lỏng ấm nóng, ga giường đã bị nhuộm đỏ một mảng lớn.

Hai mươi vạn đó là tiền tôi chuẩn bị trước để giữ mạng, đã nạp sẵn vào tài khoản nhập viện.

Chính là để phòng cho lúc nguy cấp như hôm nay!

“Trần Châu…”

Tôi nghiến răng, toàn thân run rẩy.

“Trả tiền lại.”

Trần Châu vẻ mặt khó xử bước tới.

“Vợ à, mẹ nói số tiền này có việc gấp cần dùng.”

“Em trai anh kết hôn, nhà gái đột nhiên đòi thêm hai mươi vạn tiền sính lễ, nếu không sẽ phá thai không cưới nữa. Mẹ cũng sốt ruột quá nên tạm mượn tiền đặt cọc của em.”

“Em yên tâm, đợi em trai cưới xong, anh có bán nồi bán chảo cũng sẽ trả lại cho em.”

Tôi tức quá bật cười, cười đến nước mắt cũng rơi xuống.

Lấy tiền cứu mạng của tôi đi gom sính lễ cho em trai anh ta?

“Đó là mạng của tôi!”

Tôi cố vùng dậy muốn túm cổ áo anh ta, nhưng đến giơ tay cũng không còn chút sức.

“Không có tiền thì không được vào phòng mổ! Người nhà mau đi nộp tiền!”

Điều dưỡng trưởng đứng chắn trước cửa phòng phẫu thuật, kiên quyết giữ quy định.

Trần Châu quay sang cầu xin mẹ, giọng hèn nhát đến cực điểm.

“Mẹ, hay là nộp trước năm vạn đi? Lam Lam chảy nhiều máu quá, nhìn đáng sợ lắm.”

Mẹ chồng ôm chặt túi nhựa vào lòng, ngồi phịch xuống ghế ở hành lang.

“Không có tiền! Một xu cũng không!”

“Nhà mẹ đẻ nó có tiền, chút máu này không chết được!”

Các nhân viên y tế tại chỗ đều sững sờ.

“Các người đây là coi mạng người như cỏ rác! Tôi lập tức báo cảnh sát!”

Điều dưỡng trưởng rút điện thoại ra chuẩn bị gọi 110.

“Cứ gọi đi!”

Mẹ chồng lăn xuống đất, hai tay đập bồm bộp xuống sàn ăn vạ.

“Bác sĩ cấu kết với người nhà sản phụ cướp tiền rồi! Không còn thiên lý nữa rồi!”

Trần Châu nhìn tôi, trên mặt toàn là vẻ bất lực.

“Vợ à, em xem mẹ đã như vậy rồi, hai mươi vạn này em coi như giúp em trai một tay đi.”

“Chúng ta là người một nhà, sống cho tốt là được rồi, chút tiền này đáng gì đâu?”

Y tá bên cạnh gào lên.

“Nhịp tim thai vẫn đang tụt! Sản phụ tiếp tục xuất huyết!”

Tôi nhìn người đàn ông trước mắt này, cảm thấy vô cùng xa lạ.

Vì đứa bé mà tôi phải làm thụ tinh ống nghiệm năm lần mới có được, tôi không thể tiếp tục kéo dài nữa.

Tôi run rẩy lấy điện thoại từ dưới gối ra.

“Tôi trả…”

“Tôi dùng tiền của hồi môn của tôi để nộp!”

Nghe câu này, mẹ chồng đang nằm lăn trên đất bỗng bật dậy như lò xo.

“Con tiện nhân này, cuối cùng cũng chịu nhận rồi!”

Bà lao tới, túm chặt cổ tay tôi.

“Trần Châu ngày nào cũng dậy sớm làm việc vất vả đưa tiền cho cô quản, vậy mà cô dám giấu riêng một khoản lớn như vậy sau lưng nhà họ Trần chúng tôi!”

Tôi đau đến hét lên.

“Buông ra! Đó là thẻ hồi môn bố mẹ tôi cho!”

“Vớ vẩn! Đã bước vào cửa nhà họ Trần thì tiền của cô chính là tiền của nhà họ Trần!”

Similar Posts

  • Chỉ Giả Ngốc Với Riêng Em

    Tổng tài nhà giàu Thôi Minh Vũ vì tai nạn xe mà trở thành một kẻ ngốc.

    Tôi thương anh, nên kết hôn và tận tâm chăm sóc anh.

    … Đương nhiên không phải vì khuôn mặt điển trai cùng bờ vai rộng, eo thon và cơ bụng tám múi hoàn hảo của anh mà mới kết hôn đâu.

    Anh ngay cả quần áo cũng mặc không xong, tôi liền bảo anh khỏi mặc.

    Anh ngủ cũng phải có người ôm dỗ mới ngủ được, tôi liền ngày nào cũng ôm anh ngủ.

    Mỗi ngày chọc ghẹo anh một chút, tiện thể ăn đậu hũ, nhìn anh đỏ mặt, ngày nào tôi cũng sống rất “hạnh phúc”.

    Tôi vốn tưởng mình sẽ mãi sống như vậy với ông chồng ngốc nhưng thuần khiết, cuồng nhiệt.

    Cho đến khi tôi nhìn thấy một người đàn ông quý phái, tao nhã, khí thế mạnh mẽ, ung dung giải quyết một cuộc đàm phán thương mại.

    Đó là một gương mặt y hệt chồng tôi, nhưng lại mang theo thần thái mà anh chưa từng bộc lộ.

    Anh nói chuyện tiếng Anh lưu loát với khách hàng nước ngoài, toàn thân toát lên vẻ tao nhã và khí chất khống chế mọi thứ.

    Lúc ấy tôi mới biết, thì ra cái “ngốc” của anh là giả vờ!

  • Bí Mật Đêm Trực

    Khi chị dâu đang mang thai chờ sinh, thực tập sinh y tá mới tới là Lý Vân chủ động đề nghị thay tôi sang khoa sơ sinh vất vả nhất.

    Tôi biết ơn cô ta đã giúp đỡ lúc khó khăn, còn nhờ quan hệ để giúp cô ta có được biên chế.

    Tối hôm đó, chị dâu sinh một cặp sinh đôi nam, chỉ có điều một đứa sinh ra đã yếu ớt, đầy bệnh tật, còn một đứa thì trời sinh có tính cách Siêu Hùng, thiếu hụt nhân cách.

    Chẳng mấy năm sau, vì chữa trị cho đứa cháu bệnh tật mà anh chị tôi táng gia bại sản, cuối cùng vì cần tiền bán nội tạng mà chết trên bàn mổ.

    Bố mẹ cũng vì đứa cháu Siêu Hùng mà xảy ra xung đột với người khác, bị trả thù, xuất huyết não đột ngột, ôm hận mà qua đời.

    Còn tôi vì thao tác trái quy định mà mất biên chế, chỉ có thể đi rửa bát ở nhà hàng để kiếm sống.

    Còn Lý Vân thì thăng tiến như diều gặp gió, ngồi lên chức chủ nhiệm khoa điều dưỡng.

    Tôi bị đứa cháu Siêu Hùng chém đứt một cánh tay, chật vật chạy tới bệnh viện, trong lúc sắp chết, Lý Vân nói với tôi rằng, đêm đổi ca hôm đó cô ta đã đổi đứa con của anh chị tôi với đứa con của anh chị cô ta……

    Khi mở mắt ra lần nữa.

    Tôi đã trở về đúng lúc Lý Vân nói muốn đổi ca với tôi.

  • Sơn Tước Tiêu Tiêu

    Trên đường xuất giá hòa thân, ta gặp phải sơn tặc.

    Tên cầm đầu kia thân hình vạm vỡ như núi, ánh mắt đầy sự xâm lấn.

    Hắn nắm chặt sau gáy ta, chỉ dùng một tay đã nhấc bổng ta lên ngựa.

    Lúc bị hắn đè xuống giường, ta hoảng sợ phát hiện đùi hắn còn thô to hơn cả vòng eo của ta mấy phần.

    Trong lòng ta bỗng dấy lên vô vàn lo sợ cho số phận sau này của mình.

  • Hôn Nhân Của Tôi Như Một Trò Đùa

    Tôi đẩy cánh cửa khách sạn nặng trĩu ra, hít sâu một hơi, có thể cảm nhận rõ bàn tay mình đang run rẩy.

    Bề mặt cánh cửa lạnh lẽo trơn nhẵn khiến lòng bàn tay tôi như đang tì lên mặt băng.

    Bản lề cửa phát ra âm thanh ma sát rất nhỏ, gần như có thể bỏ qua, nhưng lọt vào tai tôi lại sắc nhọn như xé toạc màng nhĩ.

    Tôi bước từng bước không một tiếng động đi vào, khung cảnh bên trong lập tức đập thẳng vào mắt tôi, không hề che chắn.

    Người đàn ông đang quỳ gối trên giường, quay lưng về phía cửa, vóc dáng ấy… lại quen thuộc đến đau đớn.

    Anh ta mặc một chiếc sơ mi thủ công Ý, đã cởi một nửa—chính là chiếc tôi từng tự tay chọn cho anh.

    Thẩm Mộ Thanh, người chồng đã cùng tôi đầu gối tay ấp suốt hai năm qua.

    Giờ phút này, lại đang phủ lên người một người phụ nữ khác.

    Tôi không hét lên, không khóc lóc, bình tĩnh như thể đang xem một vở diễn của người xa lạ.

    Tôi lại hít sâu một lần nữa, nhìn về phía người phụ nữ trên giường.

    Một gương mặt thanh thuần như mối tình đầu, trắng trẻo như thể có thể bóp ra nước, rất đẹp—khó trách khiến Thẩm Mộ Thanh không thể kiềm chế nổi.

  • Trọng Sinh 1988: Tôi Không Cần Giang Đình Thâm

    Năm thứ hai sau khi kết hôn với bộ đội Giang Đình Sâm, anh ta nôn nóng đến mức không chuẩn bị gì.

    Một lần ngoài ý muốn, cô liền mang thai.

    Tô Thanh Nguyệt vốn tưởng rằng sẽ trở thành một gia đình ba người hạnh phúc, nào ngờ lại biến thành tấm giấy báo tử của mình.

    Khi mở mắt lần nữa, cô trọng sinh về năm 1988, lập tức từ bệnh viện chạy đến quân khu.

    “Bốp!” Một tờ đơn xin gia nhập rơi xuống.

    “Báo cáo lãnh đạo, tôi muốn xin tái gia nhập Đội Long Diễm, trở thành lưỡi đao sắc bén của quốc gia, bảo vệ đất nước và nhân dân.”

    Lãnh đạo thoáng lộ vẻ ngạc nhiên:

    “Tô Thanh Nguyệt đồng chí, Đội Long Diễm được gọi là đơn vị mạnh nhất và bí mật nhất của quốc gia, cường độ huấn luyện khắc nghiệt vô cùng. Cô đã rời khỏi năm năm, thân thể thực sự còn chịu đựng nổi sao?

    Hơn nữa, tôi nghe nói cô vừa mới sẩy thai, thân thể tổn thương nặng nề, không đau sao? Đồng chí Giang Đình Sâm có nỡ để cô đi không?”

    Đau chứ, làm sao không đau!

    Đến giờ, cô vẫn cảm giác tử cung như bị xé rách, đau thấu tim gan.

    Nhưng người chồng tên Giang Đình Sâm ấy, lại chưa từng quan tâm.

    Giọng cô khàn đặc, trái tim đã rỗng tuếch:

    “Không cần biết anh ta có đồng ý hay không, tôi nhất định phải đi.”

  • Thù Hận Trong Bóng Đêm

    VĂN AÁN

    Tôi từng đùa bỡn một chàng trai, đến khi nắm chắc trái tim anh ta thì lập tức nói lời chia tay.

    Về sau, anh ấy công thành danh toại, lại tìm đến tôi, lúc ấy đã phá sản, và cưới tôi làm vợ.

    Mọi người đều khen tôi “số sướng”.

    Nhưng họ đâu biết, đêm nào anh cũng dẫn những người phụ nữ khác về nhà.

    Tôi không khóc, cũng chẳng làm ầm ĩ.

    Chính sự bình thản ấy khiến anh tức điên, còn cố ý để lại giọt máu trong bụng “bạch nguyệt quang” của anh, Tô Vãn Di.

    Khi tôi vẫn bình tĩnh như mặt hồ, anh ép tôi vào tường, giọng khàn khàn:

    “Thẩm Tinh Lạc, rốt cuộc em có yêu tôi không?”

    Sau đó, tôi và Tô Vãn Di cùng lúc vỡ ối.

    Tôi quỳ xuống, nói yêu anh, cầu xin anh đưa mình tới bệnh viện.

    Anh lại cười, ôm chặt tôi đầy phấn khích:

    “Anh biết rồi!”

    Rồi lạnh lùng buông một câu:

    “Đồ lừa đảo.”

    Anh đẩy mạnh tôi ra, bế Tô Vãn Di đi thẳng, không ngoái đầu lại.

    “Đợi một lát nữa mới đưa em đi. Đau đớn khi sinh con chính là sự trừng phạt anh dành cho em!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *