Vợ Hợp Pháp, Mẹ Không Hợp Huyết Thống

Vợ Hợp Pháp, Mẹ Không Hợp Huyết Thống

Trung thu sắp tới, cuối cùng chồng tôi – một luật sư – cũng chịu đồng ý đưa cả nhà đi du lịch.

Không ngờ đến lúc sắp lên máy bay, chồng và con gái vẫn chưa thấy đâu, chỉ gửi cho tôi một tin nhắn:

【Chuyên gia pháp lý nổi tiếng Lục Hàng Xuyên đang bàn hợp tác tại văn phòng luật của anh, anh đưa con gái cùng đi gặp, em cứ đi chơi một mình đi】

Con gái tôi cũng gửi một đoạn tin nhắn thoại:

【Đúng đó mẹ, chú ấy là thần tượng của con! Con thực sự rất muốn đi cùng!】

Nhìn hai cha con họ nói chuyện chân thành như vậy, tôi chỉ trả lời một chữ “Được”, rồi lập tức gọi bạn thân đến đón tôi.

Vừa thấy Lục Hàng Xuyên – bạn thân của tôi – tôi mỉm cười mở miệng:

“Lục Hàng Xuyên, giờ này anh không phải đang bàn chuyện hợp tác với chồng tôi sao?”

Anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác, tôi chỉ lắc đầu, không nói gì, mở cửa xe ngồi vào ghế phụ.

“Lát nữa giúp tôi soạn một bản thỏa thuận ly hôn, bây giờ chúng ta đi bắt gian, chồng tôi ngoại tình rồi.”

Nghe vậy, Lục Hàng Xuyên đạp ga thẳng tới văn phòng luật của chồng tôi – Cố Vũ Triết .

Văn phòng đóng cửa im ỉm, không có ai bên trong.

Nhân viên của cửa hàng tiện lợi bên cạnh ló đầu ra hỏi:

“Chị tìm ai vậy? Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của luật sư Cố, anh ấy đã bao trọn khu biệt thự Hoa Đình, cả văn phòng đều đến đó chúc mừng rồi.”

Lục Hàng Xuyên quay sang nhìn tôi, nhướng mày:

“Xem ra em hiểu lầm rồi, anh Vũ Triết định cho em một bất ngờ đấy.”

Nhìn vẻ mặt trêu chọc của anh ấy, tôi không thể cười nổi, “Hôm nay không phải là ngày kỷ niệm cưới của tôi và anh ta.”

Gương mặt anh ấy cũng cứng đờ lại.

Tôi siết chặt nắm tay, “Đi, tới biệt thự Hoa Đình.”

Xe dừng trước cổng biệt thự Hoa Đình, tôi mở cửa bước xuống, vừa đi được hai bước đã bị mấy vệ sĩ chặn lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào hội trường tiệc tùng bên trong, siết nắm tay càng chặt hơn.

“Tôi vào tìm người.”

Một vệ sĩ cười khẩy, tỏ vẻ khinh thường:

“Có thiệp mời không? Không có thì biến đi, hôm nay là lễ kỷ niệm ngày cưới của luật sư Cố Vũ Triết và tiểu thư Lưu Như Yên của Tập đoàn Hoa Thành, đừng có gây chuyện!”

“Tập đoàn Hoa Thành?” – Lục Hàng Xuyên quay đầu lại, nói nhỏ với vẻ kinh ngạc – “Không phải đó là…”

Lưu Như Yên?

Cái tên này nghe càng lúc càng quen. Chẳng phải đó là “cô em gái thân thiết” mà Cố Vũ Triết hay nhắc đến sao?

Tôi không muốn đôi co, liền lấy thẻ thân phận của biệt thự Hoa Đình từ trong xe ra.

Vừa thấy tấm thẻ đó, mấy vệ sĩ lập tức đứng nghiêm chỉnh, cung kính nhường đường cho chúng tôi bước vào.

Vừa mở cửa hội trường, bên trong cực kỳ náo nhiệt.

Tôi lập tức nhìn thấy Lưu Như Yên đang vịn tay lên bàn, còn Cố Vũ Triết đứng phía sau cô ta. Giữa hai người là một quả bóng bay.

Mọi người xung quanh đang đập bàn cổ vũ ầm ĩ.

“Không phải cô Lưu vừa nói luật sư Cố thích chơi từ phía sau sao? Vậy thử thách lần này là để luật sư Cố dùng thân người ép bóng bay giữa hai người cho nổ tung là qua nhé!”

Cố Vũ Triết xưa nay luôn nghiêm túc, mấy năm cưới nhau số lần thân mật giữa tôi và anh ta đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần tôi nhắc đến, anh ta đều nói tôi không đứng đắn.

Tôi còn tưởng anh ta sẽ tức giận, ai ngờ anh ta lại chủ động đỡ lấy Lưu Như Yên, cúi người xuống.

Lưu Như Yên kẹp bóng giữa hai người, Cố Vũ Triết áp sát hẳn vào cô ta, quả bóng bị ép đến méo mó.

Tiếng hò reo càng lúc càng lớn, có người còn huýt sáo, có người giơ điện thoại lên quay phim.

Tận mắt chứng kiến cảnh này, tôi hoàn toàn nổi giận.

Tôi mạnh mẽ đẩy đám đông ra, một cước đá thẳng vào Lưu Như Yên, cô ta ngã xuống đất kêu đau thành tiếng.

Cố Vũ Triết thậm chí còn chưa nhìn xem người đến là ai, vội vàng cúi xuống đỡ Lưu Như Yên dậy, trên mặt đầy giận dữ ngẩng lên.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, gương mặt anh ta bỗng chốc cứng đờ.

“Em… sao lại quay về?”

Con gái tôi – Niệm Niệm – đang chơi cùng mấy đứa trẻ khác, cũng lặng lẽ nép sau lưng Lưu Như Yên.

Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay Cố Vũ Triết đang đỡ Lưu Như Yên, bật cười lạnh lùng:

Similar Posts

  • Đông Cung Là Món Nợ Của Ta

    VÂN ÁN

    Vào ngày đại hôn, Thái tử phi quất roi vào mặt ta, mắng ta là nữ nhân nhà họ Lương không biết liêm sỉ, chuyên đi cướp phu quân của người khác.

    Thái tử lạnh lùng đứng nhìn, nói rằng ta đã cam tâm làm thiếp thì chịu chút ủy khuất cũng là đáng đời.

    Phụ thân mẫu thân ta nổi giận ngay tại chỗ, lập tức muốn kéo ta rời đi hủy bỏ hôn ước. Ta đã ngăn lại.

    Ta không chỉ nuốt xuống nỗi nhục nhã tột cùng ấy, mà còn ngoan ngoãn quỳ gối trước mặt Hoàng hậu, đích thân cầu xin cho nữ nhân độc ác kia.

    Tất cả mọi người đều tưởng rằng ta là kẻ yếu đuối, bị đánh không trả, bị mắng không cãi, chỉ biết nhẫn nhịn chịu đựng. Nhưng bọn họ đã lầm rồi.

    Ta đích thân điều chế dược thiện, “tận tâm tận lực” chăm sóc cơ thể ngày càng suy nhược của Thái tử.

    Ta “vô tình” gợi ý, khiến Thái tử phi tự tay hủy đi chỗ dựa cuối cùng của mình.

    Khi một người thì bệnh tật triền miên, một người thì điên loạn bị giam lỏng, ta xoa nhẹ bụng bầu vừa mới nhô lên, tiếp nhận quyền hành Đông cung.

    Về sau, Thái tử “vì lo nghĩ quá độ” mà sinh bệnh qua đời, Thái tử phi bị ban rượu độc.

    Ta ôm con thơ, buông rèm nhiếp chính.

    Vết roi năm ấy, ta muốn dùng cả Đông cung và mạng của bọn họ để đòi lại!

  • Cái Thai Tôi Phá Là Con Của Anh

    Hôm đó, tôi kết thúc chuyến công tác sớm hơn dự định, muốn tạo bất ngờ cho chồng.

    Không ngờ vừa bước vào nhà đã nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách – là giọng chồng tôi và mẹ chồng đang nói chuyện.

    Khi nghe rõ nội dung cuộc đối thoại, da đầu tôi tê rần, lạnh sống lưng, mồ hôi túa ra như tắm.

    Tôi phải làm sao bây giờ? Nếu họ phát hiện ra tôi đang ở trong phòng ngủ thì…

    Hôm nay là ngày cuối cùng tôi đi công tác.

    Tôi từng nói với chồng rằng tối muộn lắm mới về đến nhà.

    Sáng nay, tôi bất ngờ phát hiện mình đã mang thai.

    Vui mừng khôn xiết, tôi liền xử lý nốt công việc, định bụng sẽ về sớm để tạo một món quà bất ngờ cho anh.

    Vậy mà vừa về đến nơi, tôi lại nghe được những lời thế này:

    “Cô gái mà dì Vương giới thiệu cũng không tệ, nhìn tướng cũng dễ sinh con, lại có cảm tình với con. Con gặp thêm vài lần đi.”

    “Mẹ ơi, sao lại nữa? Con đã lấy vợ rồi mà còn đi xem mắt, nhỡ người ta biết thì mất mặt lắm.”

    “Sợ cái gì chứ? Vợ con là người ngoài tỉnh, nơi này cô ta có quen ai đâu, ai mà mách được?”

    “Hơn nữa đâu phải lần đầu, vợ con cũng có phát hiện gì đâu!”

    “Chờ mọi chuyện thu xếp ổn thỏa rồi, lúc đó con đi xem mắt cũng là hợp tình hợp lý.”

    “Mẹ, mẹ đừng nói nữa…”

    “Được rồi được rồi, không nói nữa. Mau sửa soạn lại đi, đừng để người ta chờ lâu. Chuyện kia con cũng tranh thủ giải quyết cho nhanh!”

  • Trình Như Cẩn

    Tin tức Trình Như Cẩn mở phòng với người mẫu trẻ lên hot search.

    Nhưng đứng đầu bảng hot search lại là tôi — chính thất của Trình Như Cẩn.

    Chỉ vì mười năm trước, tôi từng lên hot search vì bị nhà tài trợ mắng mỏ khi quyết định làm nội trợ.

    Cả mạng đều đang chờ xem cái kết của người phụ nữ chọn làm nội trợ như tôi.

  • Kẹo Bông Gòn Và Những Lời Nói Dối

    Ba mua cho tôi và chị mỗi người một que kẹo bông gòn.

    Tôi vui vẻ nhận lấy, nhưng chị lại òa khóc nức nở.

    “Vì sao của nó lại giống của con! Quả nhiên ba có em gái thứ hai rồi, con không còn là bảo bối duy nhất nữa!”

    Mẹ nghe xong, khẽ lấy que kẹo bông gòn trong tay tôi đi.

    “Nghe lời, cái này cũng cho chị. Con đợi lát nữa ăn thứ khác.”

    Nhưng tôi cũng muốn ăn kẹo bông gòn mà.

    Tôi tủi thân khóc lên.

    Mẹ lại lập tức sụp đổ.

    “Con có thể hiểu chuyện một chút không! Con đã cướp đi một nửa tình yêu của chị rồi, đến một que kẹo bông gòn cũng không chịu nhường sao?”

    “Tuổi còn nhỏ đã biết giành đồ với chị, lớn lên còn ra gì nữa!”

    Tôi sợ đến mức nín bặt tiếng khóc, vội vàng níu góc áo mẹ.

    “Mẹ đừng giận, Yên Yên không ăn nữa…”

    Mẹ khựng lại, sau đó dường như càng tức giận hơn.

    Bà quay phắt ra quầy hàng, mua mười que kẹo bông gòn, nhét vào lòng tôi.

    “Ăn đi! Con cứ ngồi đây mà ăn! Ăn không hết thì không được đi!”

    Mẹ nắm tay chị rồi quay người bỏ đi.

    Ba đau lòng xoa đầu tôi, giọng nói mang theo mệt mỏi.

    “Yên Yên ngoan, đợi mẹ hết giận, ba sẽ đến đón con.”

    Tôi ngồi một mình trên chiếc ghế trong trung tâm thương mại, cố sống cố chết nhét kẹo bông gòn vào miệng.

    Đến que thứ bảy thì trung tâm thương mại bốc cháy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *