Vở Kịch Về Người Chồng Mẫu Mực Full

Vở Kịch Về Người Chồng Mẫu Mực Full

1

Tôi đang mang thai tám tháng, mở ứng dụng ghi chép chi tiêu chung để soát lại khoản tiền, muốn tiết kiệm chút tiền sữa cho con.

Không ngờ lại phát hiện, trong khoản chi của chồng, mỗi tháng đều có một khoản 5.200 tệ chuyển cho mục “hiếu kính mẹ già ở quê”.

Nhưng hôm nay, tôi vô tình bấm vào trang cá nhân của người nhận khoản chuyển tiền ấy.

Trên màn hình hiện lên hai mã QR thu tiền của hai cô gái trẻ.

Một cái tên là “Tiểu Vợ Bầu”, cái còn lại là “Tiểu Mèo Con”.

Tôi lập tức gọi cho người đàn ông vì tiết kiệm tiền mà bắt tôi — ngay cả đi khám thai cũng phải đi xe buýt:

“Anh à, chẳng phải anh nói lương anh mỗi tháng chỉ ba nghìn, nuôi em đã rất khó khăn sao?”

Đầu dây bên kia, anh ta vẫn thở dài như mọi khi:

“Đúng vậy đó, bảo bối… cho nên em phải hiểu chuyện, biết không?”

Tôi bật cười, chụp ảnh màn hình toàn bộ hóa đơn cùng hai mã thu tiền, rồi gửi thẳng vào nhóm gia đình “yêu thương gắn bó” của anh ta.

Ngay sau khi tôi gửi đi, cả nhóm chat bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi.

Em bé trong bụng đạp một cái, như nhắc nhở mẹ phải bình tĩnh.

Chưa tới ba giây sau, giọng nói the thé của mẹ chồng vang lên trong nhóm, như nổ tung:

“Tần Thư! Cô có ý gì đây? Cô mang thai rồi hồ đồ sao? Minh Huy chuyển tiền hiếu kính tôi, cô cũng muốn ý kiến à?!”

Giọng bà ta vừa chua chát vừa sắc nhọn, tràn đầy phẫn nộ và vô lý.

“Chẳng phải chỉ là hai mã thu tiền thôi sao? Tôi lớn tuổi rồi không biết dùng, nhờ mấy cô gái nhà hàng xóm giúp nhận hộ thì sao?”

Tôi cười nhạt.

Hoàn hảo thật — nếu tôi là một kẻ ngốc.

Ngay sau đó, điện thoại của tôi rung lên. Là Chu Minh Huy gọi đến, giọng vừa gấp gáp vừa mệt mỏi:

“Vợ ơi, em đừng hiểu lầm, lời mẹ nói là thật đấy. Chỉ là nhờ con gái hàng xóm nhận hộ thôi.”

Anh ta giải thích nghe như không có kẽ hở, còn cố gắng tỏ vẻ oan ức:

“Anh làm việc cực khổ bên ngoài kiếm từng đồng, vậy mà ngay cả việc anh hiếu kính mẹ, em cũng nghi ngờ à?”

Tôi ngả người ra sofa, xoa xoa cái bụng tròn vo.

“Vậy à? Hàng xóm nhà anh cũng hiện đại ghê, đặt tên mã thu tiền là ‘Tiểu Vợ Bầu’ với ‘Tiểu Mèo Con’ cơ đấy.”

Đầu dây bên kia, tiếng thở của anh ta khựng lại.

Sau hai giây im lặng, anh ta lập tức chống chế:

“Là… là mấy cô bé đùa thôi. Giới trẻ bây giờ hay đặt tên kiểu này mà.”

“Em mau thu hồi tin nhắn trong nhóm đi, ảnh hưởng không hay đâu.”

Anh ta vội vã thúc giục, giọng bắt đầu lộ rõ hoảng loạn.

Tôi im lặng, chỉ lắng nghe từng câu “diễn xuất” của anh ta.

Ba năm hôn nhân, tôi hiểu quá rõ con người này.

Mỗi lần nói dối, giọng anh ta luôn vô thức cao lên một tông.

Tôi không vạch trần, chỉ thản nhiên gõ mấy chữ, gửi vào nhóm:【Mẹ, là con hiểu lầm.】

Nhóm chat đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng tôi tiếp tục gõ thêm một tin nhắn nữa:

【À, tiện thể con cũng gửi hai mã thu tiền này cho bạn bên trung tâm chống lừa đảo.

Gần đây nhiều vụ lợi dụng thông tin người già để lừa đảo qua mạng lắm.

Họ sẽ kiểm tra nguồn gốc cho chắc, để chúng ta yên tâm hơn.】

Nhóm chat lại rơi vào tĩnh lặng chết chóc.

Trong điện thoại, tiếng thở của Chu Minh Huy trở nên gấp gáp:

“Vợ… em…”

“Sao thế? Nếu thật sự là mấy cô bé hàng xóm, kiểm tra thì có vấn đề gì đâu?”

Giọng tôi bình thản đến lạnh lẽo.

“Dù sao cũng phải cho mẹ một lời giải thích, xem tiền có vào tay bà thật hay không.”

“Cạch” — anh ta cúp máy.

Chưa đầy mười phút sau, tôi nghe tiếng bước chân dồn dập dưới nhà.

Chu Minh Huy lao thẳng vào nhà, vội vã đến mức đánh rơi cả chìa khóa.

Mồ hôi đầm đìa, mặt trắng bệch.

“Vợ… em nghe anh giải thích đã…”

“Giải thích gì?”

Tôi đứng dậy, ôm cái bụng lớn nhìn thẳng vào anh ta.

“Bạn ở trung tâm chống lừa đảo nói, ngày mai là có kết quả tra cứu danh tính thật của hai mã thu tiền này rồi.

Lúc đó mẹ sẽ biết tiền của bà rốt cuộc rơi vào túi ai.”

Sắc mặt Chu Minh Huy thay đổi liên tục, cuối cùng nhếch môi cười chua chát:

“Em căn bản chẳng có bạn nào ở trung tâm chống lừa đảo, đúng không?”

Tôi không trả lời.

Chỉ nhìn anh ta, im lặng đợi anh tự thú.

Chu Minh Huy vừa bước vào cửa đã ôm chặt lấy tôi, trên mặt đầy vẻ áy náy.

“Vợ ơi, anh sai rồi, anh không nên lừa em.”

Giọng anh ta run rẩy, cánh tay siết chặt vòng eo tôi.

Tôi cảm nhận được nhịp tim anh ta đập rất nhanh, như một kẻ vừa làm chuyện khuất tất.

Anh kéo tôi ngồi xuống, lóng ngóng rót nước cho tôi.

Khuôn mặt đầy căng thẳng, nhưng lại cố gắng giả vờ dịu dàng, như thể đang yêu thương tôi lắm.

“Không phải hàng xóm gì đâu, đó là công việc phụ anh đang làm.”

Tôi cầm ly nước, im lặng không nói gì.

Similar Posts

  • Tống Tiền Bằng Lương Tâm

    Nửa đêm nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp, ba anh ta đang cấp cứu, thiếu máu gấu trúc.

    Tôi mang nhóm máu đó, liền đến hiến 400ml.

    Gia đình anh ta không có một lời cảm ơn, đến cả một bát mì cũng chẳng buồn nấu cho tôi.

    Nửa năm sau, điện thoại lại vang lên: “Lần trước lượng máu không đủ, lần này lại phải làm phiền cô.”

    Tôi cầm ống nghe, từng chữ một báo giá: “Rút tĩnh mạch 400ml, tiền bồi dưỡng, tiền công, tổn thất tinh thần, tổng cộng hai trăm ngàn.”

    “Chuyển khoản trước đi, tôi nhận được tiền sẽ tới.”

  • Bi Kịch Từ Ngày Tết Đoan Ngọ

    Vào ngày Tết Đoan Ngọ, cô em chồng nổi tiếng keo kiệt của tôi bỗng dưng chuyển khoản 20.000 tệ cho mẹ chồng trước mặt cả gia đình.

    Mẹ chồng vui vẻ cười tươi rói, nhưng không quên châm chọc tôi:

    “Ôi, chỉ có con ruột mới thương mẹ thật lòng, con dâu sao mà so được với con gái chứ.”

    Tôi liếc nhìn đống quà mình mang đến.

    Rượu trị giá 50.000 tệ, vòng tay vàng 20.000 tệ, và đông trùng hạ thảo 10.000 tệ.

    Thôi xong rồi.

    Lại phải xách về thôi.

  • Thiên Vị

    Không kịp nấu cơm tối cho chị, ba lại nổi trận lôi đình, quát đuổi tôi ra khỏi nhà.

    【Hai vợ chồng trẻ này đúng kiểu vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu, đuổi con gái út ra ngoài xong thì lại thấp thỏm lo lắng, muốn con quay về mà không chịu xuống nước, dễ thương quá trời.】

    【Lần đầu tiên tổng tài nhà chúng ta và chim hoàng yến nhỏ làm ba mẹ, nhìn cảnh họ luống cuống trước con gái tuổi dậy thì mà cưng xỉu, làm con gái của họ chắc hạnh phúc chết mất.】

    【Con gái út này sao bướng thế chứ? Tổng tài chỉ chờ con bé nhận sai thôi đó, ông ấy còn đặc biệt mang quà từ nước ngoài về cho nó nữa kìa, đúng là ông bố có tâm!】

    Nhìn những dòng bình luận bay đầy màn hình, tôi đẩy cửa bước vào.

    Ba mẹ và chị đang cười nói vui vẻ mở quà, vừa thấy tôi, ba lập tức tóm lấy tôi:

    “Mau qua đây xin lỗi! Vì con mà chị con đói, vì con mà mẹ con khóc.”

    Tôi loạng choạng, không đứng vững, ngã xuống đập đầu vào bàn trà.

    Trước mắt tối sầm, nhưng tôi vẫn ôm chút hy vọng cuối cùng, hỏi: “Có quà cho con không?”

    Một cái tát nữa giáng mạnh xuống mặt tôi.

    “Quà cái gì! Con cái gì cũng phải tranh với chị hả?”

    Tôi lau nước mắt.

    Đúng là tôi ngu thật, lại để mấy cái bình luận kia lừa thêm lần nữa.

  • Chiếc Nhẫn Biến Hình

    Tôi nhặt được một chiếc nhẫn. Sau khi đeo vào, nam thần học đường Lục Minh Hàn nhìn tôi một cái đã phải lòng, bắt đầu theo đuổi tôi điên cuồng.

    Tôi chỉ là một người con gái rất bình thường, vậy mà anh ấy lại nói tôi là cô gái xinh đẹp nhất thế gian.

    Ngay cả bạn bè anh cũng nói anh bị điên, mắng anh là “tình nhân trong mắt hóa Tây Thi”, nhìn cá mắt thành ngọc trai.

    Tôi quen Lục Minh Hàn được nửa năm, dần dần cũng tin chuyện này là thật, bỏ xuống sự đề phòng, mở lòng với anh và còn theo anh về ra mắt gia đình.

    Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi làm mất chiếc nhẫn. Lục Minh Hàn hoảng loạn đẩy tôi ra, chất vấn tôi rốt cuộc là ai.

    Anh nói lời chia tay, rồi trước mặt bạn bè thì bôi nhọ tôi như thể tôi là ma quỷ:

    — “Thẩm Lê mà tôi quen không phải như vậy, kinh tởm thật… Tôi lại ở bên một đứa con gái như vậy suốt nửa năm trời.”

    Thời gian bỗng quay ngược, chiếc nhẫn đưa tôi trở lại thời điểm nửa năm trước.

    Thì ra chỉ cần đeo nhẫn vào là có thể trở thành hình mẫu lý tưởng trong lòng người mình thích.

    Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, sững người, nhưng không đeo lại nữa.

    Tôi khóa nó vào tủ, không bao giờ đụng tới nữa.

    Điều tôi không ngờ là — Lục Minh Hàn cũng bị kéo theo về quá khứ.

  • Muộn Nhưng Không Muộn

    Vì cứu Thẩm Nghiễn Từ, tôi mất một chân.

    Anh ta hứa sẽ cưới tôi.

    Trong một buổi tiệc tụ họp, bạn bè anh ta hùa nhau trêu chọc:

    “Thẩm Nghiễn Từ à, cậu thật định bụng cưới một con què về nhà đấy à?”

    “Phải tôi thì chịu không nổi. Lâm Vãn Tang mặt cũng dày ghê, ôm lấy cái ơn cứu mạng mà đòi lấy thân báo đáp.”

    “Béo như cô ta thế kia, các cậu không thấy mỗi lần cô ta bước đi, mặt đất cũng rung lên một nhịp à!!!”

    Lời còn chưa dứt, cả phòng đã vang lên tiếng cười sằng sặc.

    Chỉ có Thẩm Nghiễn Từ là bực bội rít điếu thuốc, làn khói lượn lờ che đi đôi mắt lạnh lùng của anh ta:

    “Mấy người thì biết cái gì?”

    “Coi như cưới về một bà vú già, không tốn tiền mà còn hiếu thuận được với bố mẹ, không tốt sao?”

    Khoảnh khắc đó, tôi đứng ngoài cửa phòng, cảm giác như cả người rơi thẳng xuống hầm băng.

  • Con Hàng Xóm Nghịch Ngợm

    Đứa con nhà hàng xóm tầng trên vô cùng ngang ngược, suốt ngày từ ban công ném rác, tè bậy xuống khu vườn nhỏ của tôi.

    Vườn bốc mùi kinh khủng, mấy cây sen đá tôi vất vả trồng cũng chết sạch.

    Tôi sang tận nơi nói chuyện, nhưng phụ huynh nhà đó lại hống hách vô cùng, bảo nếu tôi không chịu được thì dọn đi chỗ khác, họ thừa tiền mua nhà, muốn ở thì phải biết nhịn.

    Hôm đó, thằng nhóc lại ném một hòn đá xuống, đập trúng chậu lan trị giá hàng trăm triệu của tôi, chậu hoa cũng vỡ tan tành.

    Tôi lần nữa tìm đến tận cửa, nhưng bố mẹ thằng bé ném thẳng tờ 100 nghìn vào mặt tôi, quát:

    “Cút ngay!”

    Tôi cười.

    Chậu lan này tôi chỉ trông giúp người ta thôi, chậu hoa là đồ cổ đắt giá.

    E rằng lần này, bọn họ phải bán nhà trả nợ rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *