127 Tiêu Chí Chọn Bạn Đời

127 Tiêu Chí Chọn Bạn Đời

Người đàn ông tôi quen qua buổi xem mắt vừa kết bạn với tôi trên WeChat, chưa đầy năm phút sau đã gửi cho tôi một file Excel.

Anh ta nhắn: “Đây là bảng tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi, cô tự chấm điểm đi. Nếu đạt từ 80 điểm trở lên thì ta mới gặp mặt.”

Tôi mở file ra, choáng váng với cả một danh sách chi chít mục: tỷ lệ chiều cao – cân nặng, nghề nghiệp của bố mẹ, thứ hạng trường đại học, độ hợp giữa cung hoàng đạo và nhóm máu… tổng cộng 127 tiêu chí.

Tôi chỉ trả lời qua loa: “Không hợp lắm.” Rồi định xóa bạn.

Anh ta lập tức nhắn lại: “Đừng vội, tôi còn có phiên bản nâng cao — bao gồm quan điểm tiêu dùng, mong muốn sinh con, cách cô dự định hòa hợp với mẹ chồng, v.v. để đánh giá sâu hơn.”

Ngay sau đó, anh gửi tiếp một đường link khảo sát 200 câu hỏi. Tôi chẳng nói thêm lời nào, chặn luôn.

Hôm sau, mẹ tôi bất ngờ gửi cho tôi một file PPT dài 38 trang.

Trang bìa ghi: “Báo cáo phân tích tính khả thi của việc thiết lập quan hệ hôn nhân ổn định lâu dài với tiểu thư nhà quý bà.”

Người lập: chính là anh chàng xem mắt hôm qua.

Trang cuối viết: “Theo mô hình tính toán dựa trên dữ liệu lớn, độ tương thích hôn nhân của chúng ta đạt 92,7%. Đề nghị quý bà xem xét để con gái mình cân nhắc lại.”

1.

Tôi mở file PPT mà mẹ vừa chuyển, chỉ cảm thấy một luồng tức giận từ đỉnh đầu chạy thẳng xuống chân.

“Mẹ! Cái gì đây vậy?!”

“Ôi trời, Nhiễm Nhiễm, con đừng nóng mà!” – giọng mẹ tôi lại vô cùng phấn khích – “Con xem cậu Trần người ta chu đáo chưa! Báo cáo làm chi tiết thế này chứng tỏ người ta thật lòng muốn tìm hiểu con, đâu có như mấy cậu con trai chỉ biết qua loa!”

Tôi tức đến mức suýt bóp nát cái điện thoại.

“Anh ta coi con là cái gì? Con là người thật, chứ không phải một mô hình dữ liệu trong file Excel của anh ta!”

“Anh ta hôm qua bắt con tự chấm hơn trăm tiêu chí, con không trả lời, thế mà hôm nay lại tìm đến mẹ hả? Đây là quấy rối đó!”

“Không được nói thế!” – giọng mẹ nghiêm lại – “Đây gọi là nghiêm túc! Là khoa học! Thời nay dữ liệu lớn giỏi lắm, còn đáng tin hơn cái gọi là ‘cảm giác’ của con đấy!”

“Mẹ nói cho con biết, Lục Nhiễm, con hai mươi tám rồi, kén chọn mãi thành ra thế này đấy! Cậu Trần có học vấn, có sự nghiệp, lại đứng đắn, con đừng có không biết điều!”

Tôi cố kiềm chế cơn giận muốn ném điện thoại đi:

“Mẹ, chuyện này khỏi bàn nữa. Con không hứng thú. Làm ơn bảo anh ta đừng làm phiền con và gia đình mình nữa.”

“Con dám à! Mẹ đã gửi WeChat của con cho người ta rồi! Nói chuyện tử tế với người ta đi! Nếu xóa anh ta, đừng gọi mẹ là mẹ nữa!”

Mẹ quát xong liền cúp máy.

Tôi nhìn màn hình đen của điện thoại, trong đầu như có cả ngàn con quạ bay vòng vòng.

Gần như ngay lập tức, trong danh bạ WeChat hiện lên một lời mời kết bạn từ người có ảnh đại diện là ảnh thẻ mặc vest, tên “Trần Mặc – Tư vấn chiến lược”.

Phần ghi chú viết: “Cô Lục, chúng ta cần trao đổi về các chi tiết trong báo cáo.”

Tôi bật cười lạnh, bỏ qua yêu cầu đó.

Năm phút sau, hộp thư công việc của tôi bật thông báo có email mới.

Tiêu đề: “Gửi cô Lục Nhiễm: Thư trao đổi sơ bộ về việc xây dựng quan hệ đối tác chiến lược lâu dài.”

Tôi mở ra xem — nội dung là một bức thư thương mại chuẩn chỉnh, từ ngữ nghiêm túc, logic rõ ràng, nhưng nói thẳng ra thì chỉ có một ý:

Vì độ tương thích của chúng ta lên tới 92,7%, tôi cho rằng cần có một cuộc gặp trực tiếp để thảo luận sâu hơn về lộ trình và cột mốc phát triển mối quan hệ.

File đính kèm gồm bản PPT 38 trang hôm trước, cùng một tài liệu Word tên “Lịch trình buổi gặp đầu tiên và danh sách quan sát hành vi”.

Trong đó ghi rõ thời gian, địa điểm, dự kiến thời lượng buổi gặp, và cả những hạng mục anh ta sẽ “đánh giá”: phép tắc trên bàn ăn, khả năng diễn đạt ngôn ngữ, độ ổn định cảm xúc, quan điểm về thời sự… lại là hàng chục tiêu chí nữa.

Tôi cố nén cơn buồn nôn, trả lời lại chỉ một câu:

“Anh Trần, hành vi của anh đã cấu thành quấy rối. Xin hãy dừng lại, nếu không tôi sẽ dùng biện pháp pháp lý.”

Email được phản hồi ngay lập tức.

“Cô Lục, việc cô gọi hoạt động thẩm định tiền hôn nhân là ‘quấy rối’ cho thấy nhận thức rủi ro và năng lực phán đoán logic của cô có vấn đề nghiêm trọng.”

“Đính kèm tài liệu ‘Quản lý cảm xúc và phương pháp giải quyết xung đột’ để cô tham khảo, hy vọng giúp ích cho quá trình tự hoàn thiện bản thân. Cảm ơn!”

Thêm một đường link khảo sát nữa được gửi tới.

Tôi tức đến run cả người, lập tức chặn luôn địa chỉ email đó.

Mười phút sau, điện thoại bàn văn phòng tôi đổ chuông.

Giọng cô lễ tân ngọt ngào vang lên: “Chị Nhiễm ơi, có anh Trần nào đó muốn gặp chị, nói là có dự án hợp tác quan trọng cần trao đổi ạ?”

2.

Tôi bước ra quầy lễ tân, thấy một người đàn ông đang quay lưng lại, chăm chú nhìn tường logo của công ty.

“Anh Trần?” – tôi lạnh giọng lên tiếng.

Anh ta quay người lại, đưa tay ra: “Cô Lục, hân hạnh được gặp. Tôi là Trần Mặc.”

Tôi không bắt tay. “Tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ trong email rồi. Ở đây không hoan nghênh anh. Mời anh rời đi.”

Anh ta thu tay về, đẩy nhẹ gọng kính:

“Cô Lục, có lẽ giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Tôi không có ý quấy rầy cô, tôi chỉ muốn, với tư cách là một cố vấn chuyên nghiệp, tiến hành một cuộc trao đổi mang tính xây dựng về khả năng kết hôn giữa hai bên.”

“Tôi đã quan sát sơ bộ môi trường làm việc của công ty cô, trạng thái nhân viên và hiệu suất phản hồi của quầy lễ tân, bước đầu đã hình thành một số ấn tượng ban đầu. Tất nhiên, những dữ liệu này cần được hiệu chỉnh sau khi có cuộc trò chuyện trực tiếp với cô.”

“Tổ bảo vệ!” – tôi lập tức gọi lớn.

Hai nhân viên bảo vệ tiến lại ngay.

Trần Mặc vẫn không hề tỏ ra hoảng loạn:

“Cô Lục, việc cô sử dụng biện pháp giải quyết mang tính đối kháng và kém hiệu quả như vậy chỉ khiến điểm đánh giá tổng thể của cô giảm thêm thôi.”

Similar Posts

  • Cảm Ơn Em Đã Thay Chị Trưởng Thành

    Trường gọi điện báo tôi, nói rằng cô bé tôi đã tài trợ suốt mười năm gần đây liên tục trốn học, còn dây dưa với người khác.

    Tôi vội vàng đến trường, vừa hay bắt gặp một người đàn ông đang đè Lộ Vân Vân lên gốc cây, hôn đến mức sống dở chết dở.

    Tôi lập tức muốn lao đến ngăn cản, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt nghiêng của anh ta, tôi lại chết sững tại chỗ.

    Đó chính là người đàn ông tôi đã yêu suốt bảy năm, là vị hôn phu sắp cùng tôi bước vào lễ đường — Cố Minh Thành

    Lộ Vân Vân bị anh ta hôn đến mức ngửa cổ ra, để lộ những vết hôn cũ mới lẫn lộn trên da.

    Còn có sợi dây chuyền mà tôi từng khao khát đến mơ cũng thấy, nhưng lại bị một người giấu tên nhanh tay giành lấy trước bằng cách “chốt đơn chớp nhoáng”.

    Những người xung quanh xì xào bàn tán:

    “Lộ Vân Vân đổi người yêu rồi à? Cô ta từ bỏ học bá Chu mà cô ta theo đuổi suốt ba năm luôn?”

    “Không đâu, mấy hôm trước tôi còn thấy cô ta tặng quà cho học bá Chu mà. Thật biết cân đối nha, dùng tiền ông chú để nuôi tình nhân.”

    Tôi chậm rãi bước đến, nhẹ giọng hỏi:

    “Các bạn, cho hỏi học bá Chu mà mấy bạn vừa nói… đang ở đâu?”

    “Tôi muốn tài trợ cho cậu ấy.”

  • Mình Chia Tay Rồi Anh

    Lại một lần chiến tranh lạnh với Cố Hoài.

    Anh ấy thay tôi bằng một đàn em dễ thương trong tiết mục song tấu piano vốn do hai chúng tôi biểu diễn.

    Lúc tập luyện, anh ấy dịu dàng sửa lỗi cho cô ấy, còn cầm tay chỉ dạy từng chút một.

    Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng.

    Sau đó, tôi nộp đơn xin chương trình trao đổi sinh viên.

    Ngày rời trường, anh ấy chặn tôi lại: “Tại sao chuyện trao đổi sinh viên em không nói với anh?”

    “Em quên là mình vẫn còn bạn trai à?”

    Tôi ngẩng đầu lên, mất kiên nhẫn nói: “Chẳng phải mình đã chia tay rồi sao?”

  • Ta Và Mẹ Chồng Là Ác Nữ

    Ta là Thái tử phi.

    Khi ta ý thức được mình chỉ là một vai ác trong quyển sách thì Thái tử đã sớm có tư tình với biểu cô – Dung Hoa phu nhân.

    Mà vị biểu cô này lại chính là nữ chính trong truyện.

    Nàng là muội muội út của Hoàng hậu, quả phụ vào cung, một mặt là sủng phi của Phụ hoàng, một mặt lại dây dưa không dứt với Thái tử.

    Còn Hoàng hậu – mẫu thân của ta – cũng là một vai ác khác.

    Ta và mẫu hậu, hai mẫu tử cùng chung số kiếp phản diện, kết cục không thoát khỏi cái chết.

    Nam chính là Phụ hoàng, hết mực sủng ái nữ chính, vì nàng mà chẳng màng hậu cung.

    Thái tử là nam phụ si tình, âm thầm bảo vệ nữ chính, hết lòng dâng hiến.

    Nhưng… tại sao chứ?

    Chúng ta đã làm gì sai?

    Chỉ cần ta còn sống một ngày, nàng đừng hòng bước chân lên ngôi vị ấy.

  • Sau Ly Hôn Tôi Tái Giá Lấy Một Tên Lưu Manh

    Kết hôn ba năm mà không có con, ngày nào mẹ chồng cũng chửi bới tôi. Sau khi ly hôn, tôi tái giá với một tên lưu manh nghèo nhất làng – Lục Dao.

    Ai cũng chê cười tôi, không ngờ tái giá xong tôi lại có thai, Lục Dao cũng trở thành người giàu nhất vùng.

    Còn gia đình chồng cũ thì lại thất nghiệp sau đợt cải cách doanh nghiệp nhà nước.

  • Bị Loại Vì Không Có Ông Bố Phó Tư Lệnh

    “Lâm Tuyết, cô đã bị loại khỏi đội thi đấu đặc nhiệm.”

    Khi đội trưởng thông báo với tôi qua điện thoại, tôi đang hiệu chỉnh thông số đường đạn của khẩu súng bắn tỉa cuối cùng tại bãi bắn.

    Những cây dương trong doanh trại vừa mới đâm chồi non, tôi mới hai mươi tuổi, vẫn nghĩ rằng trong quân đội, thực lực mới là tiếng nói quyết định.

    Tôi tắt điện thoại, mở hệ thống thông báo nội bộ.

    “Qua đánh giá tổng hợp, đồng chí Lâm Tuyết không còn phù hợp để tiếp tục ở lại đội huấn luyện thi đấu quốc tế của lính đặc nhiệm, từ hôm nay rời đội, trở về đơn vị cũ.”

    Không phù hợp.

    Tôi siết chặt khẩu súng lạnh ngắt trong tay.

    Năm tháng trước, trong cuộc thi tuyển chọn toàn quân, tôi là người duy nhất đạt điểm tuyệt đối ở cả năm môn thi.

    Bắn súng, cận chiến, mô phỏng chiến thuật, sinh tồn dã ngoại, thể lực cực hạn — tất cả giám khảo đều nói, mười năm nay chưa từng thấy chiến sĩ cá nhân nào xuất sắc như thế.

    Vậy mà bây giờ, tôi lại bị cho là “không phù hợp”.

  • Ly Hôn Ngày Giao Thừa

    Đêm Giao thừa, tôi đến tòa án thêm một lần cuối cùng.

    Lần này, thẩm phán hỏi tôi có còn muốn khởi kiện để giành lại quyền nuôi con trai không.

    Tôi lắc đầu.

    “Tôi đến để rút đơn. Tôi không tranh quyền nuôi con nữa, tôi đồng ý ly hôn.”

    Chín năm hôn nhân với Giang Độ, sáu lần ra tòa.

    Trọn vẹn sáu cái Giao thừa, tôi đều đón năm mới trong phòng xử án.

    Không có lấy nửa phần vui sướng, chỉ có những lời buộc tội đến phát điên phát dại.

    Tôi mệt rồi.

    Con trai cũng mệt rồi.

    Vì thế, cuối cùng tôi cũng lê lết đến được ngày chịu buông tay.

    Tôi đã đặt vé máy bay về quê trong năm nay.

    ……

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *