Xem Mắt Hay Tuyển Người Hầ U

Xem Mắt Hay Tuyển Người Hầ U

“Đây là danh sách yêu cầu tôi đã liệt kê, cô xem qua đi.”

Người phụ nữ lấy ra từ trong túi một xấp giấy, khổ A4, dày đến 5 trang.

Tôi sững người.

“Dì ơi, đây là…”

“Tiêu chuẩn con dâu.” Bà đẩy gọng kính lên: “Điều thứ nhất, sính lễ không được vượt quá 68.000 tệ. Điều thứ hai, hồi môn ít nhất phải mang theo 300.000 tệ. Điều thứ ba—”

“Khoan đã.” Tôi ngắt lời bà: “Hôm nay không phải đi xem mắt sao? Con trai dì đâu?”

“Nó đang đi đậu xe.” Bà ngẩng đầu, ánh mắt đầy dò xét: “Tôi thay nó xem trước một lượt.”

Tôi liếc nhìn 5 trang giấy dày đặc chữ, cỡ chữ cũng chẳng lớn.

“Dì à, dì đang tuyển con dâu hay là tuyển người giúp việc vậy?”

Sắc mặt bà lập tức thay đổi.

Trong phòng riêng ở trà lâu, điều hòa bật rất mạnh.

Đối diện tôi là một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi, tóc uốn xoăn, đeo khuyên tai vàng, khóe miệng xệ xuống, ánh mắt nhìn tôi như đang đánh giá một món hàng còn đang cân nhắc.

Đó là mẹ của đối tượng xem mắt mà mẹ tôi nhờ người giới thiệu.

Không sai, tôi đi xem mắt, nhưng người đầu tiên tôi gặp lại là mẹ anh ta.

“Dì Chu,” tôi cố giữ giọng nói bình tĩnh: “Những điều dì nói, tôi nghĩ hay là đợi con trai dì tới rồi hãy—”

“Cũng thế thôi.” Bà phẩy tay: “Ý của con trai tôi chính là ý của tôi.”

Tôi cúi đầu nhìn 5 trang giấy.

Trang đầu tiên là về sính lễ và hồi môn.

Sính lễ không vượt quá 68.000 tệ, tượng trưng cho ‘thuận phát’. Hồi môn ít nhất 300.000 tệ, bao gồm nhưng không giới hạn ở tiền mặt, xe, trang sức. Nhà cưới do bên nam cung cấp, nhưng chi phí trang trí bên nữ phải chịu một nửa.

Trang thứ hai, về tài chính sau hôn nhân.

70% tiền lương của bên nữ phải nộp vào tài khoản gia đình, do mẹ chồng quản lý thống nhất. Mỗi tháng phải đưa thêm cho mẹ chồng 3.000 tệ tiền tiêu vặt. Tiền thưởng cuối năm và các khoản thu nhập khác cũng phải báo cáo trung thực.

Tôi lật sang trang thứ ba.

Về việc nhà và sinh con.

Tất cả việc nhà do con dâu đảm nhận. Trong vòng hai năm phải sinh con, ưu tiên con trai. Nếu con đầu là gái, thì trong ba năm phải sinh con thứ hai.

Trang thứ tư, về công việc và sinh hoạt.

Không được làm thêm sau 9 giờ tối. Không được ăn cơm riêng với người khác giới. Ngày lễ tết phải ở nhà bên chồng. Không được thi cao học hay học tiến sĩ sau khi kết hôn.

Trang thứ năm, về mối quan hệ với cha mẹ chồng.

Phải gọi cha mẹ chồng là “ba mẹ”. Khi cha mẹ chồng ốm, phải xin nghỉ để chăm sóc. Mọi yêu cầu hợp lý của cha mẹ chồng đều phải phối hợp thực hiện.

Sau mỗi điều đều có phần giải thích và chú thích chi tiết.

Tôi đếm thử, tổng cộng có 47 điều.

“Xem xong rồi?” Dì Chu hỏi.

“Xem xong rồi.”

“Có vấn đề gì không?”

Tôi đặt 5 trang giấy xuống bàn, ngẩng đầu lên.

“Dì ơi, cho con hỏi, lương tháng của con trai dì là bao nhiêu?”

Bà sững lại một chút: “12.000 tệ.”

“Có nhà không ạ?”

“Có, ở phía đông thành phố, ba phòng một phòng khách.”

“Trả xong nợ vay nhà chưa ạ?”

“Còn 15 năm nữa.”

Tôi gật đầu.

“Vậy là lương tháng của con trai dì là 12.000, còn 15 năm nữa mới trả xong nợ nhà. Mà dì yêu cầu hồi môn 30 vạn, sau cưới phải nộp 70% lương, mỗi tháng còn phải đưa thêm 3.000 tệ.”

“Đúng vậy.”

“Xin hỏi, dì tính toán kiểu gì vậy ạ?”

Biểu cảm trên mặt dì Chu cứng đờ một chút, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

“Tiểu Tô, dì nghe bà mối nói, cháu lương tháng 15.000, lại có thưởng cuối năm, mỗi năm kiếm hơn 200.000 tệ. Hồi môn 30 vạn với cháu không khó, đúng không?”

Tôi nhìn chằm chằm bà ấy.

“Dì điều tra thu nhập của cháu kỹ thế nhỉ.”

“Không phải nên thế sao?” Bà đầy lý lẽ: “Con trai dì sắp kết hôn, tất nhiên dì phải tìm hiểu rõ.”

Cửa mở.

Một người đàn ông bước vào, tầm khoảng ba mươi tuổi, đeo kính, trông thư sinh nho nhã.

“Mẹ, để mẹ đợi rồi.” Anh ta ngồi cạnh dì Chu, gật đầu với tôi: “Xin chào, tôi là Chu Minh.”

“Tôi là Tô Tình.”

Anh ta liếc nhìn 5 trang giấy trên bàn, biểu cảm bình thản, hiển nhiên đã biết từ trước.

“Cô xem hết rồi?” Anh hỏi tôi.

“Xem hết rồi.”

“Cảm nghĩ thế nào?”

Tôi nâng chén trà, uống một ngụm nước.

“Chu Minh, tôi muốn hỏi anh một câu.”

“Cô hỏi đi.”

“5 trang giấy này, là ý của mẹ anh, hay là ý của anh?”

Anh không trả lời.

Dì Chu trả lời thay: “Ý con trai tôi chính là ý của tôi.”

“Tôi đang hỏi anh ta.” Tôi nhìn Chu Minh.

Anh đẩy kính: “Mẹ tôi nói đúng. Nhà tôi xưa nay đều như thế, mẹ tôi quyết định mọi việc.”

Similar Posts

  • Sau Khi Bắt Quả Tang Chồng Ngoại Tình, Anh Ta Hối Hận Đến Phát Điên

    Cả thành phố Thâm Thành đều biết, Cố Hoài An yêu tôi nhiều đến thế nào.

    Hôm tôi khó sinh, sinh đôi một trai một gái, anh ấy khóc ngất ba lần.

    Lần thứ nhất, bác sĩ đưa cho anh ấy tờ giấy đồng ý chuyển từ sinh thường sang mổ.

    Lần thứ hai, anh ấy đẩy hai đứa trẻ mới sinh ra một bên, hai tay bám chặt cửa kính nhìn tôi ở bên trong.

    Lần thứ ba, tôi băng huyết phải cấp cứu 12 tiếng đồng hồ, Cố Hoài An cầm dao găm đứng gác ngoài phòng phẫu thuật:

    “Ân Ân mà có chuyện gì, tôi cũng không sống nổi.”

    Suốt mười năm sau kết hôn, mỗi bữa ăn tôi ăn, anh ấy đều ngồi cạnh, ánh mắt chưa từng rời khỏi tôi dù chỉ nửa giây:

    “Ân Ân, anh yêu em nhiều lắm, mỗi ngày chỉ có nhìn thấy em anh mới yên tâm.”

  • Hủy Hôn Trong Ngày Cưới

    Lúc đang bày biện giường cưới, tôi phát hiện trên ga giường có một vết chất lỏng lạ.

    Phòng tân hôn của tôi – có người khác từng ở rồi!

    Đầu óc tôi trống rỗng, lập tức gọi video cho vị hôn phu.

    Hiếm có lắm, bên kia lại bắt máy ngay.

    “Giường mới mềm lắm đó, tôi giúp cô thử rồi nhé.”

    Người nhận cuộc gọi là trợ lý của nhà họ Trịnh – Diệp Dung Dung.

    Cô ta cười quyến rũ mà ngạo mạn.

    Tốt lắm.

    Người đàn ông này, tôi không cần nữa.

  • Mẹ Chồng Bắt Thông Gia Ngủ Sàn

    Bố mẹ tôi ngồi hơn mười tiếng trên ghế cứng, vượt hơn một nghìn cây số để đến thăm tôi.

    Vừa mới đón họ vào cửa, mẹ chồng đã chỉ vào góc phòng khách nói: “Thông gia ngủ dưới sàn đi, nhà không dư giường.”

    Mặt bố mẹ tôi tái mét, lúng túng không biết làm sao.

    Chồng tôi đứng bên giả vờ câm điếc, không hé một lời.

    Tôi vung tay tát mẹ chồng một cái.

    “Cút khỏi nhà tôi!”

  • Chúng Ta Kết Thúc Ở Một Xu

    Sau Tết Dương lịch, công ty của chồng tôi phát tiền thưởng cuối năm.

    Tiền thưởng của đồng nghiệp đều ba vạn năm vạn, chỉ riêng tôi nhận được một tin nhắn báo tiền vào tài khoản đúng một xu.

    Tôi đi hỏi phòng tài vụ, cô kế toán run rẩy nói với tôi, đây là ý của chồng tôi.

    Tôi tìm chồng chất vấn, lại nghe thấy anh ta đang cười nói với mối tình đầu từng du học nước ngoài.

    “Em lấy tiền thưởng cuối năm của vợ anh nhé, cô ấy sẽ không giận đâu. Dù sao cũng mười vạn mà.”

    Chồng tôi cười cười, chẳng thèm để tâm.

    “Không cần để ý đến cô ta. Đây là công ty của anh, tiền thưởng cuối năm phát thế nào là do anh quyết. Cho dù cô ta có bất mãn cũng phải nhịn.”

    “Không những vậy, anh còn muốn thăng chức cho em, để em làm phó tổng của anh.”

    Ngay giây tiếp theo, tôi trơ mắt thấy tình cũ của chồng hôn mạnh lên cổ anh ta một cái.

    Công ty này, mười phần đơn hàng thì có đến chín là tôi mang về. Vậy mà anh ta – Cố Lăng Xuyên – lại dám phát cho tôi đúng một đồng tiền thưởng cuối năm?

    Còn đang dây dưa không dứt với Hứa Tĩnh Tĩnh?

    Nếu đã vậy, tôi không ngại kéo anh ta – người từng có giá trị hàng chục triệu – rớt xuống đáy bùn.

  • Ngày Ta Trở Về Hầu Phủ

    Ngày ta được cha mẹ ruột tìm lại, bên cạnh ta còn có một “cục nợ nhỏ” đi theo.

    Vị giả thiên kim kia đưa khăn tay lên che miệng, bật cười khinh miệt:

    “Ở đâu chui ra cái nghiệt chủng này vậy? Sao tỷ tỷ lại mang thứ đó về hầu phủ?”

    Còn vị hôn phu trên danh nghĩa của ta thì thẳng thừng vào cung gặp Hoàng hậu để xin từ hôn, lời lẽ đầy chính nghĩa:

    “Nhi thần tuyệt đối không thể cưới loại nữ tử thất tiết như vậy làm chính phi.”

    Hắn ỷ mình là con trai độc nhất của Hoàng thượng, cố chấp ép mẫu thân ta phải hủy bỏ hôn sự.

    Ta chỉ im lặng gật đầu đồng ý.

    Như thế cũng tốt, khỏi cần ta phải tốn thêm tâm sức.

    Dù sao thì… đứa bé mà ta mang về phủ kia, lại chính là thân đệ đệ ruột của hắn.

     

  • Tầm Duyên Ký

    Văn án:

    Trời sinh cho ta một đôi mắt khác thường, có thể nhìn thấy được quá khứ lẫn tương lai của người khác. 

    Từ nhỏ, ta ở trong phủ Hầu gia, thân phận chỉ là kẻ hầu. 

    Hầu gia yêu thích ta, nhận ta làm nghĩa nữ. 

    Tiểu thư cũng đối đãi với ta như tỷ muội. 

    Ngày nàng ném tú cầu, còn chần chừ mà hỏi ta. 

    Ta bảo nàng chọn chàng thư sinh nghèo kia. 

    Tiểu thư nổi giận, tát vào mặt ta, rồi chọn vị công tử nhà danh gia thế tộc mà Hầu gia đã định cho ta. 

    Hoá ra nàng chưa từng thích ta, cứ khăng khăng rằng vị hôn phu của ta mới là người xứng đáng nhất. 

    Nàng không biết rằng, ta đã sớm thấy quá khứ mục nát của vị công tử ấy. 

    Cũng đã nhìn thấy tương lai u tối của nàng. 

    (…)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *