Vẽ Mẹ Bằng Tay Trái

Vẽ Mẹ Bằng Tay Trái

Khi bị mẹ bóp cổ, tôi mới biết thì ra bà hận tôi, hận tôi vì đã khiến bà mất đi cánh tay phải.

Năm đó khi mang thai, bà đã dùng tay đỡ lấy con dao đang đâm về phía bụng.

Tôi bình an vô sự, còn bà thì phải cắt bỏ cánh tay phải.

Một họa sĩ đang ở đỉnh cao danh vọng vĩnh viễn mất đi bàn tay cầm bút, từ đó cũng chẳng còn nở được nụ cười nào với “tội nhân” là tôi.

Tôi lao mình từ tầng thượng xuống, dùng mạng sống để trả lại món ân tình nặng nề đó.

Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh quay về trong bụng mẹ.

Lần này, con dao của tên cướp không còn bị chặn lại, tử cung ấm áp bị đâm thủng.

Tôi nghe thấy giọng mẹ:

“Lần này, mẹ sẽ không để con hủy hoại cuộc đời mẹ nữa.”

Mẹ ơi, vậy thì để con mất đi cánh tay phải thay mẹ nhé.

Chỉ cần mẹ có thể yêu con.

1

Cuối cùng tên cướp cũng bị khống chế.

Mẹ được đưa vào phòng phẫu thuật trong trạng thái nguy kịch.

Tôi vì cú đâm ấy mà kích thích sinh non.

Không chỉ vậy, con dao còn xuyên thủng cả cánh tay phải bé nhỏ của tôi.

“Phương án tốt nhất bây giờ là cắt bỏ.”

Bác sĩ hỏi ý kiến người nhà, ông tưởng sẽ thấy một người mẹ sụp đổ.

Nhưng mẹ chỉ bật cười:

“Cắt luôn đi.”

Tôi bị đẩy lên bàn mổ, cánh tay phải rời khỏi thân thể ngay khi chưa kịp cảm nhận thế giới này.

Tôi được đặt vào lồng ấp, bắt đầu cuộc đời mới như một món hàng lỗi.

Thuốc tê tan dần, cơn đau từ cổ tay trào lên từng đợt.

Kiếp trước, mẹ cũng đã đau như vậy phải không.

Mỗi lần đau, mẹ lại nhớ đến sự nghiệp huy hoàng bị hủy hoại của mình.

Mỗi lần đau, mẹ lại nhớ tới những bức họa từng khiến cả giới nghệ thuật chấn động nay phủ đầy bụi trong kho.

Trớ trêu thay, tôi lại hoàn hảo kế thừa thiên phú hội họa của mẹ.

Thậm chí vượt qua cả mẹ.

Mỗi khi tôi vẽ, ánh mắt mẹ nhìn tôi luôn chất chứa phức tạp.

Tài hoa từng thuộc về bà, giờ lại tỏa sáng trên kẻ đã cướp nó đi.

Mỗi bức tranh tôi vẽ, với mẹ mà nói đều là sự chế giễu.

Oán hận của mẹ khiến bà không thể yêu tôi.

May mà kiếp này, tôi mất đi cánh tay phải rồi.

Tôi sẽ không còn là vật cản con đường vẽ của mẹ nữa.

Cuối cùng mẹ cũng có thể yêu tôi rồi.

Suy nghĩ ấy chống đỡ tôi vượt qua từng đợt đau đớn triền miên.

Đến cả y tá cũng kinh ngạc với khả năng chịu đau của tôi.

Không biết đã qua bao lâu, tôi rời khỏi lồng ấp.

Tôi nghe mẹ lạnh nhạt nói với ba:

“Mạng lớn thật, vậy mà còn chưa chết.”

Khi ánh mắt bà lướt qua ống tay áo trống rỗng của tôi, hung khí trong mắt bà nhạt dần.

Thay vào đó là nụ cười hả hê lạnh lẽo.

Về đến nhà, tôi bị ném vào chiếc chăn cũ nơi ban công, mặc cho tự sinh tự diệt.

Mẹ cấm tất cả mọi người chăm sóc tôi:

“Một đứa tàn phế, chết đi cho rảnh, khỏi sau này như oán linh bám lấy chúng ta mà trách không cứu nổi tay nó.”

Đói, khát.

Nước tiểu ngấm ướt tấm tã, dính lạnh vào da thịt.

Tôi nằm trong góc tối ban công, cảm nhận sinh mệnh dần rời khỏi cơ thể nhỏ bé này.

Tôi cố không khóc.

Mẹ vẫn không muốn tha thứ cho tôi sao.

Ngay lúc thần trí tôi chìm vào mông lung, bàn tay ấm áp của cô út bế tôi lên.

Cô mới mười lăm tuổi, không đành lòng nhìn tôi chết dần chết mòn.

Cô cho tôi uống nước, đút cháo loãng, lau sạch người, thay tã cho tôi.

Cô kéo tôi ra khỏi ranh giới tử vong một cách đầy tuyệt vọng nhưng kiên cường.

Dưới sự bảo vệ của cô út, tôi sống lay lắt đến năm ba tuổi.

Cho đến khi cô thi đỗ đại học xa nhà, buộc phải rời đi.

Trước khi đi, cô ôm tôi khóc rất lâu:

“Con à, cô xin lỗi, cô không thể che chở cho con thêm nữa.”

“Con phải tự bảo vệ mình đấy.”

Tôi biết nếu cô tiếp tục vì tôi mà đối đầu với gia đình, học phí và sinh hoạt của cô sẽ bị cắt.

Vỗ vai cô, tôi nói hãy yên tâm.

Tôi không sợ, thậm chí còn ngu ngốc ôm lấy một tia hy vọng.

Mẹ nào mà chẳng yêu con mình.

Chỉ cần tôi cố gắng, mẹ nhất định sẽ tha thứ, rồi sẽ yêu tôi.

Tôi sống như loài chuột, nhặt nhạnh cơm thừa canh cặn để tồn tại, cũng là kẻ gánh phần lớn việc nhà.

Tôi mang theo hy vọng sống qua từng ngày.

Cho đến khi mẹ lại mang thai.

2

Tôi chưa từng thấy mẹ như vậy.

Từ ngày biết mình mang thai, vẻ dịu dàng chưa từng rời khỏi gương mặt bà.

Ngay cả lúc nhìn tôi, cũng không còn ánh mắt căm hận như trước.

Bà nhẹ nhàng xoa lên bụng bầu, khe khẽ hát những khúc ru ru êm ái.

Ba, ông nội bà nội cũng vây quanh mẹ, tràn đầy mong đợi với sinh linh bé nhỏ trong bụng.

Cảm giác được trân trọng như thế, nói không ghen tị là nói dối.

Kiếp trước, mẹ chắc cũng từng mong đợi tôi như vậy.

Similar Posts

  • Tai Họa Từ Cô Em Chồng

    Sinh con xong ngày hôm sau, cô em chồng ngồi bên mép giường ngắm nghía con gái hồi lâu, rồi bất chợt bĩu môi lẩm bẩm:

    “Cái tai này khắc bố, đúng là đồ đẻ ra chỉ tốn tiền.”

    Tôi chỉ coi như cô ta lại mê tín tái phát, không đáp lời.

    Đến nửa đêm cho con bú, tôi bất ngờ phát hiện trên tai con gái có dán một miếng băng cá nhân.

    Vạch ra xem, tôi mới thấy ngay trên vành tai con bé đã bị cắt sống sờ sờ mất một miếng thịt!

    Tôi hoảng hốt ôm chặt con gái, nhớ lại lời cô em chồng nói ban ngày, cả người run bắn lên rồi gọi điện.

    Đầu dây bên kia, giọng cô em chồng vô cùng đương nhiên:

    “Loại tai đó không may mắn, sẽ khắc anh trai tôi. Một con bé thôi mà, cũng đâu cần nối dõi tông đường, mất một miếng thịt thì sao? Tôi làm vậy chẳng phải cũng là vì tốt cho mấy người à?”

    Tôi biết ngay, cô em chồng lại bắt đầu giở thói rảnh tay rồi.

  • Một Đêm Hoa Quỳnh

    Vì một cây trâm cho tỳ nữ, Mạnh Huyền Chu bắn ta ng/ã ngựa.

    Từ đó, ta không còn oán trách, cũng chẳng buông lời chất vấn, chỉ bình thản đề xuất lui hôn.

    “Hủy hôn chỉ vì một cây trâm sao?”

    “Chỉ vì một cây trâm, đúng vậy.”

    Hắn lặng im hồi lâu, rồi bật cười khinh miệt:

    “Lần này ngươi ráng có chút cốt khí, đừng như mười ngày tám bữa trước lại khóc lóc đến cầu xin ta.”

    “Cả kinh thành ai mà chẳng biết ngươi là miếng cao da chó dính lấy ta, mười ngày không nói chuyện đã là chiến tích cao nhất đời ngươi rồi đó, cố gắng lên nhé!”

    Mười năm tình nghĩa thanh mai trúc mã, ta thật sự từng chạy theo sau hắn, đuôi ngoắc mừng rỡ.

    Nhưng lần này, ta không cần nữa — thật sự không cần nữa rồi.

    Sau khi bị ngã ngựa, ta được công chúa cứu.

    Điều kiện là phải thay nàng viễn gả tới Lạc Xuyên.

    Ngày thành thân vừa hay là mười ngày sau.

  • Thiên Táng Cho Một Mối Tình

    Sau khi ra tù năm năm, việc đầu tiên cô làm là đi đặt dịch vụ thiên táng.

    “Cô Hướng, đây là gói thiên táng cô đặt. Sau khi cô qua đời, thi thể của cô sẽ được đưa đến dãy Thiên Sơn để cử hành lễ thiên táng. Cô cần đóng tiền cọc trước, phần còn lại thanh toán trong vòng nửa tháng.”

    Cô gật đầu, lấy từ trong chiếc quần bò bạc màu ra một túi ni-lông, đếm đi đếm lại số tiền và đồng xu tích cóp suốt mấy năm trong tù, chật vật mới đủ nộp tiền cọc.

    Trong tù, cô bị chẩn đoán ung thư.

    Giờ đã vào giai đoạn cuối, bác sĩ nói cô chỉ còn sống được khoảng một tháng nữa.

    Cô vẫn nhớ nhiều năm trước, cô và Cố Từ từng hứa sẽ đến Tây Tạng tổ chức đám cưới, để các vị thần trên Thiên Sơn chứng giám cho tình yêu kiên định của hai người.

    Giờ lời hứa kết hôn đã chẳng thể thực hiện, vậy thì để cô yên nghỉ nơi mảnh đất tinh khiết ấy, cũng xem như một sự an ủi.

    Chi phí thiên táng không hề rẻ.

  • Giọt Mưa Trong Tim

    Hôm đó, khi Giang Dật đưa cô bạn gái mới hai mươi tuổi đi chơi Disney, cũng đúng vào ngày sinh nhật tôi.

    Hai người họ hôn nhau dưới tòa lâu đài, như thể hoàn thành trọn vẹn giấc mơ tuổi trẻ của cô gái ấy.

    Tôi tranh thủ lúc con trai đã ngủ, lặng lẽ nấu một tô mì.

    Con trai mở cửa phòng, hỏi tôi:

    “Mẹ ơi, Tết Đoan Ngọ cũng ăn mì sao ạ?”

    Tôi khẽ cười, không trả lời mà hỏi lại tại sao con vẫn chưa ngủ.

    Thằng bé hớn hở nói: “Con vừa làm xong quà sinh nhật, vui quá nên không ngủ được.”

    Lòng tôi ấm lên, vội vàng bảo: “Mẹ chẳng cần quà gì cả.”

    Con trai lại thắc mắc: “Quà đó đâu phải tặng mẹ đâu, là con làm cho chị Vãn Vãn mà.”

    Tôi im lặng, không nói thêm lời nào. Sau đó, tôi quyết định viết đơn ly hôn.

    Sau khi ly hôn, Giang Dật dẫn theo con trai đến gõ cửa nhà tôi.

    “Hạ Thì, em còn cần hai cha con anh nữa không?”

  • Về Nhà, Nhưng Không Về Nhà

    Khi cha mẹ ruột nhà giàu tìm được tôi, tôi đang túm tóc một thằng đầu vàng, điên tiết đá thẳng vào “chỗ hiểm” của nó.

    “Ra ngoài lén lút với gái rồi còn dám vênh váo với bạn thân tôi à? Anh bị lạnh quá đến mức não đóng băng rồi hả?”

    Ngay trước mặt cha mẹ ruột, tôi suýt nữa khiến tên đó thành người tàn phết, làm hai người vốn đang xúc động đến rơi nước mắt vì vừa nhận lại con gái ruột, thoắt cái biến thành hai khán giả ngây người đứng nhìn.

    Thấy hắn bị tôi đạp đến mức bò không dậy nổi, tôi mới vỗ tay phủi phủi, quay đầu nhìn về phía hai vị cha mẹ đang ăn mặc sang trọng kia.

    “Tôi bị bắt cóc nhiều năm như vậy, cái trại phúc lợi đó cách nhà các người chưa đầy trăm cây, vậy mà các người tìm hai mươi năm vẫn không tìm thấy. Tôi thấy chắc là các người vốn chẳng định tìm lại tôi đâu nhỉ?”

    Trên mặt cha mẹ ruột thoáng qua vẻ lúng túng.

    Sinh ra trong giới thượng lưu, họ chưa từng bị ai nói trúng tim đen thẳng thừng như vậy.

    “Tôi hỏi này, các người đến đây để nhận con phải không? Rốt cuộc là nhận hay không nhận?”

    Hai người mới như sực tỉnh, mẹ ruột lập tức bước lên, nắm chặt tay tôi:

    “Con ngoan, cuối cùng thì cha mẹ cũng tìm được con rồi.”

    Nhìn hai kẻ miệng nói yêu thương, nhưng ở kiếp trước lại chính tay đẩy tôi vào vực sâu, nơi đáy mắt tôi trào dâng một tầng oán hận đặc quánh, khó mà tan được.

    Đã thế, nếu làm đứa con ngoan các người không thích, thì kiếp này tôi cũng chẳng cần giả vờ nữa.

  • Pháo Hôi Tỉnh Mộng

    Ta đã cùng phế thái tử chịu đựng ba năm trong lãnh cung. Vào ngày hắn luận công ban thưởng, trước mắt ta bỗng hiện lên một loạt bình luận.

    [Phiền thật, nhân vật hi sinh này không phải là thật sự muốn có phi vị đấy chứ?]

    [Thái tử năm đó là vì không nỡ để nữ chính chịu khổ nên mới để cho nàng ta vào lãnh cung cùng, nàng ta đang nghĩ cái gì vậy?]

    [Ta nhớ là nhân vật hi sinh này cuối cùng bị ban cho một hay hai tên mã phu gì đó.]

    [Haiz, nếu ta là nàng ta, thà chọn tên Lục đệ ốm yếu sắp chết của nam chính còn hơn.]

    Toàn thân ta lạnh toát. Khi ngẩng đầu lên, Tiêu Sách ngồi trên cao vị, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi ta:

    “Nghĩ kỹ chưa? Muốn cái gì.”

    Ta nhìn nữ chính Bạch Phượng Đình trong trang phục cung nữ đang đứng bên cạnh hắn.

    “Nô tỳ… muốn được điện hạ thành toàn, cho phép nô tỳ đi theo Lục hoàng tử.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *