Yêu Sau Một Ánh Nhìn

Yêu Sau Một Ánh Nhìn

Nghỉ hè, tôi nhận làm “bạn gái thuê” để kiếm thêm thu nhập. Tôi đăng một bài lên tường confession của trường:

【Nắm tay 200, ôm 300, về nhà gặp bố mẹ 800 trở lên.

Đẹp trai sẽ cân nhắc giảm giá.】

Không lâu sau, bên dưới có người bình luận hỏi:

“Thế kết hôn thì bao nhiêu?”

Tôi sững người: Hả?? Gì cơ???

1

Không phải chứ anh bạn, tôi chỉ tham tiền chứ không muốn mất mạng. Ai lại bỏ một cuộc đời đại học tự do phơi phới để đi kết hôn chứ??

Thế nên tôi giả vờ không thấy, tiếp tục lọc bạn mới.

Nhưng điện thoại bỗng rung liên tục.

Đều là tin nhắn từ cùng một người:

【Sao chủ thớt không trả lời bình luận của tôi?】

【Tôi nghiêm túc đấy, kết hôn bao nhiêu?】

【Một triệu?】

Tôi trợn mắt. Không có tiền thì đừng tỏ vẻ đại gia.

Một triệu mà đòi tôi cưới một người đàn ông xa lạ? Thà tôi cúi đầu nghe lời ba đồng ý đi liên hôn còn hơn!

Tôi vẫn phớt lờ.

Nhưng người ta chưa chịu dừng:

【Một triệu không đủ? Vậy hai triệu?】

【Hai triệu một tháng, vẫn không được sao?】

2

Nhìn thấy dòng tin nhắn đó, tay tôi khựng lại.

Hai triệu… một tháng??!

Tôi lập tức ấn “đồng ý kết bạn”.

Không phải vì tiền đâu, mà vì… tự dưng tôi muốn trải nghiệm thử cuộc sống sau khi kết hôn.

Vào khung chat, tôi gửi lời chào trước:

【Chào bạn, tôi là Ứng Hoan.】

Đối phương gửi một icon hạt đậu mặt cười.

【Chào, Lục Bách Hoài.】

Khoan đã—Lục Bách Hoài??

Tôi giật mình, vội vào trang cá nhân kiểm tra. Tiếc là chỉ để ba ngày xem được.

Tôi thử hỏi: 【Anh là Lục Bách Hoài của Viện Vật Lý?】

Rất nhanh, anh ta gửi lại một dấu hỏi: 【? Cô biết tôi?】

Trời ơi anh trai, danh hiệu “Lục đại nam thần” trong trường ai mà không biết!

Nhưng để tránh gặp hàng fake, tôi vẫn cẩn thận:

【Anh gửi ảnh đi, tôi xác nhận lại.】

Đối phương im lặng.

Ồ? Không gửi? Chẳng lẽ là lừa đảo thật?

Tôi đang định chặn thì – phụt – một tấm ảnh bật lên.

Trong ảnh, anh ta mặc đồ thể thao đen, áo thấm mồ hôi dính sát người, để lộ đường cơ bụng săn chắc.

Tiếp đó là một đoạn ghi âm.

Mở lên, giọng Lục Bách Hoài hơi mang theo hơi thở gấp:

“Muốn xác nhận thật thì… gặp tôi trực tiếp đi?”

3

Cho đến khi ngồi trong quán cà phê của trường, tôi vẫn thấy như mơ.

Không ngờ lại add được WeChat của Lục Bách Hoài.

Còn định thuê tôi kết hôn giả??

Mỗi tháng trả tôi hai triệu???

Miếng bánh từ trên trời rơi xuống này làm tôi choáng đến đần mặt ra rồi.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ anh:

【Em ngồi phòng nào?】

Tôi ngượng: 【Ngoài sảnh…】

Thuê phòng riêng phải trả thêm, mà tiền sinh hoạt của tôi sắp cạn rồi.

Lục Bách Hoài im hai giây, rồi gửi tôi một dãy số:

【Số phòng. Tôi vừa đặt. Em vào trước đi, tôi không quen uống cà phê dưới ánh mắt người khác.】

Tôi lập tức thu dọn đồ vào phòng.

Nhân viên mang cà phê vào, lại đúng vị tôi thích — vanilla latte.

“Lục tiên sinh đặt trước ạ.”

Tôi nhìn theo cốc cà phê, lẩm bẩm: vị y hệt tôi. Vừa uống vừa tranh thủ sắp xếp lịch “bạn gái thuê” cho các khách sau.

Lục Bách Hoài bước vào đúng lúc tôi đang gọi điện cho khách khác. Cửa phòng không đóng chặt, bước chân anh nhẹ, nên đến khi anh đứng ngay trước mặt tôi tôi mới giật mình.

“Bạn học Ứng như vậy là không trung thực rồi.”

Giọng anh vang lên làm tôi suýt rớt điện thoại.

Ngẩng lên, đập vào mắt là gương mặt đẹp trai quen thuộc. Anh nhìn tôi, nửa cười nửa không:

“Sắp kết hôn với tôi rồi, còn hẹn người khác?”

Tôi: ?

Khách hàng đầu dây bên kia: ?

4

Không được đâu nha anh gì ơi, anh phá hoại công việc của tôi thật đó!

Tôi vội giải thích với khách rồi cúp máy, trừng mắt nhìn anh:

“Bạn Lục, tôi chỉ đồng ý gặp mặt, chứ chưa hứa chuyện kết hôn. Anh nói vậy là làm khó công việc phía sau của tôi đấy!”

Lục Bách Hoài nói “xin lỗi” mà chẳng có chút thành ý:

“Tôi tưởng…em sẽ không có công việc phía sau nữa.”

Anh kéo ghế ngồi, thong thả:

“Chúng ta ít nhất phải duy trì hôn nhân nửa năm. Công việc của em chắc phải lùi đến sang năm.”

Tôi định nói không đời nào. Nhưng nghĩ lại…

Hai triệu mỗi tháng… nửa năm là… mười hai triệu???

Tôi thấy mình… lại được rồi.

Nhưng tôi vẫn hỏi cho chắc:

“Điều kiện của anh tốt như vậy, sao phải lên tường trường tìm bạn gái giả?”

Chọn bừa trong bạn bè cùng giới rồi làm hôn nhân hình thức không phải tiện hơn sao, còn rẻ nữa.

Không ngờ Lục Bách Hoài lại bắt đúng mỗi một câu:

Ánh mắt anh đặt lên tôi, đầy thú vị:

“Điều kiện của tôi tốt?”

“Tốt chỗ nào? Nói tôi nghe xem.”

“Nếu khen hay…tôi cộng thêm một triệu.”

5

Tôi méo mặt: tiền rơi trúng đầu rồi!

Đã nói đến nước này, tôi cũng chẳng khách sáo nữa, cứ như đọc tên món ăn, mở miệng ra là:

“Đẹp trai, dáng chuẩn, giọng quyến rũ, tính cách rộng lượng…”

Tôi liền một hơi đọc ra gần chục ưu điểm, có thể nói là dốc cạn hết vốn từ ca ngợi còn sót trong đầu.

Lục Bách Hoài vẫn im lặng nghe tôi nói, mỉm cười nhìn tôi, còn không quên rót thêm ly trà hoa nhuận giọng cho tôi.

“Gần như vậy là đủ rồi.”

Tôi nâng ly trà uống cạn, ngước mắt chờ mong:

“Bạn học Lục thấy tôi khen như vậy… ổn chứ?”

Lục Bách Hoài khẽ cười:

“Khen rất hay, tôi rất hài lòng.”

“Vả lại…”

Giọng anh bỗng chuyển hướng, nụ cười càng sâu:

“Nhìn qua cũng biết, bạn học Ứng rõ ràng rất hài lòng với tôi.”

“Vậy với một người mình rất hài lòng, bạn học Ứng không muốn trở thành vợ của anh ta sao?”

Tôi ngẩn ra.

Ơ… sao nghe kiểu gì… có chút ngụy biện nhỉ???

Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, Lục Bách Hoài cầm điện thoại lên xem lịch, khóe môi cong lên đầy mãn nguyện:

“Hôm nay ngày đẹp đấy, vạn sự đều hợp.”

“Chẳng bằng chọn ngày chi bằng hôm nay, hay là… chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn đi?”

“Ứng Hoan, em thấy sao?”

6

Tôi thấy sao à?

Tôi thấy… cái ngày này anh chọn cũng gấp quá rồi đấy!

Ai đời vừa gặp đã đòi kết hôn chớp nhoáng!

Lục Bách Hoài giọng bình thản:

“Thêm một triệu nữa, chỉ giới hạn hôm nay.”

Tôi lập tức bật dậy:

“Cho tôi mười phút, tôi về ký túc xá lấy chứng minh thư.”

Lục Bách Hoài hài lòng gật đầu, lại nhìn tôi:

“Em định mặc chiếc váy trắng này thật à?”

Tôi cúi đầu nhìn lại trang phục, sao thế, thấy quá đơn giản không xứng với thiếu gia nhà giàu hả?

Lục Bách Hoài như nhìn thấu suy nghĩ trong đầu tôi, khoát tay:

“Chỉ là tôi muốn ăn mặc cho xứng đôi với em thôi. Em mặc váy trắng, thì tôi đi thay áo sơ mi trắng.”

Tôi sững người một chút, quan sát Lục Bách Hoài.

Nãy giờ chỉ lo nhìn gương mặt đẹp trai của anh ta, quên béng nhìn xem anh ta mặc gì.

Lục Bách Hoài mặc một bộ đồ xám nhạt, kiểu dáng thoải mái.

Mà màu xám… làm mọi thứ trông đều to hơn.

Cái gì cũng to hơn.

Lên hình e là sẽ hơi… mạnh tay quá.

Vậy nên tôi gật đầu:

“Vậy hẹn gặp dưới ký túc xá nữ sau hai mươi phút.”

Tôi quay người định đi, ai ngờ cổ tay đột nhiên bị giữ lại, Lục Bách Hoài bất ngờ đưa tay kéo tôi lại.

“Chờ đã.”

Anh ta ngăn tôi bước đi, cúi mắt nhìn:

“Bạn học Ứng sẽ không nhân cơ hội chuồn mất đấy chứ?”

Tôi ngơ ra, chớp mắt:

“Hóa ra còn có lựa chọn ấy hả?”

Đến lượt Lục Bách Hoài nghẹn lời, vài giây sau mới bật cười:

“Là tôi nghĩ nhiều rồi, chỉ là… tôi không có mấy cảm giác an toàn với cuộc hôn nhân này thôi.”

Tôi nhận ra ẩn ý trong câu nói của anh ta:

“Vậy anh muốn làm gì?”

Lục Bách Hoài giữ lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng kéo tôi lại gần, sau đó rút điện thoại ra mở camera.

“Tôi muốn… đăng lên vòng bạn bè, chính thức thông báo một tiếng.”

Anh ta giơ tay lên, cánh tay đặt nhẹ sau vai tôi, không quá thân mật nhưng đủ gần gũi. Ánh mắt không nhìn vào ống kính, mà nhìn tôi, mang theo nụ cười ấm áp:

“Cho tôi một nụ cười nhé, được không?”

Similar Posts

  • Đồng Nghiệp Quỵt Tiền – Tôi Âm Thầm Hủy Vé Trước Giờ Bay

    Đồng nghiệp nhờ tôi đặt giúp 4 vé máy bay hạng nhất, mỗi vé 12.000 tệ.

    Anh ta vỗ ngực nói: “Tiền chuyển cho cô ngay.”

    Tôi ứng trước 48.000 tệ, kết quả đợi suốt ba ngày.

    Tôi nhắc lần thứ nhất, anh ta nói: “Bận quá quên mất.”

    Nhắc lần thứ hai, anh ta nói: “Ngay đây ngay đây.”

    Nhắc đến lần thứ năm, anh ta trực tiếp không trả lời tin nhắn nữa.

    Được, nếu đã vậy.

    Trước giờ khởi hành một tiếng, tôi lặng lẽ mở APP, hủy toàn bộ bốn vé.

    Chiều hôm đó, anh ta gọi cho tôi 18 cuộc điện thoại từ sân bay, WeChat 99+.

    Tin nhắn thoại cuối cùng, giọng anh ta run lên:

    “Cô có biết đây là vé của tổng giám đốc công ty không!

  • Người Mẹ Không Đáng Giá Một Bữa Ăn

    Vào đúng ngày sinh nhật, con trai dẫn tôi đi ăn một bữa lẩu ở Haidilao.

    Vừa mới về đến nhà, tôi đã nhận được cuộc gọi từ bạn gái của nó:

    “Dì à, dì ăn một bữa lẩu mà cũng nỡ để con trai mình trả tiền sao? Dì không sợ tổn thọ à? Mau chuyển cho cháu ba trăm tệ tiền cơm đi!”

    Chồng tôi thở dài nói với tôi: “Em cũng vậy, sinh nhật thôi mà, ở nhà nấu tô mì là được rồi, sao lại ra ngoài tiêu tiền của con?”

    Mẹ chồng cũng bĩu môi lầm bầm: “Cháu trai cưng của tôi kiếm tiền đâu có dễ dàng gì, chị làm mẹ sao lại không biết thương nó một chút?”

    Tôi tức đến mức lập tức soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn, rồi đuổi cả chồng, mẹ chồng và con trai ra khỏi nhà.

    Một nhà toàn lang sói mắt trắng, tôi không cần nữa!

  • Lâm Thiên Thiên Và Chu Thời Dư

    “Sếp ơi, sếp ngủ chưa? Em thì nghèo tới mức mất ngủ luôn rồi.”

    “Ồ, vậy thì dậy làm cái PPT đi.”

    “Sếp ơi, sếp nhìn trăng kìa, vừa to vừa tròn, y hệt cái bánh vẽ sếp hứa cho em đó!”

    Say rồi lỡ lời, tôi chọc phải sếp.

    Tôi nghi ngờ sếp đang nhằm vào tôi…

    Nhưng chẳng có chứng cứ gì để bắt lỗi cả…

  • Tinh Tú Trong Phủ Tướng Quân

    Ta tên là Lâm Vãn Tinh, là nhị tiểu thư thứ xuất của Lâm gia.

    Tỷ ta, Lâm Vãn Chiếu, vốn là tài nữ lừng danh kinh thành, là minh châu trong tay cha mẹ, thân phận cao quý, được sủng ái vô cùng.

    Ba tháng trước, một đạo thánh chỉ đột nhiên giáng xuống Lâm gia — trấn Bắc tướng quân, uy danh hiển hách, Thẩm Nghiễn Chu, muốn cưới Lâm Vãn Chiếu làm chính thê.

    Đây vốn là cơ duyên phú quý khó cầu.

    Nhưng tỷ ta tâm cao khí ngạo, sớm đã thầm tương tư một vị công tử thương gia phong lưu ở Giang Nam.

    Thánh chỉ vừa ban, tỷ khóc lóc thảm thiết, sống chết không chịu.

    Phụ mẫu gấp đến nỗi khóe môi nổi đầy mụn nước, cuối cùng, ánh mắt bọn họ rơi xuống góc nhà, nơi ta đang im lặng.

    “Vãn Tinh, con và tỷ con vóc dáng tương tự.”

    “Con… thay tỷ gả đi.”

    Thanh âm của phụ thân, mang theo mệnh lệnh không thể kháng, lại ẩn chứa một tia cầu khẩn khó phân biệt.

    “Tướng quân phủ sâu tựa biển, nhưng chung quy vẫn hơn để con ở nhà, rồi… tùy tiện gả cho một tiểu lại.”

    Mẫu thân ở bên rơi lệ, chỉ nói thêm một câu: “Đừng trách phụ mẫu tâm cứng, tất cả đều vì cái nhà này.”

    Ta cúi đầu nhìn tà váy cũ sờn trắng, lòng lạnh lẽo như băng.

    Phải, thay gả là khi quân, là trọng tội.

    Nhưng nếu ta không đi, chờ đợi ta, e là bị bán cho một lão phú hộ làm kế thất, hoặc gả cho kẻ hạ nhân hạ tiện nhất trong phủ.

    Dù sao đều là hố lửa, tướng quân phủ kia, có lẽ còn rộng rãi hơn không?

    Ta nghe chính mình cất giọng khô khốc: “Được.”

  • Kịch Bản Cũ, Vai Diễn Mới

    VĂN ÁN

    Khi đang đi dạo phố, một chai axit sulfuric nóng rực bất ngờ tạt thẳng vào mặt tôi mà không hề có dấu hiệu báo trước, lập tức thiêu cháy làn da tôi, cơn đau đớn như hàng ngàn lưỡi dao bén ngót cùng lúc đâm vào da thịt, nhấn chìm tôi trong địa ngục trần gian.

    Mắt tôi tối sầm lại, cả thế giới chìm vào bóng tối vô tận.

    Thảm kịch ấy khiến tôi mù hoàn toàn, khuôn mặt bị hủy hoại đến không còn nhận ra. Tất cả những điều tốt đẹp từng có đều tan biến như bọt nước.

    Mà người gây ra tất cả, lại là bạn trai mạng của em gái tôi.

    Chỉ vì cô ta lấy trộm ảnh tôi để yêu đương qua mạng, lừa tiền người ta hàng trăm triệu.

    Đau lòng hơn, là bố mẹ tôi vì muốn bảo vệ em gái mà đứng trước truyền thông công khai lên án tôi.

    Chỉ trong một đêm, tôi từ một người vô tội trở thành “gái tham tiền”, “kẻ lừa đảo” bị cả thiên hạ phỉ nhổ.

    Còn em gái tôi thì đóng vai nạn nhân, viết đơn xin tha thứ cho hung thủ, dựa vào đó để thu hút sự thương cảm và kiếm được đầy túi.

    Nhưng khi tôi mở mắt lần nữa, tôi giật mình nhận ra, mình đã quay lại đúng cái ngày bị tạt axit năm đó.

    “Chị ơi, trưa nay tụi mình đi dạo phố nha! Ở phố đi bộ mới mở một tiệm trà sữa, nghe nói có anh nhân viên siêu đẹp trai đó!”

    Vừa mở mắt, tôi đã nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Giang Tinh Tinh vang lên bên tai.

    Khoảnh khắc ấy, tôi lập tức hiểu ra, tôi đã trọng sinh rồi.

  • Hai Trúc Mã Và Âm Mưu Hoán Điểm

    Để giúp cô hoa khôi học dốt lội ngược dòng trong kỳ thi đại học, hai người thanh mai trúc mã thay phiên nhau tán tỉnh tôi.

    Chỉ để dụ tôi nói ra câu: “Tôi sẵn lòng tặng điểm thi đại học cho hoa khôi.”

    Tôi cứ tưởng đó chỉ là một câu nói đùa.

    Nào ngờ khi điểm thi được công bố, tôi – người bao năm đứng nhất bảng – lại trượt trắng mọi môn.

    Còn hoa khôi thì nhờ nằm trong top mười toàn tỉnh mà được các trường danh tiếng tranh giành như điên.

    Tôi sụp đổ tinh thần, ngã gãy chân, lang thang đầu đường xó chợ.

    Trúc mã đứng từ trên cao nhìn xuống tôi, lạnh nhạt nói: “Thật ra tất cả những gì cô có lẽ ra đều là của cô, nhưng ai bảo cô dễ bị lừa như vậy?”

    “Hãy để tôi nói thật cho cô biết, hệ thống ban cho tôi năng lực ‘nói là thành hiện thực’. Chỉ cần cô mở miệng, mọi điều sẽ thành sự thật.”

    Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về thời điểm trúc mã đang dụ tôi nói ra câu đó.

    “Nói là thành hiện thực” đúng không?

    Tôi sẽ không để phí mất đâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *