Vì Một Thỏi Son

Vì Một Thỏi Son

Vào mùa đổi thời tiết, tôi mở ứng dụng mua sắm chung của hai vợ chồng, định mua cho chồng – Chu Minh – vài chiếc áo sơ mi.

Vừa mới thêm hàng vào giỏ, hệ thống bỗng hiện ra mục “Có thể bạn sẽ thích”, đề xuất một thỏi son môi nữ giá 9.999 tệ.

Không hiểu vì sao tôi lại bấm vào, và rồi thấy trong phần đánh giá từ người mua có đăng ảnh tấm thiệp viết tay, với nét chữ quen thuộc:

“Gửi Nhân Nhân yêu dấu, màu son này luôn khiến anh nhớ đến sự cuồng nhiệt và bốc lửa của em đêm hôm đó.”

Ký tên: “Yêu em – Minh”.

Tôi lập tức gọi điện cho chồng:

— “Anh có dùng tài khoản chung của hai đứa mình để mua đồ cho người khác không?”

Đầu dây bên kia ngừng lại một lúc, rồi anh ta cười cười:

— “Hả? Chắc bạn anh mượn để mua hàng giảm giá Thất Tịch đấy mà. Anh đang tăng ca, nói sau nhé.”

Tôi cúp máy xong thì lập tức mở phần lịch sử mua hàng lên xem, và khi nhìn thấy địa chỉ giao hàng, tôi chết lặng.

Chu Minh, anh đã chuẩn bị bất ngờ cho tôi… thì tôi cũng nên dành cho anh một cú sốc.

1.

Tôi lái xe thẳng đến văn phòng luật sư Thiên Hành – nơi Chu Minh đang làm việc.

Sảnh lớn xa hoa lộng lẫy vắng tanh không một bóng người, tôi bước thẳng vào bên trong.

Băng qua hành lang dài, qua lớp kính mờ của phòng pha trà, tôi nhìn thấy hai bóng người đang ôm nhau rất chặt.

Chu Minh đang cúi đầu hôn lên đỉnh đầu của một người phụ nữ, động tác đầy thân mật.

Tôi nhận ra người đó — Lưu Nhân, đàn em mà anh ta luôn tự hào nhất, cũng là ngôi sao đang lên trong văn phòng luật.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Chu Minh thấy tôi, lập tức buông tay ra, vẻ mặt thoáng chút hoảng loạn.

Còn Lưu Nhân thì lại rất điềm tĩnh, chỉnh lại mái tóc hơi rối rồi nở một nụ cười lịch sự:

“Chị Giang Hà, sao chị lại đến đây?”

“Trong lịch sử mua sắm của Chu Minh có một thỏi son nữ.” – tôi nói thẳng, giọng bình tĩnh – “Địa chỉ và số điện thoại giao hàng đều là của cô.”

“À, cái đó à!” – cô ta như mới sực nhớ ra, mặt có chút áy náy –

“Là em dùng tài khoản của anh Minh để mua tặng khách hàng đó chị.

Chị cũng biết mà, để ký được hợp đồng tư vấn cả năm với Tập đoàn Lĩnh Hải, anh Minh là khách VIP kim cương, được giảm giá rất nhiều.

Dù sao thì công ty cũng trả tiền, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.

Có phiền chị không ạ? Em xin lỗi chị nhé!”

Lời giải thích không có lỗ hổng, nhưng tôi hiểu rất rõ Chu Minh – anh ta là người có nguyên tắc nghề nghiệp rất cao, công tư phân minh, tuyệt đối không để người ngoài dùng tài khoản chung với vợ chồng để mua quà công việc.

Khi đang nói chuyện, ánh mắt tôi dừng lại ở túi áo vest của cô ta — Ở đó cài một cây bút máy rất đắt tiền.

Cô ta thấy tôi nhìn thì có phần hoảng hốt, vội chuyển hướng câu chuyện:

“À, chị đừng hiểu lầm. Anh Minh đang giúp em phân tích một vụ án, bọn em vừa thảo luận xong.”

“Hiểu lầm? Tôi hiểu lầm gì chứ?”

Tôi nói với giọng đầy ẩn ý. Trong mắt cô ta thoáng qua vẻ lo lắng.

Cây bút ấy là món quà mà tôi đặt bạn bên Đức làm riêng nhân dịp kỷ niệm 1 năm ngày cưới với Chu Minh.

Trên nắp bút còn khắc ký hiệu viết tắt tên hai người: JH & ZM — Cả thế giới chỉ có một chiếc duy nhất.

Lưu Nhân như có phần chột dạ, theo phản xạ đưa tay che túi áo.

Tôi thì lại cười, bước lên một bước, giọng dịu dàng:

“Bút đẹp thật đấy, khách hàng tặng cô à?”

Sắc mặt cô ta hơi biến đổi.

“Dạ… là… là em bốc thăm trúng trong buổi team-building lần trước ạ.” – cô ta cố giữ bình tĩnh.

“Vậy à.” – tôi gật đầu, rồi quay sang Chu Minh –

“Nếu đã là phần quà trong hoạt động nội bộ, thuộc về lợi ích kèm theo từ công việc, thì quyền sở hữu cây bút này… có lẽ còn phải bàn lại.”

“Với tư cách là người tặng, tôi hoàn toàn có thể rút lại món quà đó.”

Mặt Lưu Nhân tái nhợt không còn giọt máu.

Tôi không nói thêm lời nào nữa, quay người bước đi.

Tôi trở lại văn phòng luật, tự nhốt mình trong phòng làm việc.

Tôi lập tức gọi cho cộng sự của mình – Cố Ảnh.

“Giúp tôi một việc.” – giọng tôi bình tĩnh đến mức không mang theo chút cảm xúc nào.

“Tra cho tôi lý lịch của Lưu Nhân, cùng toàn bộ lịch sử liên lạc và giao dịch tài chính gần đây giữa cô ta và Chu Minh.

Ngoài ra, hãy trích xuất toàn bộ hồ sơ các vụ án mà văn phòng luật Thiên Hành nhận gần đây – đặc biệt là các vụ có xung đột lợi ích với chúng ta.”

Cố Ảnh im lặng vài giây, rồi giọng trở nên nghiêm túc:

“…Cậu chắc chắn muốn làm chuyện này?”

“Chắc chắn.”

Tôi cúp máy. Trong căn phòng tối đen, tôi ngồi đó, đầu óc rối bời.

Không lâu sau, điện thoại của Chu Minh gọi tới.

“Hà Hà, em đừng hiểu lầm.” – giọng anh ta vẫn vững vàng như mọi khi, cố gắng giải thích.

“Lưu Nhân chỉ là đàn em mới vào nghề, anh chỉ muốn chỉ dẫn cô ấy thêm chút kinh nghiệm thôi.”

“Trong lòng anh chỉ có em, mysunshine.”

Biệt danh mà trước đây tôi từng yêu thích nhất.

Giờ đây nghe lại, chỉ thấy châm chọc và buồn nôn.

Có lẽ tôi từng là vầng sáng le lói trong đời anh ta một thời gian ngắn,

nhưng giờ đây, quỹ đạo của anh đã lệch khỏi vòng xoay quanh tôi.

Tôi trả lời vài câu cho qua chuyện rồi cúp máy.

Cố Ảnh làm việc cực kỳ nhanh. Chưa đến một tiếng sau, tôi nhận được tin nhắn mã hóa.

Tôi bấm vào đường link, nhập mật khẩu — là chữ viết tắt tên tôi cộng với ngày kỷ niệm cưới của hai người.

Mở khóa thành công ngay lần đầu.

Trong thư mục đám mây là nhật ký cá nhân của Lưu Nhân, được đặt tên theo từng ngày, có cả hình ảnh.

Bài đăng mới nhất là ảnh chụp cận cảnh một cây bút máy — chính là cây bút giới hạn mà tôi từng tặng Chu Minh.

Similar Posts

  • Trở Lại Ngày Định Mệnh

    Ngày thi đại học, lúc đang chờ xe buýt, tôi gặp một cô gái lên cơn đau tim. Tôi tốt bụng ra tay cứu giúp.

    Ra khỏi phòng thi, toàn mạng xã hội nổ tung.

    Cô ta quay video khóc lóc tố tôi lúc cấp cứu đã giở trò sàm sỡ, còn nói: “Không có cô gái nào lại dùng sự trong sạch của mình để vu khống người khác cả.”

    Chỉ một câu thôi, tôi bị đóng đinh lên cột nhục nhã.

    Tôi gắng nhịn ấm ức, thi được 658 điểm, chỉ mong chờ truyền thông chính thống đến phỏng vấn để trả lại công bằng cho mình.

    Kết quả chờ tới lại là tin cha mẹ tôi bị một cặp vợ chồng cực đoan—cha mẹ của một tên học sinh dốt—lao xe đâm chết.

    Tỉnh dậy, tôi thấy mình quay về con đường đến trạm xe buýt.

    Ha, lần này tôi cứ chầm chậm mà đi.

    Ơ, hòn đá này to ghê, tròn trịa nữa chứ ~~~

    Ơ kìa, cái cây này xanh mát thật đấy, hoa cũng thơm ghê á ~~~

  • Giữa Hai Đứa Trẻ

    Kẻ bắt cóc gửi đến một đoạn video, con trai tôi vừa khóc vừa hét: “Mẹ ơi cứu con với!”

    Chồng tôi thì ấp úng nói trong thẻ không còn một đồng nào.

    Tôi kiểm tra lịch sử giao dịch — rạng sáng hôm qua, anh ta đã chuyển đúng 500.000 cho tài khoản ghi chú là “Tiểu Nguyệt Lượng”.

    Đối mặt với câu hỏi của tôi, anh ta đỏ hoe mắt quỳ xuống: “Con cô ấy phải mổ tim… Anh thật sự không đành lòng…”

    Tôi nhẹ nhàng đỡ anh ta dậy, dịu dàng lau nước mắt cho anh ta: “Không sao đâu, em vừa nói với bọn bắt cóc rồi… cứ giết đi.”

  • Bạch Nguyệt Quang Của Trình Khiêm Dục

    Người đời vẫn bảo tôi là đóa hồng nhỏ được Trình Khiêm Dục dày công vun trồng, là bạch nguyệt quang dịu dàng trong tim anh.

    Nhưng vào ngày sinh nhật tuổi hai mươi của tôi, anh ta lại dẫn đến một người phụ nữ giống tôi đến chín phần, thản nhiên nói rằng sự hoang đường đêm trước chỉ là vì đã nhầm lẫn tôi với cô ta.

    Tôi nghẹn lời chúc họ hạnh phúc, rồi lặng lẽ lên đường du học.

    Ba năm đằng đẵng nơi xứ người, cũng là ba năm Trình Khiêm Dục phát điên vì tôi.

  • Tổng Giám Đốc Cấm Dục Cưới Tôi Vì Tin Đồn

    Toàn công ty công khai lẫn ngấm ngầm đều đang ghép đôi tôi và tổng giám đốc.

     Vì để giữ công việc, ngăn tin đồn truyền tới tai tổng giám đốc vốn luôn có “bạch nguyệt quang” trong lòng, tôi đã nửa đêm đăng một dòng trạng thái đính chính.

     “Vừa lĩnh chứng, rất bận, đừng nhắc đến.”

    Không ngờ ngay sau đó, tổng giám đốc cũng đăng một dòng.

     “Vừa lĩnh chứng, vợ rất bận, đừng nhắc đến.”

    Tôi: !?

  • Nuôi Công Dã Tràng

    Việc đầu tiên tôi làm sau khi quay về những năm 80, chính là bán em trai ruột của mình cho gã hàng xóm biến thái bên cạnh.

    Kiếp trước, mẹ tôi – Lý Tú Trân– vì ngoại tình mà sinh ra một đứa con hoang.

    Sau đó, bà ta vứt đứa trẻ lại cho tôi, rồi giả chết suốt hai mươi năm, còn tôi thì phải cực khổ nuôi nấng đứa bé ấy khôn lớn.

    Ai ngờ hai mươi năm sau, đúng ngày đứa bé ấy thành đạt và kết hôn, mẹ tôi lại dắt theo gã nhân tình kia đột ngột xuất hiện.

    Bà ta vừa lau nước mắt vừa nói: “Năm đó nếu không phải nó chê tôi già còn đẻ, cảm thấy mất mặt mà đuổi tôi đi, ép tôi giả chết, thì mẹ con tôi đâu có phải ly tán mấy chục năm trời như thế!”

    Dù tôi ra sức giải thích, nhưng đứa bé do chính tay tôi nuôi lớn thành người lại chẳng hề nghe lời tôi.

    “Nào có gì lạ, năm đó bà độc ác phá hoại tôi với Kiều Kiều, thì ra từ trước đó bà đã phá vỡ mối quan hệ giữa tôi và mẹ tôi rồi!”

    Chỉ vì cái cô “bạch nguyệt quang” từng dụ dỗ nó bỏ học hút thuốc — người mà tôi đã đuổi đi — nó lại cùng mẹ nó quay sang sỉ nhục tôi.

    Cuối cùng, sau khi tiệc cưới kết thúc, nó còn thuê người bán tôi tới một vùng núi hẻo lánh không ai biết tên, để tôi sống khổ sở cả đời.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về đúng cái ngày mẹ tôi bỏ đứa con hoang lại cho tôi!

  • Tôi Không Có Nghĩa Vụ Nuôi Đồng Nghiệp

    Đồng nghiệp dùng ké thẻ trợ cấp bữa trưa của tôi suốt ba tháng, mỗi lần thanh toán đều nói “Điện thoại hết pin, lần sau chuyển khoản cho cậu”, lần nào cũng tiện tay lấy luôn sữa chua và hạt trong ngăn kéo của tôi.

    Tôi bực rồi, dứt khoát khóa thẻ vào túi, mang cơm từ nhà đi, hộp cơm vừa mở ra là đậy lại ngay, không cho cô ta ngửi mùi luôn.

    Cô ta chặn tôi ở cửa nhà ăn, chất vấn vì sao không đợi cô ta cùng quẹt thẻ.

    “Tôi quên mang thẻ rồi.” Tôi nhìn cô ta cười.

    Cô ta hét lên: “Vậy tôi ăn gì? Cô cố ý phải không!”

    Hôm sau, chị Lý ở căn-tin kéo tôi vào phòng theo dõi, đưa cho tôi một đoạn video.

    Trong video, mỗi ngày sau khi nhận cơm, cô ta đều đứng cạnh chỗ ngồi thường ngày của tôi, giậm chân vào ghế trống, chỉ vào chỗ tôi mà chửi rủa.

    Âm lượng được chỉnh to lên, tôi nghe thấy cô ta lầm bầm: “Giả vờ thanh cao… để nó nhịn đói hai ngày là ngoan ngay…”

    Trên màn hình theo dõi, bóng dáng đôi giày cao gót mảnh khảnh ấy, vừa giống đứa trẻ con không giành được kẹo, lại như con chó điên không được xích.

    Vương Đình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *