Tôi Về Rồi, Ai Dám Chiếm Phòng

Tôi Về Rồi, Ai Dám Chiếm Phòng

Ngay ngày đầu tiên được đón về nhà, tôi đã biết kẻ thù của mình không phải là “giả thiên kim”, mà là bà chị họ giả vờ giả vịt bên cạnh.

Khi giả thiên kim dọn phòng nhường tôi, thì chị họ len lén ôm hành lý của mình vào đó.

Cô ta tưởng tôi sẽ nuốt trôi cục tức này.

“Em mới về chưa quen, cứ ở tạm phòng chị đi.”

Tôi lập tức ném hành lý của cô ta qua cửa sổ.

“Đã là tôi trở về, thì ngôi nhà này do tôi làm chủ.”

Giả thiên kim bị chị họ bắt nạt hơn chục năm, đứng sau lưng tôi rơi hai hàng lệ như tàu hủ ky trôi nước: “Cuối cùng cũng chờ được chị, may mà em chưa từ bỏ!”

Đùa đấy à, tôi là con quỷ cuồng kiểm soát.

Ngay cả cái nhà không có huyết thống gì với tôi tôi còn muốn quản, huống gì cái nhà này toàn người cùng máu mủ.

1

Từ nhỏ tôi đã có cái gọi là “chứng thèm kiểm soát” không rõ từ đâu mà có.

Kết quả là từ năm ba tuổi tôi đã thành một bà cụ non.

Ba mẹ tôi với hai ông anh trai, mỗi khi đứng trước mặt tôi chỉ biết gãi đầu và lặp lại một câu: “Em út là người thông minh nhất nhà, em út nói là đúng.”

Hồi nhỏ tôi từng xách hai con dao phay đến trường, xử lý đám du côn bắt nạt anh tôi.

Mười dặm tám làng ai cũng nói: “Cả nhà họ Triệu đều hiền lành chất phác, chỉ có con út là ngang ngược vô pháp vô thiên. Không chừng là con rơi nhà ai cũng nên!”

Họ nói trúng phóc rồi.

Mùa hè năm tôi mười chín tuổi, tôi được báo tin ba mẹ ruột là người nhà họ Tưởng ở thành phố A.

Tôi lại đang học đại học ở thành phố A.

Nhà họ Tưởng nhiều lần gọi điện đến, tìm đủ cớ để tôi về nhà.

Tò mò trỗi dậy, tôi quyết định về xem thử.

Nhà họ Tưởng có điều kiện không tệ, ở trong một căn biệt thự lớn.

Nghe nói nhà họ có một công ty nhỏ.

Hôm ấy lại đúng sinh nhật bà Tưởng, người thân tụ tập tổ chức một bữa tiệc gia đình nhỏ.

Trước khi nhập tiệc, họ hàng chia nhóm tụm năm tụm ba chơi đùa.

Trong đám trẻ cùng thế hệ, có một cô gái trang điểm lộng lẫy quá mức khiến tôi chú ý.

Cô ta là con gái bác ba nhà họ Tưởng, nếu tôi không nhớ nhầm thì tên là Tưởng Tĩnh Dư.

Tôi không hiểu sao một bà chị họ, vừa không phải nhân vật chính, cũng chẳng phải chủ nhà, lại ăn mặc như cây thông Noel vậy.

Cô ta y hệt trong tưởng tượng của tôi về những người bụng dạ khó lường.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, Tưởng Tĩnh Dư chẳng mấy chốc đã bắt đầu thể hiện “chỉ số thông minh”.

Lúc đó còn chưa đến trưa, giả thiên kim Tưởng Thư vừa chuẩn bị xong mấy món nóng.

Cô ấy rụt rè bước tới nói với tôi: “Cái đó… sáng nay em đã dọn phòng cho chị rồi, chị có thể vào ở bất cứ lúc nào.”

Cô ấy chỉ lên căn phòng lớn nhất ở tầng trên.

Không ngờ, cô gái này lại thức thời hơn tôi tưởng.

Tôi liếc từ đống dĩa chồng chất trên bếp, chuyển mắt sang đôi tay đầy vết bỏng của Tưởng Thư: “Từng này món là một mình em làm à? Mấy người kia không nghĩ đến chuyện ra ngoài ăn hay thuê người giúp việc sao?”

Tưởng Thư ngại ngùng cười gượng: “Ba mẹ bảo đồ nhà làm thì đảm bảo vệ sinh. Với lại, như vậy mới thể hiện thành ý của chủ nhà trước mặt họ hàng.”

Thành ý?

Ba bàn tiệc lớn hôm nay, lại bắt một cô gái lo hết.

Thành ý kiểu đó, sao họ không tự mình thể hiện đi?

Tôi bắt đầu nghiêm túc quan sát cô gái đã bị hoán đổi vận mệnh với mình.

Giả thiên kim Tưởng Thư buộc tóc đuôi ngựa thấp, người gầy gò đen nhẻm, vóc dáng lùn, thân hình quả lê, mặt tròn.

Tôi thở dài trong lòng, quả nhiên là con ruột nhà họ Triệu, giống hệt mấy người nhà tôi.

Tưởng Thư không biết tôi đang nghĩ gì, cô ấy rụt rè nói: “Bạn học… Triệu Sở Ninh, em dẫn chị lên phòng xem thử nhé.”

Tôi mỉm cười, đi theo cô ấy lên lầu.

Kết quả là, vừa nhìn thấy căn phòng chất đầy hành lý, sắc mặt Tưởng Thư lập tức trắng bệch.

“Đống đồ này không phải của em!”

“Em thật sự đã dọn sạch phòng rồi.”

Cô ấy hoảng hốt đến lắp bắp.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy: “Ý em là, em đã nhường phòng cho chị rồi, vậy thì căn phòng này là của chị, chị muốn làm gì cũng được đúng không?”

Tưởng Thư sững người một lúc, rồi gật đầu thật mạnh.

Có được đáp án, tôi đi vào phòng, ôm chăn trên giường ném thẳng xuống vườn hoa dưới lầu.

Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của Tưởng Thư, tôi bẻ đôi chiếc laptop trên bàn học rồi cũng ném ra ngoài.

Làm xong tất cả, tôi mỉm cười với cô ấy.

“Đừng căng thẳng, chị biết mấy món này không phải của em.”

“Là của chị họ em, Tưởng Tĩnh Dư.”

2

Trước đó tôi đã sớm để ý thấy Tưởng Tĩnh Dư len lén lên lầu, tự mình chuyển hành lý vào phòng.

Cô ta định thừa lúc tôi sơ suất để chiếm luôn căn phòng đó.

Tôi suýt nữa không nhịn được cười.

Nhà họ Tưởng trước kia rốt cuộc đã bao che con gái nhà họ hàng này đến mức nào, để cô ta dám ỷ được cưng chiều mà nghĩ rằng tôi sẽ ngậm bồ hòn nuốt trôi cục tức này?

Tưởng Thư nhìn căn phòng ngổn ngang, quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Tôi phủi phủi bụi trên tay: “Muốn cảm ơn tôi thì giúp tôi bày mấy món đồ trong túi ra.”

Lần này tôi chỉ mang theo một cái ba lô nhỏ, bên trong toàn là đồ vệ sinh cá nhân.

Thứ duy nhất đáng tiền là một cái đèn tinh dầu.

Tôi ngủ không ngon, không có cái đèn đó là không ngủ được.

Thấy giả thiên kim thật sự định giúp tôi bày đồ, tôi bất đắc dĩ vỗ nhẹ vai cô ấy.

“Đùa chút thôi, chị chỉ tiện miệng nói vậy, em thật sự nghĩ mình là người làm à?”

Tôi đẩy Tưởng Thư ra ngoài, định bụng để cô ấy ngồi nghỉ, kết quả cô gái siêng năng này lại chui tọt vào bếp.

Sự chăm chỉ của nhà họ Triệu, đúng là ăn sâu vào trong gien.

Lần này tôi về, vốn dĩ đã nghĩ ra cả trăm mưu kế để đối phó với giả thiên kim.

Similar Posts

  • Người Mong Có Cháu Nhất

    Đêm Giao thừa, nước ối bất ngờ vỡ ra. Tôi cầm lấy túi đồ sinh, chuẩn bị ra cửa thì mẹ chồng lại chặn tôi lại, nói rằng bà chưa gọi xe.

    Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, nào ngờ bà lại tiến đến giật lấy túi đồ, mang trở lại vào trong nhà, rồi quay người ngồi xuống sofa, vừa thảnh thơi ăn hạt dưa vừa nói một cách chậm rãi:

    “Đẻ con đâu có nhanh vậy, mẹ đây cũng từng sinh rồi. Hôm nay là Giao thừa, đừng làm phiền nhân viên y tế nữa. Họ đã vất vả cả năm, đừng để người ta không được ăn bữa bánh chẻo đoàn viên.”

    Tôi vừa định lên tiếng, một cơn đau bất ngờ truyền đến bụng dưới, dòng nước ấm nóng lại trào ra không ngừng.

    Tôi vịn lấy khung cửa, run giọng nói:

    “Không… không kịp nữa rồi, con sắp sinh rồi!”

    “Nhịn đi, đợi sáng hãy đi.”

    Mẹ chồng vẫn không hề nhúc nhích, mắt dán vào chương trình đêm hội xuân trên TV. Nhưng chẳng phải bà mong có cháu bế nhất hay sao?

  • Ánh Sáng Sau Cái Chết

    Ngày thi đại học kết thúc, tôi chết trong con hẻm bẩn thỉu phía sau một quán bar.

    Mà người gây ra tất cả, chính là người tôi từng yêu nhất — Chu Thời Yến.

    Sau khi chết, linh hồn tôi thấy điểm thi được công bố, Chu Thời Yến trở thành thủ khoa, cướp đi vinh quang vốn thuộc về tôi.

    Giữa cơn chấn động linh hồn, tôi trọng sinh trở về một tuần trước kỳ thi đại học.

  • Chồng Gặp Lại Tình Cũ Ở Buổi Họp Lớp

    Tôi và Hạ Từ đều là luật sư có tiếng.

    Anh ấy xuất sắc trong mảng tài chính, còn tôi chuyên xử lý các vụ ly hôn.

    Chúng tôi tình cảm ổn định, công việc bổ trợ cho nhau, ảnh chụp chung còn nhiều lần được đăng trên chuyên mục pháp luật.

    Phải nói là cặp đôi kiểu mẫu nổi tiếng trong giới.

    Cho đến buổi họp lớp hôm đó.

    Mối tình đầu năm xưa của Hạ Từ bất ngờ rưng rưng nước mắt, kể rằng mấy năm qua lấy nhầm người, cuộc sống chẳng hề hạnh phúc.

    Cuối cùng, cô ta nhìn Hạ Từ với đôi mắt đẫm lệ:

    “Luật sư Hạ, anh nhận vụ ly hôn chứ?”

  • Giấc Mộng Tan Vỡ

    Sau khi bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày, người chồng lạnh nhạt của tôi – Từ Mặc – đột nhiên trở nên vô cùng ân cần.

    Anh ta nói đã tìm được bác sĩ có thể chữa khỏi cho tôi, tôi tin tưởng, mang theo đầy hy vọng bước lên bàn mổ.

    Khi tỉnh lại, thế giới của tôi chỉ còn một màu đen kịt.

    “Dù sao cô ta cũng sắp chết rồi, Tư Dư, được tặng giác mạc là vinh hạnh của cô ta.”

    “Nhưng… cô ấy đang mang thai mà…”

    “Cô ta đã mắc bệnh nan y, đứa bé chắc chắn cũng dị dạng. Dù có khỏe mạnh, thì cũng không phải con của em sinh, tôi cũng chẳng thèm để mắt đến.”

    Từ Mặc đưa Lâm Tư Dư – người vừa lấy lại ánh sáng – đến Bali, nơi anh ta chuẩn bị cho cô ta một màn cầu hôn hoành tráng.

    Còn tôi, bị vứt lại trong một căn biệt thự hoang vắng, cuối cùng hai mạng mất một.

  • Khi Đối Tượng Liên Hôn Lộ Thân Phận

    Debut 5 năm vẫn không ai biết đến, tôi đành ngậm ngùi quay về nhà, chấp nhận cuộc hôn nhân liên hôn với một người đàn ông chưa từng gặp mặt.

    Đối tượng liên hôn ấy chẳng những ghét bỏ tôi ra mặt, không thèm dự đám cưới, mà còn thẳng thừng gọi điện nêu ra ba điều khoản:

    “Xin lỗi, tôi đã có người mình thích. Cô đừng tốn thời gian lên người tôi.”

    “Cô cũng có thể thoải mái tìm người mình yêu, tôi sẽ không can thiệp.”

    “Cuộc hôn nhân này chỉ là giao dịch. Một năm sau ly hôn, cô chuẩn bị sẵn tinh thần đi, đến lúc đó đừng khóc lóc làm ầm lên, từ chối ký giấy.”

    Nói xong, anh ta dứt khoát cúp máy.

    Còn tôi, đứng ngay trước cửa thư phòng của anh, lặng người nhìn vào bên trong – nơi tràn ngập những món đồ merch của tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *