Xuân Ý Vấn Tình Lang

Xuân Ý Vấn Tình Lang

Ta và thế tử phủ Vinh Quốc công – người nổi danh thanh lãnh, đoan chính – đã thành thân.

Nhưng chàng lại chẳng mảy may để mắt tới ta.

Bởi vì ta sở hữu khuôn mặt yêu mị, ánh mắt phảng phất xuân ý.

Ngực nở, eo thon, dáng người khêu gợi.

Nhìn qua chẳng khác nào một yêu cơ họa quốc ương dân.

Thế nhưng về sau a~

Phòng thế tử vốn nghiêm cẩn đoan trang, đêm nào cũng vọng ra tiếng làm nũng mềm mại, cầu xin nức nở.

Sau cuộc hoan hảo, ta run rẩy trốn vào góc giường, nghiến răng trách móc: “Chẳng phải đã nói là đoan chính giữ lễ rồi sao!”

Chàng lại kéo lấy cổ chân ta, trầm giọng dỗ dành: “Ngoan, thêm lần nữa.”

01

Ta là Cao Phụng Nghi, chính là nữ tử may mắn bậc nhất thế gian này.

Sinh ra trong nhà danh môn vọng tộc, phụ thân là Đại học sĩ trong nội các.

Lại sở hữu làn da như ngưng tuyết, dung mạo kiều diễm như hoa, vóc dáng khiến ai nấy cũng phải ganh tị.

Vị hôn phu của ta, không lâu trước còn được Thánh thượng đích thân chỉ định làm Thám hoa lang.

Khi ta đang mừng rỡ thêu áo cưới, chuẩn bị trở thành phu nhân của Thám hoa lang.

Thì vị hôn phu Hứa Kinh Minh lại đột nhiên đến cửa, muốn hủy bỏ hôn sự giữa ta và hắn.

Ta trăm mối không thể giải, nghĩ mãi cũng không hiểu nổi.

Dung mạo này của ta, gia thế này của ta.

Rốt cuộc là thua kém chỗ nào?

Bao nhiêu người cầu còn không được, thế mà hắn nói không cần là không cần.

Tức đến mức ta như muốn nổ tung.

Chỉ tay vào Hứa Kinh Minh mà mắng:

“Ngươi cái đồ khốn kiếp, ngươi nói đi! Vì sao lại muốn từ hôn?”

Hứa Kinh Minh thản nhiên nhấp một ngụm trà.

“Man nha đầu à! Không phải ta không cưới nàng, đều là tại ta tuấn tú quá mức, bị công chúa Bình Xương để ý tới.”

“Cho nên, ngươi muốn cưới công chúa, bỏ rơi ta?”

Hắn gật đầu, rót cho ta một chén trà, dịu giọng dỗ dành.

“Ai ya! Man nha đầu, chúng ta không hợp nhau, nàng nghĩ xem tính tình nàng thế kia, không kiếm một vị quan lớn mà lại ôn hòa thì ai che chở nổi nàng đây!

Huống hồ, nàng cũng biết mà, mẫu thân ta chê nàng đẹp quá, tính lại không đủ đoan trang, nếu nàng gả cho ta, chẳng phải sẽ náo loạn nhà cửa sao! Ta đây là cứu nàng khỏi biển lửa đấy!”

Nghĩ kỹ lại, cũng thấy có lý a!

Mẫu thân của Hứa Kinh Minh, chỉ vì ta tính cách quá phóng khoáng.

Lại mang theo diện mạo khiến người ta thèm nhỏ dãi, danh tiếng rực rỡ khắp nơi.

Nên trước nay chưa từng thích ta.

Mà ta, vốn cũng là kẻ tính tình nghịch ngợm, nếu thực sự gả cho Hứa Kinh Minh.

Ngày nào cũng bị mẫu thân hắn bắt đứng học quy củ thì khổ lắm a!

Ta khẽ ho hai tiếng.

Không vui mà châm chọc nói: “Ngươi là Thám hoa lang đầu tiên đi lấy công chúa đấy.”

Phò mã của Đại Yến không được nắm thực quyền, cưới công chúa, đồng nghĩa với việc.

Cả đời này của hắn, bao năm khổ đọc sách vở đều tan thành mây khói, từ đây chỉ có thể dựa dẫm vào công chúa.

Thế nhưng Hứa Kinh Minh đúng là kỳ quái.

Hắn lại thản nhiên nói: “Nông cạn, nàng tưởng làm quan là chuyện tốt đẹp lắm sao! Triều đình ấy à, mỗi người một vẻ mặt tử tế mà trong bụng lại hiểm độc, tranh đấu lẫn nhau, mệt mỏi vô cùng, sao bằng ngày ngày làm sâu gạo ăn cơm mềm cho sung sướng!”

Khóe môi ta giật giật, giác ngộ này, ta thật khâm phục.

Cổ nhân nói chẳng sai, người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch.

“Vậy còn tài hoa đầy mình của ngươi, không có chỗ thể hiện, chẳng lẽ không tiếc?”

Hắn vênh mặt nói: “Quốc thái dân an thế này, triều đình đầy rẫy hiền thần, thiếu ta một người không sao, có ta một người cũng chẳng hơn gì.”

Đang nói dở, thì phụ thân ta từ thư phòng bước ra.

Trong tay cầm hôn thư và tín vật, không vui mà đưa cho Hứa Kinh Minh.

“Hôn sự này hủy rồi, từ nay về sau ngươi với Man nhi không còn liên can gì nhau.”

Thực ra ta cũng đoán được phụ thân sẽ dứt khoát như vậy.

Phụ thân ta là người nổi tiếng chính trực.

Xưa nay không ưa kẻ nịnh hót a dua.

Đúng vậy.

Hứa Kinh Minh này, từ nhỏ đến lớn, mở miệng ra là nịnh nọt.

Ta cũng chẳng hiểu sao mẫu thân hắn – người cổ hủ đoan trang như thế – lại có thể dạy ra một đứa con thế này.

Nghĩ kỹ lại.

Ta cũng chẳng thích Hứa Kinh Minh là bao.

Chỉ tiếc rằng, hôn ước giữa nhà họ Cao và nhà họ Hứa là do đời ông nội đôi bên định ra.

Hai ông cụ khi xưa là huynh đệ chí cốt, đến mức quần áo còn có thể mặc chung.

Chỉ tiếc là cả hai chỉ sinh toàn con trai, không thể thông gia.

Cuối cùng đành gửi gắm kỳ vọng vào đời cháu chúng ta.

Trước lúc ông nội qua đời, còn kéo tay phụ thân ta dặn phải giữ lời hứa hôn.

Bởi vậy, tuy hai bên đều không mấy hài lòng, nhưng cũng không thể không tuân theo.

Dù sao bất tuân lời người lớn cũng là trọng tội.

Sau khi Hứa Kinh Minh hớn hở cầm theo tín vật và hôn thư rời đi.

Khóe môi phụ thân ta lại hiện lên một nụ cười khó nhận ra.

Chắp tay sau lưng, vừa hát khe khẽ vừa quay lại thư phòng.

Ai da! Người thì nhẹ nhõm thật rồi.

Chỉ có ta là thấy trong lòng chẳng vui chút nào.

Nữ tử bị từ hôn, về sau e là khó mà kết thân được nữa.

Ở tuổi ta hiện giờ, người nên đính hôn thì đã đính hôn, người nên thành thân thì cũng đã thành thân.

Khắp Vọng Kinh này, cũng chẳng còn mấy lang quân tốt cho ta chọn nữa.

02

May thay, ta vốn là kẻ không tim không phổi.

U sầu hai ngày rồi lại vui vẻ trở lại.

Nhưng chưa vui được bao lâu, phiền toái lại tìm tới cửa.

Công chúa Bình Xương mừng sinh thần.

Còn đặc biệt sai người đưa thiệp mời đến cho ta.

Thật khiến người ta nghẹn lòng, nữ tử này đúng là gan lớn.

Ngay cả vị hôn thê cũ của người trong lòng cũng dám mời tới!

Ngày dự yến, ta cố ý chọn một bộ y phục nhã nhặn, sắc màu giản đơn.

Dốc sức giảm bớt sự hiện diện của bản thân.

Thế mà vẫn dẫn tới không ít lời xì xào bàn tán.

“Công chúa sao lại còn mời nàng ấy? Có vẻ sẽ có trò hay để xem rồi.”

“Đúng vậy! Ai mà không biết Thám hoa lang vốn là con rể nhà họ Cao! Giờ Thám hoa lang thà làm phò mã còn hơn cưới nàng ta, chắc chắn có uẩn khúc gì đó.”

“Uẩn khúc gì chứ, nhìn cái eo nhỏ kia kìa, sau này sợ là khó sinh nở, lại nhìn cái ngực lớn kia đi, rồi còn cả khuôn mặt ấy nữa, xem chừng cũng chẳng phải hạng an phận gì.”

Ta “bốp” một tiếng đặt chén rượu xuống, mỉm cười bước đến chỗ đám người lắm lời kia.

“Ta còn tưởng có con ếch trong phủ công chúa đang kêu ộp oạp, hóa ra là các ngươi, một lũ đàn bà lưỡi còn dài hơn ếch!”

Ta cúi đầu liếc qua từng người một, ưỡn ngực kiêu hãnh:

“Tsk! Ghen tỵ thì nói thẳng ra đi!

Các ngươi đã yêu sinh con đẻ cái đến thế, cũng đâu thấy đứa nào đẻ được mười đứa tám đứa!”

Các nàng ta nghẹn lời, nhìn nhau bối rối, không dám ngẩng mặt.

Dù sao gia thế của ta bày ra đó, bọn họ cũng chỉ dám lén lút nói xấu sau lưng.

Ta chẳng thèm quan tâm đến nữa.

Xách bình rượu tìm một nơi yên tĩnh.

Tuy nói bữa tiệc này khiến người ta bực mình.

Nhưng rượu mà công chúa chuẩn bị thật sự rất ngon.

Ta ngồi trong đình nghỉ gió một lúc, tính toán thời gian tàn tiệc.

Không ngờ công chúa lại chủ động tìm đến ta.

Công chúa Bình Xương vốn nổi tiếng là người có tính tình dịu dàng.

Nên ta cũng không lo nàng ấy sẽ làm khó ta.

Nhưng ta lại không ngờ, nàng dịu dàng đến mức vừa mở miệng liền xin lỗi.

“Cao cô nương, ta và Hứa lang hai bên tình ý tương thông, khiến hắn phải lui hôn, thật sự đã làm nàng chịu uất ức.”

Ta mỉm cười: “Chuyện hôn nhân là do trưởng bối hai bên quyết định, ta cũng chẳng mấy yêu thích Hứa Kinh Minh, đã hủy thì hủy, công chúa không cần tự trách.”

Công chúa mím môi, bất ngờ nắm lấy tay ta: “Cảm tạ nàng đã nhường Hứa lang cho ta, nhưng chuyện này quả thực khiến nàng chịu thiệt, ta muốn… muốn bù đắp cho nàng, nàng có điều gì mong muốn chăng?”

Nhìn bộ dạng chân thành của nàng, ta xua tay: “Không cần đâu.”

Nàng lại lắc đầu: “Không được, nhất định phải bù đắp, như vậy ta mới thấy thoải mái.”

Khóe môi ta giật nhẹ, công chúa này đúng là như con thỏ trắng ngây thơ, chẳng trách lại bị Hứa Kinh Minh làm cho mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo.

Ta thở dài một hơi, xem ra nàng là thật lòng muốn bù đắp rồi.

Thế là ta buông lời đùa cợt: “Vậy thì công chúa đền cho ta một phu quân còn tốt hơn đi.”

Công chúa sững người, cắn môi, lắp bắp hỏi: “Nàng… muốn dạng người như thế nào?”

Ta giả vờ trầm ngâm suy nghĩ: “Ừm~ công chúa giúp ta tìm một vị phong thần tuấn tú, ngọc thụ lâm phong, dáng vóc hiên ngang, khí chất bất phàm, kiếm mày mắt sáng, vai rộng chân dài, giữ mình trong sạch, văn nhã lễ độ, rồi còn phải xuất thân cao quý, tính tình ôn hòa, và… làm quan to nữa.”

Công chúa trợn tròn mắt, buông tay ta ra: “Cái này… hơi khó đấy!”

Ta nhìn nàng mỉm cười: “Không sao, công chúa cứ từ từ tìm, ta không vội.”

“Nàng yên tâm, Cao cô nương, ta nhất định sẽ tìm được.”

“Ừm! Phụng Nghi tin tưởng người!”

Ta vốn tưởng, chuyện này chẳng bao lâu nữa cũng sẽ trôi vào dĩ vãng.

Không ngờ công chúa Bình Xương lại thật sự tìm cho ta được một người.

Còn sợ đối phương không chịu, liền trực tiếp đến xin Thánh thượng ban hôn.

Lúc nhận được thánh chỉ tứ hôn, ta hoàn toàn đờ người.

Similar Posts

  • Ba Năm Không Đợi, Một Đời Không Quay Đầu

    Chỉ vì người vợ khờ dại tiết lộ mình là vợ của Chu Tư Niên trong tiệc mừng công, khiến thanh mai trúc mã của anh bị mọi người chỉ trích là tiểu tam.

    Chu Tư lệnh liền lư u đà/ y người vợ đang ma/ ng th/ ai về nông thôn để lao động cải tạo, ba năm sau mới sực nhớ ra.

    Hạ Kiều bẩm sinh đã khuy/ ết tậ/ t trí tuệ.

    Sau khi cha mẹ cô hy sinh, vị thủ trưởng già châm một điếu thu/ ốc, nói với Chu Tư Niên:

    “Tư Niên, cha mẹ của đồng chí Hạ Kiều hy sinh vì yểm trợ cậu rút lui.

    Hoàn cảnh của Hạ Kiều đặc thù, lúc ở đại viện con bé tin tưởng cậu nhất, cậu không thể bỏ mặc nó.”

    Thế là, Chu Tư Niên đang độ tuổi xuân xanh rực rỡ đã cưới cô gái khờ Hạ Kiều.

    Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là kết hôn bí mật, không được để các chiến hữu khác biết chuyện này.

    Vì vậy, ngay cả bản thân Hạ Kiều lúc đầu cũng không biết mình đã kết hôn, chỉ biết mình dọn vào sống trong nhà của anh trai Chu Tư Niên mà cô yêu quý.

    Cô thích Chu Tư Niên vì anh từng đối xử tốt với cô.

    Nhưng Hạ Kiều phát hiện ra, kể từ khi cô chuyển vào nhà Chu Tư Niên, anh không bao giờ cười với cô nữa.

    Hồi mới cùng cha mẹ đến đại viện, có mấy đứa tr/ ẻ con cười nhạo cô khờ, lúc cô giặt đồ cố ý ném chậu gỗ xuống sông, lừa cô xuống nước nhặt.

    Chính Chu Tư Niên đã xuất hiện, đích thân xuống sông bế Hạ Kiều lên bờ, rồi lôi từng đứa nhóc đó lại bắt xin lỗi cô.

    Hạ Kiều xinh đẹp, biết khiêu vũ, tuy khờ khạo nhưng cũng được nhận vào đoàn văn công làm việc.

    Mọi người chê cô ngốc, cố ý đẩy hết những việc vốn phải luân phiên làm cho cô, khiến cô thường xuyên phải quét dọn một mình đến tận khuya.

    Chính Chu Tư Niên đã nghiêm khắc phê bình mọi người, đồng thời dạy Hạ Kiều phân biệt đâu là thiện ý, đâu là ác ý.

    Anh nói: “Gặp người có ác ý, phải học cách phản kháng.”

    Cho nên khi Diệp Sở Âm nhiều lần khiêu khích trước mặt, Hạ Kiều đã phản kháng.

  • Ngày Mai Không Còn Anh

    Bùi Hiển từng nói: yêu thì có thể yêu bất kỳ ai, nhưng kết hôn thì anh chỉ chọn người dưới 26 tuổi.

    Vậy nên, đúng vào ngày sinh nhật hai mươi sáu tuổi của tôi, Phó Hiển đã lừa tôi đi đến nơi xa ngàn dặm, rồi cầu hôn cô thực tập sinh mới.

    Anh ta cho vệ sĩ chặn cửa, lạnh lùng cảnh cáo: “Không được để Ninh Dạng lên đây.”

    Nhưng cho đến khi buổi lễ cầu hôn kết thúc, tôi vẫn không xuất hiện.

    Lúc ấy, anh ta bắt đầu hoảng loạn.

    Bình luận trực tiếp nổ tung:

    【Nữ chính rốt cuộc đang làm gì vậy? Cô ấy không biết Anh Hiển chỉ đợi cô đến cướp hôn sao?】

    【Nam chính lần này vỡ vụn thật rồi.】

    【Những người nhạy cảm thực sự cần một tình yêu không bao giờ nguội lạnh.】

    【Cô ấy đúng là đã thay đổi rồi. Nếu là tôi, dù Phó Hiển có giương gai nhọn, tôi cũng sẽ ôm lấy anh ấy, ôm lấy cả những gai nhọn ấy.】

    Tôi chỉ khẽ cười, không khóc, cũng không làm ầm ĩ.

    Lặng lẽ quay lưng, bước lên chuyến bay ra nước ngoài.

    Tôi nghĩ, có lẽ thực sự là do tôi có vấn đề.

    Tôi thừa nhận, tôi đã thay đổi.

  • Tết Năm Nay, Chồng Tôi Làm Bạn Trai Của Bạn Thân

    Tết năm nay, chồng tôi chủ động đề nghị:“Hay là ai về nhà đấy đi.”

    Tôi cũng không nghĩ nhiều, thuận theo.

    Thế nhưng, khi tôi đến nhà bạn thân để chúc Tết,vừa bước vào cửa đã nhìn thấy chồng mình đang ngồi trong nhà cô ấy.

    Mà thân phận của anh ta — lại là bạn trai của chính cô bạn thân đó!

    Anh ta thản nhiên giải thích:

    “Nhà họ triệu giục cưới gấp lắm, anh chỉ đang giúp cô ấy diễn một vở kịch, để chặn miệng người nhà thôi.”

    Bạn thân tôi vừa khóc lóc năn nỉ tôi đừng làm lộ chuyện.

    Chồng tôi cũng nói tôi làm quá lên, nếu không phải là bạn thân của tôi, anh ta còn chẳng thèm giúp.

    Tôi không muốn vạch mặt nhau trước mặt người lớn.

    Nhưng vừa quay đầu lại đã thấy mẹ chồng đăng ảnh chụp đại gia đình lên vòng bạn bè.

    Bạn thân tôi cũng có mặt trong ảnh, còn thân mật khoác tay chồng tôi, trông chẳng khác gì vợ chồng thật sự!

  • Bình Xăng Công Thức Đặc Biệt

    Mỗi tuần, bình xăng của tôi đều vơi đi nửa bình.

    Camera ghi lại rõ ràng mồn một, hàng xóm cầm ống hút xăng, thành thạo chẳng khác gì lão trộm làm nghề mười năm.

    Tôi không báo cảnh sát, cũng không vạch trần, chỉ lặng lẽ đặt một tấm vé bay sang châu Âu.

    Trước khi đi, tôi còn cho vào bình xăng một ít “công thức đặc biệt”.

    Đến ngày thứ ba, khi tôi đang ngồi uống cà phê dưới chân tháp Eiffel ở Paris, cuộc gọi liên hoàn đòi mạng từ ban quản lý đã tới.

    Đầu dây bên kia, giọng chủ nhiệm quản lý run bần bật: “Cô mau về đi! Xe của hàng xóm cô gặp vấn đề trên cao tốc, cảnh sát giao thông nói… chuyện này có liên quan đến xe của cô!”

    Tôi nhấp một ngụm cà phê chậm rãi: “Ồ? Tôi đang ở nước ngoài đây, e là không giúp được gì rồi.”

  • Trả Lại Tự Do Cho Anh

    Năm thứ năm sau khi kết hôn, cái tên Lục Tri Ngôn vì chuyện tình cảm mà nổi như cồn trên mạng.

    Năm 20 tuổi, anh ta vì người tình mà cam tâm từ bỏ những tài nguyên ưu việt do gia đình cung cấp.

    Hai năm sau, anh cưới tôi — người được gia đình sắp xếp để liên hôn.

    Bảy năm sau, trong nỗi nhớ khôn nguôi, anh vượt cả đại dương để đến gặp người yêu cũ.

    Vào cái ngày dư luận nổ tung, anh quỳ gối trước mặt tôi, van xin.

    “Anh không hối hận những gì mình đã làm, cũng không cầu xin em tha thứ.”

    “Anh chỉ hy vọng em ly hôn với anh, trả tự do lại cho anh.”

    Tôi nhìn con gái đang ngủ say, cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.

    “Lục Tri Ngôn, anh nằm mơ à.”

    Tại sao Bạch Nguyệt Quang có thể cao cao tại thượng, lơ lửng trên trời?

    Còn tôi thì phải cam chịu làm một người vợ bị ruồng bỏ?

  • 99 Cuộc Gọi Cho Cảnh Sát

    Bệnh nhân mới của tôi đã báo cảnh sát đến 99 lần.

    Giọng ông run rẩy, đầy sợ hãi: “Con gái ruột của tôi có nốt ruồi ở cổ, còn đứa con gái bây giờ thì không!”

    “Vợ tôi chỉ cần ngửi thấy mùi rau mùi là nôn, vậy mà giờ ngày nào bà ấy cũng ăn rau mùi, còn ăn rất ngon lành!”

    “Họ là giả mạo! Tại sao cảnh sát không bắt họ đi?”

    Tôi kinh ngạc vô cùng.

    Bởi vì nửa tiếng trước, tôi vừa tiếp đón con gái ông.

    Quầng mắt cô thâm đen, đưa cho tôi hồ sơ bệnh án của lão gia tử.

    “Bố tôi bị Alzheimer. Giờ không chỉ hay quên mà còn nói nhảm nói linh tinh. Bác sĩ mau giúp ông tỉnh táo lại đi.”

    Nhưng tôi chuyên điều trị Alzheimer.

    Trí nhớ của lão gia tử họ Triệu rõ ràng rất tốt, logic mạch lạc, nói năng có lý có chứng, căn bản không có bệnh gì cả.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *