Vẽ Mẹ Bằng Tay Trái

Vẽ Mẹ Bằng Tay Trái

Khi bị mẹ bóp cổ, tôi mới biết thì ra bà hận tôi, hận tôi vì đã khiến bà mất đi cánh tay phải.

Năm đó khi mang thai, bà đã dùng tay đỡ lấy con dao đang đâm về phía bụng.

Tôi bình an vô sự, còn bà thì phải cắt bỏ cánh tay phải.

Một họa sĩ đang ở đỉnh cao danh vọng vĩnh viễn mất đi bàn tay cầm bút, từ đó cũng chẳng còn nở được nụ cười nào với “tội nhân” là tôi.

Tôi lao mình từ tầng thượng xuống, dùng mạng sống để trả lại món ân tình nặng nề đó.

Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh quay về trong bụng mẹ.

Lần này, con dao của tên cướp không còn bị chặn lại, tử cung ấm áp bị đâm thủng.

Tôi nghe thấy giọng mẹ:

“Lần này, mẹ sẽ không để con hủy hoại cuộc đời mẹ nữa.”

Mẹ ơi, vậy thì để con mất đi cánh tay phải thay mẹ nhé.

Chỉ cần mẹ có thể yêu con.

1

Cuối cùng tên cướp cũng bị khống chế.

Mẹ được đưa vào phòng phẫu thuật trong trạng thái nguy kịch.

Tôi vì cú đâm ấy mà kích thích sinh non.

Không chỉ vậy, con dao còn xuyên thủng cả cánh tay phải bé nhỏ của tôi.

“Phương án tốt nhất bây giờ là cắt bỏ.”

Bác sĩ hỏi ý kiến người nhà, ông tưởng sẽ thấy một người mẹ sụp đổ.

Nhưng mẹ chỉ bật cười:

“Cắt luôn đi.”

Tôi bị đẩy lên bàn mổ, cánh tay phải rời khỏi thân thể ngay khi chưa kịp cảm nhận thế giới này.

Tôi được đặt vào lồng ấp, bắt đầu cuộc đời mới như một món hàng lỗi.

Thuốc tê tan dần, cơn đau từ cổ tay trào lên từng đợt.

Kiếp trước, mẹ cũng đã đau như vậy phải không.

Mỗi lần đau, mẹ lại nhớ đến sự nghiệp huy hoàng bị hủy hoại của mình.

Mỗi lần đau, mẹ lại nhớ tới những bức họa từng khiến cả giới nghệ thuật chấn động nay phủ đầy bụi trong kho.

Trớ trêu thay, tôi lại hoàn hảo kế thừa thiên phú hội họa của mẹ.

Thậm chí vượt qua cả mẹ.

Mỗi khi tôi vẽ, ánh mắt mẹ nhìn tôi luôn chất chứa phức tạp.

Tài hoa từng thuộc về bà, giờ lại tỏa sáng trên kẻ đã cướp nó đi.

Mỗi bức tranh tôi vẽ, với mẹ mà nói đều là sự chế giễu.

Oán hận của mẹ khiến bà không thể yêu tôi.

May mà kiếp này, tôi mất đi cánh tay phải rồi.

Tôi sẽ không còn là vật cản con đường vẽ của mẹ nữa.

Cuối cùng mẹ cũng có thể yêu tôi rồi.

Suy nghĩ ấy chống đỡ tôi vượt qua từng đợt đau đớn triền miên.

Đến cả y tá cũng kinh ngạc với khả năng chịu đau của tôi.

Không biết đã qua bao lâu, tôi rời khỏi lồng ấp.

Tôi nghe mẹ lạnh nhạt nói với ba:

“Mạng lớn thật, vậy mà còn chưa chết.”

Khi ánh mắt bà lướt qua ống tay áo trống rỗng của tôi, hung khí trong mắt bà nhạt dần.

Thay vào đó là nụ cười hả hê lạnh lẽo.

Về đến nhà, tôi bị ném vào chiếc chăn cũ nơi ban công, mặc cho tự sinh tự diệt.

Mẹ cấm tất cả mọi người chăm sóc tôi:

“Một đứa tàn phế, chết đi cho rảnh, khỏi sau này như oán linh bám lấy chúng ta mà trách không cứu nổi tay nó.”

Đói, khát.

Nước tiểu ngấm ướt tấm tã, dính lạnh vào da thịt.

Tôi nằm trong góc tối ban công, cảm nhận sinh mệnh dần rời khỏi cơ thể nhỏ bé này.

Tôi cố không khóc.

Mẹ vẫn không muốn tha thứ cho tôi sao.

Ngay lúc thần trí tôi chìm vào mông lung, bàn tay ấm áp của cô út bế tôi lên.

Cô mới mười lăm tuổi, không đành lòng nhìn tôi chết dần chết mòn.

Cô cho tôi uống nước, đút cháo loãng, lau sạch người, thay tã cho tôi.

Cô kéo tôi ra khỏi ranh giới tử vong một cách đầy tuyệt vọng nhưng kiên cường.

Dưới sự bảo vệ của cô út, tôi sống lay lắt đến năm ba tuổi.

Cho đến khi cô thi đỗ đại học xa nhà, buộc phải rời đi.

Trước khi đi, cô ôm tôi khóc rất lâu:

“Con à, cô xin lỗi, cô không thể che chở cho con thêm nữa.”

“Con phải tự bảo vệ mình đấy.”

Tôi biết nếu cô tiếp tục vì tôi mà đối đầu với gia đình, học phí và sinh hoạt của cô sẽ bị cắt.

Vỗ vai cô, tôi nói hãy yên tâm.

Tôi không sợ, thậm chí còn ngu ngốc ôm lấy một tia hy vọng.

Mẹ nào mà chẳng yêu con mình.

Chỉ cần tôi cố gắng, mẹ nhất định sẽ tha thứ, rồi sẽ yêu tôi.

Tôi sống như loài chuột, nhặt nhạnh cơm thừa canh cặn để tồn tại, cũng là kẻ gánh phần lớn việc nhà.

Tôi mang theo hy vọng sống qua từng ngày.

Cho đến khi mẹ lại mang thai.

2

Tôi chưa từng thấy mẹ như vậy.

Từ ngày biết mình mang thai, vẻ dịu dàng chưa từng rời khỏi gương mặt bà.

Ngay cả lúc nhìn tôi, cũng không còn ánh mắt căm hận như trước.

Bà nhẹ nhàng xoa lên bụng bầu, khe khẽ hát những khúc ru ru êm ái.

Ba, ông nội bà nội cũng vây quanh mẹ, tràn đầy mong đợi với sinh linh bé nhỏ trong bụng.

Cảm giác được trân trọng như thế, nói không ghen tị là nói dối.

Kiếp trước, mẹ chắc cũng từng mong đợi tôi như vậy.

Similar Posts

  • Tin mừng! Mẹ tôi thật sự sinh được con trai

    Mẹ tôi trọng nam khinh nữ nhưng bà không bao giờ chịu thừa nhận.

    Bởi bà chỉ có mình tôi là con gái duy nhất.

    Không phải bà không muốn sinh con trai, mà là lúc đó điều kiện không cho phép.

    Bà hận tôi vì đã chiếm mất “suất” sinh con trai của bà, nhưng vẫn một mực chối bỏ.

    Để chứng minh con gái không hề kém con trai, tôi liều mạng kiếm tiền cho bà tiêu.

    Tôi mua biệt thự để bà ở, để bà trở thành người mẹ phong quang nhất làng.

    Vậy mà bà vẫn nói:

    “Nếu tao sinh được con trai thì chắc chắn còn vinh quang hơn bây giờ.

    Con trai tao sẽ rước con dâu về hầu hạ tao, tao còn có thể tiêu tiền của con dâu nữa.”

    Bao nhiêu nỗ lực từ nhỏ tới lớn, chẳng được một câu khẳng định hay khen ngợi.

    Vì cắm đầu kiếm tiền, làm việc đến kiệt sức, mới 30 tuổi tôi đã ra đi.

    Trước khi nhắm mắt, mẹ tôi khóc đến đau lòng xé ruột:

    “Kiếm tiền là việc của đàn ông, phụ nữ như chúng ta không hợp làm mấy chuyện này.

    Số tao sao khổ thế, sinh con gái còn chết sớm!

    Nếu tao sinh được con trai thì giờ đã bế cháu rồi, đâu đến mức tuyệt tự như thế này!”

    Tôi rút tay ra, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

    Kiếp sau, xin đừng để tôi đầu thai vào một gia đình như vậy nữa.

    Tiếc là trời chẳng theo ý người.

    Tôi lại đầu thai vào bụng mẹ.

    Chỉ khác là lần này, mẹ tôi thực sự sinh được một đứa con trai.

  • Liên Kết Cảm Giác

    Năm kẻ thù không đội trời chung của tôi thê thảm nhất, tôi lại “liên kết cảm giác” với anh ta.

    Tin xấu là — chỉ liên kết đúng phần cảm giác đau.

    Mà đúng lúc này, anh ta lại đang trải qua chuỗi ngày đen tối: công ty phá sản, người thân phản bội, mỗi ngày đều tự hành hạ bản thân để giết thời gian.

    Để bảo toàn mạng sống, tôi đành phải “nuôi nhốt” anh ta bên cạnh mình.

    Anh ta muốn cắt cổ tay, tôi giấu dao.

    Anh ta muốn nhảy lầu, tôi khóa hết cửa sổ.

    Có lần anh ta lỡ uống nhầm rượu bị bỏ thuốc, tôi hoảng loạn gào lên:

    “Anh mà chết thì tôi cũng không sống nổi đâu!”

    Sau đó, tôi vô tình bắt gặp cái tên kẻ thù kia đang khoe khoang trước mặt đám nhân viên dưới quyền:

    “Cô ấy yêu tôi lắm.”

    “Còn muốn cùng tôi chết chung.”

    “Chắc sắp cầu hôn tôi rồi đấy.”

    …Ảo tưởng vừa thôi.

  • Tô Gia Tiệm Giấy Tang

    Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết về “thiên kim thật – thiên kim giả”, trở thành Tô Vãn – cô con gái bị ôm nhầm từ nhỏ, kẻ giả mạo độc ác trong truyện.

    Theo đúng cốt truyện, tôi sẽ bị đuổi khỏi nhà, lang thang đầu đường xó chợ,

    và cuối cùng bị người đàn ông si mê nữ chính lái xe cán chết giữa đêm mưa.

    Để giữ mạng, tôi chủ động tìm đến cha mẹ ruột của mình – một cặp vợ chồng làm nghề đốt vàng mã.

    Ngày tôi trở về, họ đứng ở cửa đốt ba người giấy để đón tôi, nói rằng đó là “thế thân trừ tai họa” cho tôi.

    Đêm hôm ấy, ba kẻ được nữ chính phái tới để trả thù tôi lại gặp tai nạn xe hơi giữa đường – chết ngay tại chỗ.

    Sáng hôm sau, khi tin tức phát trên TV, cha tôi chỉ vào đống sắt cháy đen trên màn hình, bình thản nói:

    “Con gái à, con xem, người giấy nhà mình đúng là chắc chắn ghê.”

  • Lời Nguyền Của Hoa Mai Tuyết

    Bạn trai tôi, Lục Trì, là đội trưởng đội cứu hộ khu vực Tây Tạng.

    Chỉ cần là nhiệm vụ anh ấy phụ trách, chưa từng thất bại.

    Thế nhưng, khi tôi hấp hối dưới tầng băng, Lục Trì lại bỏ tôi cho một tân binh để chạy đi cứu ánh trăng trắng của anh ta.

    Ai mà ngờ được, cô ta chẳng gặp phải trận lở tuyết nào cả, chỉ là bày trò để tỏ tình.

    Khi cô ta lao tới ôm lấy Lục Trì, mọi người xung quanh đều vỗ tay chúc mừng.

    Còn tôi thì đã trút hơi thở cuối cùng dưới lớp băng dày.

    Năm ngày sau, Lục Trì cuối cùng cũng vượt qua ngọn núi tuyết đó, tìm thấy người gặp nạn.

    Nhưng khi nhìn thấy thi thể tôi bị vùi dưới lớp băng đá, anh ta chết sững.

    Anh không tin một tiểu thư yếu đuối như tôi lại thật sự đến Tây Tạng dạy học.

    Lục Trì nhào tới nắm lấy tay tôi, đúng lúc lớp băng nứt ra, tôi rơi xuống khe núi sâu hun hút.

    Lục Trì, đồ cặn bã.

    Nhẫn đây, trả lại anh.

    Lần này, tôi sẽ không đi cùng anh nữa.

  • Bạn Thân Cũ Là Kẻ Thù Mới

    Kiếp trước, trước kỳ thi đại học, tôi và cô bạn thân từng hứa sẽ cùng nhau thi vào đại học, học tài chính để kiếm thật nhiều tiền.

    Nhưng vì tôi làm bài thuận lợi, là người đầu tiên ra khỏi phòng thi, bị phỏng vấn và bất ngờ nổi tiếng nhờ lên sóng truyền hình.

    Nhiều năm sau, tôi trở thành minh tinh đang nổi như cồn, còn bạn thân thì vì làm giả tài chính mà bị tống vào tù.

    Sau khi cô ta ra tù, tôi chuyển khoản một triệu tệ để giúp đỡ.

    Vậy mà sau lưng lại bị cô ta dựng chuyện bôi nhọ, kích động cư dân mạng công kích tôi, cố tình hạ bệ tôi bằng mọi giá.

    Tôi tra ra sự thật, đến đối chất với cô ta, nhưng lại bị cô ta cắn ngược:

    “Lâm Hiểu Hàm! Dựa vào cái gì mà cô được bố thí từ trên cao?”

    “Tôi xinh đẹp hơn cô, thành tích học cũng tốt hơn cô, tại sao cô lại có cuộc sống tốt hơn tôi?!”

    Tôi bị cô ta lên kế hoạch đánh thuốc ngất xỉu, rồi bị cào nát mặt, móc mắt, cắt lưỡi, cuối cùng bị nhét vào tủ lạnh, sống sờ sờ mà bị đông chết.

    Khi mở mắt ra, tôi sống lại, quay về lớp học năm cuối cấp ba, lúc này chỉ còn hơn một tháng nữa là đến kỳ thi đại học.

    Tôi nhìn người bạn thân đang ngồi bên trái, cúi đầu thì thầm với tôi – Từ Lệ Lệ.

    Tôi cười, đôi mắt ánh lên vẻ căm hận như tẩm độc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *