Yêu Sau Khi Tổn Thương

Yêu Sau Khi Tổn Thương

Hôm diễn ra tiệc cuối năm, tôi bị ép lên sân khấu biểu diễn tiết mục “lấy ngực đập đá”.

Người phối hợp cùng tôi, lại chính là cậu trai tôi thầm thích.

Hôm đó, cậu ta đập tôi bay thẳng vào bệnh viện.

Tình yêu của tôi, tại sao lại không giống ai hết vậy trời???

1

Trước khi lên sân khấu, nhỏ bạn thân còn cố gắng níu tôi lại:

“Hay thôi đi mày, vốn dĩ chuyện này đâu phải của mày.”

Tôi phất tay: “Không sợ gì hết.”

Thật ra nó nói đúng – công ty tôi là một hãng game lậu nho nhỏ, kiểu như “Huyền Thoại Tham Ăn”, hay “Anh Là X Hòa Khôi”…

Bình thường mấy trò chơi của họ cũng toàn theo đuổi cảm giác mạnh.

Lần này tổ chức tiệc cuối năm, nghĩ ra cái trò bốc thăm tiết mục biểu diễn.

Người xui xẻo bốc trúng tiết mục “ngực đập đá”, vốn dĩ là con bạn thân tôi.

Tôi xông lên thay mặt nó cãi lý, từ an toàn lao động đến triết lý tự do của Nietzsche cũng lôi ra cãi.

Bên kia mặt dày như tường thành, không lọt chữ nào.

Cuối cùng tôi bực quá, đầu óc nóng lên hét: “Tôi làm thay nó, được chưa?!”

“Cũng được.”

…Hả?

Ủa khoan đã, sao không từ chối tôi một cái cho tôi xuống nước?

Tôi quay sang nhìn bạn mình, thấy nó sắp khóc tới nơi.

Người ta ức hiếp tôi thì tôi chịu, nhưng dám ức hiếp bạn tôi? Đừng hòng.

Tôi, cắn răng chịu đựng, ngẩng đầu bước lên sân khấu.

Mà ác liệt nhất là – tới lúc diễn tôi mới phát hiện…

Người cùng lên sân khấu với tôi, là cậu thực tập sinh mới vào công ty được một tuần.

Tên là Tiểu Hà, khoảng hai mươi mấy tuổi, da trắng mịn, cười rạng rỡ như trời trong, nói chuyện dịu dàng nhỏ nhẹ, còn đối xử với mấy chị em lớn tuổi vô cùng ấm áp chu đáo – kiểu trai hoàn hảo y chang gu của tôi.

Nếu tôi còn đang đi học, chắc chắn tôi sẽ theo đuổi cậu ấy trước.

Mà đời làm “tiên nữ già tuổi” là vậy đó – lần tiếp xúc gần gũi nhất với trai trẻ, lại là lúc cậu ta cầm búa lên và định đập thẳng vào ngực tôi.

2

Sát giờ lên sân khấu, tôi sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy.

“Chị ơi, không sao đâu.” – Tiểu Hà bỗng quay sang nói với tôi.

“Hả?”

“Là như này nè, khi đặt đá lên ngực sẽ tạo ra một mặt chịu lực.”

Cậu ta vừa giải thích, vừa làm động tác minh họa.

“Khối đá nặng thì gia tốc sẽ nhỏ, cho nên sẽ không tạo ra áp lực lớn.”

“Còn xương ức của con người thật ra có cấu trúc giảm chấn. Trong ngành kết cấu học thì…”

Tiểu Hà bắt đầu một bài giảng khoa học không hồi kết.

Trời đất ơi…

Đây là bản chất của đàn ông sao?

Trên con đường khoa học nghiêm túc, một khi đã bước vào là không quay đầu?!

Dù cậu có demo 1 vạn lần cái câu ‘Không ai hiểu kết cấu học hơn tôi’… Tôi vẫn sợ muốn xỉu, hiểu không?!

“Nhưng mà…” – Cuối cùng cậu ta cũng chịu dừng lại.

“Cho chắc ăn thì em đã luyện tập với ba em nhiều lần rồi.”

“Mấy lần gần đây, ông ấy bảo cảm giác cũng giống như được mát-xa vậy thôi.”

Tiểu Hà cười ranh mãnh:

“Chị yên tâm đi, coi như em đang… mát-xa cho chị nha~”

3

Tôi mặc bộ thủy thủ ngắn cũn, xấu hổ bước lên sân khấu.

Do sở thích kỳ lạ của lãnh đạo, bảo rằng “tiệc cuối năm là phải bung xõa”, nên nhất định bắt mặc kiểu này.

Tiểu Hà cũng không khá hơn gì, bị bắt mặc sơ mi bó sát, cơ bụng mờ mờ hiện rõ.

Nhắc lại vẫn muốn chửi:

Bộ thủy thủ của tôi, cái váy ngắn tới mức không thể ngắn hơn.

Tiểu Hà không ngừng trấn an:

“Chị yên tâm”, “Nhanh thôi mà”, “Em sẽ cẩn thận”…

Còn tôi thì hoảng loạn nghĩ:

“A a a a váy ngắn quá, có lộ không đó trời ơi chết mất!!!”

Tôi nằm trên hai chiếc ghế băng, ngực đè khối đá, tay thì rướn xuống kéo váy.

Đúng lúc đó, một đồng nghiệp gõ mạnh cái cồng: “KENG!!!”

Tôi giật mình.

Tiểu Hà nhắc: “Đến rồi đó!”

Ngay sau đó là một cây búa lớn lao thẳng tới.

Tôi.

Theo phản xạ…

Giơ tay lên định chắn.

…Tôi chắn cái gì vậy trời đất ơi???!!!

Trong khoảnh khắc đó, khối đá lệch khỏi vị trí, rớt xuống đất.

Tôi còn chưa kịp hét “Cái đệch…!” cho trọn câu, đã bị cây búa kia giáng thẳng xuống ngực – đập tôi về lại kiếp trước.

Chỉ còn hai bàn tay đang giơ lên, run rẩy chỉ về phía quả cầu đèn lấp lánh trên trần nhà.

4

Đó là mùa đông năm 2015, là mùa đông mà cả đời này tôi cũng không bao giờ quên.

Công ty bên cạnh, thề có trời… từ đó trở đi không dám tổ chức tiệc cuối năm nữa.

Cảnh tượng hôm ấy:

Một phiên bản lỗi của Thủy Thủ Mặt Trăng, mặt méo xệch, sùi bọt mép, được bế thẳng lên xe cấp cứu trong tiếng cười rộn ràng của mọi người.

Sau khi tỉnh lại trong bệnh viện, tôi ngộ ra hai điều:

Một – cái công ty rẻ rách đó, tôi không thể ở lại được nữa.

Hai – đàn ông á, đúng là chỉ giỏi khiến tôi… thân tàn ma dại.

5

Sau vụ đó, tôi được phong tặng một biệt danh mới:

Thần Búa Đòi Mạng.

Tất nhiên rồi, chuyện xui xẻo đó thật ra… không thể trách Tiểu Hà được.

Hồi mới được chọn làm “nữ chính phá đá bằng ngực”, tôi ngày nào cũng lo lắng đến mất ngủ.

Lịch sử tìm kiếm toàn mấy thứ kiểu:

“Thua viên đá thì có tính tai nạn lao động không?”

“Tự cứu khi gãy xương thế nào?”

“Phí thuê luật sư kiện công ty vì tai nạn lao động là bao nhiêu?”…

Khi đó, Tiểu Hà còn âm thầm nhắn tin cho tôi:

“Chị ơi, thật ra không đi cũng được. Em có thể giúp chị xin nghỉ.”

Nhưng khổ cái… bạn thân tôi đã mời tôi đi ăn bún ốc suốt ba ngày để tạ lỗi rồi.

Tôi mà không đi, không lẽ đẩy lại tiết mục cho nó?

Nó mà biết, chắc thấy tôi… hài dữ dằn lắm.

Thế thì liệu có thể xin hủy luôn tiết mục không?

“Để em thử xem.”

Và kết quả là… không những không xin được, mà Tiểu Hà còn bị chỉ định làm người cầm búa đập ngực tôi.

Hai đứa nhìn nhau trợn tròn mắt như phim truyền hình.

Tiểu Hà vẫn rất có khí chất đàn ông.

Sau đó cậu ấy còn chủ động đề nghị vài lần:

“Hay là mình đổi chỗ nhé. Em nằm xuống, chị cầm búa đập là được rồi.”

Tấm lòng thì ấm thật đấy, nhưng tôi vẫn từ chối với lý do:

“Tôi muốn thử thách bản thân.”

Không phải tôi mềm lòng với trai đẹp.

Thật sự là tôi nhìn cái làn da trắng trẻo, mịn màng của cậu ấy…

Tôi còn đập lệch cả khi bổ hạt dẻ, lỡ đâu một búa phang thẳng vô trán cậu thì ai đền nổi?!

“Chị đây thích thử thách bản thân đó, làm gì được nhau!”

6

Và thế là cái người “thích thử thách bản thân” như tôi, phải nằm viện hai tuần tròn trong mùa đông đó.

Không thể nói là không được gì cả.

Tiểu Hà cảm thấy vô cùng áy náy, tình nguyện làm điều dưỡng cá nhân cho tôi để chuộc lỗi.

Tôi bị gãy xương sườn, đi lại bất tiện.

Mỗi ngày, cậu ấy đều làm theo lời dặn của bác sĩ, chuẩn bị đồ ăn mềm dễ nuốt cho tôi.

Nhưng mà… tôi không thể trang điểm!

Thêm vào đó là khuôn mặt phờ phạc do chấn thương, trông già hơn chục tuổi!

“Chị ơi, cẩn thận nóng.” – Cậu ấy dịu dàng bón tôi ăn.

Tôi bị chấn động xương, răng cũng lỏng, nên chỉ có thể mím môi nhai từ từ, như bà cụ ngậm cháo.

Cả căn phòng… toát lên bầu không khí hiếu thảo và nhân ái.

Giống như cậu ấy đang chăm sóc một… cụ bà tuổi xế chiều.

7

Công việc chăm sóc của Tiểu Hà thì phong phú khỏi bàn.

Ban đầu, y tá thường xuyên tới giúp tôi vận động nhẹ để tránh lở loét do nằm lâu.

Tiểu Hà xem vài lần là học được luôn.

Sau này y tá bận, không tới được.

Tôi nhìn Tiểu Hà.

Tiểu Hà nhìn tôi.

Cậu ấy mặt hơi đỏ lên, nhưng vẫn nhẹ nhàng đỡ tay chân tôi để vận động.

Lồng ngực săn chắc làm điểm tựa, giúp tôi trở mình một cách hết sức cẩn trọng.

Tôi nằm sấp như một quả trứng chiên lật mặt.

Tiểu Hà bắt chước y tá, lấy khăn ấm ẩm, tỉ mỉ lau sạch từng chút ở bắp chân và cánh tay tôi.

Từng nhịp thở của cậu ấy phả bên tai, khiến tim tôi đập như trống trận.

Chỉ tiếc tôi không viết nhật ký, nếu có chắc chắn sẽ là:

“Ngày X tháng X, trời nắng.”

“Hôm nay, có một người đàn ông giặt khô tôi từ đầu đến chân.”

“Không chỉ giặt, anh ta còn thổi khí vô tai tôi nữa!”

Similar Posts

  • Vợ Ta Trẫm Muốn

    Dự cung yến, ta sơ ý làm bẩn hài tất, lại xui xẻo bị Thái tử bắt gặp bộ dạng lúng túng này.

    Hắn rũ mắt, ánh nhìn gắt gao dán chặt vào đôi chân mang tất ướt sũng của ta.

    Bỗng nhiên, ta nhìn thấy mấy dòng chữ lớn trôi lơ lửng giữa không trung:

    [Ngóc đầu dậy rồi, có phải sắp bùng nổ rồi không?]

    [Nam chính giả bộ đạo mạo trang nghiêm, thực ra trong lòng đang muốn hôn chân nhỏ đến tróc cả da rồi.]

    [Nam chính à, đây là thê tử người ta đấy! Là thê tử người ta! Hê hê hê hê hê.]

    Ta nhìn những dòng chữ được vô số người thả tim kia mà không kìm được rùng mình một cái.

    Ta run rẩy cất lời:

    “Điện hạ… thần nữ đã có phu quân rồi.”

  • Tận Cùng Yêu Thương, Là Buông Bỏ

    Tối hôm đó, chồng tôi tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho người sếp cũ.

    Tôi lần theo địa chỉ, đến tận nơi tổ chức.

    Vừa bước vào sảnh, tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi, vẻ mặt đầy ngạc nhiên, cứ tưởng tôi đến bắt gian.

    Tiếng bàn tán rì rầm vang lên khắp nơi, có người vội bước ra can:

    “Em dâu à, không phải như em nghĩ đâu, hôm nay là tiệc vui, đừng làm ầm lên mất mặt…”

    Chồng tôi mất hết thể diện, mặt xanh mét, nghiến răng nói:

    “Em tới đây làm gì? Không phải đã nói là anh với Tinh Vãn chẳng có gì sao?”

    Tôi mỉm cười rất bình thản:

    “Anh với cô ta đến làm gì, thì em cũng đến làm việc đó thôi.”

    Tôi quay sang bảo người mang quà mừng đến cho sếp, rồi khẽ gật đầu:

    “Gửi quà xong rồi, em đi đây.”

    Khi đi ngang qua Lưu Tinh Vãn, tôi liếc nhìn cô ta, giọng nhẹ mà lạnh:

    “Hy vọng cô mặc đồ của bà ngoại tôi, thì diễn cho trọn vai nhé.”

    Ông Trình là nghệ sĩ kịch nói nổi tiếng, chồng tôi với cô ta từng theo học cùng một người, nên việc anh ta không dẫn tôi đi dự tiệc cũng chẳng lạ.

    Ban đầu tôi định nhịn.

    Nhưng trước khi đi, tôi vô tình thấy bài đăng của Lưu Tinh Vãn trên mạng xã hội.

    Cô ta mặc đúng bộ váy “Điệp luyến hoa” mà bà ngoại tôi yêu thích nhất, đầu cài trâm phượng, đứng bên cạnh Phối Văn Cảnh, cười rạng rỡ.

    Dòng caption ghi: “Lần đầu lên sân khấu, có anh ở bên, thật yên lòng.”

    Trong ảnh, Phối Văn Cảnh cúi đầu chỉnh cổ áo cho cô ta, ánh mắt dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy bao giờ.

    Bà ngoại tôi cũng từng là nghệ sĩ biểu diễn.

    Bộ váy đó là kỷ vật duy nhất bà để lại cho tôi.

  • Tình Yêu Không Đến Từ Sự Hy Sinh

    Thanh mai trúc mã nói với tôi rằng anh thi đại học không được như ý.

    Hỏi tôi có thể cùng anh đăng ký vào một trường đại học hạng hai không.

    Tôi vừa định đồng ý,

    Thì trước mắt bỗng hiện lên dòng bình luận ảo.

    【Cười chết mất, nam chính đâu có thi kém, mà là thi siêu tốt được hẳn 650 điểm. Nam nữ chính đã hẹn nhau từ trước sẽ cùng vào trường 211 ở Nam Thành rồi.】

    【Nữ phụ đúng là công cụ di động, 730 điểm mà đi học trường hạng hai, đúng là trò cười của vũ trụ. Nhưng mà ai bảo đây là món quà tỏ tình nam chính dành cho nữ chính chứ.】

    【Nữ phụ vốn là học bá đại học, nhưng vì mê trai nên cứ mù quáng đuổi theo nam chính. Sau này còn bỏ ngang cả đại học chỉ để theo anh ta. Cả đời coi như đi tong.】

    Tôi sững người lại.

  • Bài học rút ra sau khi chồng hồi xuân

    Ở tuổi 50, chồng tôi – một vị cục trưởng – đột nhiên quyết định nghỉ hưu sớm, để cùng một nữ thi sĩ quen qua mạng rong ruổi khắp nơi.

    Tôi khuyên ông ấy nên đợi đến khi đủ tuổi hưu thì hãy đi, như vậy còn được lĩnh nhiều tiền lương hưu hơn. Hơn nữa, con dâu tôi sắp sinh em bé, vợ chồng già chúng tôi còn phải giúp trông cháu.

    Nhưng ông lại nói, ông đã sớm chán ngán cuộc sống lặp đi lặp lại như vậy rồi. Ngay cả con trai và con dâu cũng đứng về phía ông, bảo rằng người già cũng có quyền theo đuổi ước mơ.

    Về sau, tôi cũng học theo chồng, đi tìm “thơ ca và vùng đất xa xôi” cho riêng mình.

    Lúc này, chồng tôi và con trai lại ôm nhau khóc, nói rằng họ hối hận rồi.

  • Thoái Hôn

    Ta và phu quân cầm sắt hòa minh.

    Hắn chưa bao giờ nạp thiếp hay qua lại với kỹ nữ. Ta không có con, bị bà bà gây khó dễ, hắn cũng bảo vệ ta, cãi lại bà bà.

    Sau khi ta chết, hắn quá đau buồn đã từ quan, xuống tóc tu hành, đi khắp bốn phương.

    Trước khi đi còn để lại một câu:

    “Cả đời này ta không hối hận, nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn cưới Ninh Dao làm thê tử.”

    Vì vậy, sau khi cả hai cùng trùng sinh, hắn vẫn chọn đến nhà ta cầu hôn.

    Nhưng lần này, ta lại nói: “Chu Yến Hy, ta không muốn gả cho chàng.”

    Bởi vì nỗi khổ ẩn sau những hào nhoáng đó, ta không muốn nếm trải thêm một lần nào nữa.

  • Mẹ Và Lời Nguyền Tương Khắc

    Mẹ tôi từng tìm thầy bói tính mệnh, nói rằng mệnh mẹ con tôi tương khắc: một người lụn bại, thì người kia tất sẽ phú quý.

    Bà không do dự, chọn ngay vế sau.

    Thế nên từ nhỏ, cơm tôi ăn là cơm thiu. Quần áo tôi mặc là đồ nhặt lại.

    Bởi thầy nói, tôi càng khổ thật bao nhiêu, phú quý của bà mới càng vững chắc bấy nhiêu.

    Bà đeo vòng ngọc giá hàng trăm vạn, bình thản nhìn tôi ngất đi vì suy dinh dưỡng.

    Bà dự tiệc thượng lưu, rồi quay về nhốt tôi trong tầng hầm không có sưởi.

    Tôi hận, nhưng tôi nhịn.

    Cho đến ngày tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Đại, bà đã đốt lá thư báo trúng tuyển của tôi trước mặt tất cả họ hàng.

    “Bởi vì phúc của con chỉ có ngần ấy thôi. Thêm nữa là sẽ khắc mẹ.”

    Ánh lửa hắt lên gương mặt đắc ý của bà, cũng đồng thời thiêu rụi mối hận tôi đã nuốt suốt mười tám năm.

    Tôi nhìn bà, bật cười.

    “Mẹ à, mẹ có từng nghĩ tới chưa. Nếu con chết rồi, phú quý của mẹ… liệu có còn tiếp tục được không.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *