Đêm Tân Hôn, Tôi Biến Chồng Sĩ Quan Quân Đội Của Mình Thành Chồng Cũ

Đêm Tân Hôn, Tôi Biến Chồng Sĩ Quan Quân Đội Của Mình Thành Chồng Cũ

Đêm tân hôn, người chồng anh hùng của tôi vì “cô bạn thân yếu đuối” mà để tôi lại một mình trong căn phòng trống.

Anh ta bảo tôi phải là một người “vợ bộ đội hiểu chuyện”, tôi mỉm cười gật đầu, rồi quay lưng dạy cho anh ta hiểu thế nào là “mệnh lệnh như núi”.

Anh tưởng mình cưới được một con cừu ngoan hiền, lại không biết tôi là con ngựa hoang có thể lật tung cả thảo nguyên.

Cuộc hôn nhân này, nếu anh muốn “phục vụ nhân dân”, vậy thì tôi – “nhân dân” này – sẽ dạy cho anh một bài học, thế nào gọi là “trung thành”!

01

Đêm tân hôn, chữ Hỷ đỏ rực trên tường chói đến đau mắt.

Chồng tôi – chiến sĩ anh hùng Vệ Quân – đang vụng về tháo từng chiếc khuy trên sườn áo sườn xám của tôi.

Hơi nóng từ người anh, quyện với mùi xà phòng nhè nhẹ, khiến mặt tôi nóng bừng, nhịp tim cũng loạn theo.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, giọng cô bạn thân Lưu Mai nghẹn ngào vang qua cánh cửa:

“Anh Vệ! Anh ra đây nhanh lên, em… em sợ quá!”

Động tác của anh khựng lại.

Tim tôi thịch một cái, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

“Anh Vệ, em mơ thấy cha mẹ rồi, họ toàn thân đầy máu mắng em… em sợ lắm, em không dám ở một mình…”

Giọng cô ta run rẩy, nghe đáng thương đến nao lòng.

Vệ Quân nhíu chặt mày, vội in lên trán tôi một nụ hôn, giọng đầy áy náy:

“A Tuyết, em ngủ trước đi. Cha mẹ của Mai là vì cứu anh mà hy sinh, anh không thể mặc kệ cô ấy.”

Anh quay người rời đi, không hề do dự.

Tôi nhìn bóng lưng cao lớn của anh biến mất sau cánh cửa, lòng tôi từng chút chìm xuống.

Lại là như thế.

Cha mẹ Lưu Mai là anh hùng, điều đó ai trong khu quân đội cũng tôn trọng.

Nhưng cô ta không thể dựa vào thân phận “con gái liệt sĩ” mà hết lần này đến lần khác thách thức giới hạn của tôi và Vệ Quân.

Ban ngày, cô ta có thể “vô tình” ngã vào lòng anh.

Lúc ăn cơm, cô ta có thể “yếu đuối” để anh bóc tôm giúp.

Còn bây giờ, đến cả đêm tân hôn, cô ta cũng phải chen vào một phần.

Tôi mở ngăn kéo, lấy ra lá thư và gói đồ đã chuẩn bị sẵn, đặt lên giường nơi dễ thấy nhất.

Nếu anh đã chọn làm “người anh tốt của nhân dân”, thì tôi – người vợ bộ đội này – xin không phụ họa nữa.

Tôi cởi bộ sườn xám đỏ thắm, thay bằng chiếc áo vải xanh bạc màu cũ kỹ, buộc gọn mái tóc dài ra sau.

Trong gương, cô gái nhìn lại tôi không còn chút hân hoan ngày cưới, chỉ còn ánh mắt lạnh lẽo, quyết tuyệt.

Vệ Quân, đó là lựa chọn của anh.

Tôi không đi cửa chính, mà leo qua cửa sổ sau.

Bóng đêm là tấm áo choàng tốt nhất của tôi.

Khi tới cổng khu quân đội, tôi nhìn thấy Vệ Quân đang ngồi xổm trước cửa phòng Lưu Mai, nhẹ giọng dỗ dành cô ta.

Trong gió đêm, giọng anh dịu dàng đến mức có thể nhỏ ra mật:

“Mai à, đừng khóc, có anh ở đây.”

“Em quên rồi sao, anh từng hứa với chú thím sẽ chăm sóc em cả đời.”

Lưu Mai tựa đầu lên vai anh, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười khó nhận ra.

Khoảnh khắc ấy, tôi lạnh buốt toàn thân.

Thì ra, họ mới thật sự là một nhà.

Còn tôi, chỉ là người dư thừa.

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Cơn đau giữ tôi tỉnh táo.

Tôi không bước lên xé rách lớp giả dối ấy, chỉ lặng lẽ xoay người, bước đi nhanh hơn.

Vệ Quân, khi anh đọc xong lá thư đó, mong anh vẫn có thể yên tâm mà làm “người anh tốt” của cô ấy.

02

Tôi đi suốt đêm, nhảy lên chuyến tàu xanh lục hướng về phương Nam.

Trong toa chật ních người, mùi mồ hôi, mì ăn liền và thuốc lá rẻ tiền hòa vào nhau.

Tôi co người ngồi bên cửa sổ, nhìn phong cảnh ngoài kia lùi lại vun vút, lòng rỗng không.

Tôi tên Trần Tuyết, là trẻ mồ côi, lớn lên trong trại phúc lợi.

Chính Lưu Mai đã đưa tôi rời khỏi nơi lạnh lẽo ấy. Cô ta nói chúng tôi là chị em tốt nhất của nhau.

Cô ta dẫn tôi về nhà, để tôi quen biết cha mẹ cô, và cả người hàng xóm của cô – Vệ Quân.

Anh lớn hơn chúng tôi vài tuổi, luôn mặc bộ quân phục thẳng tắp, dáng đứng thẳng tề, nét mặt anh tuấn.

Sau này, cha mẹ Lưu Mai hy sinh trong một vụ tai nạn khi làm nhiệm vụ, được cho là vì che chở cho Vệ Quân.

Từ đó, anh đặc biệt chăm sóc Lưu Mai, hầu như cô ta đòi gì được nấy.

Còn tôi – trong những ngày dài sống cạnh anh – lại lặng lẽ đem lòng yêu người đàn ông ít nói nhưng đáng tin cậy ấy.

Tôi từng nghĩ, anh cũng có tình cảm với tôi.

Anh từng lén bỏ kẹo sữa Đại Bạch Thỏ vào cặp tôi, từng là người đầu tiên đứng ra bênh tôi khi tôi bị bắt nạt, từng vui mừng khôn xiết khi tôi thi đậu đại học.

Cho đến khi Lưu Mai cũng tỏ tình với anh.

Ngày đó, lần đầu tiên anh nặng lời với tôi:

“A Tuyết, Mai đã không còn cha mẹ, chúng ta không thể làm cô ấy tổn thương thêm.”

Tôi hiểu rồi.

Similar Posts

  • Đừng Để Tình Yêu Trở Thành Hóa Đơn Dài Vô Tận

    Vì từng làm mất điện thoại và thẻ ăn một lần, bạn trai tôi đề nghị sẽ giữ tiền sinh hoạt giúp tôi.

    Nhưng từ đó, mỗi lần tôi cần mua gì, xin tiền cũng khó vô cùng.

    Mua món đồ giá 12.6 tệ, anh ta chỉ đưa tôi 10 tệ.

    “Anh là dân kỹ thuật bị ám ảnh bởi con số tròn, chỉ thích số nguyên.”

    Lần này, tôi đến kỳ sớm, cần mua băng vệ sinh mà còn thiếu 5 tệ.

    Anh ta từ chối thẳng thừng:

    “Tiền sinh hoạt tháng này em tiêu hết rồi, với lại dùng giấy vệ sinh lót cũng được mà, có cần thiết phải dùng băng vệ sinh không? Sao mà em yếu đuối, cầu kỳ thế?”

    Tôi sững người. Tiền sinh hoạt mỗi tháng tôi chuyển cho anh ta là 3000 tệ, tháng này mới tiêu chưa tới 1200, sao lại hết được?

    Anh ta đáp tỉnh bơ:

    “Anh giữ tiền sinh hoạt cho em, chẳng lẽ không được lấy công giữ hộ à?”

    “Để kiểm soát chi tiêu của em, cứ mỗi 10 tệ em tiêu, phải trả thêm cho anh 10 tệ phí dịch vụ.”

    Tôi tức quá mà bật cười. Đây là thể loại bạn trai nghèo rớt mồng tơi mà còn lắm chiêu trò của nhà ai thế?

  • Một Bàn Ăn, Ba Bộ Mặt

    Trong bữa tối, mẹ chồng đột nhiên buông đũa, nhìn tôi rồi hỏi:: “Tôi tuy không hầu hạ cữ cho cô, cũng chưa từng bế cháu gái một ngày nào, càng chưa từng chu cấp cho cô về kinh tế, nhưng sau này tôi già rồi, cô có chịu chăm sóc tôi không?”

    Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc.

    Chồng cúi đầu bới cơm, bố chồng ho một tiếng.

    Tôi ngây ra hai giây, rồi cười hỏi ngược lại: “Mẹ hỏi con làm gì? Hỏi con trai của mẹ ấy.”

    Sắc mặt bà lập tức thay đổi, đũa “cạch” một tiếng ném mạnh lên bàn: “Con có ý gì?”

    Tôi vẫn cười: “Ý con là, chuyện dưỡng già, phải hỏi người con ruột chứ.”

    Chồng bất ngờ ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.

    Còn tờ giấy mà bà lấy ra ngay sau đó, khiến tôi hiểu rằng bữa cơm tối nay của bà, căn bản chính là một cái bẫy.

  • Sau Ly Hôn, Tôi Trở Thành Người Anh Không Với Tới

    Ba năm sau khi ly hôn, Thẩm Chi Vãn gặp lại chồng cũ Phó Trần Tễ trong một nhà hàng.

    Cô là đầu bếp đứng bếp phía sau, còn anh là vị khách sang trọng gọi liền một lúc mười tám món.

    “Chị Vãn Vãn, lâu rồi không gặp.”

    “Nghe nói nhà hàng này hai năm gần đây làm ăn rất phát đạt, mở chi nhánh khắp nơi, em và Trần Tễ đặc biệt đến khảo sát, định tổ chức tiệc sinh nhật cho con trai tụi em ở đây.”

    “Em nhớ chị còn không phân biệt nổi muối với đường, món chị nấu ăn được không vậy? Không sợ làm mất danh tiếng nhà hàng à?”

    Mạnh Vũ Đồng, vợ hiện tại của Phó Trần Tễ, còn chưa nếm thử món ăn đã buông lời kết luận như vậy.

    Còn anh thì như gặp kẻ thù, tùy tiện chỉ vào vài món rồi bắt đầu soi mói.

  • Lương Tâm Đắt Giá

    Năm đó nghèo đến mức không còn đường lui, vì ba vạn đồng chi phí phẫu thuật của bà, tôi đã cố ý đưa hai ngón tay vào máy xay ở xưởng.

    Giám đốc xưởng nhăn mày đau lòng, muốn bồi thường tôi tám vạn, tôi áy náy nên chỉ nhận ba vạn.

    Thời gian trôi qua, bà đã mất nhiều năm.

    Tôi lại thấy trên hot search, nhà xưởng năm đó đã bị thiêu rụi trong một trận hỏa hoạn.

    Giám đốc xưởng bị nhồi máu cơ tim qua đời, vợ ông mất tích không rõ tung tích.

    Con trai mười hai tuổi bị đưa vào trại trẻ mồ côi.

    Nhìn đôi mắt vô vọng và sợ hãi trong màn hình, tôi đem thuốc chuẩn bị nuốt đổ hết xuống cống thoát nước.

    Vậy thì… sống lại một lần nữa nhé.

    Vì ba vạn năm xưa đó.

  • Lặp Lại Kiếp Người

    Kiếp trước tôi làm việc quá sức đến mức đột tử, khi xuống gặp Diêm Vương, tôi đã ước rằng kiếp này không phải làm trâu làm ngựa nữa.

    Thế nên, ngay lần đầu tiên nghe thấy tiếng cười kiểu “giàu lâu đời” của ba tôi, tôi đã phấn khích đến mức đạp hai phát trong bụng mẹ.

    “Ôi, con đạp kìa!” – giọng mẹ vừa ngạc nhiên vừa dịu dàng.

    “Đúng là đứa nghịch ngợm, xem ra con rất thích tòa cao ốc mà ba mẹ tặng con đấy.”

    Tiếng cười của ba hòa cùng âm thanh trong trẻo phát ra từ vòng ngọc bích mẹ đeo, giống như tiền bạc đang thì thầm bên tai tôi.

    Tuyệt vời, kiếp này chắc chắn không thể trật đường ray được.

    Tôi chìm vào giấc ngủ trong tiếng tưới nước của sân golf nhà mình.

    Lờ mờ, tôi nghe thấy tiếng người lớn trò chuyện.

    Họ bảo, cô giúp việc nhà tôi… đang mang thai.

    Ngày sinh lại trùng đúng với ngày dự sinh của mẹ tôi.

    Hả?

    Trong bụng mẹ, tôi lập tức mở to mắt.

    Không ổn rồi!

  • Xuyên Vào Tiểu Thuyết Bệnh Kiểu Tôi Đang Ly Hôn Với Nam Chính

    Khi tỉnh lại và phát hiện mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết “bệnh kiều”, tôi đang đàm phán ly hôn với nam chính.

    “Chia tay đi, năm chục triệu.”

    Tôi chẳng hề do dự lấy một giây, vì chậm trễ tức là không tôn trọng tiền bạc.“Thành giao.”

    Trong mắt Kỷ Liệt Tiêu thoáng qua một tia kinh ngạc.

    Tôi luôn tin vào câu: có tiền là xong chuyện.

    Chưa đầy một tiếng, tôi đã thu dọn sạch sẽ mọi thứ trong căn biệt thự.

    Bao gồm cả chính bản thân mình.

    Bốn năm sau, tôi dẫn con trai tham dự một bữa tiệc giới thượng lưu, tình cờ gặp lại Kỷ Liệt Tiêu.

    Ánh mắt anh ta đầy giận dữ, kéo tôi ra khỏi buổi tiệc rồi nhét vào xe mình.

    “Cô nóng lòng muốn làm mẹ kế của con người khác đến vậy sao?”

    Tôi không hề do dự, gật đầu.

    “Đúng.”

    Kỷ Liệt Tiêu cúi người, ánh mắt khóa chặt tôi, giọng nói thì thầm bên tai. “Lê Lê, em như đang chào đón anh đấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *