Giữ Tiền, Không Giữ Gia Đình

Giữ Tiền, Không Giữ Gia Đình

Mẹ chồng bảo coi tôi như người nhà, nên muốn giao luôn quyền quản lý tài chính trong nhà cho tôi.

Vì thế, ngay ngày đầu tôi về làm dâu, bà đã chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình vào cái gọi là “quỹ nhỏ trong nhà” cho tôi giữ.

Thật ra ban đầu tôi không muốn.

Nhưng bà ấy thì tha thiết khuyên nhủ:

“Người một nhà mà, ai lại phân biệt này nọ.”

Tôi nghĩ thôi thì cũng là chuyện trong nhà, đành chấp nhận.

Ai ngờ, tiền tuy tôi giữ, nhưng chẳng ai nghe tôi quản.

Cả nhà cứ tiêu bừa tiêu bãi, chẳng ai coi tôi là người nắm giữ tài chính.

Rồi đến một ngày, mẹ chồng quyết định mua nhà.

Cả nhà kéo nhau đến trung tâm môi giới bất động sản để thanh toán.

Mẹ chồng còn chắc nịch tuyên bố:

“Nhà mình tích góp được năm mươi vạn rồi đấy!”

Rồi còn quay sang tôi dặn dò:

“Tiểu Tuệ à, sau khi đặt cọc mua nhà, số còn lại thì mua một chiếc xe, cho tiện con đi làm.”

Tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán:

“Con đã nói rồi, nhà mình làm gì có tích góp gì đâu.”

Chồng tôi nghe xong thì nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt tôi mắng thẳng:

“Cả nhà làm bao nhiêu tiền đều đưa cho cô giữ, lại không tiêu xài gì lớn, sao lại không còn tiền?!”

Anh ta đòi xem sổ sách, còn nói nếu tôi không đưa ra lời giải thích hợp lý thì sẽ ly hôn.

Tôi chẳng thèm nể nang.

“Ly thì ly! Cái nhà nát này tôi không quản nổi nữa rồi!”

Tôi lấy sổ thu chi của quỹ nhỏ ra đưa cho cả nhà xem.

Ngoại trừ mẹ chồng, tất cả đều sững sờ…

Từ lúc bị đuổi khỏi trung tâm môi giới nhà đất, tôi về nhà ngủ một giấc ngon lành, tâm trạng chẳng hề bị ảnh hưởng.

Thế mà chồng tôi về muộn hơn, vừa đến cửa đã đạp rồi đập ầm ầm như muốn phá cửa.

Tiếng ồn khiến tôi đang ngủ cũng phải tỉnh dậy.

Tôi mở cửa, anh ta lập tức kéo tôi ra ngoài.

Ba mẹ chồng đã ngồi sẵn ở ghế, đặc biệt là ba chồng, mặt mày u ám như trời sắp giông.

Chồng tôi thở hồng hộc, nhìn tôi chất vấn:

“Tiền trong nhà cô giấu đi đâu hết rồi?”

Tôi cau mày, bực bội gãi gãi mặt.

“Tôi nói rồi mà, bị nhà các người tiêu sạch rồi!”

Bộ cả nhà này tai điếc hết sao? Hay đầu óc có vấn đề?

Sáng nay cả nhà vừa cùng tôi tới trung tâm bất động sản.

Vừa nhìn thấy căn hai phòng một khách, mẹ chồng đã khen lấy khen để, nói rằng đủ cho cả nhà ở rồi.

Nhà đó cần đặt cọc 40 vạn.

Mẹ chồng gật gù liên tục, chắc như đinh đóng cột là nhà có đủ tiền.

Tôi còn tưởng bà có quỹ riêng.

Ai ngờ bà ta chìa tay ra trước mặt tôi:

“Tiểu tuệ à, lấy tiền nhà ra đặt cọc đi con.”

“Tiền dư còn lại thì mua cái xe cho tiện đường đi làm.”

Thấy tôi chưa hiểu, bà ta liền nói to hơn, như sợ tôi không nghe rõ:

“Yên tâm, sổ đỏ nhất định có tên con!”

Tôi sững người nhìn bà.

“Mẹ à, nhà mình làm gì có khoản tích lũy nào?”

Mặt bà không biết xấu hổ là gì.

Tôi lôi ra cái ví “quỹ nhỏ” của nhà, rút hết 319.2 tệ còn lại đưa cho bà.

Chồng tôi lập tức hóa thành khủng long gào thét tại chỗ:

“Tôi lương tháng 8000, mẹ tôi 3500, ba tôi 7000, kết hôn ba năm rồi, ít nhất cũng phải tích được 50 vạn chứ! Có phải cô mang về nhà mẹ đẻ hết rồi không?!”

Anh ta hét đến nỗi tai tôi ù đi, nhưng tâm trạng tôi lại chẳng dao động chút nào.

Cái nhà này, ai cầm tiền mới hiểu rõ.

Một đám người không biết nghe lời.

Tôi không định làm trò cười cho người khác, nên quay người bỏ đi.

Nhưng chồng tôi – Tần Xuyên – lại không tin.

Vừa về đến nhà đã mở “hiệp hai” ngay với tôi.

Tiếng quát tháo vang đến mức con sâu ngủ của tôi cũng bị đánh thức luôn.

Anh ta lấy máy tính ra bấm loạn.

“Tôi 8000, mẹ 3500, ba 7000, ba năm cộng lại là 66 vạn! Tôi chỉ cần cô đưa ra 50 vạn, mà cô lại chỉ đưa có 300 tệ?!”

Ngón tay anh ta bấm máy mạnh đến mức tưởng chừng muốn đâm xuyên cả màn hình.

Anh ta nổi điên, tôi còn nổi điên hơn.

“Nhà anh là thần tiên chắc? Không ăn không uống không tiêu, sống bằng gió hả?!”

“Anh học toán với giáo viên thể dục à? Biết cộng mà không biết trừ?”

Tần Xuyên bị tôi quát đến đơ cả người.

Ba chồng tôi lập tức nhảy vào mắng tôi:

“Nhà tôi có gì mà chi tiêu? Ăn ở đều trong nhà, không nợ nhà, không nợ xe, cùng lắm là chi tiêu hằng ngày, mắc gì mà không dư được tiền?”

“Nghe nói em trai cô mới mua nhà phải không?”

Câu cuối ông ta nói đầy mỉa mai.

Ánh mắt tràn đầy hàm ý: rõ ràng là nghĩ tôi chuyển tiền về nhà mẹ đẻ.

Similar Posts

  • Hạt Giống Báo Thù Full

    Vị hôn phu của tôi, để bảo vệ cô thanh mai trúc mã của anh ta – Lâm Thanh Du, đã tự tay xé bỏ hôn ước với tôi, rồi đưa tôi đến cho Thái tử gia của Tập đoàn Tần thị – kẻ vốn hằn học nhìn chằm chằm vào con mồi, như một quân cờ đổi lấy hợp tác.

    Lục Tri Duyện là người tôi đã thầm yêu nhiều năm, cũng là đối tượng liên hôn mà gia tộc đã chọn sẵn cho tôi.

    Tôi siết chặt chiếc vòng tay định tình anh từng tặng, khóa vòng siết vào cổ tay đau nhói:

    “Tri Duyện, anh biết rõ Tần tổng hận Lục gia đến tận xương tủy, anh ta tuyệt đối sẽ không nương tay với tôi!”

    Anh nghiêng mặt đi, giọng lạnh lẽo như sương thu:

    “Du Du không thể chịu ấm ức, điều Tần thị cần là thành ý của Lục gia. Em đi mới là thích hợp nhất. Đợi anh giữ vững cục diện, sẽ lập tức đón em trở về.”

    Tôi bị Thái tử gia nhà họ Tần chà đạp suốt một năm, nhiều lần giãy giụa từ bờ vực tuyệt vọng quay lại.

    Đến cuối cùng, Lục Tri Duyện mang theo Lâm Thanh Du rạng rỡ xuất hiện trước mặt tôi.

    Anh đưa tay ra, giọng dịu dàng như thuở ban đầu:

    “Niệm Khanh, anh đến đón em rồi, theo anh về nhà đi.”

    Tôi lùi lại nửa bước, nhìn Lâm Thanh Du bên cạnh anh đang ánh mắt đắc ý, bất giác bật cười khẽ.

    Về nhà?

    Ngôi nhà của tôi, đã sụp đổ ngay từ khoảnh khắc anh xé bỏ hôn ước và đẩy tôi ra ngoài.

    Những gì anh nợ tôi, tôi sẽ tính từng món một.

    Còn anh và cô thanh mai của anh —

    Trước cửa địa ngục, cùng nhau đồng hành.

    ……

  • Thất Lễ, Tôi Không Diễn Nữa

    Tận mắt thấy bạn trai mình ngoại tình, sẽ là cảm giác thế nào?

    Không biết người khác ra sao, nhưng tôi lúc này chỉ thấy một sự bình thản lạnh lẽo, dường như người trước mắt chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.

    Qua lớp kính, một người đàn ông phong độ nho nhã, một cô gái trẻ trung ngây thơ, hai người ăn uống đầy thân mật, thỉnh thoảng vài cử chỉ nhỏ cũng toát lên sự ngọt ngào.

    Nếu như người đàn ông kia không phải bạn trai bảy năm của tôi, tôi hẳn sẽ khen một câu “trai tài gái sắc, thật là xứng đôi”.

    Nhưng đáng tiếc, cuộc đời không có nhiều chữ “nếu”.

    Người đàn ông ánh mắt ngập tràn cưng chiều kia, chính là bạn trai của tôi – nhưng giờ phút này lại đang dịu dàng lau khóe miệng cho một người phụ nữ khác.

    Có lẽ ánh mắt tôi quá rõ ràng, hai kẻ kia cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của tôi.

    “Vũ Thanh!”

    Chu Dịch đứng bật dậy, động tác lộ rõ hoảng hốt, vô thức kéo chỉnh cổ áo – thói quen mỗi khi anh ta chột dạ.

    Tôi đẩy cửa bước vào, chẳng nói được gì, chỉ nhìn thẳng anh ta với vẻ mặt vô cảm.

    Ánh mắt Chu Dịch lảng tránh, rồi chỉ sang người phụ nữ bên cạnh:

    “Đây là người mà anh đã nói với em, trợ lý mới – Hứa Dao. Vì bận dự án đến giờ mới xong, nên tiện thể cùng ăn bữa tối thôi.”

    Hứa Dao cũng đứng dậy, mỉm cười nhã nhặn, đưa tay ra:

    “Chào chị, chắc là chị Mạnh? Em là trợ lý của anh Dịch, em tên Hứa Dao.”

    Tôi không đưa tay, chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt dần hiện lên nụ cười khiêu khích của cô ta.

    Thấy vậy, Hứa Dao rút tay về, nụ cười trên gương mặt trang điểm tinh xảo vẫn còn, liếc qua Chu Dịch rồi lại nhìn tôi:

    “Chỉ là tiện cùng anh Dịch ăn bữa cơm thôi, Mạnh tiểu thư đừng nghĩ nhiều.”

    Cô ta thu lại nụ cười, giả vờ ngạc nhiên:

    “Chẳng lẽ Mạnh tiểu thư không tin tưởng anh Dịch, cố ý tới đây kiểm tra sao?”

    Chu Dịch cau mày, sắc mặt thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, giọng vừa bất lực vừa trách móc:

    “Mạnh Vũ Thanh, em có thể thôi nghi ngờ vớ vẩn được không? Bình thường đã hay suy nghĩ linh tinh, hôm nay còn đến công ty gây chuyện, em đừng quá đáng nữa!”

    Tôi chưa nói một câu, đã bị gán tội.

  • Tiền Không Mua Nổi Tình Mẹ

    Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi bỗng nhiên bắt đầu chia 3 triệu tệ tiền đền bù giải tỏa của tôi:

    “Hướng Nam 1 triệu 3, Hướng Bắc cũng 1 triệu 3, còn lại 400 ngàn…”

    Bà liếc nhìn tôi, nhấp một ngụm rượu rồi tiếp tục nói:

    “Số còn lại 400 ngàn coi như là tiền hậu sự cho mẹ, mẹ già rồi, cũng nên được hưởng chút phúc.”

    Tôi thất vọng hỏi bà:

    “Mẹ, anh cả và anh hai đều có phần… còn con thì sao? Một xu cũng không có ạ?”

    Bà cười nhẹ nói:

    “Sao mẹ lại quên con được?

    Họ được chia tiền, còn con thì được chia… mẹ!

    Người ta vẫn nói: ‘Trong nhà có người già như có báu vật’, mẹ cho con là phúc khí, không phải thứ mà tiền có thể thay thế được, con phải biết ơn chứ.”

    Tôi lặng lẽ cởi tạp dề đứng dậy.

    Họ chia nhau rôm rả như thế, nhưng dường như ai cũng đã quên mất—

    Căn nhà được đền bù kia… là của tôi.

  • Cả Nhà Bắt Tôi Lên Gác Mái Ở, Vì Nghĩ Tôi Thi Trượt Đại Học

    Sau khi có điểm thi đại học, thân phận của vị “giả thiên kim” vốn luôn dựa vào gian lận để thăng tiến cuối cùng cũng lộ tẩy, cô ta chỉ vỏn vẹn được 200 điểm.

    Bố mẹ và anh trai thay phiên nhau dỗ dành, nói rằng cô ta chỉ nhất thời sẩy chân, còn hứa sẽ đưa cô ta sang châu Âu du lịch để giải khuây.

    Chẳng một ai quan tâm tôi thi cử ra sao, mẹ thậm chí còn tịch thu điện thoại để không cho tôi tra điểm.

    Phía bên kia bàn ăn, bố tôi lên tiếng với giọng điệu đầy hiển nhiên:

    “Bố đã nhờ người liên hệ lớp luyện thi lại tốt nhất rồi, con và Hạ Hạ cùng đi, coi như có chị có em chăm sóc lẫn nhau.”

    Anh trai tiếp lời, ánh mắt còn chẳng thèm liếc sang phía tôi:

    “Dạo này cô đừng có ra khỏi cửa, máy tính bảng và máy tính trong nhà chúng tôi sẽ thu lại trước, đề phòng cô nhất thời bốc đồng mà tự ý điền nguyện vọng.”

    “Phòng của cô chúng tôi đã đổi thành phòng vẽ tranh cho Hạ Hạ rồi, hai tháng này cô cứ lên gác mái mà ở, dù sao đợi đến khi khai giảng cô cũng phải ở ký túc xá thôi.”

    Tôi không tranh cãi, chỉ im lặng gật đầu:

    “Vâng, mọi người cứ yên tâm đi chơi đi.”

    Giấy báo trúng tuyển diện tuyển thẳng của Đại học Thanh Hoa đã được tôi khóa chặt trong ngăn kéo từ lâu rồi.

    Kiểu gia đình này, tôi cũng đã chuẩn bị tâm thế để từ bỏ từ lâu.

  • Ảnh Hậu Hết Thời

    Tôi là ảnh hậu đã hết thời, phải đóng phim cùng ảnh đế mới nổi.

    Nhìn thấy anh ta, tôi ngây người.

    Đây chẳng phải là tên cặn bã từng theo đuổi tôi rầm rộ hồi cấp ba, làm cả trường đều biết, nhưng sau khi lừa được nụ hôn đầu của tôi thì nhẫn tâm đá tôi sao?

    Hơn nữa, tại sao tôi còn nghe được cả tiếng lòng của anh ta?

    【Tôi nói rồi, tôi có vợ bạch nguyệt quang, sao quản lý còn nhận cho tôi cái phim tình cảm sến súa này?!】

    【Lão tử có đầy tiền! Bao nhiêu tiền cũng không mua nổi một nụ hôn của tôi!】

    Giây tiếp theo, anh ta nhìn thấy tôi.

    【Vợ ơi, sao lại là em?】

    Tôi: ?

  • Nên Từ Hôn Sớm Một Chút

    Tôi đã cùng Tạ Trầm đi từ hai bàn tay trắng đến khi giàu nứt đố đổ vách, thế mà bạn gái cũ của Tạ Trầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành Tạ Trầm về từ tay chị.”

    Ủa, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu à?

    Loại lời như súc sinh vậy mà cô ta cũng nói ra miệng được.

    Kết quả hay ghê, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ thiếu sót một mình cô ta, ai ngờ còn có thêm một đứa nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *