Giọt Nước Mắt Người Mẹ

Giọt Nước Mắt Người Mẹ

Tôi gọi cho con trai, định xin năm trăm đồng để đóng phí trông trẻ cho cháu.

Nó lấy lý do không có tiền liền từ chối thẳng.

Nhưng nó quên chưa ngắt điện thoại:

“Mẹ đã nói sẽ trả rồi, sao em không cho mẹ vay?”

Con dâu bực bội nói:

“Bao nhiêu năm nay, việc nuôi dạy Phùng Phùng toàn là mẹ chi tiền, chúng ta chưa từng bỏ ra đồng nào. Bà ấy giờ rõ ràng là ngầm nhắc chúng ta nên cho tiền.

Nếu vay năm trăm này, anh thấy mẹ có trả không? Bà có trả không?”

Đứa cháu cũng nũng nịu:

“Ba ơi, đừng đưa tiền cho bà nội, con ghét bà lắm. Bà chẳng bao giờ cho con ăn gì ngon, con không muốn ở nhà bà nữa.”

Thì ra, đây chính là cái gia đình mà tôi đã dùng tiền hưu để gắng gượng nuôi dưỡng.

Đã như vậy…

Tôi sẽ sống đúng như cái cách mà các người nói về tôi đi.

1

Hôm đó tôi mang tiền đến lớp bán trú để đóng phí cho cháu Phùng Phùng, thầy cô ở đó nói năm nay phí tăng thêm năm trăm.

Tôi chỉ mang theo một ngàn.

Vì vậy tôi gọi cho con trai, nhờ nó chuyển thêm cho giáo viên, hôm sau tôi sẽ đưa lại.

Nó lại bảo không có tiền, kêu tôi về nhà lấy thêm.

Lúc tôi chuẩn bị cúp máy, thì nghe thấy vợ chồng nó nói chuyện.

Đây là lần đầu tiên tôi mở miệng “mượn” tiền nó.

Không ngờ, họ lại nghĩ về tôi như thế.

Tôi nắm chặt điện thoại, tiếp tục lắng nghe.

“Vợ à, giờ nhà mình cũng khá hơn trước nhiều rồi, mẹ chỉ cần năm trăm thôi. Dù sao cũng là đóng cho con mình, có trả hay không cũng được mà.”

Con dâu nghiêm giọng: “Đâu phải chỉ năm trăm này, có một thì sẽ có lần thứ hai. Cho nhiều rồi, lỡ bả đòi chúng ta đưa mỗi tháng hai ngàn thì sao?”

Mỗi tháng hai ngàn?

Tôi lặng lẽ cúp máy, nghĩ rất lâu, rồi bỗng hiểu ra.

Thì ra, họ vẫn còn nhớ chuyện đó.

Hôm Phùng Phùng vừa chào đời, con trai nhờ tôi trông cháu giúp.

Nghĩ đến cảnh hai đứa đi làm vất vả, tôi đồng ý.

Ban đầu, con trai và con dâu còn áy náy.

Họ hứa với tôi sẽ trả hai ngàn mỗi tháng gọi là tiền công.

Nhưng rồi nào là đổi việc, nào là tiêu đủ thứ, chưa từng đưa tôi một đồng. Tôi cũng không chấp nhặt.

Từ tã bỉm cho đến khi vào tiểu học, mọi chi phí của Phùng Phùng đều dựa vào ba ngàn tiền hưu của tôi.

Con dâu thỉnh thoảng kêu khó, tôi còn cố gắng moi thêm chút ít để giúp.

Hóa ra, vì vậy mà họ đề phòng tôi.

“Bà nội Phùng Phùng, nếu bất tiện thì nộp bổ sung sau cũng được, không sao đâu.”

Lời của giáo viên bán trú cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi hoàn hồn, khẽ nói: “Thầy ạ, thôi không đăng ký bán trú nữa, làm phiền thầy rồi.”

“Bà nội Phùng Phùng, nếu không gửi bán trú thì trưa chiều bà phải đưa đón cháu bốn lượt, bài vở cũng khó làm xong. Hay là bà suy nghĩ thêm?”

Tôi lắc đầu, quay người bước đi.

“Không cần đâu, sau này chuyện đưa đón và học hành để bố mẹ nó lo.”

Sau khi lên lớp ba, bài vở của Phùng Phùng rất nhiều, tôi cũng không dạy được.

Môn tiếng Anh còn phải chấm điểm, nộp video mỗi ngày.

Có bài quay video thì tôi lại phải gọi hai đứa về.

Mỗi lần gọi, chúng đều khó chịu.

Con dâu còn than: “Bài tập tiểu học thôi, không làm cũng chẳng sao, thầy cô đâu có kiểm tra thật.”

Kết quả là thầy cô lại kiểm tra thật.

Phùng Phùng nhiều lần bị phê bình, con dâu cũng bị gọi lên văn phòng.

Sau ba ngày vất vả kèm cháu, nó nói với tôi: “Mẹ à, cứ thế này chắc con trầm cảm mất.”

Nó đề nghị gửi bán trú, vừa có người đưa đón, vừa có người kèm học.

Cũng hứa hẹn như hồi mới sinh Phùng Phùng:

“Mẹ ơi, tiền bán trú tháng nào con đưa mẹ.”

Kết quả là, vẫn chưa bao giờ thấy đưa.

Vừa đi ra đến đầu phố, con trai gọi lại.

“Mẹ! Thầy giáo nói mẹ không đăng ký bán trú cho Phùng Phùng nữa à?”

“Ừ.”

Điện thoại liền bị con dâu giật lấy.

“Mẹ, sao lại không gửi bán trú nữa vậy?”

“Hết tiền rồi, gửi sao được?”

“sức khỏe mẹ không tốt, không gửi bán trú thì ngày đi bốn chuyến, mất hơn một tiếng, mẹ chịu nổi không?”

Giọng nó đầy quan tâm.

Chúng nó biết đầu gối tôi kém.

Nhưng lại sợ tôi giữ năm trăm, không chịu đưa cho thầy giáo, nên bắt tôi về lấy.

“Chẳng phải Dương kêu mẹ về lấy sao? Mẹ không về à?”

Đối diện câu hỏi, tôi thở dài.

“Không, đi về mất nửa tiếng, gối mẹ đâu chịu nổi.”

Điện thoại im lặng, rồi lại truyền qua con trai.

“Mẹ, con biết mẹ giận vì con không cho vay, nhưng con vừa đóng bảo hiểm xe, giờ chỉ còn hai ba trăm, con cũng phải giữ lại chút chứ.”

Lần này là bảo hiểm xe.

Lần sau sẽ là nghỉ lễ đưa mẹ vợ đi du lịch.

Rồi lại đến Tết Trung Thu mua quà cho mẹ vợ.

Lý do năm nào cũng thế.

Con trai thường nói: “Mẹ của Tinh Tinh một mình nuôi nó lớn thật vất vả, bà ấy cũng có tuổi rồi, chưa đi chơi nhiều nơi.”

Nhưng nó chưa từng nghĩ đến tôi.

Tôi cũng một mình nuôi nó lớn, mà cả đời chưa bước ra khỏi tỉnh.

Những nơi người ta kể nào Trường Sa, nào Ngọc Long Tuyết Sơn…

Tôi thậm chí chẳng biết thuộc thành phố nào.

Nghĩ vậy, tôi lên tiếng:

“Dương à, Phùng Phùng các con đưa về nuôi đi, chủ nhật khỏi mang qua đây nữa…”

Similar Posts

  • Tôi Chăm Mẹ Chồng Liệt Mười Năm, Hóa Ra Bà Là Mẹ Của Tiểu Tam

    Tôi lướt thấy một bài đăng:

    “Chăm sóc người già liệt giường đến mức sắp sụp đổ, mọi người có cách nào không?”

    Theo phản xạ, tôi định trả lời.

    Bởi vì tôi có mười năm kinh nghiệm chăm sóc mẹ chồng bị liệt.

    Nhưng bình luận được thích nhiều nhất lại khiến tôi sững người.

    “Tôi biết câu này. Chỉ cần ‘thuê ngoài lòng hiếu thảo’ là được, cách của tôi không tốn một xu.”

    Bên dưới lập tức có rất nhiều người xin cô ta chia sẻ.

    “Mẹ tôi bị liệt mười năm, nhưng một ngày tôi cũng không cần chăm sóc. Các chị em à, không tiện nói quá nhiều, tôi chỉ nói một câu, mọi người tự hiểu nhé: người chăm sóc mẹ chồng liệt suốt mười năm… thực ra là vợ của chồng tôi.”

    Bên dưới toàn dấu hỏi chấm, rồi có người tiếp tục truy hỏi:

    “Khoan đã, để tôi tiêu hóa chút… Ý là chủ bài là tiểu tam à? Giả vờ mẹ ruột của mình là mẹ của tên đàn ông kia, rồi để vợ chính thức chăm sóc suốt mười năm? Trời ơi!”

    Đọc đến đây, tim tôi run lên.

    Tôi thầm cảm thán, đúng là thủ đoạn độc ác đến mức đáng sợ.

    Chủ bài tiếp tục trả lời:

    “Tiểu tam gì chứ, đừng nói khó nghe vậy. Tôi và anh ấy là thanh mai trúc mã, còn cùng sang nước ngoài du học, tiện thể đăng ký kết hôn luôn ở bên đó. Chồng tôi chỉ xem con đàn bà quê mùa ở trong nước kia như người giúp việc thôi, tôi mới là tình yêu đích thực của anh ấy.”

    Tôi nhìn lướt qua địa chỉ IP của cô ta.

    Đức.

    Trùng hợp thật.

    Tôi cũng có một người chồng đang du học ở Đức.

    Đi cùng anh ta… còn có cả “bạch nguyệt quang” của anh ta.

  • Hợp Đồng Hôn Nhân Với Giang Minh

    Tôi vừa chia tay với Giang Minh liền lập tức ký hợp đồng kết hôn.

    Chúng tôi thỏa thuận sẽ tuyệt đối không can thiệp vào quyền tự do yêu đương của đối phương.

    Lúc ký tên lên hợp đồng, trong đầu tôi như hiện lên một loạt bình luận chạy chữ:

    【Không hổ danh là “Giang mỏ sắt”, há miệng một cái là hôn ~ nhân ~ hợp ~ đồng~】

    【Đến lúc ly hôn thật thì cái kiểu “tự động rơi lệ” này chắc ngất vì khóc mất.】

    【Nói không can thiệp quyền yêu đương của đối phương, chắc là không can thiệp việc Giang mỏ sắt yêu đến mụ mị đầu óc ha?】

    【Thôi thôi, mọi người đừng cười nữa, Giang mỏ sắt căng thẳng đến mức sắp xé nát khăn trải bàn rồi kìa.】

  • Mẹ Cũng Cần Được Yêu

    Trên đường đón con gái từ nhà chồng cũ trở về, nó bỗng nhiên lên tiếng.

    “Mẹ, mẹ cũng khôn thật đấy. Vừa nghỉ hè là vứt con qua bên kia, khai giảng lại đón con về。”

    Tôi ngạc nhiên liếc nhìn nó, không hiểu vì sao nó lại nói như vậy.

    Con gái tiếp tục nói,”Giống hệt hồi nhỏ, lúc con khó nuôi nhất thì mẹ bỏ đi, đợi đến khi con biết điều rồi lại nhất quyết đòi giành con về. Mẹ lời đủ cả rồi。”

    Năm đó, khi tôi mang thai, Cố Trường Trạch ngoại tình. Vừa hết cữ, anh ta đã bế con gái đi.

    Về sau vợ mới của anh ta mang thai, hai mẹ con tôi mới được đoàn tụ.

    Không ngờ những năm qua, con bé lại nghĩ như vậy.

    Lòng tôi hoàn toàn lạnh ngắt.

    Tôi đánh tay lái, đưa con trở về nhà bố nó.

  • Lễ Tốt Nghiệp Cuối Cùng

    Cả lớp chúng tôi đều được trọng sinh về thời điểm trước kỳ thi đại học.

    Ai nấy đều sáng rực đôi mắt, hăng say học thuộc đáp án, thi xong ai cũng đạt được số điểm khủng lên tới 700.

    Chỉ riêng tôi là nhìn chằm chằm vào bảng điểm với con số “289”, cổ họng nghẹn lại.

    Điểm này… vẫn còn quá cao.

  • Nam thần là do tôi “cào” được về tay

    Tôi say rượu.

    Nhìn thấy tấm biển quảng cáo ở trạm xe buýt là hình nam thần của mình.

    Thế là tôi lao tới, ôm chặt lấy tấm biển, vừa ôm vừa gọi: “Chồng ơi!”

    Người xung quanh tụ lại càng lúc càng đông.

    “Tôi hỏi thật, anh ấy ở trong đó có ngạt thở không vậy?!”

    Vừa nói tôi vừa cố gắng cạy tấm kính, vừa khóc vừa kêu: “Chồng tôi sao không cạy ra được thế này…”

    Sáng hôm sau, video của tôi lên thẳng hot search.

    Fan hâm mộ thi nhau tag nam thần của tôi.

    Nam thần bình luận đáp lại: “Xin chào, cô vợ xa lạ của tôi.”

  • Khi Anh Vẫn Là Người Lạ

    Anh ấy lương tháng 18.000 tệ, tôi 13.000 tệ, thu nhập hai vợ chồng không hề thấp, vậy mà tiền tiết kiệm lại ít đến đáng thương.

    Bởi vì anh đưa hết tiền lương cho mẹ chồng “giữ hộ”, chưa từng bàn với tôi một câu.

    Cho đến một ngày, tôi cũng đưa thẻ lương của mình cho mẹ ruột.

    Tôi tay không về nhà, anh bảo tôi nấu cơm. Tôi đáp: “Em không có tiền mua đồ ăn.”

    Anh tức đến sôi má//u, nhưng rồi mới nhận ra — tôi chỉ đang làm điều mà anh đã làm suốt bấy lâu nay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *