Tường Vi Tựa Trăng

Tường Vi Tựa Trăng

Kiếp trước, ta từng nhiều lần thoát khỏi cái c/h/ế/t trong chốn thâm cung.

Kiếp này, ta lại nghe thấy muội muội cùng cha khác mẹ của mình đang thao thao bất tuyệt bàn về phương pháp phân ruộng.

Ta biết nàng đã trùng sinh.

Nàng nhìn ta cười lạnh: “Tỷ tỷ, không chúc mừng ta sao?”

Ta nhìn nàng rạng rỡ tiến cung, khóe môi khẽ cong: “Chúc phúc muội.”

Chốn cung đình tựa biển sâu, mong rằng muội đừng c/h ế/t quá sớm.

01

Trong yến tiệc cung đình, Linh Hằng bất ngờ đứng dậy, hùng hồn bàn luận về phương pháp phân ruộng mới.

Lời lẽ sắc bén, sáng như ánh lửa soi đêm tối, khiến thái tử đương triều phải chú ý:

“Không ngờ trong phủ họ Lâm còn có nữ tử thú vị đến vậy. Ngươi tên là gì?”

Kiếp trước, sau khi ta nói ra những lời này, cũng từng nghe Tư Đồ Thừa thốt lên một câu tương tự.

Hắn dùng từ “thú vị”.

Chỉ một câu đã bộc lộ trọn vẹn sự ngạo mạn của nam nhân.

Nhưng Linh Hằng hoàn toàn không nhận ra, sau khi trả lời danh tính xong, sắc mặt đã đỏ bừng vì hân hoan.

Nàng ta rực rỡ tỏa sáng, rồi lại nhân lúc ánh nến lay động mà cúi đầu, ném về phía ta một ánh nhìn khinh miệt.

Ta mặt không đổi sắc.

Rất nhanh sau đó, tin tức Linh Hằng được thái tử để mắt lan truyền khắp kinh thành.

Nàng ta liên tục tham gia thi hội, danh tiếng tài nữ ngày càng vang xa.

Nghe những vần thơ ấy, ta chỉ khẽ thở dài trong lòng: trí nhớ quả thực không tệ.

Trong những tràng ca tụng không dứt, nàng ta cười đắc ý không che giấu, hướng về ta hỏi:

“Tỷ tỷ tài hoa hơn người, không biết thấy thơ của ta thế nào?”

Ta hạ mắt, chân thành đáp:

“Muội muội kiến thức sâu rộng, ta dĩ nhiên không sánh bằng.”

Linh Hằng vẫn ngu xuẩn như kiếp trước, sự tự cao đã ngấm vào tận cốt tủy.

Kiếp trước, nàng ta cho rằng ta vì xuất chúng nên mới được thái tử để mắt, tưởng rằng ta tìm được lang quân như ý.

Nhưng Tư Đồ Thừa chẳng qua chỉ là một kẻ cố chấp, bảo thủ.

Bề ngoài ôn hòa nho nhã, nhưng bên trong lại có vô số thủ đoạn tàn nhẫn.

Nếu nàng ta đã thích, vậy hãy tận hưởng cho thật tốt đi.

02

Mấy lần được triệu vào cung, thái độ của Linh Hằng trong phủ ngày càng kiêu ngạo.

Nàng ta tùy ý đánh chửi bọn nha hoàn, mỗi khi ra tay, ta đều nghe thấy giọng nói đầy ngang ngược của nàng:

“Ta là thái tử phi tương lai! Đánh chết một hai đứa tiện tỳ thì có gì to tát?!”

Những lời ngu xuẩn này đương nhiên cũng truyền đến tai phụ thân.

Đêm đó, Linh Hằng quỳ trong thư phòng, khóc lóc cầu xin phụ thân tác thành.

Ta biết nàng ta không thông minh, nhưng không ngờ lại có thể ngu xuẩn đến mức này.

Thấy ta bước vào, trong mắt nàng ánh lên sự nhục nhã và căm phẫn không thể che giấu.

Vừa khóc lóc kể lể, nàng ta vừa giận dữ chỉ vào ta:

“Con biết! Chỉ vì con không phải đích nữ, nên vĩnh viễn không thể sánh bằng Lâm Tường!”

“Vì cớ gì thứ xuất nhất định phải thua kém đích xuất?! Con không phục!”

Nàng ta níu lấy vạt áo ta, như một vũng bùn lầy sẵn sàng nuốt chửng con mồi:

“Người được chú ý là ta, người cùng thái tử tâm đầu ý hợp cũng là ta! Lâm Tường! Tỷ từ nhỏ đã có xuất thân cao quý, ta cầu xin tỷ, đừng tranh vị trí thái tử phi với ta!”

Nàng ta vậy mà lại cho rằng bản thân và Tư Đồ Thừa là hai lòng tương duyệt.

Ta im lặng.

Phụ thân nhíu chặt mày: “Là hoàng hậu đã chọn tỷ tỷ con, không liên quan gì đến nó.”

“Không thể nào!” Nàng ta gần như phát cuồng, khóc lóc giãy giụa, cuối cùng mắt đỏ hoe, run rẩy thốt ra một câu:

“Phụ thân, con và thái tử đã sớm có ý định bên nhau!”

Phụ thân giận dữ, vung tay tát nàng ta một cái:

“Không có sự đồng ý của phụ mẫu, không qua mai mối, ngươi lại chạy đến tranh làm thiếp của người ta! Mặt mũi phủ họ Lâm đều bị ngươi làm mất sạch rồi!”

Linh Hằng ôm mặt, oán hận không chút che giấu:

“Là phụ mẫu thiên vị tỷ tỷ! Con không thua kém Lâm Tường, vậy mà lúc nào cũng bị đè ép dưới chân tỷ ấy! Cuộc sống này con chịu đủ rồi! Nếu không thể gả cho thái tử, con thà chết còn hơn!”

Nói xong, nàng ta lao ra khỏi thư phòng.

Ta đối diện với ánh mắt vừa giận vừa bất lực của phụ thân, cúi người hành lễ:

“Con không có ý với thái tử, phụ thân cứ việc thu xếp, không cần bận tâm đến con.”

Kiếp trước, sau khi ta gả vào Đông cung, phụ thân đã gả Linh Hằng cho một môn sinh của mình.

Tuy người đó chỉ là một tiểu quan địa phương, nhưng tính tình chính trực, là một bậc lương nhân.

Linh Hằng luôn miệng than thân trách phận, nói rằng vì là thứ nữ nên bị ghẻ lạnh.

Nhưng ta biết, mẫu thân nàng ta mới là người phụ thân thật sự yêu thương.

Bởi vậy, kiếp trước ta bị đưa vào Đông cung, trở thành quân cờ để bảo vệ vinh hoa của phủ họ Lâm.

Còn nàng ta, được giữ lại bên ngoài, tránh xa những tranh đấu chốn thâm cung, tuy không phú quý vinh hoa, nhưng chí ít vẫn an ổn vui vẻ.

Đáng tiếc, điều Linh Hằng muốn, từ trước đến nay chưa bao giờ là một cuộc sống yên bình.

03

Ngày Linh Hằng xuất giá vào Đông cung, ta nhìn nàng ta nâng trâm vàng, mặt mày hớn hở bước lên kiệu hoa, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác mơ hồ.

Kiếp trước, ta cũng từng gả đi như thế.

Chỉ khác rằng, khi bước vào nơi đó – chốn ăn thịt người không nhả xương – ta phải không ngừng giằng co với các thế lực khắp hậu cung.

Trên lưng ta gánh vác danh hiệu “đích nữ phủ họ Lâm”, nhất cử nhất động đều không được phép sai sót.

Phương án phân ruộng ta đưa ra đã chạm đến lợi ích của không ít thế gia đại tộc, đến cuối cùng cũng bị bóp nghẹt trong im lặng.

Bao tâm huyết cải cách của ta bị vây hãm trong Đông cung, hóa thành một con chim sẻ thêu trên gấm vóc lụa là.

Đến khi u sầu mà chết, ta dường như còn trông thấy phụ thân, Tư Đồ Thừa, hoàng hậu, hoàng đế cùng những đại thần xuất thân thế gia kia.

Họ muốn ta đoan trang, muốn ta hiền lương, muốn ta công dung ngôn hạnh.

Họ vuốt râu, nghiêm nghị thốt lên:

“Nữ tử can dự triều chính, đúng là chuyện cười thiên hạ!”

“Chỉ là một phụ nhân, cũng xứng luận bàn quốc sự?”

Ánh mắt họ nhìn ta, chẳng khác gì đang chiêm ngưỡng một pho tượng lưu ly đẹp đẽ.

Trao quyền lực vào tay người khác, rồi lại trông mong vào lòng trắc ẩn của họ.

Kiếp này, ta sẽ không phạm phải sai lầm đó nữa.

Ta muốn tất thảy nữ nhân thiên hạ đều có thể thoát khỏi bể khổ, không còn bị cuốn vào dòng chảy định kiến.

Và trước hết, ta phải đứng ở vị trí cao nhất, dập tắt những ngọn gió của dư luận, đè bẹp cơn mưa thành kiến.

04

Là nữ chủ nhân duy nhất của Đông cung hiện tại, cuộc sống của Linh Hằng quả thực vô cùng thuận lợi.

Lần thứ ba nàng ta mời ta vào cung, Thu Nhi không nhịn được nữa:

“Tiểu thư, rõ ràng nàng ta đang cố ý!”

“Mới nửa tháng mà đã khoe khoang đến ba lần! Trước đây tiểu thư đối xử với nàng ta không tệ, ăn mặc chi tiêu chưa từng để nàng ta thiếu thốn điều gì.”

Ta nhìn bản thân trong gương đồng, khẽ cười:

“Cẩn thận lời nói.”

Thu nhi lẩm bẩm:

“Chỉ là ta không ưa nổi dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của nàng ta, cứ như tiểu thư là kẻ thù không đội trời chung vậy.”

Quả thực là kẻ thù.

Kiếp trước, năm thứ hai sau khi chính sách phân ruộng được thi hành, thế gia đại tộc vẫn dửng dưng, chỉ có Côn Châu là thực hiện tốt nhất.

Mà nơi đó lại chính là nơi phu quân của Linh Hằng nhậm chức.

Nàng ta cuống cuồng, cảm thấy những ngày lành sắp kết thúc.

Sau đó, một tờ hưu thư bị nàng ta làm ầm ĩ đến tận kinh thành, cáo buộc Tô Trọng tham ô nhận hối lộ.

“Kiện cáo chính phu quân của mình” – chuyện này nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn tán, ta biết trong đó còn có sự thúc đẩy của các thế gia.

Nếu Tô Trọng chết, việc thi hành chế độ phân ruộng cũng mất đi một trợ lực lớn.

Ta ra mặt bảo vệ Tô Trọng, tìm được bằng chứng giả mạo của Linh Hằng.

Vì chút tình nghĩa cuối cùng, ta cảnh cáo nàng ta, đừng tiếp tục nói bừa nữa.

Sau đó một năm, mọi sự bình lặng.

Tư Đồ Thừa cùng thế gia đạt được thỏa thuận, hủy bỏ chính sách phân ruộng.

Ta mất đi giá trị lợi dụng, mang danh hiệu thái tử phi nhưng lại bị giam hãm trong hậu viện.

Hai năm sau, khi Tư Đồ Thừa đăng cơ, ta lại một lần nữa nhìn thấy Linh Hằng.

Nàng ta đắc ý cầm chén rượu độc kề lên môi ta, cười đến vặn vẹo:

“Ta trở thành thị thiếp của thái tử, tương lai chính là phi tử. Mà ngươi, đắc tội quá nhiều người, thái tử đã hạ chỉ muốn ngươi chết.”

Similar Posts

  • Hoa Nở Trong Tù Ngục

    Ngồi tù sáu năm, Thẩm Nam Chi lén sinh cho Phó Đình Dã một đứa con gái.

    Sáu năm trước, chỉ vì trời nóng mà cô bật điều hòa, “em gái ” của Phó Đình Dã liền bị sảy thai, sau đó còn mắc chứng trầm cảm sau sinh.

    Trong cơn giận dữ, Phó Đình Dã đưa Thẩm Nam Chi vào tù:

    “Giết người đền mạng, vào trong đó học cho rõ quy củ đi.”

    Một lần “học” ấy là sáu năm. Và bên cạnh cô, cũng nhiều thêm một sinh mệnh quan trọng nhất.

    Thẩm Uyển Tâm – con gái của họ.

    Năm bị giam, cô mang thai. Người ta nói, chỉ cần Phó Đình Dã chịu mở lời, cô sẽ được thả.

    Ba tháng đầu, cô gọi vô số cuộc điện thoại, nhưng anh chưa từng bắt máy lấy một lần.

    Đến tháng thứ năm, luật sư của anh mới đến – nhưng chỉ để nhắn lại lời cảnh cáo:

    “Thẩm tiểu thư, Phó tiên sinh nhờ tôi chuyển lời, chỉ cần cô ngoan ngoãn chuộc tội trong tù, sáu năm sau anh ấy sẽ đến đón cô.”

    Nhưng Thẩm Nam Chi không hiểu mình có tội gì phải chuộc. Chỉ là bật điều hòa thôi, mà lại thành tội ác tày trời?

    Suốt sáu năm, Phó Đình Dã chưa từng đến gặp một lần.

  • Trọng Sinh Năm 1978, Tôi Giành Lại Người Chồng Kiếp Trước

    Mùa đông năm 1980, tôi bị một chiếc xe tải nghiền chết, tờ đơn ly hôn tôi nắm trong tay bay lả tả xuống vũng máu.

    Ba tháng sau, em gái ruột của tôi, Thẩm Tri Vi, mặc bộ áo cưới được may lại từ chiếc áo bông đỏ của tôi, gả cho chồng tôi — sĩ quan biên phòng Hoắc Hoài An.

    Chính cô ta và mẹ kế đã cùng nhau ép tôi ly hôn, hại tôi chết thảm.

    Nhưng bọn họ không biết, tôi đã đi một vòng trước cửa điện Diêm Vương rồi lại sống lại!

    Mở mắt ra, tôi quay về năm 1978, ngày đi xem mắt với Hoắc Hoài An.

    Lần này, đến lượt bọn họ xuống địa ngục rồi!

  • Ba điều kiện để bước vào nhà bạn trai

    Bố bạn trai đưa ra ba điều kiện để tôi bước vào nhà họ.

     1、Phải có thai trước khi kết hôn, để chứng minh bản thân có khả năng sinh con.

     2、Khi mang thai sáu tháng, phải chứng minh đứa trẻ là con của con trai họ.

     3、Mang thai trước hôn nhân quá mất mặt, mẹ bạn trai giữ sĩ diện, vậy nên sẽ không tổ chức đám cưới.

     Tôi bảo anh đi khám xem có bị mất trí không.

     Bạn trai lại nói: “Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất từ bố mẹ tôi rồi, ai bảo em là người nhà quê cơ chứ?”

  • Tận Tâm Từ Ái

    Ta là một kẻ mù, vậy mà lại được gả cho Thái tử đương triều – Lưu Tận.

    Lưu Tận độc miệng lại nóng nảy, mỗi lần dắt ta đi đều không vui vẻ gì: “Không có ta thì nàng biết sống sao hả?”

    Cho đến một ngày, mưu sĩ của hắn tặng ta một con chó dẫn đường.

    Từ đó, Lưu Tận… thất nghiệp.

    Đêm ấy, ta nghe thấy tiếng Thái tử gia gào lên đầy tức tối – “Đồ trời đánh! Tặng gì không tặng, lại đi tặng chó!”

    “Bây giờ nàng có chó rồi, còn ta thì sao? Ta phải làm sao đây?!”

    “Còn ngươi nữa! Vẫy đuôi cái gì?! Làm chó cho nàng là phúc phận mà ta cầu bao nhiêu năm mới có được, ngươi dựa vào cái gì mà thay thế ta?!”

  • Kim Chủ Truy Đuổi Vợ

    Thiếu gia giới Kinh Thành – Hứa Trầm – đăng ảnh sân bay lúc nửa đêm, kèm caption:

    【Đi truy vợ đến mức cháy luôn cả sân khấu rồi.】

    Nửa tiếng sau, “chính chủ thật sự” liền nhanh chóng đăng ảnh bó hoa hồng và nhẫn kim cương cùng mẫu với Hứa Trầm tại sân bay, caption:

    【Được truy đến nơi rồi nhé!】

    Cả mạng xã hội nổ tung, ai nấy đều đang phát cuồng “ăn đường” (nghĩa là cặp đôi quá ngọt ngào).

    Thì bất ngờ, Hứa Trầm xông thẳng vào livestream, bắt đầu… xé mặt:

    “Ai truy em hả? Em dán má trái qua má phải, không biết xấu hổ à?”

    “Đã không truy được rồi, còn làm hỏng danh tiếng của tôi nữa!”

    “Em có biết danh tiếng với đàn ông quan trọng cỡ nào không?!”

    Lời vừa dứt, anh ta quay phắt sang phía tôi, ánh mắt ấm ức nhìn:

    “Vợ ơi, em nói gì đi chứ!!!”

  • Like Một Cái, Ly Hôn Một Đời

    VĂN ÁN

    Chồng tôi – người luôn nhung nhớ mối tình đầu tên là Từ Ân Ân – vừa được cô ấy đăng lên vòng bạn bè một tấm ảnh siêu âm màu.

    Dòng chú thích kèm theo là:

    “Cảm ơn ‘em trai’ thân yêu đã cho chị mượn một ‘tinh trùng’ khi chị tuyệt vọng nhất. Cuối cùng chị cũng sắp có con rồi.”

    Tôi lặng lẽ nhấn thích bài đăng, rồi để lại một bình luận:

    “Chúc mừng hai người.”

    Chỉ một giây sau khi bình luận được đăng, chồng tôi – Hà Nhiên – gọi điện đến, tức giận gào lên:

    “Anh chỉ cho Ân Ân mượn tinh trùng thôi mà! Em đừng có chuyện bé xé ra to được không?”

    Tôi lặng lẽ cúp máy.

    Đã đến lúc ly hôn rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *